Thứ năm, 28/02/2008 - 05:25:pm
Thơ: Phạm Thiên Thư
Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Ôm nghiêng tập vở
Tóc dài tà áo vờn bay
Em đi dịu dàng
Bờ vai em nhỏ
Chim non lề đường
Nằm im giấu mỏ
Anh theo Ngọ về
Gót giày lặng lẽ đường quê
Em tan trường về
Anh theo Ngọ về
Chân anh nặng nề
Lòng anh nức nở
Mai vào lớp học
Anh còn ngẩn ngơ ngẩn ngơ
Em tan trường về
Mưa bay mờ mờ
Anh trao vội vàng
Chùm hoa mới nở
Ép vào cuốn vở
Muôn thuở còn thương còn thương
Em tan trường về
Anh theo Ngọ về
Em tan trường về
Anh theo Ngọ về
Môi em mỉm cười
Man man sầu đời tình ơi
Bao nhiêu là ngày
Theo nhau đường dài
Trưa trưa chiều chiều
Thu đông chẳng nhiều
Xuân qua rồi thì
Chia tay phượng nở sang hè
Rồi ngày qua đi qua đi qua đi
Như phai nhạt mờ
Đường xanh nho nhỏ
Như phai nhạt mờ
Đường xanh nho nhỏ
Hôm nay tình cờ
Đi lại đường xưa đường xưa
Cây xưa còn gầy
Nằm quay ván đỏ
Áo em ngày nọ
Phai nhạt mây màu
Âm vang thuở nào
Bước nhỏ tìm nhau tìm nhau
Xưa tan trường về
Anh theo Ngọ về
Nay trên đường này
Đời như sóng nổi
Xóa bỏ vết người
Chân người tìm nhau tìm nhau
Ôi con đường về
Ôi con đường về
Bông hoa còn đẹp
Lòng sao thấm mềm
Ngắt vội hoa này
Nhớ người thuở xưa thuở xưa
Xưa tan trường về
Anh theo Ngọ về
Xưa tan trường về
Anh theo Ngọ về
Đôi chân mịt mù
Theo nhau bụi đỏ đường mưa
Xưa theo Ngọ về
Mái tóc Ngọ dài
Hôm nay đường này
Cây cao hàng gầy
Đi quanh tìm hoài
Ai mang bụi đỏ đi rồi
Áo trắng, phượng đỏ, con đường xưa, người đi trước, kẻ bẽn lẽn theo sau.... những hình ảnh muôn thuở của thời cắp sách đến trường. Đâu đó nhung nhớ, đâu đó vấn vương, đâu đó tiếc hoài những gì không thể?!? Tình yêu thời học trò chẳng khác nào một bài thơ còn dang dở. Đẹp, thơ mộng, trong sáng, lãng mạn. Từng câu chữ là từng cảm xúc của người đi kẻ ở, người mang nặng mảnh tình khó thốt thành lời, người hờ hững, mặc nhiên thong thả trên lối về phía trước.
T ơi, hình ảnh của T vẫn đẹp mãi như bài thơ này đó. Mình vẫn nhớ hoài những ngày ấy, trưa nào cũng thế, trên con đường về quen thuộc, T đạp xe bẽn lẽn theo sau, lướt vèo qua mình kêu "you" rồi chạy mất. Những lúc vô tình nhìn ra phía sau lưng thấy T đang đứng nhìn mình, một chút xao động trong lòng, chỉ thế thôi. Rồi ngày T tiễn mình lên đường vào ĐH, kẻ ở , người đi - một khoảng cách vô hình bắt đầu từ đó. Mình biết những khoảng thời gian trở về sau mình đã làm cho T buồn nhiều lắm mà chưa có một lời xin lỗi. Đã quá muộn rồi phải không T? Bây giờ T đã có một gia đình cho riêng mình, hạnh phúc - không hạnh phúc, thất bại - thành công, buồn - vui, được - mất, ai cũng vậy. Những lần gặp ngắn ngủi, hiếm hoi, gương mặt T vẫn bượm buồn, cái đầu trụi lủi, mình thấy có lỗi lắm T ơi? Biết làm sao, mọi sự đều do T chọn lựa. Mình chẳng hy vọng T sẽ đọc được những lời này, không bao giờ T đọc được, mình viết ra vì một bài thơ đã làm tâm hồn mình xao động. T hãy hạnh phúc nhé! ở nơi xa miền quê yêu dấu, mình sẽ cầu nguyện cho T như thế.