Chiều tối, chúng tôi ngồi ở công viên Hàn Thuyên _ nơi người ta không đánh thuế chỗ ngồi. Tôi nghĩ nhiều cả chiều về những gì phải nói; có lẽ khi người ta không biết nói gì thì người ta nên nói thật.
- Này My, anh không phải tên Giang đâu – tôi nói một cách gượng gạo lúc My đang ăn bò bía ngọt.
- Chính xác thì anh không phải là người tên Giang mà em cần gặp.
- Em đã biết?
- Thực ra thì không khó, bởi bọn em từng mail cho nhau vài lần, em khá nhạy cảm trong việc nhận ra người khác, có lẽ bởi em thường xuyên tiếp xúc với người lạ.
- Vậy thì tại sao em vẫn tiếp tục nói chuyện với anh và vẫn đi với anh?
- Bởi vì không bao giờ là tệ khi em kéo thêm những người mới vào công việc như em.
Tôi im lặng. Có quá nhiều điều về My mà tôi chưa biết. Tôi muốn hỏi thật nhiều nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
- Có lẽ anh tò mò về em phải không?
- Anh không thể trả lời không.
- Cứ hỏi điều gì anh muốn hỏi.
- Em làm công việc này lâu chưa?
- Chừng khoảng bốn năm.
- Ở khắp nơi?
- Em không đếm được số nước mình đi, nhưng có lẽ nhiều hơn tuổi của em. Em đi rất nhiều.
- Bằng cách?
- Mọi cách: tàu, xe, chủ yếu là đi nhờ, người ta di chuyển khắp nơi trên thế giới, chỉ bằng một nụ cười đôi khi mua được những quãng đường dài cả chục nghìn cây số.
Tôi bất giác mỉm cười.
- Tại sao em lại làm công việc này?
- Tại sao anh lại không làm công việc này?
- Câu hỏi ngược rất hay. Em làm anh nghĩ lại nhiều thứ. Trước anh vẫn nghĩ sẽ có lúc mình làm từ thiện nhưng là khi anh đã ba mươi cộng và đủ tài chính để làm từ thiện không cần toan tính.
- Từ thiện không cần tuổi và cũng không cần tiền.
- Vậy cần gì?
- Cần trái tim. Em cũng đâu cần nhiều tiền để đi khắp nơi trên thế giới. Chẳng phải em cũng sống bằng tình thương của những người khác sao/ Những người cho em đi nhờ, những người nuôi dưỡng tâm hồn em khi nó sắp nản chí, những người vượt khoảng cách nửa vòng Trái Đất để đến nơi em đang sống và nhận nuôi những đứa trẻ_ những điều đó mới tiếp thêm nghị lực sống và hoạt động không mệt mỏi của em chứ không phải tiền.
- Mai em sẽ đi đâu? – tôi hỏi sau hồi lâu ngẫm nghĩ.
- Em đi tàu ra Bắc, rồi sẽ xin đi nhờ sang Trung quốc, từ đó em tìm cách đến Mông Cổ. Sau đó sẽ tính tiếp, có thể là đi Nga.
- UNICEF chưa trao danh hiệu gì cho em sao? – tôi nói đùa.
- Danh hiệu cô gái chân khỏe!
- Anh sẽ làm được gì giúp em?
- Như em viết trong tập tài liệu đưa cho anh. Em và đồng bọn, đại để là những đứa như em, sẽ làm một dự án xây dựng làng mồ côi ở Mông Cổ. Có lẽ sẽ cần sự giúp đỡ của nhiều người. Anh làm bất cứ điều gì anh có thể. Ai cũng có thể làm được một điều gì đó chỉ cần có lòng.
- Anh sẽ - tôi nói đơn giản như những gì mình nghĩ.
- Em không đủ sức vận động từng người, vì thế bọn em làm theo cách truyền dẫn, hy vọng mỗi người sẽ tiếp tục vận động những người khác. Giúp em nhé – My mỉm cười_ cái điệu cười này đúng là có thể mua chuộc được rất nhiều cây số.
- Chắc chắn rồi.
Khi đưa My về chỗ mà cô nghỉ, tôi hỏi:
- Em không học phải không?
- Học gì hả anh? Học cách yêu thương?
- Còn gia đình em?
Một chút im lặng rồi My trả lời:
- Em cũng là một đứa trẻ mồ côi, tất cả những gì em đang làm, tất cả những đứa bé đó, tất cả những người bạn khắp nơi trên thế giới là gia đình em.
Sự bình thản trong giọng nói ấy không hiểu sao làm tôi thấy không buồn mà lại nhẹ nhõm.
- Không biết anh có khoái thơ ca cổ điển không. Em nhớ Jamal Wallace có mấy câu thế này: “Nếu ta mất gia đình, ta cần đi tìm lấy gia đình, không phải là gia đình ruột thịt mà là gia đình sẽ thành ruột thịt của ta”.
Thú thật tôi chưa đọc bài thơ đó, nhưng sự cảm động trong lời thơ khiến tôi dừng xe lại, nhìn vào gương và nói với My:
- Hy vọng anh cũng sẽ là một phần trong gia đình đó của em.
- Vâng. Em đi, sẽ tiếp tục đi và mừng là có gia đình của mình ở khắp nơi.
Rất lâu sau tôi không còn gặp My nữa, dù chúng tôi vẫn liên lạc với nhau qua email. Đúng như lời hứa, tôi bắt đầu tham gia vào công việc của cô gái kỳ lạ đó, làm mỗi ngày là một ngày không bình thường và thấy cuộc sống của mình co sý nghĩa hơn.
Nhưng nó sẽ có ý nghĩa hơn nữa nếu một ngày tình cờ nào đó anh gặp lại em , My ạ…
Minh Nhật