• Tìm

white_coffee
BlogRoll

    Blog

    Lòng chợt bình yên mà sao buốn thế !:)

    Thứ sáu, 04/07/2008 - 09:57:am

    ********Thoáng chút tiếng nhạc vẳng từ đâu vọng lại , Cái bài mà cô không nhớ nổi cái tên tựa bài hát là gì ? Nhưng mỗi lần nghe lại say mê chăm chú như từng lời nhạc hút cô vào trong ấy! Cô không đủ sức để hiểu nổi cái ca từ ngọt ngào trầm lắng ấy ...Mỗi ngày cô lại hiểu thêm một chút , cái thâm thuý trong từng câu chữ , cái đánh động cảm xúc của bài hát . Cái hiểu của cô trượt dài theo năm tháng bôn ba trong cuộc sống ...

    Không ai dám bảo có thể hiểu hết sự thâm thuý của nhạc Trịnh, chỉ yêu và cảm nhận nó theo cách riêng của mình mà thôi !

    Hôm nay cô lại hiểu theo một cái tâm trạng khác, Một tâm trạng của một người. Có thể đó chỉ là cảm nhận của chính cô nhưng cô nhìn thấy lòng người ấy cũng đang chao nghiêng ...dù rằng cái vẻ ngoài , cái thái độ và cách nhìn người ấy cứng rắn và kiên cường hơn cô nghĩ nhiều !

    -----------

     Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa
    Giọng người gọi tôi nghe tiếng rất nhu mì
    Lòng thật bình yên mà sao buồn thế
    Giật mình nhìn tôi ngồi hát bao giờ

    @@@@Ngày xưa cô không thể hiểu nổi cụm từ "lòng chợt bình yên mà sao buồn thế"  nó có vẻ rất mâu thuẫn rất lạ với một cô nhóc . Giờ thì cô đã ngộ ra rằng , có những lúc lòng thì bình yên đó nhưng những giọt nước mắt cứ chảy ngược vào bên trong, trong lòng cuộn sóng.

    ..........Có một thứ tình có thể gọi là tình yêu mà cũng có thể là không ? Đơn giản vì nó đang đi đến tình yêu nhưng có một cái gì đó ngăn trở .Ngày cả người ấy cũng không hiểu nổi cái gì ngăn trở trái tim mình .Người ấy tìm cách chấp nhận một người nhưng dường như cái trái tim nhỏ nhoi vẫn cần lắm một "niềm tin".

    ...Ừ ! niềm tin ...người ấy không bao giờ nói ra điều đó, người ấy chờ đợi cái chứng minh của người kia. Nhưng sao mờ mịt quá ...mong manh quá!

    ---------------

    Rồi một lần kia khăn gói đi xa
    Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà
    Lòng thật bình yên mà sao buồn thế
    Giật mình nhìn tôi ngồi khóc bao giờ

    --------------Sự im lặng vô tâm ..sao mà đau nhói ...lòng thật bình yên , từng giọt buồn cứ rơi rơi. Ghét lắm cái vô tâm im lặng . Người ấy không sợ sự thật , người ấy đã lường trước cái kết quả dù nó diễn ra như thế  nào vẫn có thể chấp nhận được , cái im lặng hờ hững xé nát lòng đến như vậy !

    Giật mình nhận ra ...ngồi khóc bao giờ !

    -----

    Đường nào quạnh hiu tôi đã đi qua
    Đường về tình tôi có nắng rất la đà
    Đường thật lặng yên lòng không gì nhớ
    Giật mình nhìn quanh ồ phố xa lạ

    -------Từng bước chân đi về chốn cũ quen thuộc , con đường có nắng la đà , cuối con đường là gì? Sẽ là sự hiu quạnh. Chân bước đi xào xạc lá rơi , từng ý nghĩ miên man không rời . Có lẽ đời đã cho người ấy nhiều cay đắng hơn ngọt ngào?Có lẽ đời cứ cho bước chân người ấy bước vào chông gai? ...nhưng người ấy vẫn bước từng bước đi , miệng vẫn cười để xoá tan đi cái mệt mỏi cái chán chường  cái đau nhói của lòng chông chênh.

    Cái thứ tình ấy là gì ? Tình yêu chăng ? Hay sự đam mê mù quáng ? chỉ có trong chính tất lòng người ấy mới tìm ra câu trả lời ...Vì giờ đây người ấy vẫn giữ cho mình một chút niềm tin !

    -----

    Đường nào dìu tôi đi đến cơn say
    Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời
    Dù thật lệ rơi lòng không buồn mấy
    Giật mình tỉnh ra ồ nắng lên rồi

    ****

     ---------------------Say ư ? ước chi một lần được say . Ước gì?

     

     

    Say trong cái ảo giác là người là bến đỗ ...là nơi bình yên ...là gia đình...là gì đó ?

    Say để người ấy cảm thấy  được nằm trọn trong vòng tay người.

    Say để xoá tan cái khoảng lặng ...đáng buồn kia .

    Hay chỉ là say để người nói lên sự thật và người ấy chấp nhận sự thật!

    Để rồi người ấy có thể trở về với ánh nắng ngày nào ? Với nụ cười rạng rỡ

    ...giật mình nhận ra ồ nắng lên rồi

    ---------Dù thật lệ rơi lòng không buồn mấy...

    !

    !

    !

    ---------

    Cái cảm nhận của cô chỉ là nông cạn nhẹ nhàng thế thôi ! "người ấy ơi "! cô sẽ bên người ấy dù biết rằng cái tình cảm ấy ko đủ để xoá nỗi đau nhưng có thể chỉ là bên cạnh ...bên cạnh người ấy thôi nhé ! 

    --------

    * Ca từ ca khúc " Bên đời hiu quạnh" của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

    Bình luận
    Hãy cho mọi người biết ý kiến của bạn đi nào!!!

      Bạn có muốn bình luận cho bài viết này không?

      Hãy Đăng ký / Đăng nhập để thể hiện ý kiến của bạn !!!