Tổng số bài viết: 4
Sắp xếp theo: Hiển thị:
Thứ ba, 27/10/2009 - 05:00:pm

Trời nhá nhem tối, tiếng chuông koong koong điểm bảy giờ trên căn gác nhỏ tối mù, cô chủ với tay thắp ngọn nến. Ngọn nến khẽ leo lét rồi hồng lên rạng rỡ, soi sáng cho mọi vật. Mấy nhành hoa nhờ ánh sáng ấy lung linh, đẹp hơn ra, tròn xoe mắt nhìn:
- Ô, ai mà hào hoa thế nhĩ! Chao, chàng đã đem ánh sáng cho ta cơ đấy!
Bác sách già ho lụ khụ. giọng mộc mạc, trầm ấm:
- Hình như cậu ấy là Nến…xem nào…à đúng rồi…nến được làm từ sáp, ở giữa có sợi bấc…
Búp bê bé bỏng mấp máy đôi môi:
- À, ra thế, hoá ra nhờ sáp mà có ánh sáng cơ ạ!
Bác sách già gật gật đầu, chưa kịp trả lời thì một giọng kiêu căng hét lên:
- Im đi! Các ngươi im đi nhé. Chính ta mới làm nên ánh sáng ấy, nhờ có ta, nghe chưa!
Tất cả đầu kinh ngạc quay lại, ai thế nhĩ…ai mà kiêu ngạo thế? Mấy cô nàng bút màu ngoi đầu ra khỏi ống đựng, xì xào. Bác sách thì thầm:”Bấc đấy!” - ngọn nến cháy đỏ lên tức giận, ánh sáng bừng bừng run rẩy…Mọi vật lại chìm vào im lặng. Chẳng ai muốn nói với sợi bấc kiêu căng kia. Riêng sợi bấc vẫn lầm rầm:”Thấy chưa, nhờ ta mà các ngươi mới được soi sáng đấy!” - nó cố vươn lên bừng sáng hơn, ngọn nến lúc nãy gần bằng gang tay…giờ chỉ ngắn bằng ngón tay cái…
Cô bé búp bê mồm tròn vo thắc mắc, bác sách già hoan hỉ: “Nó sắp tàn đấy!”.
Cả căn gác chật hẹp lại nổi lên tiếng xì xào to nhỏ. Ngọn bấc vẩn kiêu ngạo nhìn “bọn tầm thường” - hắn gọi như vậy. Tất cả đầu mỉm cười, nụ cười mãn nguyện.
Ngọn bấc ngạc nhiên nhìn xung quanh. Nó thảng thốt nhìn lại mình…sáp bây giờ đã chảy tan gần hết. Ngọn lửa lụi dần…lụi dần…sợi bấc khẽ rên rỉ, nó chẳng biết kêu ai. Nó hiểu mình có kêu đi nữa thì cũng chẳng ai thương hại nó ngoài những mảnh sáp đã tan còn cố cho nó bấu víu vào. Và dường như trong tiếng rên rỉ ấy, ngọn bấc kiêu ngạo vẫn cố kêu lên:
- Chính..ta..đã…cho…các…ngươi…á..n..h…s…á…n…g!
Căn pgòng nhỏ trở lại trong bóng tối. Nhưng có hề gì, mọi người lại vui vẻ, riêng ngọn bấc bây giờ đạ nguội lạnh. Thế mới biết, khi anh đứng cao lên bằng đôi chân của người khác, đừng vội kiêu ngạo – vì chắc rằng sẽ không thể đứng vững bằng những người dù thấp hơn mình, nhưng đứng bằng đôi chân của chính họ.
Thứ năm, 03/09/2009 - 01:01:pm

Lá và gió – vàng bay
Vườn riêng thu nhánh gầy
Chiều đôi khi thúc hối
Đến hẹn mùa xanh mây.
Lá thu vờn gió dại
Mơn man sông nước đầy
Nắng trốn vào hoa cúc
Vàng thơm mùa hương say.
Cốm xanh dòng mật mới
Lá sen thơm ao ngoài
Xuồng câu đậu bến trúc
Đôi cá vờn rỉa mây.
Ngư ông ngồi bó gối
Xuồng nhỏ sông nước dài
Gió thu vào ngõ trúc
Hỏi đâu – đường heo may.
Lời lá cỏ gọi mây
Lời của gió của cây
Theo mùa thu trước mặt
Xanh trong hồ nước đầy.
Thứ năm, 21/05/2009 - 04:53:pm

Có một chàng trai tự cho mình là người bất hạnh, chẳng ai hiểu và yêu thương anh. Buồn quá, anh bỏ nhà ra đi, lòng cứ mong mỏi một ngày nào đó mình sẽ gặp được tiên. Anh đi ròng rã cả mấy tháng trời. Mệt và đói lã. Đôi dép của anh mòn vẹt cả đế. Đến lúc sắp tuyệt vọng thì anh gặp một ông lão chống gậy, dáng người phúc hậu , râu tóc bạc phơ. Đúng là tiên rồi ! Ông lão cất giọng ồm ồm :
-Ta là tiên ư ? Không phải đâu !...Mà anh muốn gặp tiên để làm gì?
Chàng trai bảo rằng anh sinh ra trên đời thật vô nghĩa. Anh không biết yêu, cũng chẳng biết thương. Anh muốn gặp tiên để xin một điều ước hạnh phúc. Ông lão giơ gậy lên, chỉ về hướng ngược lại :
-Thế thì anh nên đi đường này. Đến khi nào đôi chân anh rã rời, anh sẽ gặp được một cụ bà mặc áo vá, đi dép chiếc nọ chiếc kia, tay xách đèn dầu. Ấy mới là tiên hạnh phúc của anh.
Chàng trai cảm ơn ông lão rồi hăng hái lên đường. Bao nhiêu ngày đêm trôi qua anh vẫn đi. Đi mãi. Một buổi tối, anh chợt nhận ra con đường quen thuộc mà mình đang đi, và dưói chân đồi kia chính là ngôi nhà của anh. ! Anh cất bước nhanh hơn, định bụng ghé nhà ngủ một đêm rồi sáng mai đi tiếp.
Đêm đó anh không sao ngủ được. Anh đã gặp được tiên rồi. Bấy lâu nay anh nghĩ về mình nhiều quá nên không biết đêm nào cũng có một người xách đèn dầu ngồi ngóng anh ở cửa…

Thứ sáu, 27/03/2009 - 07:32:pm

