Chủ nhật, 31/08/2008 - 02:15:am
Người hàng xóm huyền bí,
Có lẽ buổi sáng nay cũng bình thường như bao ngày khác nếu không có sự xuất hiện của anh. Chúng ta đã giáp mặt nhau lần đầu tiên trong thang máy. Chắc anh không để ý đến con bé thắt hai bím tóc trong bộ quần áo thể thao len lén quan sát anh vì anh quá bận rộn di chuyển những thùng đồ nặng trĩu. Không hiểu tại sao, chỉ mới gặp anh trong vài giây, con tim em đã bồi hồi xao xuyến. Có phải là nhất kiến chung tình không anh?
Em âm thầm theo dõi anh đến tận cửa căn chung cư mà anh đang dọn vào. Em nấp sau bức tường, len lén nhìn anh nâng những thùng đồ nặng nề kia một cách thật nhẹ nhàng. Mồ hôi thấm ướt chiếc áo thun trắng mà anh đang mặt, bó chặt thân hình thật vạm vỡ và lực lưỡng. Sự tò mò muốn tìm hiểu lai lịch của anh dấy lên trong tâm trí em. Anh là ai? Từ đâu đến? Làm nghề gì? Gia cảnh ra sao? Những câu hỏi cứ dồn dập hiện lên trong đầu đưa đẩy đôi chân đang khép nép sau bức tường bước đến trước mặt anh và hỏi cho rõ. May thay, đôi chân ốm yếu không đủ sức đưa toàn thân bủn rủn của em ra khỏi chổ nấp thân ấy, không thì có lẽ trong thâm tâm của anh em sẽ trở thành một con bé khùng điên và nhiều chuyện.
Sau khoảng nữa tiếng đồng hồ thập thò thập thụt ấy, em lấy hết can đảm tiến về phía anh. Khoảng cách giữa chúng ta càng thu hẹp, tim em đập càng nhanh, tâm trí em hỗn loạn. Em tưởng anh sẽ cảm nhận được sự hiện hữu của em nhưng hình như anh không để tâm đến chuyện gì khác ngoài việc xê dịch đồ đạc của mình. Vì thế em lặng lẽ bước ngang qua và tiến về căn hộ của của mình.
Anh hàng xóm huyền bí, em sẽ gọi anh như thế cho đến khi em biết được tên anh. Cảm ơn anh đã mang làn gió mát lãng mạng của mùa thu đến góc phố này. Hi vọng một ngày nào đó anh sẽ để ý đến con bé đã yêu anh đơn phương ngay từ giây phút đầu gặp gỡ.
Cô bé hàng xóm