Miền biển xa người đi khắp phương trời
Ở nơi xa đó người dân đói nghèo
Từ đau thương người đi khắp năm châu
lòng tin mặt trời chân lý sáng soi rọi chiếu sáng dân mình
Hồ Chí Minh...Hồ Chí Minh...Hồ Chí Minh...Hồ Chí Minh
Vượt trùng sóng người đi khắp phương trời
Luyện tôi ý chí, lòng nuôi căm hờn
Hồ Chí Minh người đi khắp năm châu
lòng tin mặt trời chân lý sáng roi rọi chiếu sáng dân mình
Hồ Chí Minh...Hồ Chí Minh...Hồ Chí Minh...Hồ Chí Minh
Miền biển Đông, xa tắp nơi chân trời
Ở nơi xa đó người dân đói nghèo
Từ đau thương người đi khắp năm châu
lòng tin mặt trời chân lý sáng soi rọi chiếu sáng dân mình
Vượt trùng sóng người đi khắp phương trời
Luyện tôi ý chí, lòng nuôi căm hờn
Hồ Chí Minh người đi khắp năm châu
lòng tin mặt trời chân lý sáng soi rọi chiếu sáng dân mình
Bình yên ;đó là lúc sớm mai tôi thức dậy ,nghe tiếng chim hót lúi lo trên cây trước sân nhà , ánh nắng ban mai chiếu qua dàn hoa giấy ,những ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua kẽ lá rơi xuống nền gạch đỏ giống như mootij bức tranh vậy ,bên cửa sổ mấy bông hồng hé nỏ đung đưa trước gió !và tỏa hương theo làn gió nhè nhẹ
Bình yên ;là lúc tôi pha một tách cafe và ngồi trước máy tính ,vừa nhâm nhi ly cafe vừa gõ vào bàn phím và tôi bước vào thế giới ảo ,những người bạn mỗi sáng sớm thường ghé qua những ngôi nhà ảo của tôi để chúc những lời tốt đẹp nhất cho một ngày mới, và tôi cũng chia sẻ những gì mình có thể, những người bạn trong thế giới ảo cũng cho tôi rất nhiều cảm xúc để tôi viết , và họ cũng cho tôi biết nhiều điều rất thú vị từ khắp mọi nơi , cái màn hình nhỏ bé đặt trong căn phòng xinh xắn của tôi cũng trở nên thân thiết vì trong đó tôi có rất nhiều bạn bè mà những niềm tâm sự , đã trở thành mối quan tâm của tôi , đã gắn bó với tôi ...và tôi thường ngồi bên màn hình những giây phút bình yên nhất!
Bình yên ;là lúc tôi vừa làm việc trong ngôi nhà bé nhỏ của mình vừa khe khẽ hát những bài ca mà mình yêu thích ,và đôi lúc cứ để máy tính vừa nghe nhạc, thưởng thức những giai điệu tuyệt vời vừa nấu bữa trưa cho cả nhà
Bình yên; là lúc thả mình trên ghế salong và theo dõi một bộ phim hay một chương trình nào đó mà tôi yêu thích
Bình yên ;là lúc một vài người bạn thân đến tụ tập vào những ngày nghỉ ra vườn chẩy hoa quả và bắt đầu một hội nghị bàn tròn....
Bình yên là lúc tôi đi dạo trên những con đường quen thuộc , ngắm những cây bằng lăng có những chùm hoa tím dịu dàng gợi nhớ....và thoang thoảng mùi hoa sữa êm đêm...
Tôi yêu những khoảnh khắc bình yên đến lạ và chẳng bao giờ muốn thay đổi với bất cứ giá nào ....dù đó chỉ là một cuộc sống hết sức bình dị .
.........
Chúc cả nhà ngày nghỉ thật vui.........
.ảnh trên yt đang ngắm chọn mua hoa tết 2009,chậu nào cũng muốn mua mà tiền chỉ được một hihi
Anh Vũ là một trong tám gương mặt tiêu biểu của thơ trẻ năm 2009 YT xin giới thiệuvới các bạn hai bài thơ Quê Hương và Ở góc Bảo Tàng Chứng tích chiến tranh
ảnh trên Anh Vú mặc áo trắng ngồi ngoài cùng, ảnh yt chụp tron g ngày thơ VN tại Văn Miếu dằm tháng giêng 2009
Mẹ vượt cạn
sinh con
cha vượt biển
cùng đồng đội hành quân trên sóng
có một phần con trong ba lô
cha mang ra đảo
.
Tổ quốc, đâu cũng là quê mẹ
chôn cuống rốn cho con
cha chọn gốc Phong Ba
.
Cho con biết Việt Nam ta
biển trời dài rộng
cho con khát vọng
vượt cao hơn gió bão đại dương
cho con giấc mơ
thấy bình minh sớm nhất
cho con ngày mai
nối mãi những ngày mai
. . .
Trái đất thênh thang
loài người kẻ ngang vẽ dọc
định vị từng toạ độ yêu thương
quê hương xứ sở
định vị giống nòi.
Nhưng
chỉ một nơi thôi
vĩ tuyến 08 độ 35’ 30
gặp 111 độ 55’ 55 kinh tuyến
có gốc Phong Ba
cuống rốn con liền rễ
đất có máu thịt Việt Nam
nảy mầm bậtnhánh
cha con mình định vị
quê hương đó:
Trường Sa!
Ở góc bảo tàng Chứng tích chiến tranh
.Xin đừng chạm vào hiện vật
Chỉ xem thôi đã đủ đau rồi
một phíahiện vật bày ra đã ngàn vạn nỗi buồn
nhói buốt
.
Người hướng dẫn viên đi dọc hành lang quá khứ
sống từng sự kiện dù chưa hề tham dự
mỗi lần kể
nước mắt như lần đầu
.
Dãy bình phoóc- môn ngâm tiêu bản da cam
đại diện cho hàng triệu xót xa hậu chiến
sau vô vàn hy sinh súng... đạn...mìn... bom... nhìn thấy
Ngay từ thời niên thiếu tôi đã đam mê ca hát, tuổi thơ của tôi luôn gắn bó với sân khấu quê nhà,những đêm biểu diễn luôn là niềm háo hức hàng tháng trời. Hồi ấy quê tôi còn nghèo lắm, sân khấu được kê bằng nhữngcái ghế băng của lớp học, nhà nào có tấm ván thì cho mượn để làm sàn, các cô, các bác dựng được cái sân vất vả lắm. Khi lên biểu diễn các anh chị phụ trách nhắc chúng tôi từng đứa một, ánh đèn sân khấu chỉ là chiếc đèn măng sông,nhưngchúng tôi biễu diễn rất say sưa.
Rồi những đêm trăng đón tết trung thu bài hát chiếc đèn ông sao sao năm cánh tươi mầu là bài tủ của chúng tôi, dưới ánh trăng dụi dàng tỏa sáng khắp thôn làngchúng tôi dước đèn vừa đi vừa hát vang thôn xóm, tôi lớn lên trong làng quê êm đềm như thế...
Thế rồi chiến tranh ập đến,khi những trận bom của địch bắn phá Hà Nội, các anh chị phụ trách và chúng tôi lần lượt lên đường ra trận,sân khấu quê hương chắp cánh cho tiếng hát của chúng tôi để khi vào quân ngũ ai cũng tham gia vào phong trào tiếng hát át tiếng bom.Tôi ở một trạm Quân Y Trường Sơn tiếng hát thật thiết thực tôi thường hát cho Thương binh khi các anh ấy rất đau đớn, hát cho những đồng đội của tôi khi họ nhớ nhà......
Tôi còn nhớ một đêm đón giao thừa ,trong một căn hầm rộng, ngọn đèn nhỏ mờ mờ không rõ mặt người, mọi người đề nghị tôi hát bài ca hy vọng, còn tôi trong thời khắc thiêng liêng ấy tôi nhớ quê hương đến nao lòng nhớ cái sân khấu đơn sơ mà bao người đã vất vả dựng lên để chúng tôi đứng lên biểu diễn.
Tôi nhìn những người đồng đội đang ngồi quanh tôi, họ quên đi những khó khăn, quên đi sự khắc nghiệt của chiến tranh, ngoài kia khu rứng chìm trong đêm tối và có thể chỉ trong giây phút bất chọt có những tiếng súng báo hiệu có người bị thương ở đâu đó, là chúng tôi lại vội vàng lao về phía có tiếng súng để cấp cứu thương binh, Trong những lần đi như thế có người đã không trở về ý nghĩ ấy làm tôi đứng dậy và hát bằng cả trái tim cho bài ca hi vọng. Mọi người hát theo tôi tất cả say sưa trong giai điệu trầm bổng thiết tha của ca khúc:" Đường ta đi lên xanh thắm mộng đời..." , chúng tôi gửi vào tiếng hát những ước mơ về một ngày mai tươi sáng.
Giờ đây tôi lại trở về quê hương sân khấu quê nhà được xây dựng rất khang trang, tôi được phân công phụ trách văn nghệ cựu chiến binh, cuộc sống bây giờ nhiều phương tiện thông tin để mọi người giải trí, nhưng những đêm biểu diễn bà con vẫn đến xem đông. Mọi người vẫn thích xem những cô gái của quê hương ngày thường lam lũ vất vả nhưng lại đẹp lộng lẫy dưới ánh đèn sân khấu với những câu hát điệu múa cây nhà lá vườn.
Còn chúng tôi những người cựu chiên binh hát về những người đồng đội với nhiều cảm xúc, nhớ đến những người đã nằm lại nơi chiến trường. có lúc tôi biểu diễn không thành công vì xúc dộng và ánh đèn sân khấu vội quay về phía khán giả, tôi nhìn thấy các bà các chị cũng lau nước mắt, lúc ấy tôi hiểu mọi mgười cũng bỏ qua cho tôi.
Sau những trận mưa rào, tối nay trời dịu mát, xa xa từ phía nhà văn hóa tiếng hát của các cháu thiếu niên đã vang lên nhắc tôi rời bàn phím để ra tập dàn đồng ca, cả cựu chiến binh thanh thiếu niên và phụ nữ tiết mục mở màn cho đêm văn nghệ chào mừng ngày cách mạng tháng tám thành công và ngày quốc khánh mùng hai tháng chín.
Là sự dửng dưng của anh,trước những người khốn khó
Anh luôn nói với em một khẩu hiệu lạnh lùng
Thương trường như chiến trường
Những người bạn một thời gắn bó
Anh cũng dồn họ đến tận chân tường
Và anh ngày một giàu lên
Những vũ trường, hộp đêm và gáí
Đã thay nhau xâu xé những đồng tiền
Căn nhà xưa trỏ nên chập hẹp
Cho khoảng cánh lớn dần
Rồi một ngày anh phải vượt biên trốn chạy
Khoảng cách nào đo được giữa em anh???
..................
Nơi cách xa có bao giờ anh nghĩ
Đến một thời sinh viên mộng mơ
Khi ta chưa kịp nhận ra mình
Những con đường ta vẫn từng dạo qua
Chỉ một màu xanh ước mơ...
Câu chuyện trên đây rất tiếc lại sảy ra với người bạn của yt , một phụ nữ đẹp dịu dàng và nhân hậu, chị đã đứng dậy sau những đổ vỡ ghê gớm và thành đạt
Chúc cả nhà cuối tuần thật vui yt bận quá post entry góp vui cùng các bạn và sẽ hồi âm sau..