Tổng số bài viết: 8
Sắp xếp theo: Hiển thị:
Thứ bảy, 18/07/2009 - 08:08:pm

Người ta thường nói mưa mùa hè chỉ chợt đến, chợt đi, như cái ngúng nguẩy làm duyên con gái. Lầm thật ! Ngưu Lang Chức Nữ cũng gặp nhau ở cả phương nam đó thôi. Gần ba hôm rồi đất cùng trời nối với nhau làm một !
Cả nhà đều đi vắng, phòng tôi cũng khoá, nhưng là… khoá bên trong !
Tôi ngồi một mình, tần mẩn vạch những đường thẳng song song. Cuộc đời là những đường thẳng song song. Tôi và nhỏ cũng là những đường thẳng song song. Nhỏ chẳng từng nói thế sao ? Tôi đã từng ghét mưa. Nhưng nhỏ lại yêu mưa với một tình yêu kỳ quái. Bất kể lỗ mũi viêm xoang, cứ lạnh vào là “đề” cà xẹc, cà xẹc. Ấy vậy mà mưa xuống cứ đòi đi chơi cho bằng được. Mưa giăng mù mịt, còn nhỏ thì ngồi trên sườn ngang cười tít mắt qua… cái lỗ áo mưa quàng đầu. Giờ nhỏ vẫn cười, nhưng có lẽ là những nụ cười xa xăm ở phương trời nào đó. Mối tình đầu như một quả cầu thuỷ tinh, trong suốt nhưng dễ vỡ !
Có mấy con mối cánh bay vào phòng qua cái lỗ thông gió, rồi nằm bẹp gí trên sàn. Tôi lật nghiêng người nằm quan sát quá trình… làm thịt con mồi của lũ kiến. Rồi ước mình… được là kiến – có bè bạn đông vui. Những mơ ước ấy cứ bay nhảy trong đầu cho đến khi có con kiến đầu tiên bắt đầu… làm thịt luôn cả tôi.
Mơ màng tỉnh giấc trong cái lạnh luồn vào phòng, tôi ngồi dậy bật đèn. Cơn thiếp đi của tôi kéo dài gần sáu tiếng ! Với tay đẩy cánh cửa sổ. Bất chợt. Đêm. Màn đêm sâm sẫm, sóng sánh như cốc rượu nếp than. Không trăng. Chỉ có sao. Những vì sao lóng lánh và xanh biết. Tôi thầm nhũ : Ngày mai nắng rồi đấy !!!


Thứ hai, 15/06/2009 - 12:47:pm

Mùa này ta có về không? Ta dẫm chân trần trên ngõ quê mà lòng bâng khuâng nhớ lại bao kỷ niệm của một thời tấm bé. Nghe tiếng rụng rơi trên mặt ao, để thấy lòng thèm khát một tiếng chim chào mào lảnh lót...

Có một chiều trên sông quê vắng lặng, dòng nước buồn trôi chẳng biết về đâu, tre nghiêng mình đánh rơi chiếc lá, lá giật mình theo con nước đi xa...
Có điệu hò ai bỏ quên trên bến nước để chiều về lan toả khắp dòng sông. Giờ tan học cả đám học trò chen nhau qua chiếc cầu nhỏ bắt ngang, vội mang theo tiếng hò về tặng mẹ cha...Cũng một buổi chiều trên con sông ấy, nội buông chài kéo về mẻ cá tươi. Mắt nội cười, trán đẫm mồ hôi, sông quê mình lại ngọt giọng hò ai bỏ lỡ...

Ngõ nhỏ chốn quê, bờ rào bờ dậu…Những dậu cúc tần cho dây tơ hồng quấn vàng như tơ tằm phơi sáng cả trời đêm. Những bờ râm bụt lá sum suê xanh mượt. Hoa nở đỏ chói cả mùa hè, cho lũ trẻ làng rút đài hoa mút mát chút mật chua chua nhớt nhớt, khoe với nhau rằng hoa của mình ngọt hơn hoa của bạn. Bây giờ nghĩ lại, chợt thấy ngây ngô...
Ngõ quê, trúc hai bên cuốn với nhau thành hình vòng cung uốn lượn. Những lối nhỏ đơn sơ dân dã, lòng càng thêm yêu…
Dẫu ta có ở chốn nào cũng dễ đâu quên được !...

Về với cội nguồn bằng một giọng hò xa xăm
Bằng những kỷ niệm còn lao xao ngõ trúc
Có dòng sông đôi mùa trong đục
Vẫn đi về trong nỗi nhớ mong manh
Thứ tư, 08/04/2009 - 09:35:pm


có một miền cổ tích trong tôi, mỗi khi chiều về muộn......
Thứ sáu, 06/03/2009 - 11:36:am

"CON PHẢI SỐNG THẾ NÀO CHO XỨNG ĐÁNG..."
Thứ bảy, 28/02/2009 - 01:39:pm

Thứ sáu, 20/02/2009 - 05:04:pm

Đến một ngày chúng ta bỗng nhận ra nhiều điều từ cuộc sống, như một căn duyên chợt đến để cảm nhận - theo lời người xưa là ngộ ra.
Chúng ta bỗng nhận ra sự xuyên suốt lẽ ra phãi có trong cuộc sống mình - khi trời đất tĩnh lặng - khi lòng người lắng xuống tận đáy ký ức tâm hồn. Chúng ta chợt thấy những ngày đã qua dù làm được nhiều việc nhưng chỉ là một quán tính của cảm nhận cùng lòng say mê chiến thắng và sự tự khẳng định mình. Một lúc nào đó bỗng nhận ra sự vô tình của bản thân trước những giá trị khác và những tấm chân tình của những người xung quanh.
Chúng ta chợt cảm nhận được qui luật sâu xa của cuộc sống là quá trình cho và nhận. Chúng ta cảm thấy sự tha thứ, bao dung. nhìn nhận cũng là một sự cho đi và khi đó chúng ta lại được nhận được nhiều điều từ cuộc sống.
Chúng ta chợt cảm thấy sự thanh thản, nhẹ nhàng trước trước những nỗi đau, lỗi lầm, mất mát của ngày hôm qua, sự mới mẻ tinh khôi của ngày hôm nay và đó chính là những gì dành cho ngày mai.
Có lúc chúng ta nhận ra bầu trời lấp lánh ngàn vì sao hay đen kịt âm u giông tố không ngăn được sự bừng sáng của một con tim - ánh sáng rực rỡ của mặt trời chiếu rọi không ấm áp bằng những giây phúc của yêu thương, và hạnh phúc không phải chỉ là nụ cười mà còn là giọt nước mắt trên bờ vai tin cậy.
Đến một lúc chúng ta cảm thấy sự thừa thãi của ngôn từ, sự ấm lòng của tình yêu thương thầm lặng, ý nghĩa của sự chia sẽ và điểm thiêng liêng trong sáng của ánh mắt ai đó chợt nhìn ta. Chúng ta cảm nhận được sợi dây kết nối mọi con người,sự trường tồn của cuộc sống và chợt thấy khoảnh khắc của ngày hôm nay ý nghĩa hơn ngày hôm qua.
......................................................................
XA XA NHỮNG ƯỚC MƠ..............
Thứ bảy, 31/01/2009 - 05:50:pm

Xa xa nơi đó, tận phía chân trời, nơi những đám mây bàn bạc lặng lẽ trôi là những ước mơ, hoài bão của tôi_Có lẽ trong suốt cuộc đời này tôi sẽ không bao giờ với tới chúng được, nhưng chắc chắn một điều là tôi vẫn có thể nhìn lên và ngắm vẻ đẹp của chúng, tin tưởng vào chúng và cố gắng biến chúng thành sự thật...................................

Thứ sáu, 30/01/2009 - 05:01:pm




