Blog
Các bài viết thuộc thể loại "Tâm sự"

Tổng số bài viết: 10

Sắp xếp theo: Hiển thị:

Photo Collection An Khe Town

Thứ tư, 18/11/2009 - 04:31:pm

 

AN KHÊ Town

Ai cũng có một quê hương là nơi sinh ra và lớn lên, nơi ghi dấu nhiều kỉ niệm thưở thiếu thời và tôi cũng có một nơi như vậy.

Quê hương tôi là một thị xã nhỏ có tên là An Khê nằm về phía đông tỉnh Gia Lai, nơi đây như một thung lũng nhỏ bao quanh bởi những dãy núi bao bọc một thị xã "nhỏ như bàn tay, nhà bên kia vẫy nhà bên này" Tôi lớn lên ở một nơi như thế, nơi đây quanh năm cây cối xanh tốt vì được tưới mát bởi dòng sông Ba. Những ngôi nhà nhỏ những con người đôn hậu, quê tôi chẳng có một đặc trưng riêng nhưng với tôi đặc trưng duy nhất của nó là  vùng đất của những người nhập cư đi làm kinh tế mới đó là thế hệ của ba mẹ, anh chị tôi.

An Khê chẳng có sự sôi động mà nó là sự bình yên một cách thầm lặng. Hiện tại, tôi đang sống và học tập tại Tp. Hồ Chí Minh_ Một nơi trẻ trung và sôi động, nhưng cũng có đôi lúc làm cho con người ta cảm thấy Stress, những lúc như thế tôi có một nơi để tìm về......

 

 

 

 

Tự nhiên...hay?

Thứ tư, 28/10/2009 - 02:52:pm

Tự nhiên...hay?

Tự nhiên hôm nay trưa nắng chang chang chạy vội lên trường cho kịp học buổi chiều.

 Vào lớp Ân say nắng nên nằm dài trên bàn tán gẫu cùng đứa bạn khi thầy chưa đến lớp, thì bỗng nhiên lớp trưởng báo " Thầy đau mắt nên được nghỉ" haha  sao được nghỉ mà đứa nào cũng vui như tết, chưa hết ào một phát cả lớp xông ra cửa mỗi đứa đi về một hướng với những dự định riêng cho cả buổi chiều được nghỉ học.

Trời còn nắng nóng, nên cách tót nhất là Ân lên thư viện điện tử máy lạnh ngồi gõ bài viết này nè, cũng lâu lắm rồi Ân mới có cái kiểu viết này sau một loạt blog bị thay đổi hay cancel hichic

Thông báo Ân gặp  đang rắc rối lắm á !

Thứ nhất học kì này học môn vẽ tranh Sơn mài mà cái môn học độc hại này nó làm không ít đứa khốn đốn trong đó có Ân

Có đứa chỉ cần ngay buổi học đầu tiên hít phải hơi Sơn mài thì toàn thân sưng vù lên, ngứa ngáy và phồng rộp, có đứa sau khi tiếp xúc vài tuần thì bị nặng phải nhập viện, hiện giờ tay phải của Ân lúc vẽ Sơn mài tiếp xúc với sơn Cánh gián nên cũng cảm thấy ngứa rồi hu hu

Mỗi ngày đi học về Ân đều phải uống thuốc chống dị ứng, tắm bằng nước luộc lá khế nữa nè.

Học Sơn mài mới biết vì sao một Bức tranh Sơn mài lại có giá trị lớn vì nó đổ cả tâm trí, tiền của và sự hy sinh nhan sắc của những họa sĩ làm tranh Sơn mài.

Rắc rối với Sơn mài chưa hết, chắc cũng vì tội sung quá mức mà Ân gặp rắc rối thứ 2....

Một buổi sáng dậy sớm xỏ vội đôi giày thể thao, mắc kệ nhìn từ lầu 4 xuống khu đất trống gần kí túc xá đặc quánh trong sương trắng mà Ân vẫn quyết định chạy bộ, kết quả đau mắt huhu

Và lúc này, được nghỉ học. Ân chưa về kí túc xá mà nhỏ vội vài giọt thuốc nhỏ mắt, đeo một cái kiếng " giả cận" trú nắng ở phòng lạn thư viện để vào blog thăm nom bạn bè nè

 

Đêm

Thứ sáu, 07/08/2009 - 02:15:pm

Đêm

        Có lẽ sau một ngày bận rộn thì chiều tối là thời điểm lí tưởng để dạo phố. Mình thích ngắm những người qua lại trong ánh đèn lung linh, trông ai cũng có sức lộng lẫy riêng biệt.

        Thỉnh thoảng, rảnh rỗi mình thường lướt phố thời gian này cùng một người bạn thân( Người bạn chụp cho mình những tấm hình này nè). Tụi mình dạo phố cùng nhau để xả stress, tán gẫu hay suy ngẫm về những việc mình làm trong ngày cũng thú vị lắm.

 

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Đêm qua đi và ngày đang tới.....


 

 

Để tình yêu ra đi

Chủ nhật, 02/08/2009 - 11:44:am

Để tình yêu ra đi

        Hôm qua mình có đọc đoạn này trên một bài báo " Việc dùng lời nói, cử chỉ lăng mạ, mắng nhiếc hay hạ nhục nạn nhân cũng được xem là một dạng ngược đãi nhưng là về tinh thần. Những mối  quan hệ ngược đãi tinh thần bắt đầu từ dấu hiệu nho nhỏ như trách móc, mĩa mai rồi nặng dần thành thóa mạ chì chiết...... Nhưng những lời lẽ này thường xuất phát lúc cãi nhau, lúc giận hờn nên nạn nhân thường dễ bỏ qua và cho đó là lời nói lúc tức giận thông thường"

        Mình nghĩ rằng trong cuộc sống đặc biệt là tình yêu của giới trẻ chúng ta thì hiện tượng đó không phải là hiếm. Bạn có nghĩ vậy không?

       Trong bản thân bạn có khi nào giận hờn người yêu rồi nói những lời trách mọc mĩa mai hay hạ nhục người yêu bằng chính câu nói và thái độ của mình??? Hay chính bạn là nạn nhân bị đập vào tai những lời nói ấy?

Câu chuyện sau là một ví dụ, giữa hai người bạn thân của Ân là Phong ( P) và Hằng ( H)

       Đôi khi, Phong thầm nghĩ Phong rất vui và hạnh phúc khi bên cạnh Phong có nhìu người yêu mến mình, việc đó là tốt nhưng những cuộc hẹn hay những lời thăm hỏi quá mức tình bạn cũng gây ra những phiền toái không đáng có. Đặc biệt với cô người yêu hay hen tuông của Phong ( giờ thì đã là người yêu cũ rồi).

       Phong và Hằng yêu nhau cũng rất lâu. Thời gian đầu Hằng rất dịu dàng và quan tâm đến Phong. Tuy nhiên về sau thì tính tình lại trở nên đỏng đảnh khó chịu. Kiểm soát cuộc sống của Phong từng phút từng giây. Nếu Phong có điện thoại hay tin nhắn thì lại bị cô ấy tra khảo như hỏi cung. Hằng có thể giận dỗi bất kì chuyện gì. Những lúc Phong chưa kip nhắn tin trả lời hay bắt máy điện thoại khi cô ấy gọi thì y như là cô ấy nhắn tin chửi bới và thóa mạ Phong với những suy nghĩ về chuyện xấu xa. Đã có nhìu lần Phong tha thứ vì Phong vẫn còn thương yêu Hằng nhìu lắm và cô ấy hứa sẽ thay đổi. Nhưng Phong tha thứ được vài ngày thì tính tình của Hằng lại tiếp tục. Đôi lúc  Phong thấy thực sự sợ gặp Hằng và nhìn thấy gương mặt ủ rủ hoặc nhăn nhó rồi sau đó là cãi nhau.

      Hằng biện hộ cho những hành động của mình là vì rất yêu Phong nên ghen tuông. Nhưng Phong không thể chấp nhận một tình yêu như vậy " Nếu đã không tin tưởng thì nên chấm dứt, chứ đừng dùng những lời chì chiết thiếu tôn trọng để thóa mạ người mình yêu".

      Khi chia tay rồi Hằng còn nhá máy phá và nhắn tin chửi bới Phong. Điều đó chỉ là trò trẻ con và còn đập tan trong Phong những kỉ niệm đã từng có với nhau. Phong chỉ mong Hằng sống tốt và sửa chữa tính nết vì ghen tuông ngu ngốc và xúc phạm  người mình yêu không giữ được tình yêu. Xem như đó là bài học cho cô ấy.

     Tình yêu có những gia vị ngọt ngào...... Hãy để nó mãi là kỉ niệm đẹp khi tình yêu ra đi.

Câu chuyện của Phong và Hằng cũng là bài học cho chúng ta phải không bạn?

Hiện tại, Ân chưa có người yêu. Nhưng nếu có người yêu thì đó phải là người yêu thương và hiểu Ân.....

 

ÂN thích truyện tranh

Thứ hai, 13/07/2009 - 08:08:pm

 

ÂN thích truyện tranh
 
        Có lẽ hơi mắc cười khi một đứa lớn như Ân rồi vẫn mê truyện tranh nhỉ? Nhưng cái gì cũng có nguyên nhân của nó hết mà.
Ngày còn nhỏ Ân vốn là một đứa con trai hiền lành và sống khép kín, đi học là về nhà liền vì vậy mà ít bạn bè nên truyện tranh đã trở thành một người bạn thân của Ân lúc nào không hay biết.
        Ân thích đọc truyện là vậy nhưng chẳng thích đi thuê truyện đâu, toàn là để dành tiền tiêu vặt hoặc tiền ăn sáng để mua truyện thôi hi hi.
        Từ việc thích đọc truyện tranh đến việc tự luyện khả năng vẽ, ban đầu Ân vẽ theo nhân vật của các họa sĩ, sau thì tự sáng tạo ra nhân vật của chính mình, bật mí hồi lớp 8 Ân có bẽ một bộ truyện gồm năm tập có tên “ Lệ Mi_ Câu chuyện cuộc đời”, lúc nào có điều kiện Ân sẽ scan bộ truyện do Ân vẽ rồi post lên blog cho cấc bạn xem nha. Đừng chê đó, vì những năm học cấp 2 Ân ở quê không được học vẽ gì cả, không biết về giải phẩu, phối màu hay luật xa gần gì đâu nên những nét vẽ của Thiên Ân năm lớp 8 cực kì ngô nghê. Còn trong bài viết này Ân có post một bức tranh Ân vẽ theo kiểu truyện tranh đó, bạn cùng chiêm ngưỡng nhé !
        Bây giờ Ân lớn rồi, thỉnh thoảng những khi rảnh rổi Ân thường dạo quầy truyện tranh trong nhà sách nếu có truyện nào vẽ đẹp và đủ bộ và có bản quyền (khoảng 10 tập trở lại) là Ân “ tậu” ngay.
Ngày xưa, làm gì có truyện bản quyền được in đẹp như bây giờ, nên sau khi đọc xong Ân thường giữ cẩn thận. Ân ước mong sau này mình có một căn hộ nhỏ Ân sẽ trang trí theo í thích của mình và chắc chắc sẽ có một góc đẹp lí tưởng đặt giá sách đẹp trưng bày những cuốn truyện tranh đẹp mà Ân sưu tầm được.
         Ân nghĩ cuộc sống có những cái rất bình thường giống như việc một Ân “người lớn” mà vẫn thích truyện tranh. Chẳng sao cả! Vì Ân thấy mình vui và mĩm cười cho một điều gì đó……
 

 

 

Photo Collection " MY LIFE"

Thứ hai, 29/06/2009 - 05:15:pm


 

 

 

 



 

Photo Collection

MY LIFE

Những ngày hè thật sự không nhìu đối với một người trẻ.

Một ánh nắng sớm, những nụ cười cho một ngày mới khi chiếc điện thoại vang lên những tiếng chuông thân thuộc.

Chiếc nón kết xanh lá " màu mà Ân rất thích" sẽ cùng Ân bước qua ngày nắng thật đẹp.

 

 

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

 

 

SỐNG CHO NGƯỜI

Thứ hai, 22/06/2009 - 08:53:pm



 

 

>>>>
SỐNG CHO NGƯỜI

           Ngày còn đi học ở nhà, suốt ngày mình phải làm theo ý của mẹ tất tần tận từ mọi thứ.

 

          Tuổi thơ của mình như bị gói gọn trong một con chip được lập trình sẵn, có lẽ vì vậy mà ít khi bạn bè thấy mình mĩm cười. Lục tìm lại trong kí ức hình ảnh Nụ cười là một cái gì đó rất hiếm hoi. 

            Ngoài giờ đến trường mình, đi học về mình phải về nhà thật sớm phụ mẹ trông em và làm việc nhà.

 

           Không được đi chơi, nên lúc rãnh rỗi hoặc quá căng thẳng với bài vở mình lại xem truyện tranh như một người bạn, ban đầu thích vẽ lại những nhân vật truyện tranh sau thì tự sáng tạo ra nhân vật và cốt truyện riêng. 

           Ngày ấy nhà mình nhỏ xíu ah, góc riêng của mình là chiếc bàn học nhỏ xíu làm bằng gỗ được kê gần cửa sổ vuông nhỏ trên gác xép, chiếc gác xép ấy quá thấp mình chỉ có thể di chuyển bằng cách đi lom khom không thể đứng được vì sẽ bị tột đầu. Mùa đông , thì gác xép ấm lắm, còn mùa mưa thì điếc tai “ vì những hạt mưa” đập vào mái tôn “ ầm ầm”, mùa hè nóng như thiêu như đốt vì sàn gỗ quá gần với mái tôn. Mình đã lớn lên với chiếc gác xép ấy, có những lúc cười mĩm một mình, hay tròn mắt mơ mộng một điều gì đấy. Hay gục mặt xuống bàn học vì ngủ gật, có lúc bịt tai thật chặt và khóc nấc từng tiếng một để không nghe tiếng cãi vã của Ba Mẹ….. Tât cả diễn ra với một mình trên gác xép ngày xưa.

 

         Cuộc đời Mẹ mình nhiều vất vả, điều đó mình hiểu hơn ai hết. Nên trong tâm niệm mình luôn cố gắng để làm mẹ vui, mình đã khóc rất nhiều trong những lần bị điểm kém không phải sợ mẹ đánh, mà sợ mẹ buồn. 

       Sống với mẹ từ nhỏ cho đến lúc học phổ thông, mình không được phép, hay tự cho cái quyền không được phép làm sai ý mẹ.Tốt nghiệp phổ thông, quyết định đi học thành phố để xa mẹ và tự lập hơn và sống cho mình nhiều hơn, để có thể làm được những việc mà mình yêu thích, mình đã thực sự là mình.

 

            Những gì mình làm được ngoài việc học đối với mẹ là những thứ rất nhỏ nhoi, với mẹ việc học là trên hết. Mình cố gắng học khá giỏi để có được cái quyền tham gia những hoạt động khác. 

             Chiều nay, khi gõ Entry này là lúc mình buồn nhất. Có một lịch hẹn chụp hình ở Thành phố mời mình đi chụp quảng bá hình ảnh cho một cuộc thi. Mình xin phép mẹ đi nhưng mẹ đã không đồng ý, mẹ chỉ trích cái việc đó, mẹ còn nói mình không được đi năm nay tuổi mình xui xẻo gì đó. Rồi còn nói “ Em mày nó gần thi đại học rồi, mày đi xe cộ lỡ xảy ra chuyện gì thì ảnh hưởng cả đám. Ráng mấy ngày nữa cho yên ổn, em nó thi đại học về rồi muốn làm gì, đi đâu thì làm”.

 

      Còn vì mùa hè về nhà là mình phải dạy vẽ luyện thi cho hai đứa con của Sếp cơ quan mẹ làm, nên mẹ lo mình đi công việc ở Thành phố sẽ bỏ dạy hai đứa nhỏ đó, làm mất uy tín của mẹ….. 

            Có lẽ quyết định của mẹ là đúng, nhưng lúc nay mình thấy buồn nghẹn ngào, mình thấy dường như mẹ không hề ủng hộ mình, mình thấy quá cô đơn và mệt mỏi. Những bộ quần áo mình gấp vào ba lô sẽ được treo vào tủ trở lại. Mình sẽ chẳng có mặt ở buổi chụp hình sắp tới mà thay vào đó là một người khác……

 

       Và mình sẽ không tự quyết định, mình sẽ làm cho mẹ vui, mình sẽ không đi nữa” cứ cho là cơ hội đó qua đi và mình sẽ tìm một cơ hội khác trong học kì tới khi mình đã trở lại thành phố” 

         Thiết nghỉ, lập trình bằng một gương mặt bình thản nhưng đằng sâu trong trái tim là những tiếng nấc. Sẽ làm mẹ vui, làm mẹ vui…..mãi mãi…….. Cái ơn sinh thành quá lớn lao, giây phúc nào mình làm mẹ vui mình sẽ làm.

 

       Thôi, sẽ không gõ bài viết này nữa đâu, thôi sẽ đi lau nhà và sẽ sắp xếp nhà cửa gọn gàng và một bửa ăn tươm tất do mình dọn sẵn trước khi mẹ đi làm về. 

            Vậy đấy, đi học cả năm. Mùa hè về nhà, làm được gì ư? Sẽ làm mẹ vui và hài lòng.

 

          Có lẽ bên ngoài cái hình ảnh đầy tự tin như lúc này, mình đã trãi qua tuổi thơ không là mình. 
 

CÓ BAO GIỜ….. YÊU??????? Người như thế đó?

Chủ nhật, 21/06/2009 - 09:17:am

CÓ BAO GIỜ…..       

   Ngồi gõ một Entry        Khi mà có sự phiền toái của những cái đã đến từ hôm qua quay về trong kí ức hiện tại       Một tình yêu đã bắt đầu từ đâu?       Yêu? Có phải làm cho nhau được hạnh phúc? Sao tôi ghét khi đã gọi là yêu mà sao có người lại trở nên quái đản và không tôn trọng người khác.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

                                                                       Bằng những trò……

 

Điện thoại: Kiểm tra tất cả tin nhắn ở hộp thư đến, hộp thư đã gửi, rồi lại giận dỗi trước một tin nhắn nghi vấn để đùng đùng nổi giận, ghen tuông rồi tự giận hờn với một khuôn mặt không thể bi đát hơn. Tình phí: Có ai yêu mà lúc nào cũng đặt nặng vấn đề “ tình phí” trước mặt người mình yêu, hay lúc nổi giận lại đòi lại những thứ đã tặng cho người yêu. Kiểu đó có nghĩa gì? Hèn không? So sánh: Có ai làm cho người yêu mình vui, người yêu mĩm cười rồi lại so sánh hay nói một cách nữa vời bắt buộc yêu cầu người yêu phải làm cái này làm cái kia cho mình, còn không thì tạt một gáo nước lạnh vào mặt bằng những câu kiểu như “ Nhỏ mọn, chỉ biết nghĩ đến mình”. SMS: Nhắn tin cho người yêu không nhận tin trả lời kịp thời thì đùng đùng nổi giận, và tự vẽ nên một viễn cảnh vì sao không nhắn tin trả lời?  Chat: Kêu người yêu lên chat nhưng lúc nào cũng để những icon buồn rầu hay mếu máo, rồi sau một hồi là những lời than trách     . Chửi: Có ai yêu mà tự cho mình cái quyền được chửi hoặc không chửi người yêu? Nếu không yêu thì nên say goodbye, chứ yêu đương làm gì khi không có sự vị tha trong tình yêu? Những toan tính không làm nên một tình yêu đẹp. Nếu trong suy nghĩ mà vẽ nên một chân dung xấu về người yêu thì đừng yêu nữa, tình yêu không phải là một thứ cho đi và đòi lại những gì mình cần như một kiểu mua bán và đổi chác. Yêu những mỗi người vẫn có một thế giới riêng và cần được tôn trọng. Có bao giờ…… Bạn gặp một người yêu như vậy? Bạn sẽ làm gì với một người yêu mình kiểu như vậy?

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

BƯỚC CHÂN TRONG NHỮNG NGÀY NẮNG

Thứ sáu, 19/06/2009 - 10:55:am

 

BƯỚC CHÂN TRONG NHỮNG NGÀY NẮNG
         Sau những ngày thi học kì vội vã xen lẫn với hồi hộp trong những ngày nắng đến gần hơn, để mùa hè lại đến.
         Là sinh viên Mĩ Thuật, mùa hè không hẳn là một kì nghỉ xuông mà kết hợp với việc đi vẽ thực tế.
         Có lẽ sinh ra và lớn lên ở cái đất An Khê mà đây đó vẫn còn là tên gọi “ lạ” đối với nhiều người, bản thân Ân rất yêu quê hương mình vì thế dịa điểm Ân vẽ thực tế luôn luôn là An Khê.
        Tạm biệt thành phố Hồ Chí Minh với nắng, bụi, gió, lạnh khô của máy lạnh, mùi “ thơm” của các dòng kênh nhuốm màu đen huyền ảo hehehe, vi vu 12h đồng hồ trên xe khách từ bến xe Miền Đông là tận hưởng được không khí trong lành nơi đây.
        Bạn bè Ân thi thoảng xem hình Ân chụp ở quê thì thích lắm, nhưng nếu là một người ưa sôi động thì An Khê không phải là điểm đến lý tưởng rồi hi hi : ) Ân không biết nữa, nhưng quê hương đẹp đầu tiên trong mắt Ân thôi, còn người khác Ân không biết ah???
        Ân về quê vẽ bài là để ở gần gia đình nữa, mẹ thường nói “ quanh năm suốt tháng toàn thấy thằng Ti (tên thường gọi của Ân ) ở thành phố không ah?” Ân vừa về nhà thì có người quen của mẹ dẫn con họ đến nhờ Ân dạy vẽ cho pé đó luyện vẽ thi đại học, hiiiiiii vậy là kiêm luôn chức “thầy giáo mùa hè”.
        Tuy đi vẽ ở cách xa thành phố, nhưng những cơ hội, lời mời ở Thành phố Ân không thể bỏ qua. Có lần sáng sớm có mặt ở Thành phố 7h để chụp thời trang báo VTM sau đó vi vu cùng bạn bè đến 4h chiều lại lên xe về quê. Hay có lần một Agency quen gọi đi quay không cần cast vì thế đã thống nhất giá cả xong xuôi, Ân đón xe đi Thành phố đến 10h đêm thì Agency gọi lại hủy lịch quay hu hu : ( Vậy là đi tong một chuyến đi?), hay hôm qua Ân ở Tp vì có mặt để chụp Profile ở một công ty mới do người quen giới thiệu thì hôm nay có mặt ở quê lúc 7h sáng dạy vẽ đến 9h30 và ngồi vào máy vi tính để gõ lách cách những dòng này.
         Mùa hè này, Ân cố gắng vẽ bài thực tế thật tốt và dạy vẽ cho mấy em biết cách vẽ một bài theo yêu cầu thi đại học. Nhưng việc giữ những mối quan hệ công việc  ở thành phố cũng quan trọng để khi quay về thành phố học thì Ân vẫn tiếp tục làm những công việc mà mình thích ngoài việc học.
Bạn và Ân cũng vậy thôi, cùng nhau có một mùa hè ý nghĩa nha : ) Những bước chân không mõi trong những ngày nắng đẹp.
 

Nhầm lẫn?????

Thứ ba, 09/06/2009 - 09:01:pm

Nhầm lẫn?????

    Chẳng hiểu sao hôm nay mình vô tình trở thành đối tượng bị nhầm lẫn của người khác?

    Mình thấy mình đã lớn rồi mà? Cảm giác có tuổi hi hi chứ đâu còn con nít hehe.

    Vậy mà, sáng sớm vừa bước ra đường lại bị mấy bạn tình nguyện mùa thi gọi ngoắt lại " giật cả mình" Vì sự hồ hởi của các bạn ấy " Chào bạn, bạn có phải là thí sinh thi đại học không?" hix, nghỉ sao? Mặt mình chững chạc rùi chứ có non tí nào đâu" dạ, em là sinh viên rùi ah" mình vừa dứt câu trả lởi thì những con mắt ngạc nhiên trợn tròn, hix

    Buổi chiều đi đăng kí tập thể dục thì laị bị gọi là " cậu bé"

    Ui, ui đã lớn rùi thì mình mong mọi người nhầm lẫn mình baby như vậy?

 
    Blog Trên Yume
    • Blog Nổi Bật
    • Blog Yêu Thích
    • Blog Mới