viethuvn
BlogRoll

    Blog

    GÁC TRỌ VỀ KHUYA CƠN GIÓ LÙA

    Thứ sáu, 19/09/2008 - 06:12:pm

     

    GÁC TRỌ VỀ KHUYA CƠN GIÓ LÙA

    Gác trọ, nhà trọ, xóm trọ có rất nhiều kiểu và có đủ thành phần cần phải trọ; tôi có hai đứa con đi học xa nhà: Nhà trọ luôn là nối lo lắng đầu tiên. Mà lo nhất là cho đứa con gái.  Kiếm được nhà trọ gần trường mừng như cha chết sống lại; tháng sau xuống kiểm tra xem con ăn ở thế nào! Cái phòng thì chật hẹp, mà có đến hơn muời cậu sinh viên nằm ngả ngớn hút thuốc lá khói bay mù trời, bếp dầu đang eo sèo nấu nướng cái gì không rõ nghe khét nghẹt, hai đứa con gái ngồi co dúm người lại một chỗ! Tôi lắc đầu ngao ngán! Lại dắt con đi tìm nơi khác……

    “Hỡi ơi trời đất vô cùng rộng

    Biết phải tìm đâu một mái nhà ….” (để trọ)

    Vừa chở cô con gái yêu đi tìm nhà, tôi cứ đọc câu thơ coi như thần chú kia, xem thử ông trời có ngoảnh cái mặt lại nhìn cha con tôi không?

    Thế mà ông trời có mắt, gặp thằng bạn cùng quê, nó nói: Chuyện nhỏ, cứ đưa cháu về nhà tớ, xem kìa nhà tớ chỉ có hai vợ chồng, hai đưa  con nhỏ  mà ở cái nhà 3, 4 tầng lầu thênh thang bát ngát. Ăn nhiều ở bao nhiêu? - Mừng ơi là mừng! Thiệt không cha! Tôi đang chết dầm đây! Ông giúp tôi thì trời sẽ giúp lại ông - Thế là con gái tôi có nơi ở mới …..

    Ai dè chưa được bao nhiêu ngày! Cháu điện về tức tưởi: Khổ quá ba ơi! Một mình con ở nhà “cô chú” một mình sợ quá! Cô chú thì lo làm ăn, tối mịt mới về! nên cửa nhà cứ kín cổng tường cao, Nhà lại không có người làm nên con kiêm luôn OSIN, lau chùi quét dọn mấy tầng lầu, nấu nướng, giặt dũ đủ chuyện nên không còn thời gian để học bài – Ba cứu con với …..!!!!”

    Vậy là chuyến này, lại nhong nhong ngựa ông cắt cỏ bồ đề rồi đây ……

     

    Chuyện nhà là vậy! Nhân cái tiện vào Sài Gòn, tưởng như quên phắt cái chuyện nhà trọ cho thư giãn đầu óc; thế mà chẳng được…

     Lại gặp chuyện nhà trọ: Có cô bé là bloger cafe, do ốm đau tiền hết, việc làm chưa ổn nên nợ tiền trọ chủ nhà đến 5, 6 tháng; chủ xiết hết đồ đạc, khiến cô bé không còn chỗ nương thân… kêu gọi mọi người giúp đỡ sao mà khó thế ….. Con ơi, chú thì ở xa làm sao giúp được con đây? !!!!

     

    Có đứa con gái ở tận DAKLAK nhận làm con, cháu đang trọ học ở Sài Gòn. Nó lúc nào cũng cười, nụ cười sao mà vô tư, “chắc cô bé chẳng phải lo lắng gì? Trong bụng tôi thầm nghĩ và mong là như thế!” - Gặp con, con mời ba lên chỗ chúng con trọ để biết chúng con ăn ở ra sao chứ? – Dù nghe đến chữ TRỌ có sợ đến thế nào, thì cũng phải xem thôi! Leo lên đến tận cái gác mái nóng hầm hập, cầu thang bằng sắt rỉ rét đu đưa tôi hãi quá! – Ba cứ leo lên đừng sợ - tụi con ngày ngày leo lên leo xuống có đến hàng chục lần chẳng sao cả …. Hi hi (nghĩ thầm trong bụng: tụi mày là sinh viên ốm đói, tao nặng đến 70 cân; Nếu nó không sập có mà cái thang này làm bằng Bạch kim).

    Lên đến nơi, người như bị lên Tăng xông! thở phì phò, con gái cầm quyển tập nháp quạt lấy quạt để cho ba hạ hoả! Nhìn quanh, căn phòng bé như cái bao diêm, chứa đến 5 đứa con gái, mà quí vị đã từng nghe mỗi đứa con gái là một cái lò lửa, cộng thêm cái bếp ga mini nữa vị chi là sáu – Nóng cho biết thế nào là lễ độ luôn ….. Hỏi thăm tình hình các cháu, mới biết mỗi đứa một phương trời tụ về đây, tự sắp xếp lấy cuộc sống, đứa đi làm thêm, đến bữa ăn thì xì dầu hết thì đến nước mắm! Thấy mà thương thương ghê !

     




    Nghỉ tí! Tung tăng vào bloge rồi viết tiếp cái thiên phóng sự TRỌ, trang báo  đập ngay vào mắt:
    Xóm trọ đàn bà

      Đọc xong, tôi đổ bệnh luôn, cho đến giờ vẫn chưa ngồi dậy được(bà con tham khảo nó phần p/s ở dưới nhé!)

    Xóm trọ đàn bà

    Xóm trọ là ba gian phòng cấp bốn chật hẹp, diện tích mỗi phòng chưa đến 12 mét vuông. Điều đặc biệt không phải là diện tích của những căn phòng mà là chủ nhân của chúng - những người phụ nữ bé nhỏ.

     

    Căn phòng đầu tiên là của Nhung, quê Phú Thọ. Nhung đã 34 tuổi, là người lớn tuổi nhất, cũng là người gắn bó với xóm trọ lâu nhất. Học hành dang dở lại không chịu được cảnh sống cơ cực, lam lũ của người nông dân, Nhung quyết định rời quê về Thủ đô kiếm sống.

    Cô xin vào học việc tại một tiệm cắt tóc và làm những việc vặt để thay học phí. Tại đây cô gặp Quân - một người khách quen của tiệm. Quân để ý Nhung ngay từ lần đầu nhìn thấy cô,

     

    Quân thấy ở cô nét ngây thơ, cả tin, trong sáng.

    Quân hơn Nhung 20 tuổi, làm cảnh sát giao thông nên có thu nhập khá dư dả, nhưng vợ con lại ở quê xa, vì vậy Quân muốn tìm một nơi để làm “nhà” thay cho cái tổ ấm ở quê, tìm một cô gái để làm “vợ” thay cho “mụ già” - như Quân vẫn nói. Và người Quân chọn chính là Nhung. Bằng sự lọc lõi, từng trải cộng với viễn cảnh của một cuộc sống an nhàn, vật chất đầy đủ, Quân đã đưa được Nhung vào bẫy.

    Thời gian đầu chung sống với “chú”, Nhung được bao bọc, được ăn sung mặc sướng, được ở trong một căn nhà khang trang do Quân thuê. Sau ba năm mặn nồng, vui vẻ thì Nhung bị vợ “chú” đến tận nơi đánh cho một trận tơi bời vì cái tội “cướp chồng” người khác. Nhung đành phải bỏ lại tất cả để ra đi. Cô đến khu trọ này thuê phòng và mở cho mình một quán cắt tóc gội đầu bình dân.

    Khi Nhung đã vùi sâu quá khứ và an phận với những khoản thu nhập nho nhỏ tự kiếm được thì Quân tìm ra cô. Lại một lần nữa Nhung bị Quân quấn vào vòng ái tình. Hàng đêm, sau khi hết giờ làm, Quân tìm về căn phòng nhỏ của Nhung để được làm chồng, để được Nhung chăm sóc. Với Nhung, cô coi “chú” là chồng thực sự. Còn với “chú”, cô chỉ là nơi giải quyết nhu cầu bản thân vừa miễn phí, vừa an toàn.

    Nhung cặm cụi kiếm tiền nuôi thân, có lúc còn phải nuôi cả “chú” vì tiền “chú” kiếm được bị “mụ già” quản thúc gắt gao. Nhan sắc của Nhung ngày càng phai nhạt, thân thể gầy gò, xanh xao, hay đau ốm sau nhiều lần phá thai vì “chú” không muốn có “thêm” con.

    Cạnh phòng Nhung là phòng của Yến, cô sinh viên trường Du lịch xinh xắn quê ở Quảng Ninh. Yến yêu một anh chàng người Hà Tĩnh. Khi tình cảm của hai kẻ tha hương đã khá mặn nồng thì Sơn - bạn trai cô đề nghị chuyển đến sống chung để có nhiều thời gian bên nhau, tiện chăm sóc nhau.

    Đôi tình nhân còn quá trẻ nên trong cuộc sống “già nhân ngãi non vợ chồng” khó tránh khỏi mâu thuẫn và cách giải quyết mâu thuẫn của họ cũng rất “trẻ”. Ví như chuyện Yến có “đuôi” đi theo về đến tận cổng, Sơn chẳng cần biết sự thể thế nào đã nhảy ra tát Yến một cái “nổ đom đóm”. Sau cái tát là sự cãi vã ồn ào, hai cô cậu được thể đem hết tật xấu của nhau ra nói. Chẳng mấy chốc từ “võ mồm” đã chuyển sang chân tay.

    Hậu quả là Sơn xách túi đựng mấy bộ quần áo vùng vằng bỏ sang nhà bạn, còn Yến ngồi khóc tức tưởi với một bên mắt bị đánh đã tụ máu đỏ. Cô phải nghỉ mất ba buổi học vì sợ đến lớp bạn bè sẽ hỏi thăm đến cái mắt bị thương.

    Sang đến ngày thứ tư thì Sơn về, vẻ mặt ân hận và mong được Yến tha thứ. Mấy ngày xa nhau đã làm cơn giận của Yến dịu lại, cô cũng thấy nhớ Sơn nên hai cô cậu làm hòa, buổi tối lại vui vẻ đưa nhau đi chơi.

    Đánh chửi nhau nhưng lại chẳng thể rời nhau được quá một tuần nên thi thoảng hai “diễn viên” trẻ lại cho hàng xóm xem “tuồng” miễn phí.

    Căn phòng cuối cùng là của Hồng, cô thuê phòng để làm Trung tâm gia sư nhưng chẳng mấy khi người ta thấy cái “trung tâm” của cô mở cửa. Là một cô gái khá sôi nổi, thích ăn chơi nhưng bạn trai thì đang ở xa mà anh ta cũng chẳng khá giả gì nên cô luôn thấy bất mãn với hiện tại. Nhờ có chút nhan sắc và cái miệng biết nói ngọt, Hồng cặp kè với những người đàn ông đứng tuổi giàu có, thích trăng hoa để có tiền tiêu xài, để được đi du lịch miễn phí. Cô luôn phải tính toán, lên lịch hẹn hò làm sao để các tình nhân không nghi ngờ và để họ không đụng mặt nhau.

    Cô đi hay về chẳng ai thấy, chẳng ai hay. Cô mải vui chơi, mải toan tính cho những đam mê vật chất mà chẳng có thời gian để nhìn và ngẫm lại những gì đã qua.

    Khi mỹ phẩm đắt tiền cũng không che được những nếp nhăn và đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, Hồng mới giật mình nhận ra cô chẳng có gì ngoài sự già nua, mệt mỏi.

    Cuộc sống của những con người trong xóm trọ quá xô bồ nên họ rất thờ ơ trước cách sống của nhau, chẳng mấy khi có sự quan tâm, chia sẻ dù cùng là phận nữ, cùng chịu nhiều thiệt thòi. Không biết họ rồi sẽ trôi về đâu.

    Theo Dân Trí





     

    Các Bài Blog Khác Của viethuvn
    Blog cùng loại "Âm nhạc" trên Yume
    Bình luận (18)
    Hãy cho mọi người biết ý kiến của bạn đi nào!!!


    Bạn có muốn bình luận cho bài viết này không?

    Hãy Đăng ký / Đăng nhập để thể hiện ý kiến của bạn !!!