Blog
Các bài viết thuộc thể loại "Khác"

Tổng số bài viết: 31

Sắp xếp theo: Hiển thị:

TÔI HIỂU RẰNG KHÔNG CÓ AI LÀ HOÀN HẢO

Thứ bảy, 16/08/2008 - 10:15:pm

~ LÒNG TRẮC ẨN ~

Đừng xét đoán con người qua vẻ bề ngoài.......

     Biết đâu một người xấu xí nhất thế giới lại là người tốt.

      Một lần, trong lớp tôi có một nhỏ bạn mà tôi cho là xinh đẹp và thông minh. Tôi tin rằng nhỏ ấy là con người hoàn hảo.  Đến ngày sinh nhật của tôi, tôi mời nhỏ ấy đến dự tiệc, và nhỏ ấy đã đến.

      Vài tháng sau là sinh nhật nhỏ ấy. Tôi chuẩn bị một chuỗi hạt đặc biệt làm quà sinh nhật nhỏ ấy. Nghĩ đến chuyện nhỏ ấy vui sướng nhận món quà của mình, tôi cảm thấy thật phấn khởi.

      Tôi hỏi nhỏ ấy xem tiệc sinh nhật của nhỏ ấy được tổ chức vào ngày nào. Nhỏ ấy đáp:

              - Tại sao cậu muốn biết hả?Cậu không được mời đâu.  :-$  Cậu chỉ là một con bé ngốc nghếch bốn mắt!!!!!  [-(

      Tôi cảm thấy sửng sốt khi nghe nhỏ ấy nói vậy.   Tôi đứng chôn chân tại chỗ, trố mắt nhìn nhỏ ấy.  Những đứa bạn cùng đứng bên cạnh nhỏ ấy chuyển sang đứng với tôi. Rồi tất cả chúng tôi bỏ đi. 

      Kể từ ngày hôm đó, tôi hiểu rằng thậm chí một người có vẻ hoàn hảo nhưng cũng có thể họ không phải như vậy. Khi nói đến sự hoàn hảo, thì cách người ta đối xử với bạn quan trọng hơn vẻ bề ngoài của họ.

Ellie Logan, 9 tuổi

      Bạn thấy đấy, không phải những ai đẹp, xinh xắn, học giỏi thì cũng là những người tốt, dễ thương, dễ gần đâu bạn ha! Miễn sao bạn tìm được những người thật sự quan tâm đến bạn, ở bên bạn lúc bạn cần, không bao giờ "vó ngựa truy phong" khi bạn gặp khó khăn, bạn hen!!!

GHÉ VÀO GIAN HÀNG MỚI ...... XEM THỬ......

Thứ năm, 14/08/2008 - 09:07:pm

  Mình vừa "cuỗm" được một vài "bé mặt cười cảm xúc" trong Yahoo Messenger nè,  nếu bạn nào thix gõ "thủ công" thì có sẵn phần phụ lục kế bên............Xem rùi Comment cho mình nha........... (Mình thix xem hà...   )

Available Yahoo! Messenger Emoticons (1)
Emoticon
Key Combination
Description
: o3
puppy dog eyes
:-??
I don't know
%-(
not listening
:@)
pig
3:-O
cow
:(|)
monkey
~:>
chicken
@};-
rose
%%-
good luck
**==
flag
(~~)
pumpkin
~O)
coffee
*-:)
idea

 

Available Yahoo! Messenger Emoticons (2)
Emoticon
Key Combination
Description
8-X
skull
=:)
bug
>-)
alien
:-L
frustrated
[-O<
praying
$-)
money eyes
:-"
whistling
b-(
feeling beat up
:)>-
peace sign
[-X
shame on you
[-O<
praying
$-)
money eyes
:-"
whistling
b-(
feeling beat up
:)>-
peace sign
[-X
shame on you
\: D/
dancing

 

Available Yahoo! Messenger Emoticons (3)
Emoticon
Key Combination
Description
>:/
bring it on
;))
hee hee
:-@
chatterbox
^: )^
not worthy
:-j
oh go on
(*)
star
o->
hiro
o=>
billy
o-+
april
(%)
yin yang
:bz
bee
[..]
Transformer*
Available Yahoo! Messenger Emoticons (1)
Emoticon
Key Combination
Description
:)
happy
:(
sad
;)
winking
:D
big grin
;;)
batting eyelashes
> : D<
big hug
:-/
confused
:x
love struck
:">
blushing
:P
tongue
:-*
kiss
=((
broken heart
:-O
surprise
X(
angry
:>
smug
B-)
cool
:-S
worried
#:-S
whew!
>:)
devil
:((
crying
:))
laughing

 

Available Yahoo! Messenger Emoticons (2)
Emoticon
Key Combination
Description
:|
straight face
/:)
raised eyebrows
=))
rolling on the floor

Yêu thích |Gửi bạn bè |Báo xấu

Lượt xem: 705| Yêu thích: 0| Bình luận: 0| Thể loại: Khác

       Vậy là mai phải vác cặp đến trường ùi, lần đầu tiên mặc long-dress nên thấy ghê ghê, lạ lạ, lẫm lẫm, ngộ ngộ, kì kì, quái quái, đãng đãng, tếu tếu, dzui dzui,......... thui, pó chân, mỏi tay wá à  :(( .............sao í !!!

      Thời gian trôi nhanh thiệt, mới cuối tháng 5 "tung tăng tung tẻ" như hạt dẻ, dzui dzẻ vì được "thoát" khỏi mái trường cấp II "iu dấu" (dzui đến nỗi năm cuối cấp mà chẳng "chôm" đâu ra được 1 giọt nước mắt chia tay hay quyến luyến ôm hôn bạn bè, ố ồ, đừng nói mình vô tình nghen, tất cả 35 HS còn lại trong lớp,  mặt cũng tỉnh rụi như mình thui hà, biết sao hông, vì lên cấp III còn "đụng mặt" nhau dài dài....... đến ..... "ngán" lun đấy chứ ....... giỡn thui mờ !!! >:P ) Sorry, nãy giờ phụ đề hơi nhìu, bây giờ tiếp tục diễn thuyết nghen......2,3........Thế mà giờ đây, tháng 8 (tức là đã wa hơn 3 tháng rùi đó)...........tháng 8 .......... lại bắt đầu vô lại trường để học "bù đầu bù cổ" (năm nay, bắt người ta vô chương trình học sớm ghê, hic...hic.....:((  ); điều đó có nghĩa là, mình sẽ ko còn được "tự do" đi dạo khắp phố phường được nữa ùi, không họp nhóm để "tam sắc" những chuyện trên trời dưới đất cùng tụi bạn, ko "on line" thường xuyên được lun...... :((   :((  Có ai hiểu nỗi khổ, nỗi "xúc động....đậy" của mình hok, chắc hok wá, mình nghi lắm (Ủa, sao nãy giờ tự hỏi tự trả lời lun dzậy cà ????? Lãng xẹt) Thui, mình phải off đây, bùn ngủ wá à. Bỳe.....býe, see you later.

      Àh há, có ai mún tâm sự cùng mình, thì "bay" vô add Nick mình để trò chuyện ha: Votu_vocam................

NHẬT KÍ NGÀY 08/08/2008: VU LAN.....ĐÚNG NGHĨA

Thứ sáu, 08/08/2008 - 04:34:pm

     Nếu bạn nào hay thường gặp cảnh chen chúc trong những buổi lễ, hội lớn, hay thậm chí kẹt xe, lấn đường thì mời vô Blog của mình để xem một ngày đi "chùa" của mình "thú vị" như thế nào rồi có gì Comment cho mình vài cái để nói lên ý kiến của bạn nha......

     Sáng nay, mình bon chen đi chùa bởi những lời "rủ rê" của bạn thân ( :x Đùa tí thui, đừng oánh mình, mình tự nguyện đi...) Công nhận chùa đông cực kì trong mùa VU LAN THẮNG HỘI này, mà đường xá lại vô cùng...lầy lội, lấm lem bùn lầy (đường đất mà, đang vào mùa mưa, đã vậy còn gần ruộng mới chết chứ !?!) và trên đường vô chùa mình đã chọc Rid (người "nghĩa hiệp" chở mình chứ ai!?!) bằng một câu cực kì....cực kì...."pó giò" khiến bạn ấy phải phì cười như sau: "CÔNG NHẬN CHÙA ĐÔNG THẬT, ĐÔNG GHÊ.....ĐÚNG LÀ....QUẢ ĐÚNG LÀ ....CÁI CHÙA.....!!!" Hahaha....Khakhakha......    Bảo đảm cũng có quý vị bạn đọc đang nói mình ĐÚNG LÀ.....LÃNG NHÁCH....(Ặc...ặc)   

      Lúc đầu rất là tuyệt luôn, vì tụi mình tranh thủ đi khá sớm (mới hơn 9h à!) nên thức ăn đầy đủ, nước uống đoàng hoàng, ăn mệt nghĩ, sau đó tụi mình khấn vái cầu chúc sức khỏe Momy & Dady. Xong tụ tập lại ở ghế đá sân.....chùa để "buôn dưa lê", nói toàn chuyện trên trời dưới đất, dzui ơi là dzui, lâu lâu mới nói chuyện thoải mái lại được với nhau mà!!! (  :-p  ).

      Sau đó mới là phần "đổ mồ hôi, sôi nước mắt" nhất: Lấy xe về nhà.....Hình như lúc tụi mình về mới là cao trào hay sao í, người người đổ về đông như mắc cửi, xe này lũ lượt xe kia, tấp nập không ngớt, kẻ muốn ra, người muốn vô, xe gắn máy chen chúc xe đạp, xe đạp chen chúc người đi bộ, chen đến từng lối đi, ngóc ngách nhỏ nhất, tiến thoái lưỡng nan. Thật tình, mình tưởng tượng ở đấy cứ y như mê cung, lối vào, lối ra đều bị bít hết ( vì đông người quá, nếu mở cổng ra thì họ sẽ ào vô, chịu gì nổi ), nhìn tứ phía chỉ toàn thấy người là người, muốn hoa cả mắt; thấy vậy, Na (vừa bon chen vô được chùa) đùa: "ĐỨNG ĐÓ MÀ ĐỢI NỬA TIẾNG SAU RỒI HẴNG RA, LÚC ĐÓ CHẮC TUI CŨNG ĂN XONG RỒI...HAHA!!!"; tìm đường thoát trong lúc ấy quả thật là rất...."siêu hạng". Mặt người nào người nấy đỏ bừng bừng, mồ hôi lã chã, lại đang đứng dưới trời nóng gắt như thế này mà nhích từng bước một nên không tránh khỏi những thái độ cáu gắt, bực dọc. Vì mình không đi xe đạp nên xung phong mở đường thoát hiểm (mình mà đứng tại đấy thêm phút giây nào nữa chắc điên mất thôi) , trình độ len lách của mình cũng không tệ nên sau vài phút né, tránh, mình đã vượt qua dòng người một cách mệt nhọc và ngoạn mục: Có lúc mình đã bị kiềm kẹp bởi ba chiếc xe gắn máy bao quanh (Thú thật, mình sợ phỏng chân nên cứ dán mắt mãi vào ba chiếc "bô" xe vẫn đang nhả khói đều đều); rồi lại vô tình đặt nhầm chân lên một bác mới vô, liền vội vàng xin lỗi rối rít, chắc bác ấy cũng thấy được lòng thành tâm hối lỗi của mình + sự việc xảy ra là do hoàn cảnh đẩy đưa nên cũng chẳng trách mắng gì nhiều, chỉ có vẻ giận thui à. Thoát ra khỏi cổng, với niềm hân hoan chiến thắng :x  , mình lại nghĩ đến các bạn bên trong, vì họ đi xe đạp nên không thể đi "đường tắt" như mình, chẳng biết chừng nào họ mới ra.

     Đứng ngoài cổng gần 15', một thân một mình, đất khách quê người ( phóng đại thấy mà ghê  I-)   ). Nhìn người ta ra - vào mà chẳng thấy tăm hơi bạn mình đâu, lại không ai wen biết, trơ trọi dễ sợ, nhìn người ta có bạn có bè mà buồn (buồn dzô dziên). Rồi....ơ kìa, cái đầu nhỏ Shar ló ra, mừng quá đi mất, rồi Jiny, rồi Jer, cuối cùng là Rid. Xong, một buổi đi lễ đáng nhớ.... 

    NHƯNG DÙ SAO THÌ MÌNH MONG CÁC BẠN SẼ BIẾT TẬN DỤNG THÁNG BẢY NÀY ĐỂ CHĂM SÓC BA MẸ, ĐỪNG LÀM CHO BA MẸ BUỒN PHIỀN VÌ MÌNH CÁC BẠN NHÉ. VU LAN THẮNG HỘI.....

I-) I-) I-) I-) I-) I-) NỮ SINH

Thứ ba, 05/08/2008 - 11:43:am

        Chắc dạo này các bạn cũng đang xem phim "NỮ SINH" trên HTV9 lúc 18:00h vào mỗi chiều thứ 7,CN,2,3......Hìhì....Mình cũng là một fan hâm mộ nè! Thấy vui vui, hợp với lứa tuổi nên xem luôn....Bộ ba Xuyến, Thục, Cúc Hương nhí nhảnh thấy ớn....(hơn mình gấp 1000 lần... :x ) Nếu bạn nào thix bải hát dạo đầu của phim thì mình "sẵn sàng" cung cấp nè: Bài hát cũng tên là NỮ SINH lun.....

 

MySpace CommentsMySpace Codesmyspace Layouts

NỮ SINH
Sáng tác: Lê Quốc Dũng
Quang Vinh & Bảo Thy


Nhớ đến ánh mắt ngây thơ nụ cười dễ thương
Nhớ mái tóc chấm ngang vai áo dài thướt tha
Đôi môi em xinh cho anh ngàn lời vấn vương
Bao đêm bâng khuâng suy tư ôi lòng trót yêu em rồi
Cùng bạn thân em vui đến lớp còn mình anh cô đơn cuối đường
Nhìn hàng cây ghế đá sân trường lòng vấn vương
Chiều nay em bên anh xuống phố
Vì sao anh vô tâm hỡi anh
Để bao ngày qua chờ mong để cho lòng anh hòai trông hình bóng em
Nữ sinh dịu dàng
Bao nhiêu ngày qua em chờ anh như hoa mong chờ mưa đến
Cho muôn cỏ cây trong nắng mai hương thơm còn mãi không hề phai
Nữ sinh dịu dàng
Bao nhiêu ngày qua ta bên nhau em nghe tâm hồn xao xuyến
Anh trao lời yêu em lặng thinh xin em rộng mở trái tim mình
 
 

 

 

 

 

BUỔI SINH NHẬT "NHỚ ĐỜI".....

  •       Hôm nay đáng lẽ sẽ là một ngày rất vui nếu không có những chuyện lục đục vào giờ phút cuối. Mình đã mời các bạn đi xuống Long Hải chơi, phải đi đường vòng vì gia đình của hai bạn trong nhóm không cho phép được xuống Long Hải và thậm chí đi ngang qua đường Long Hải (có thể vì ba mẹ các bạn sợ vấn đề xe cộ, đường sá....Mà thú thật, mình thấy chẳng có điều gì đáng để phải lo xa như thế cả....Amen, sự thật thường mất lòng!!!!) Nói chung, mình rất khâm phục "2 girls" đó, các bạn đã hy sinh đi chuyến đi chơi xa "cuối cùng" này là vì mình, vì ý định tổ chức sinh nhật "ngớ ngẩn, ngu ngốc" này của mình (Mình nói chuyến đi "cuối cùng"  vì có thể về nhà các bạn sẽ bị ba mẹ rầy, hoặc thậm chí "nặng" hơn là dẫn đến việc bị "cấm túc" ở nhà, không được đi chơi suốt năm học này....Hic...Hic....Hối hận quá đi....) Có lẽ hôm nay là ngày rất xui, tụi mình phải nên ở nhà mới đúng, thế mà, tụi mình đã đi, vì sao, vì yêu cầu của riêng mình (mình thật ích kỉ), và vì các bạn sợ làm mình buồn nên đã "hy sinh" đi. Và mọi chuyện bắt đầu như sau:
  •        Lúc đầu tụi mình đã mệt nhoài khi vượt qua cả đọan đường dài trên 10km chỉ bằng xe đạp, phải nói người nào cũng mệt lã, mồ hôi nhễ nhại (trừ mình, vì mình sướng nhất, lun có người chở.....Nhân tiện đây, cảm ơn Rid rất nhìu!!!). Khi đã đến Long Hải, tưởng chừng như sẽ có một chuyến dã ngoại thật vui, để còn có kỉ niệm khi lên cấp ba (vì có thể tụi mình sẽ ko gặp nhau trong thời gian dài do học khác lớp, khác trường) nhưng dạo đầu là vụ mất tiền "cực kì oan uổng của mình", biết rõ "kẻ tình nghi" nhưng không thể tố cáo, đối chất được. Xong, một chuyện. Thế là tụi mình cứ chơi chơi đến cuối giờ, chắc rằng chẳng có chuyện gì xảy ra nữa thì mình đã thất hứa làm Rid đợi dài cổ, và "sad" nữa, OK. Vì thế Rid nóng giận, có tranh cãi với Shar, hai bạn này luôn luôn bất đồng quan điểm. Lúc đó, tự nhiên mưa từ đâu đổ tới, Rid vội vàng chở mình về cùng với cái thẻ giữ xe cho cả nhóm ở trong túi quần mà mình chẳng hề nhớ tới (do đang mặc cảm tội lỗi do thất hứa á mà) Về nhà đợi các bạn một hồi lâu, nhưng chưa thấy ai về, cũng tự hỏi vì sao các bạn chạy "chậm như rùa" thế....Ai ngờ, hơn 20' sau, các bạn về và bảo rằng do không có thẻ xe nên đã để Jef ở lại và để có tiền trả tiền xe họ đã mượn một đứa bạn trai học cùng năm lớp 9 (Châu), nhà cũng ở Long Hải (Uhm, vì mình đã mượn money gần hết của các bạn nên chẳng ai còn đủ tiền.....Amen, tội lỗi chồng chất tội lỗi...) Xong, hai chuyện. Về đến nhà Rid, các bạn-bị-mình-bỏ-quên-đó có một cuộc đại chiến động trời với Rid. Hai bên lúc đó đều nóng nảy nên nói chuyện khá sốc, cũng vì Rid bênh vực mình (Trời ơi, lại lỗi của mình) và cuối cùng phải đưa ra quyết định: Tách nhóm....Xong, ba chuyện xui xẻo....Huhuhu, đau khổ vô cùng, mình là người trung gian, khó xử nhất, đang đứng giữa ngã hai đường, mình không muốn bỏ bên nào cả, ước mơ nhỏ bé của mình là cả nhóm có thể hàn gắn nguyên vẹn lại (mặc dù rất xa vời) Sau cuộc chiến tranh lạnh, Jiny đã nói: "Có lẽ mình hơi quá đáng!" (mình chỉ dịch mang máng nghĩa thui, chứ sao nhớ nổi???) Còn Rid thì cảm thấy hối hận nên đã quyết định xin lỗi, và mình khuyên bạn ấy nên phone ngay lập tức vào tối nay....
  •       Cuối cùng cũng do mình, do mình, mình đã làm mọi chuyện rối lung tung lên như mối boòng boong, nếu các bạn không hòa hợp với nhau chắc mình buồn và hối hận mãi.....
  •       Vì sao mình không tổ chức sinh nhật vào đúng ngày sinh của mình cơ chứ (24/08) mà mình lại làm trước làm chi để gây ra nhiều tai họa như thế này (cũng tại tật lo xa của mình, sợ vô năm sẽ bận bịu với việc học). Hôm nay, trời u ám quá đi mất, nhưng có lẽ nào đúng vào ngày 24/08 sẽ là một ngày đẹp trời, ánh nắng chói chang, muôn chim đua hót.....
  •       Cầu trời cho bạn mình được vui vẻ, hòa thuận..........

MySpace CommentsMySpace Codesmyspace Layouts

MySpace CommentsMySpace Codesmyspace Layouts

~ WHERE IS THE HAPPINESS??? ~

Chủ nhật, 27/07/2008 - 01:13:pm

       Chiều tà, Katherine ngồi nghĩ vẩn vơ về gia đình, bạn bè, cuộc sống, bỗng chợt nghĩ về những điều đã trải qua, những sự việc diễn ra hằng ngày và tương lai phía trước....Bỗng....Hạnh phúc.... rất tự nhiên mà con người có thể đạt được và cũng rất dễ dàng mà họ mất đi....

     Tức cảnh làm thơ, mình nỗi hứng làm "thi sĩ" (nghiệp dư thôi à!!!) Vì là thơ tự do nên chỗ nào "dzở wá" xin pà kon thông cảm cho mình nghen......

HẠNH PHÚC Ở ĐÂU????

HẠNH PHÚC - một thứ rất thiêng liêng

Điều mà tạo hóa ban cho vạn vật

Là mối dây nối kết mỗi con người ;

Không thể mua ....

Cũng chẳng dễ thấy ....

Nó xuất phát từ tâm mỗi người

Cả khối óc lẫn con tim thánh thiện

Một ánh mắt biết nói ;

Một nụ cười động viên ;

Đôi bàn tay chia sẻ ;

Một cái siết tràn đầy tình yêu thương ......

MySpace Generators

 

 

***********************************

 

Người ta luôn tự hỏi:

"Hạnh phúc ở đâu xa?

Mà chờ hoài chẳng thấy?

Mà tìm hoài chẳng ra?"

Hạnh phúc thể hiện qua những điều tầm thường nhất:

Khi vui, có người cùng chia sẻ....

.....Lúc buồn, có "kẻ" đến hỏi han

Sẵn sàng đối gối để bạn trút giận

Là chiếc bao an toàn - bạn dốc cạn phiền lo;

Chẳng nề chi hoàn cảnh nghèo - sang;

Bờ vai đây, hãy yên tâm nương tựa;

Cùng nhau vượt hết những khó khăn

Chẳng hề mưu mô - toan tính...

******************************************

Nhưng ......

Vẫn có những ai vô tâm đến thế!!!!

Hạnh phúc trong tay chẳng biết giữ gìn.....

"Cái tôi" bỗng dưng sao lớn quá!

Nghi ngờ - Hờn dỗi chuyện mông lung

Nghệ thuật sống cớ sao quên mất .....

..... Được nhận nhiều lại chẳng cho đi???

" Ích kỷ đôi khi là acid

Bào mòn hạnh phúc lúc nào chẳng hay...........

Hãy trân trọng những gì đang có

Đừng để hạnh phúc vuột khỏi tầm tay

Khi mất rồi lại thầm hối tiếc

Nước mắt có rơi cũng đã muộn màng....."

 

  

MySpace Generators

Mình mong rằng các bạn không gặp trường hợp tương tự mà luôn có được nhiều niềm vui, luôn hạnh phúc, yêu đời và ......" yêu luôn mình", bạn nhé!!! ( Tham quá!!!)

 

 

 

 


 

XAO XUYẾN...XUYẾN XAO....

Thứ bảy, 19/07/2008 - 09:36:pm

    Trong cuộc sống, đã nhiều lúc bạn phải xao xuyến vì lí do này hay lí do khác, vậy bạn có thực sự hiểu ý nghĩa của mỗi lần "xao xuyến" ấy....
  • Khi bạn được điểm tốt, được thầy (cô ) khen, bạn hãnh diện, sung sướng và bất giác một cảm giác khó tả, xao xuyến chợt trỗi dậy....
  • Đang chăm chú nghe giảng bài, nhỏ bạn ngồi phía sau gọi, đành nhìn xuống thì bất chợt bắt gắp một ánh mắt nhìn mình say sưa của một “chàng”/ "nàng" khác phái (nhìn đến ngây người ra…!!!), bạn bối rối, xao xuyến, tim đập nhanh hơn bình thường (mặc dù máu được bơm vào tim không đến nỗi nhiều khiến tim phải “làm việc” nhanh như thế!…..Hì ) 
  • Khi tham gia vào một cuộc thi, đang trong tình trạng “nghìn cân treo sợi tóc”, lòng đã thầm nghĩ:"Mình thua chắc rồi…!”. Nhưng, ô kìa, trong đám đông bên dưới, mẹ đang dõi mắt trông theo mình, động viên mình, vậy mà mình bỏ cuộc sao???? Sự động viên của mẹ làm mình chợt nhói tim, xuyến xao cực kỳ, hối hận vì mình đã có ý nghĩ tiêu cực. Chợt trong lòng, trỗi dậy một niềm tin mạnh mẽ, một ý chí khó mà lay chuyển được “Mẹ ơi! Vì mẹ, con sẽ cố gắng hết sức!”
  • Bệnh nặng, phải nghỉ học vài hôm, mấy đứa bạn thân tíu tít, sốt sắng hỏi han, nhận chép bài giùm (mặc dù đang có chuyện cãi vã với họ, “chiến tranh lạnh” suốt mấy ngày nay). Ôi! Không ngờ, bạn mình dễ thương ghê  , trong hoạn nạn mới biết ai là bạn tốt. Vui quá, lại chợt xao xuyến, đến rơi nước mắt, và khẽ nói: “Cảm ơn các bạn nhiều lắm!!!”
    Bạn thấy đấy, đâu phải vào những dịp đăc biệt lắm, bạn mới có những cảm giác như bồi hồi, xuyến xao, bối rối, tim loạn nhịp…. đôi khi chúng chỉ xuất phát từ những cử chỉ, lời nói rất bình thường từ những người xung quanh mình, mà đôi lúc mình xao nhãng, không quan tâm đến họ.
    Bạn ạ, hãy luôn quý trọng, từng phút, từng giây bên bạn bè, nguời thân, thầy cô, hãy để những ngày trôi qua trong cuộc sống của bạn là những ngày thật đẹp, thật hạnh phúc! Để mai sau, khi đã truởng thành, mỗi lần nhớ về những ánh mắt nhìn bạn say mê, yêu mến; những ánh nhìn khen ngợi, trìu mến của thầy (cô ) hay sự động viên thầm lặng của mẹ (cha); bạn sẽ tự mỉm cười và sẽ không thể nào quên được những kí ức tuổi học trò thơ ngây, bạn nhé!!! 

CHÁU LÊN BA.....THÌ.......BA ĐÓN CHÁU!!!! (~_-)

Chủ nhật, 13/07/2008 - 10:16:pm

* Chắc lúc nhỏ bạn nào cũng từng được ba (mẹ) dạy bài hát "Cháu lên ba" để ngân nga cho ba mẹ nghe, thì ngày nay cũng có một bài "Cháu lên ba" khác, cũng rất "vô tư" mang đầy chất "tố cáo"........

Cháu lên ba

Cháu vô mẫu giáo

Cô thương cháu....

.....Vì có ba đón về

Ba đón về

Không chở về nhà cháu....

....Về nhà cô giáo

Ở liền ba bốn ngày......

Là lá la la, là là lá la la...

(Ai yếu tim, "sợ ra gió" thì đừng đọc bài này nghen, mình không chịu tiền cơm thuốc đâu à!!!)

     Một buổi chiều nọ, tôi “phỏng vấn”  người anh họ đã lâu không gặp: “Anh nghĩ gì về “girl” thời nay?”
     Anh nhìn tôi một chốc, rồi cất giọng thiểu não: “Khi nghe đến vấn đề này,anh chỉ nghĩ đến một từ: HÃI HÙNG. Em nghe thử bài thơ của mấy đứa bạn anh “sáng tác” rồi sẽ rõ…!”
 Trời sinh con gái làm chi?
Dáng thanh thoát, diện mạo thì cực “cool”,
Trời sinh con gái làm gì?
Để “boy” kia phải sầu vì …. lỡ yêu!?!
Con gái sớm nắng mưa chiều,
Làm con trai phải nhiều điều lắng lo.
Khi vui vẻ, lúc buồn xo,
Vừa cười e thẹn , chợt to tiếng liền.
Quan tâm bậc nhất là …. tiền,
Trước là mua sắm, theo liền thời trang ….
Áo quần phải đẹp, phải sang,
Tóc thì duỗi thẳng  , giày mang … bít đầu.
Mấy nàng chẳng hiểu vì đâu?
Mới vừa bảo giận, thấy “chầu” * nhào vô!!!
Tiệc tan, nàng nói tỉnh khô:
“Chúng ta hòa nhé! Chàng vô trả tiền … (O_o)”
(Boy: huhuhhu … (~_~) … Sao nàng … “khôn” quá!!!)
*: "chầu" ở đây tương tự nghĩa với từ "chầu" trong "khao một chầu" , tạm dịch là "cuộc ăn uống" 
     Nghe bài thơ của anh, tôi chợt ngập ngừng, cảm thấy đăng đắng nơi cuống họng, bất ngờ đến cực độ – “Con gái ngày nay trong mắt con trai là thế này đây sao???” – Không thể tin nổi, tim tôi như thể bị bóp nghẹn; còn đâu những nét dịu dàng, nét duyên dáng rất … Việt Nam đã đi vào những câu ca dao, tục ngữ, khiến cho bao “chàng sĩ tử” phải say mê, ngưỡng mộ … 
     Phải, chỉ những lần dạo chơi trên phố, dù chỉ ngắn ngủi có vài phút, tôi đã chứng kiến những sự thật như anh “miêu tả”. Người ta thường nói: “Đẹp khoe, xấu che”, cái đẹp rất cần được thể hiện, phô bày cái giá trị thật sự của nó, điều đó là không thể phủ nhận hay chối bỏ được. Nhưng cái đẹp phải được thể hiện đúng nơi, đúng lúc thì mới được đón nhận và nhận được sự ủng hộ của nhiều người  , không thể “khoe khoang” tùy tiện được. Ví dụ như trường hợp những cô gái chân dài khi đi trên đường cứ thoải mái khoe chân bởi việc “diện” những chiếc quần lửng ngắn củn, hay những chiếc áo thun hở vai, bó sát, hoặc những bộ đồ khá … lòe loẹt, “chói mắt” dưới trời nắng như đổ lửa; điều đó gây phản cảm nơi người đi đường khi họ “vô tình” nhìn thấy. Vẻ đẹp có thể được nâng niu, trân trọng trong các cuộc thi Hoa hậu hay trong các cuộc thi sắc đẹp khác. Khi ấy, thay vì họ nhíu mày thốt lên: “Phô phang quá, quý cô ơi!!!  thì chắc chắn, một nụ cười hâm mộ sẽ nở trên môi các “đấng mày râu” hay “quý tóc dài” khác: “Cô D. dễ thương cực kì  hay có thể, họ sẽ âm thầm dõi theo bạn: “Cố lên! K ơi, tôi yêu bạn!!! . Theo bạn, thì bạn sẽ chọn cách yêu mến như thế nào?
      Tôi tự hỏi lòng mình: “Liệu trong cái xã hội tất bật, vội vã như hiện nay, còn có bao nhiêu cô gái vẫn giữ một chút tinh khôi trong tâm hồn, ẩn sau vẻ đẹp hào nhoáng bên ngoài như thế?”
      Hỡi các bạn nữ thời hiện đại, tuy chúng ta “khá” tiện nghi về điều kiện vật chất, nhưng hãy luôn giữ trong người một chút “dòng máu Lạc Hồng”, một chút vẻ đẹp đơn sơ của nguời phụ nữ Việt Nam bên cạnh vẻ đẹp hiện đại quyến rũ. Hãy để hình ảnh của các bạn trong mắt các bạn nam thật tỏa sáng, thật lung linh như nàng "Lọ Lem khả ái" hay "Công chúa Bạch Tuyết kiều diễm"  ; chứ đừng làm lu mờ hình ảnh của mình khiến "boys" nghĩ rằng các "girls" ngày nay là những "cô chiêu" "tốt nước sơn hơn tốt gỗ", các bạn nhé....!!!!
  • LỜI NHẮN NHỦ CỦA TÁC GIẢ:
       Bài viết này đề cập đến vấn đề xã hội đang quan tâm. Xác suất xác thực khoảng 92.5%. Nếu những "Thiên sứ thuần Việt còn sót lại" vô tình "dạo chơi" qua trang Blog của mình, lỡ có "đụng chạm", xin "rộng lòng" miễn thứ cho mình nghen .... !!!! 

HÃY BIẾT CHIA SẺ.........BẠN NHÉ !!!! (O_^)

Thứ tư, 02/07/2008 - 01:54:pm

     Trưa nay, trời không nắng, mình đang ngồi viết Blog, trưa nay trời không mưa, mình đang "vọc" PC. Hì..hì, chắc các bạn nghĩ mình "lậm" bài hát " Một vòng Trái Đất" ??? Nhưng không đâu, đây đúng là hoàn cảnh hiện tại của mình đấy chứ!!! Trời âm u càng làm cho mình có "hứng thú" hơn những hôm trời nắng mới chết chứ (hơi crazy nhỉ? ). Mình đã lướt sang một vài bài viết Blog của bạn mình, thấy cũng khá "thú vị", và mình cảm nhận được rằng: "Nếu mình mở lòng nhìu hơn với mọi người thì họ cũng sẽ mở lòng lại với mình" . Vì thế, mình đã viết lời bình thật nhìu, một cách chân thật nhất với những bài viết mình yêu thix, mỗi lần một nhận xét được gửi đi, mình có cảm giác "vui vui" vì vừa san sẻ với họ một phần suy nghĩ, cảm xúc riêng của mình, và mong rằng mình có thể nhận được sự chia sẻ của một ai đấy trong một ngày ko xa nào đó....... Mong bạn sẽ chia sẻ những cảm giác rất riêng của bạn những lúc bạn buồn hay sung sướng (nếu bạn tin tuởng & xem mình là bạn.....)

Luôn luôn lắng nghe, lâu lâu mới thấu hiểu .......hì..hì...đùa tí thui cho cuộc đời thêm đẹp mà....!!! 

Theo thông tin VietNamNet vừa có được từ Trung tâm ứng cứu sự cố máy tính khẩn cấp (VNCERT) của Bộ TT-TT, phần mềm chat Yahoo Messenger hiện đang bị chèn một đoạn mã chương trình phá hoại vào phần quảng cáo nằm bên dưới giao diện YM.

( Ghê thiệt....!!!!  )

 

Theo thông tin ông Đỗ Ngọc Duy Trác, Trưởng phòng nghiệp vụ của VNCERT cung cấp cho VietNamNet, mục ảnh quảng cáo ở phần dưới cùng trong giao diện phần mềm chat Yahoo Messenger (YM) hiện đang bị chèn mã độc, có thể khiến máy tính của người sử dụng bị hacker tấn công và chiếm quyền điều khiển.

Thông tin đầu tiên về đoạn mã độc này do Trung tâm bảo mật CMC Information Security phát hiện và báo về Trung tâm VNCERT vào lúc 16h30p ngày hôm nay, 10/6/2008, để điều phối việc phản ứng với sự cố.

Theo phân tích ban đầu của VNCERT,  trong phần chương trình load các hình ảnh quảng cáo xuất hiện ngẫu nhiên trên phần mềm YM từ máy chủ dịch vụ Yahoo Messenger tại địa chỉ insider.msg.yahoo.com đã bị chèn một đoạn mã lệnh iframe để truy cập tới tên miền w.xnibi.com và load một file index.gif về máy tính người dùng.

File ảnh index.gif này thực chất là một trang html nhúng (embed) một file flash từ địa chỉ w.xnibi.com/test.swf. Đây chính là công cụ dùng để khai thác lỗi tràn bộ đệm (buffer overflow) mới nhất của phần mềm Adobe Flash Player, với nhiệm vụ download một file mm.exe về máy tính người dùng YM và kích hoạt.

Khi chạy thành công, file mm.exe sẽ download khoảng... 20 loại virus và trojan khác nhau về máy tính người dùng YM, cho phép hacker có thể dễ dàng xâm nhập và chiếm quyền điều khiển máy tính.

Phạm vi ảnh hưởng của lỗi dính mã độc trên phầm mềm YM không chỉ ảnh hưởng tới người dùng Việt Nam mà còn ở nhiều quốc gia khác.

Hiện tại, đến thời điểm 17h30 chiều nay (10/6), VNCERT đã liên hệ tới 6 ISP trong nước và VNNIC, yêu cầu chặn (block) tên miền w.xnibi.com, đồng thời liên hệ với các trung tâm CERT khu vực và bộ phận kỹ thuật của Yahoo để tiếp tục tìm nguyên nhân, xác định mức độ phá hoại. Ngoài ra, Trung tâm phòng chống virus BKIS cũng được VNCERT yêu cầu tham gia phân tích và viết công cụ quét, diệt các virus đang phát tán trong thời gian sớm nhất.

  MỘT SỐ BIỆN PHÁP KHUYẾN CÁO GIÚP NGƯỜI SỬ DỤNG PHÒNG TRÁNH LÂY NHIỄM VIRUT QUA PHẦN MỀM YM:

Mong các bạn đề phòng  )

  1. Tạm thời không nên dùng phần mềm Yahoo Messenger. Nếu cần thiết phải giao tiếp (chat) bằng dịch vụ YM, nên chuyển sang các phần mềm bên thứ 3 khác như Trilian, Zing chat... hoặc dùng các dịch vụ chat YM qua web như www.meebo.com.
  2. Cần cập nhật phiên bản mới nhất của phần mềm Adobe Flash Player tại địa chỉ http://www.adobe.com/products/flashplayer/
  3. Cập nhật các phần mềm diệt virus để phát hiện được các loại virus mới nhất.
  4. Theo dõi các thông tin tiếp theo và sử dụng các công cụ quét, loại bỏ các virus lây lan qua lỗi YM này.

 

Mô tả ảnh.
File index.gif khi được phần mềm YM download về thư mục temporary internet files của trình duyệt IE đã bị Bitdefender 10 phát hiện có Trojan.Downloader.JS.Agent.OX. (Ảnh chụp màn hình lúc 17h 10/6).

MÌNH.........ĐIÊN THẬT.............!!! (~ o ~)

Thứ bảy, 21/06/2008 - 10:26:pm

Tôi ko hiểu vì sao mình cứ viết Blog, trong khi biết rõ chẳng ai xem   . Mỗi lần sign vào Blog lại thấy buồn vì chẳng có ai chia sẻ, chẳng có 1 commen nào!!! Bây giờ tự nhiên tôi thấy cô đơn hơn cả, ước gì được nói chuyện với một ai đấy, được cảm nhận có một nguời nào đó sẵn sàng trò chuyện với mình. Nhưng bây giờ là 10:21', chắc mọi nguời ngủ hết rồi! Thôi, mình đành off vậy..............[ Bùn wá đi!!!!!!!!!!!!  ]

LỖI LẦM & SỰ THA THỨ

Thứ tư, 18/06/2008 - 10:55:am

* Người ta thường nói:

  •  Lầm lỗi thuờng do phút chốc nông nỗi của của lí trí.................
  • .................Và sự tha thứ do sự bao dung của trái tim.

      Sáng nay, bạn thân của tôi bảo bạn ấy muốn nói cho tôi nghe về một lỗi lầm " khủng khiếp " của bạn ấy.......Và thật sự, sự việc ấy cũng khá làm tôi " nóng mặt ". Đã một thoáng tôi rất ngượng nghịu, bối rối; còn bạn thì rất hối hận, tôi nhìn trong mắt bạn ấy thì thấy một sự thất vọng rất rõ rệt của bạn về chính bản thân mình......mà cũng phải thôi, đó không phải sự việc " bình thuờng " lắm đâu ! Nhưng, bạn à, chúng ta đã là bạn, là bạn rất thân, đã có một khoảng thời gian dài để chúng ta hiểu rõ về nhau..........vì thế chính câu nói của bạn: " Có lẽ đây là lần cuối cùng tôi gặp bạn ! " khiến tôi rất buồn  . Tôi  thầm nghĩ: " Tình bạn chân thật đâu phải muốn quên đi lúc nào cũng đuợc, đâu phải như những nét vẽ vẩn vơ muốn tẩy xóa khi chúng ta " lỡ " vẽ sai. " Nhất là lúc này bạn đã bị chính lương tâm trừng phạt về chính hành động của mình rồi còn gì, tôi nghĩ nhiêu đó là đủ rồi; bạn đã can đảm nhìn nhận sai lầm của mình và sẵn sàng thú nhận với tôi, đó là điều tốt của bạn; vả lại lúc ấy bạn đâu cố ý...........Tuy hơi " sốc " thật, nhưng trước khi bạn nói, tôi đã lờ mờ đoán truớc đuợc một phần nào đấy của câu chuyện rồi..........Đó cũng là một lỗi lầm của tôi do tôi wá bất cẩn.........Vì thế, tôi muốn khẳng định lại chúng ta vẫn mãi thân thiết, những điều nào nên tha thứ được thì hãy tha thứ đi bạn ạ nhất là đối với nguời biết nhận cái sai của mình, " đánh kẻ chạy đi, chứ không ai đánh nguời chạy lại "............vả lại con nguời chứ đâu phải thánh nhân   , không thể không sai phạm gì cả, tôi cũng có nhiều lỗi lầm nhưng chưa nói ra đấy thôi  Tôi chỉ sợ bạn nghĩ tôi wá dễ dãi mà thôi.........Nếu lúc nãy tôi wá nóng tính, vội vàng quay lưng lại với bạn thì tôi nghĩ bây giờ bạn sẽ vô cùng tuyệt vọng, và chính điều đó mới làm hại bạn đấy, chỉ một giây phút " vô tâm " của mình thôi, cũng có thể gây tổn hại rất lớn đối với người khác, và tôi không muốn mình là nguời như thế, nếu bây giờ tôi nóng nảy một chút thì tôi sẽ ăn năn, hối hận đến suốt  đời.

* Có lẽ đó là những điều mà tôi đã hiểu ra rất nhìu từ những quyển sách Đạo đức về Lòng vị tha & Lòng yêu thuơng

* Có ba điều mà tôi rất " khó " tha thứ nhất:

  1. Nguời hay nịnh bợ để thăng tiến cho mình.
  2. Người làm giàu trên mồ hôi nuớc mắt của nguời khác.
  3. Nguời nào " đụng chạm " đến song thân tôi ( khi song thân tôi đúng mà họ sai quấy )

PHẦN 3: * TÌM LẠI NIỀM TIN *

Chủ nhật, 08/06/2008 - 03:59:pm

       Liên tiếp những ngày sau đó, rồi những tuần tiếp sau đó, nhỏ chỉ lặng thinh; chẳng buồn nói, chẳng buồn cười, chẳng vui mà chẳng tỏ dấu hiệu gì của buồn phiền, âu sầu cả. Mặt nhỏ cứ trơ trơ, lạnh lùng như băng  , chẳng hề giao tiếp với một ai khác, tựa như trong cái lớp chiều ngang 5m, chiều dài 12m này chỉ có mình nhỏ và dãy bàn ghế lạnh hiu, vô tri vô giác. Tôi tạm gọi trạng thái tâm lí và những hành động của nhỏ lúc này là " tự cô lập chính bản thân mình ". Thật vậy, sáng nào nhỏ cũng lầm lũi cuốc bộ đến lớp một mình rất sớm, khi ánh mặt trời chưa trải đầy những hàng cây, bãi cỏ...( nhỏ có xe đạp đấy chứ nhưng đã mấy tuần nay không ai thấy nhỏ dùng đến cả!!! ) ; khi ấy, trên đường chỉ có nhỏ và hàng cây cao tuổi vửa bừng tỉnh đón chào một ngày mới đang ủ rũ trông theo những buớc chân nặng trĩu của nhỏ lướt ngang qua rồi xa dần, hay những âm thanh tất bật, vội vã của những gian hàng đang chuẩn bị họp chợ sớm và đôi khi là âm thanh " Kééétttttt..." dứt khoát phát ra từ những cánh cửa sắt ở những căn hộ sát đường phá tan bầu không khí yên tĩnh của buổi sớm mai. Tất cả những bối cảnh hối hả của cuộc sống ấy chỉ càng làm là nhỏ cảm thấy nhỏ mình quá bé nhỏ, quá lạc lõng giữa cái đô thị nhộn nhịp này. nhưng chẳng hiểu sao càng thấy lạc lõng thì nhỏ càng thu mình nhiều hơn truớc đám đông, bạn bè hỏi han thì nhỏ giả vờ không nghe thấy ( cứ y như con ốc trốn trong chiếc vỏ cứng ấy) ; có lẽ nhỏ cảm thấy nguợng ngập hay thậm chí xấu hổ truớc thầy cô, bạn bè - những nguời đã đặt kì vọng vào nhỏ - cũng có thể là nhỏ tự thất vọng về chính bản thân vì kết quả học tập sa sút của mình, hay đại loại như thế! Những lúc thầy cô vào thăm lớp là những lúc nhỏ bối rối, khó xử nhất ( nhỏ cảm thấy như ngồi trên lò lửa  ) vì thầy (cô ) có thói quen quan tâm về điểm số ở những môn thầy cô không phụ trách. Nhỏ thầm ước mong sao các thầy (cô ) quên hẳn sự có mặt của nhỏ trong cái lớp này, cái lớp đựơc xem là " khá " nhất của toàn khối 9, và nhỏ hạn chế đến mức thấp nhất việc nhìn vào mắt họ: nhỏ sợ sẽ phải bắt gặp ánh mắt trìu mến nhưng chứa đầy sự buồn bã của cô H hay tệ hơn là cái nhìn sâu lắng ẩn chứa sự khiển - trách - không - nói - thành - lời của thầy P. Nhỏ sợ lắm!!! 

Có lẽ nhỏ sẽ nấp mình trong cái vỏ sò phủ băng ấy mãi đến khi buổi lễ tốt nghiệp kết thúc, bạn bè mỗi đứa một phương nếu vào buổi tan truờng hôm nọ, nhỏ không tình cờ nhặt được một lá thư ngắn bên ngoài ghi " GỬI CÔ BẠN ĐÁNG YÊU CỦA TỤI TUI"  trong chính hộc bàn mình. Lúc đầu, nhỏ tuởng ai đó vô ý nhét nhầm vào hộc bàn của nhỏ nhưng nhìn quanh , lớp lúc này vắng hoe, cũng chẳng ai tỏ vẻ vừa làm một điều gì đó sơ suất, nhầm lẫn...thế là nhỏ chầm chậm mở bức thư ra   . Nhỏ đã nhiều lần ngạc nhiên sững nguời với những nét chữ con trai đã đuợc viết khá nắn nót ( nhưng thú thật vẫn rất...cua bò..) bằng ngôn ngữ rất...học trò như sau:

   Ngày...tháng...năm...

          Chào lớp truởng " lạnh như đá bào " của tui 

    Mấy tuần wa tui thấy bạn rất bùn mà chẳng thèm nói chuyện với cả nhóm. Sao kì dzậy ?????  Tui bít bạn đang tuyệt vọng lắm, nhưng điều đó ko có nghĩa là bạn way lưng lại với mọi người, với...tui, bạn chỉ bít có mình bạn, làm thế là ích kỉ lắm, bạn bít hok? Có bít bao nhiu nguời âm thầm wan tâm đến bạn (mình là 1 ví dụ nè!). HỌ rất mong bạn chia sẻ, tâm sự với HỌ lém đó!!! Đừng tự-cô-lập-mình nữa....Hãy vui lên nha, tui mong rằng ngày mai sẽ thấy một lớp truởng " bình thường " ( " Làm như nguời ta.. khùng lắm dzậy......??? " Phụ đề riêng của nhỏ ) như mọi khi chứ không phải một nguời mạng bộ mặt dát bằng " đá cục ", thất thần, "ỉu xìu" như cái "bánh bao chìu". Chào nghen..................!!! 

 Những nét chữ cuối cùng hắn viết hơi nguệch ngoạc ( có lẽ để kịp "trao" gián tiếp bức thư này truớc khi nhỏ ra khỏi lớp ) hay nói cực kì...chính xác là quá xấu, hắn rất có tuơng lai làm ... bác sĩ. Đọc xong, nhỏ phì cuời ( lần đầu tiên nụ cuời của nhỏ " tái xuất hiện " trong những tuần qua ) rồi nói thầm: " Nguời gì mà...bộ sợ người ta... hiểu lầm hay sao lai..." vì ờ cuối bức thư còn có một dòng tái bút nho nhỏ: " Tui viết bức thư này chỉ để nói thay cho cả lớp ! " . ".......Đúng là có tật giật mình...  " nhỏ nói nốt phần còn lại của câu nói dang dở rồi lại cuời rất tươi  với chính mình và với bức thư đang xiết chặt trên tay. Và nhỏ khoan thai bước ra khỏi lớp, để mặc những chiếc lá me xanh bị gió cuốn rơi đầy trên mái tóc dài đuợc cột cao gọn gàng, hơi lệch về phía bên trái ( có thể đó là phong cách riêng rất duyên của nhỏ ) và me non con bám cả vào vai, vào cặp nhỏ...

Chẳng ai biết tối hôm ấy nhỏ đã suy nghĩ như thế nào ( chỉ trừ một người ) mà sáng hôm sau cả lớp chỉ thấy một cô lớp truởng năng động, hoạt bát, và rất hòa đồng đang oang oang "  cảnh cáo " những bạn nam vừa " ăn vụng " trong lớp hay đang phạt trực nhật các bạn đi học trễ chứ không còn là nguời từ Nam Cực mới đến như những ngày truớc. Rất nhiều con mắt trợn tròn chữ " O ", rất nhiều cái miệng há hốc chữ " A " kháo nhau xem liệu Mặt trời có mọc ở đằng Tây không ta.  Và ở tận dãy bàn cuối lớp, một ánh mắt đang dõi theo từng cử chỉ " bà chằn " của nhỏ nãy giờ, khẽ cuời một cách mãn nguyện và trả lời thầm câu hỏi của chúng bạn: " Có thể lắm chứ !!! " ..................

                                                                                                                       *    HẾT   *

                                                                                                    Tác giả: Katherine.

 +  Lời ngỏ: Thế là phần cuối của truyện ngắn "BƯỚC NGOẶT ĐẦU ĐỜI" đã kết thúc. Tớ đã lấy ý tuởng từ chính bản thân tớ rồi thêm một chút đuờng, một chút muối ( tâm hồn ăn uống wá nhỉ ?!?  ) để viết nên câu chuyện ngắn như thế này. Tất nhiên là tớ không giỏi giang như " cô lớp truởng " này nhưng cũng không quá bi quan, khép mình như thế ( ngoài đời tớ là người khá hòa đồng ) nhưng trong truyện đã phần nào " phảng phất "  phần nhỏ trong con nguời tớ: những tình cảm, những suy nghĩ, những lí tưởng, trải nghiệm thực tế trong năm học cuối cấp đầy biến động này...Mong các bạn đừng bao giờ gặp truờng hợp như " NHỎ " trong truyện nhé !!!

 +  P.S: Phần cuối tớ đã mượn hình ảnh của cậu con trai " can đảm " này để thay thế cho 2 nguời bạn " khá " thân thiết của tớ khi họ giúp tớ lấy lại niềm tim sau kì thi HKII này ( tình huống này tớ mô phỏng gần giống tớ 50%  ). Rất may là tớ vẫn còn "trụ vững" được ở vị trí thứ nhì của lớp. Xem như tớ viết câu truyện này tặng các cậu  làm kỉ niệm nha !!! Thanks for all my friends in my group........   ( NMBN - Katherine )

* Nếu bạn chưa xem Phần 1: Link nè!!!!

http://cafe.timnhanh.com/blog-NzcyMDQw/comment/MTA4NzIx

* Nếu bạn chưa xem Phần 2: Link nè!!!!

http://cafe.timnhanh.com/blog-NzcyMDQw/comment/MTA5MTQ2

Walking in the rain

Thứ sáu, 16/05/2008 - 09:05:am

  Mời các bạn cùng nghe bài hát: WALKING IN THE RAIN

Link : http://nghenhac.info/pop_pm.asp?iFile=29358&iType=21

Mình vô tình tìm được thấy hay hay nên chia sẻ cho bạn nào chưa nghe...............

PHẦN 2: GIỌT NƯỚC MẮT...

Thứ tư, 14/05/2008 - 01:39:pm

     Mầm mống của sự chủ quan ngày càng sinh sôi, nảy nở trong ý nghĩ , tư tưởng của nhỏ. Vì là học sinh xuất sắc trong suốt 9 năm học qua, nhỏ có thể bắt kịp ý chính trong các bài giảng của thầy, cô nhanh chóng hơn các bạn cùng lớp, chì cần lướt sơ qua bài học, nhỏ cũng có thể nắm vững các chi tiết, yếu tố quan trọng một cách dễ dàng. Càng ngày, nhỏ càng ỷ lại vào khả năng của mình. Đôi lúc nhỏ chẳng học bài ở nhà mà mang đến lớp để học; nhất là vào những ngày bận rộn với những buổi học ngoại khóa, tiết học ngoài giờ thì khi đó thời gian dành riêng cho việc học của nhỏ bị " chèn ép " đáng kể. Sự căng thẳng do áp lực của nhiều môn học trong một ngày mang lại làm nhỏ đôi khi mệt mỏi và gần như buông xuôi; vài môn học phụ chẳng còn thu hút nhiều sự quan tâm của nhỏ như truớc kia mà nhỏ chỉ tập trung vào những môn chính - những môn kết hợp giữa lí thuyết và thực hành ( Theo quan điểm của nhỏ: Môn học nào chỉ toàn lí thuyết rất dễ gây ra sự nhàm chán, khó nhớ bài lâu, làm cho HS trở nên cứng nhắc với những quy tắc, bó hẹp trong một khuôn khổ nhất định, không thể phát huy thêm trí sáng tạo cùng các năng khiếu riêng của bản thân. Đối với những môn học chú trọng thực hành,  tuy giúp HS dễ nhớ bài học nhưng sau một thời gian không rèn luyện sẽ chẳng còn " đọng " tí gì trong đầu về các kiến thức, nguyên tắc cơ bản bỗ trợ cho việc thực hành) Nhỏ càng lơ là đi trông thấy và rồi......

      Đến kì thi cuối cấp, nhỏ, tuy rất hiểu tầm quan trọng của cuộc thi này nhưng do thói quen thiếu tập trung đã ăn sâu vào tiềm thức khiến nhỏ học bài rất lâu thuộc; thế là nhỏ quyết định đợi " nước đến chân mới nhảy ". Gần kề ngày thi, với cả " núi " bài cao đến tận mấy tầng mây nên việc ôn bài không kĩ là không sao tránh khỏi. Có hôm nhỏ " dồn " vào đầu gần 30 trang vở, học xong muốn " ngất ngư " luôn. Đề thi học kì đưa ra không phải là quá khó hay " bắt bí " gì nhưng nó mang tính tổng quát về mọi khía cạnh. Nhỏ thấy rất quen thuộc nhưng lại chẳng nhớ ra điều gì vì những bài học cứ  xoay vòng vòng trong đầu óc nhỏ. Kết quả bài làm của nhỏ chẳng sai thì thiếu sót, chẳng còn hoàn hảo !!! Và rồi ngày công bố kết quả đã đến, nhỏ chết lặng người, nhỏ như không tin vào tai và mắt mình: những số điểm quá thấp so với một người HS giỏi, nó nằm ngoài dự đoán của nhỏ, số điểm ấy còn thua cả vài đứa HS khá. Tủi nhục vô cùng....Tai nhỏ như ù đi, mắt nhỏ mờ dần, nhỏ như tách biệt với thế giới xung quanh, chẳng còn nhìn hay nghe thấy những cảnh khoe điểm cho nhau xem hay những tiếng cười hạnh phúc của những đứa bạn thân đạt điểm như mong muốn. Nhỏ lặng lẽ trở về chỗ ngồi của mình cùng với những bước chân nặng trĩu, tiến đến không có chủ đích. Mọi người xung quanh nhỏ đang ngất ngây trong niềm sung sướng, chẳng ai còn để ý đến nhỏ. Nhỏ lặng lẽ như một cái bóng, và cũng lặng lẽ gục mặt xuống bàn, những giọt nước mắt tròn trĩnh lăn đều từ khóe mắt đến đôi má, rồi đến cằm của nhỏ, chầm chậm, từ từ.....Mưa ư????? Không, đấy là những giọt nước mắt từ tận đáy lòng nhỏ........

Phần cuối : *TÌM LẠI NIỀM TIN*    

Link nè:        http://cafe.timnhanh.com/blog-NzcyMDQw/comment/MTIyNzQ1                                                       

PHẦN 1: NHỎ.....

Thứ ba, 13/05/2008 - 05:59:pm

Nhỏ - một cô bé 15 tuổi. Nhỏ - một cô bé khá năng động và hòa đồng. Trong lớp, nhỏ là một thành viên ưu tú về mặt đạo đức lẫn thành tích học tập. Nhỏ là một túyp người rất đặc biệt, có lẽ rất hiếm là đằng khác, nhỏ đối với bạn bè rất thân thiện, nhưng khi nhỏ làm việc thì rất nghiêm túc, chẳng bao che cho 1 đứa bạn thân nào cả, vì thế nhỏ thường được vị nể bởi mọi người, nhất là những đứa con trai quậy phá trong lớp. Chuẩn mực của nhỏ đôi khi rất khắt khe, nhỏ chẳng bao giờ xưng hô dù dùng những từ ngữ ( dù khá thân thuộc với những người khác nhưng khá xa lạ với nhỏ) như: mày, tao; nhỏ chỉ xưng hô với bạn bè bằng những từ ngữ khá mang hơi hướng nước ngoài như: tớ, cậu, bạn, tôi,..ai cũng như ai. Hầu như những ai đã từng nói chuyện với nhỏ đều có ấn tượng tốt về cô bé, một con người dễ gần. Nhỏ rất ghét những người bạn đối xử với nhau không chân thật, lợi dụng bạn bè, nhỏ rất ghét sự phân biệt đối xử giữa các tầng lớp nên đối với nhỏ ai cũng là bạn, chỉ phụ thuộc vào mức độ thân thiết hay giao tiếp mà thôi. Nhỏ thường làm " nội thám ", so với những đứa bạn khác nhỏ rất thường xuyên giao lưu với những nhóm bạn khác trong lớp ( một lớp nào cũng phân nhóm theo những người có cùng sở thích, cùng lĩnh vực học tập để dễ tao đổi, hỗ trợ lẫn nhau.). Nhỏ là một người " toàn tài " theo cách nhìn của ngưởi khác, rất nhiều người muốn được như nhỏ. Nhưng nhỏ rất hiếm khi nào tỏ ra kiêu căng, khinh thường người khác, vì nhỏ nghĩ bất cứ người nào trong xã hội cũng có một điểm đáng quý, một khả năng đặc biệt, không về lĩnh vực này thì về lĩnh vực khác, đôi khi đó là những điều " nhỏ nhặt " ta thường không chú ý nhưng lại rất quan trọng khi không thiếu nó, vẫn đề chỉ là người ta có thể nhận ra chinh năng lực thực sự của mình hay không; có người mất rất nhiều khoảng thời gian mới nhận ra, có người " may mắn " hơn, trong một dịp tình cờ nào đấy, năng khiếu ấy " hữu xạ tự nhiên hương ", tự nhiên " xuất hiện" trước mặt họ; vì thế ta đừng vội nghĩ rằng một người nào đấy vô dụng, một ngày nào đấy, chính họ sẽ " cứu " ta đấy !!!! Nhỏ rất boăn khoăn khi ngày ngày thấy những cảnh người dân mình nghèo khó, gặp nhiều bất hạnh trong cuộc sống, rất " bất bình " khi thấy trong xã hội vẫn còn có những điều bất bình, chế độ " cá lớn nuốt cá bé ", người giàu có thể " làm mưa làm gió " theo ý thích của họ còn những người nghèo thì lúc nào cũng " thấp cổ bé họng " , muốn nói chẳng dám nói. Đôi khi nhỏ bàn các vấn đề này với mọi người nhưng hầu hết ai cũng bảo nếu không có những đều như thế thì cuộc sống sẽ không có tranh chấp, có sẽ không còn là xã hội nữa, vì xã hội luôn phức tạp, muôn hình, vạn trạng; nhỏ thấy bức xúc lắm.....!!! Nhưng nhỏ vẫn là người thường, một công dân của xã hội chứ không phải là thánh nhân, một ngày nọ nhỏ đã phạm sai lầm...........

Phần 2 với tựa đề: GIỌT NƯỚC MẤT .....

Link nè:

 http://cafe.timnhanh.com/blog-NzcyMDQw/comment/MTA5MTQ2

Một ngày buồn của Kathy

Chủ nhật, 11/05/2008 - 11:01:am

 Dạo này mình ko được vui cho lắm. Sao ư? Mình không đạt điểm như mong muốn, mình thấy mình ko thể hiện hết sức của mình, mình hơi lazy, buồn ghê........!!! Mình có sở thích rất lạ, khi buồn lại muốn đi dưới mưa, hoặc ngồi một mình ngắm mưa rơi, có hôm mưa rơi ướt đầu, mình, cả quần áo, nhưng mình vẫn ngồi đấy.....nhìn mưa rơi, bỗng nhiên mình thấy tâm hồn thanh thản đến lạ lùng...cảm thấy như có hàng vạn người bạn "tí xíu" đang ở bên cạnh mình, chia sẻ cùng mình niềm vui, nỗi buồn phiền, "những người bạn" ấy nhẹ nhàng lăn tròn từ trán đến cằm mình..... rất thú vị, mình rất thích mưa, những cơn mưa lất phất thì càng "tuyệt cú mèo"....

Hôm nọ, mình thi ko tốt thế là chiều hôm ấy đầu trần ( mặc dù có nón nhưng ko đội), cưỡi ngựa sắt, dầm mưa cả nữa tiếng, đi hết khu hẻm này đến hóc khác cùng nhỏ bạn thân, xả "streess" được một chút....Nhưng, đến tối về, mình bệnh luôn (...Hix..Hix..). Chưa thấy ai điên như mình..........Bó tay luôn!!!!

 

Cảm nghĩ ngày thi

Thứ hai, 05/05/2008 - 05:02:pm

Đã lâu rồi mình không online , có tin tức gì mới không nhỉ??? Dạo này phải "căng óc" mà ôn thi cuối HKII, học tập mệt quá, nhưng không thể không học vì chỉ một phút sao nhãng có ảnh hưởng rất lớn đến tương lai của mình, chỉ biết "Write" lên những suy nghĩ của mình...chẳng dám trách chương trình học nhưng mình ước gì tụi mình có một chương trình học "nhẹ nhàng" hơn thì tốt biết mấy....!!!!!!!!!

Blog Trên Yume
  • Blog Nổi Bật
  • Blog Yêu Thích
  • Blog Mới