Tổng số bài viết: 4
Sắp xếp theo: Hiển thị:
Thứ bảy, 21/11/2009 - 04:35:pm

Đã lâu lắm chúng tôi mới có dịp gặp nhau vào mùa đông Hà Nội, lại được khoác tay nhau đi trên đường phố; khu phố cổ ít thay đổi, những quán cóc, nhưng hàng ăn đơn sơ bên phố vẫn thế .. Chúng tôi ngồi nhớ lại những kỷ nệm khi chúng tôi còn ở cái tuổi vô tư, chưa có gia đình, khu phố này đã gắn liền vơi chúng tôi những kỷ niệm vui buồn, những cuộc chia ly đầy nước mắt ..
Trời lạnh, nhưng chúng tôi vẫn thích về Hồ Tây ăn bánh tôm,, thích ngồi bên nhau trong cái quán quen thuộc nằm gọn bên cội si già, rễ nó toả những chùm màu nâu rủ xuống bên bàn ăn, quán gần như nổi lên mặt nước .... Mỗi khi đi qua đường Cổ Ngư tôi nhìn cái quán quen thuộc mà nhớ bạn đến nao lòng, giờ đây đang ngồi bên bạn bè lại chẳng nói được gì! Cứ ngắm bọn nó cười tươi náo nức mà tôi thấy bùi ngùi......
Tối đến chúng tôi tập trung ở nhà Thanh, con gái nó du học tại Mỹ, nó ở một mình. Chúng tôi có ai ngủ được đâu, tâm sự đủ thứ chuyện, từ chuyện ngày xa xưa đến những gì sắp phải trải qua.
Đó là việc ra toà ly hôn của Thu, bao năm nó sống bên chồng mà cô đơn hơn ai hết.
Trước khi lấy chồng nó có một mối tình rất đẹp, nhưng Ba Mẹ bắt phải vào Nam, lúc ấy chúng tôi còn trẻ ,chưa biết đấu tranh cho hạnh phúc của mình đành chấp nhận số phận.....
Ba Mẹ thì cứ nghĩ đơn giản lấy ai cũng là Chồng, nhưng khi biết nó không hạnh phúc, ông bà ân hận lắm !
Tính nó nhân hậu, sống vì con thế là cứ chịu đựng, chỉ khi nào gặp bạn bè mới oà lên khóc !
Chúng tôi chia tay nhau không được vui, Khi rời sân bay Nội Bài, Thanh đã khóc! Nó nói với tôi về một quyết định sẽ không nói với con gái về những gì chồng nó đã cư xử với nó, tôi biết nó hận chồng, người đã làm hỏng cuộc đời nó chỉ vì một ham mê nhất thời, để rồi đánh mất người vợ đẹp thảo hiền, nó chỉ còn biết lao vào học và cũng rất giỏi trong lĩnh vực kinh doanh, trong số bạn bè chỉ có Thanh là mua được xe và là người đưa đón bạn bè từ sân bay.
Khi người chồng phụ bạc, có người sẵn sàng đón mẹ con nó ra nước ngoài, nhưng nó biết mình không xứng đáng với tình yêu ấy nữa, hơn nữa nó sống không thể xa bạn bè và người thân, và cứ thế nó cũng như Thu vẫn nhận về mình sự hy sinh..
Xe chầm chậm và dừng hẳn Thanh gục xuống tay lái, cứ khóc đi bạn của tôi ..... Khóc thật to cho trôi hết những nỗi niềm không thể nói cho con gái, vì nó sẽ đau buồn hơn nhiều, thôi cứ để cho nó thanh thản... còn gì buồn hơn khi biết Bố đã làm Mẹ đau khổ để rồi chẳng bao giờ dám đối diện được với thực tế đã quàng lên vai người con gái mà đã một thời yêu say đắm, may chăng trong cái thế giới ảo mịt mùng này đọc được những dòng này,??còn con gái nó còn chưa thể hiểu hết như bạn bè của mẹ ...
Thanh đưa tôi về nhà rồi lái xe về nhà của mình và lại cĩng như Thu, ngày ngày như con ong chăm chỉ nhận về mình sự hy sinh thầm lặng, tôi nhìn lên trời nơi bạn tôi đang bay, mõi phút một xa... bầu trời mùa đông đem thẫm, những vì sao cô đơn như lấp lánh hơn! Những người bạn của tôi cũng như những vì sao cô đơn mà chỉ có tôi mới hiểu được sự lấp lánh của nó.
Thứ sáu, 13/11/2009 - 05:33:pm

Sớm nay ra đường nhìn mọi người trong trang phục mùa đông , tôi có cảm giác ai cũng dễ thương hơn , con đường lên chợ mấy chị phụ nữ đi bộ khoác tay nhau thật ấm cúng và gần giũ hơn , trên chợ người ta đã tìm đến những thực phẩm cho những món ăn mùa đông như thịt kho tàu , món giả cầy , và thịt đông; tôi đạp xe quanh con đường về nhà vài lần thay cho buổi tập thể dục buổi sáng , làn gió lành lạnh thổi mái tóc bồng bềnh của tôi về phía sau, mùa đông không nắng thích nhất là để đầu trần ko mũ nón, trời cũng chưa lạnh để phải đội mũ mùa đông.
Con đường ngoại ô rộng và vắng người tôi thả mình trong làn gió mơn man lại nhớ đến câu nói từ lâu của anh bạn học cấp ba:
- "Tớ thích ngắm cậu đi xe đạp! Chả là hồi ấy đã có rất nhiều xe máy nhưng tôi vẫn đạp xe đạp, cậu ấy động viên khéo tôi, nhưng không hiểu sao tôi vẫn nhớ câu nói của cậu bạn láu lỉnh ấy mỗi khi đạp xe thư thả trên đường.
Trên lan can của nhiều nhà cũng đã phơi những tấm vải bọc để chuẩn bị lồng chăn ấm, những bong hoa giấy màu tím hồng như khói bay bay trước gió; thứ hoa này nở quanh năm, nhưng vào thời tiết mùa đông nó nó đẹp hơn, cánh hoa màu tím có điểm chút màu trắng lộng lẫy như hạt ngọc, vì trời không nắng và ngắm nó lâu hơn chăng?
Chiều đông nhanh tối hơn, khi đi họp về tôi thấy trong nhà một bình hoa to rực rỡ, mùi lẩu gà tẩm ướp thuốc bắc thơm tỏa khắp nhà, thì ra bạn Chíp hôm nay mới làm sinh nhật cho tôi, năm nào mấy cậu bạn thân của nó cũng tập trung ở nhà tôi để làm sinh nhật, năm nay có mấy cậu đi làm xa nên hôm nay mới đầy đủ, Chíp của tôi cũng đã sành món này nên mẹ đi vắng vẫn biết những vị thuốc cho vào nồi lẩu, vì muốn tôi bất ngờ nên Chíp ko nói trước, năm nay có hai cậu đưa bạn gái ra mắt tôi, Chíp thì vẫn chưa thấy có dấu hiệu gì về yêu đương cả .. ..Mặc dầu tôi rất mong …
ĐÊM MÙA ĐÔNG buông xuống thật yên tĩnh, phòng ăn đóng kín cửa, dưới ánh đèn mùa đông ấm áp, mấy cô cháu ngồi quanh nồi lẩu tỏa hương thơm, mùi thuốc bắc lẫn với hương thơm của ngải cứu khiến người cảm thấy nhẹ nhõm dễ chịu, ko ngấy như ăn các loại lẩu khác, hai cô bạn gái e lệ, mấy cậu con trai bảo nhau hôm nay có người rửa bát rồi ha ha .....!
Tôi thấy vui hơn .. Chíp và các bạn đã trưởng thành, mới ngày nào còn nghịch ngợm, còn bao nỗi lo toan .. bây giờ đã rất người lớn, tôi cũng vui vì chúng vẫn gắn bó với nhau và dựa vào nhau những lúc khó khăn; bầu không khí ấm cúng trong ngày đầu mùa đông kéo dài và không còn thời gian để đi hát kalaoke như mọi năm nữa … đã khuya rồi!
Một ngày đầu đông đã hết nhưng dư âm trong tôi còn mãi, ngoài trời gió vẫn từng cơn làm những cành lá cây xào xác ..mùa đông đã bắt đầu .........
Tôi ngồi vào Computer, đặt tay lên bàn phím và ghi lại cảm xúc một ngày đầu mùa Đông ....

Chia sẻ cùng các bạn !chúc bạn cuối tuần thật vui...
Thứ hai, 09/11/2009 - 10:53:am

khi làn gió lạnh về
Em khoác thêm chiếc áo mùa đông
Nghe bâng khuâng trong lòng
Khi biết mùa thu qua !
.............
Tạm biệt những đêm trăng huyền ảo
Trăng tràn vào thơ những đêm không ngủ
Viết cho anh những vần thơ chờ đợi
Dưới trăng thu đẹp đến mê hồn
......................
Em ngủ quên giữa trăng thơ hiền dịu
Và thức dậy khi tiếng chim ríu rít trên cành
Tạm biệt mùa thu êm dịu
Như bài thơ anh viết
Lời hẹn vẫn mong manh như mây khóí
Giua đất trời xa rất xa
.........
Em vẫn hát thiết tha câu chờ đơị
Vẫn mang theo những ngày đông xa cách
Cho ấm phương trời nơi em, nơi anh
Như ngày và đêm trông ngọn lửa đèn
............
Mong mang giữa trời sương gió
Câu thơ xưa vẫn mãi vọng về
Tạm biệt mùa thu như nàng thơ quyến rũ
Xốn xang trong em những buồn vui
....................
Tạm biệt khung tròi mùa thu trong trẻo
Hương cúc thơm ngây ngất đắm say
Hương cốm thơm nồng hương quê cũ
Tạm biệt mùa thu
Tạm biệt những giấc mơ hiền dịu....
(YT - Nghe bâng khuâng khi đông đến bên thềm)

Chủ nhật, 01/11/2009 - 04:06:pm

Ưóc gì em gửi được cho anh
Khung trời bình yên nơi em
khi gió heo may se lạnh
Len lỏi trên khắp phố phường
Hương hoa sữa mùa thu dịu ngọt
Bâng khuâng khi đông đến bên thềm
Em dạo bước trên đường phố xưa
Nhìn đám mây trôi bình thản
Mây ơi hãy trôi về phương ấy
Mang nhớ mong theo mây trắng êm trôi
gió hãy mang đi hương thơm của những bông hồng
Làm tan mọi ưu phiền
Mang bình yên đến bên người ta chờ mong
Một khung trời bình yên trong ước mơ
Hà Nội 1-11


