Blog

Tu pháp môn tịnh độ phải nhất tâm niệm Phật, chúng ta cần nên biết rõ ràng, tâm niệm Phật là năng niệm, danh hiệu Phật là sở niệm, đều ở chổ nhất tâm, nhưng chúng ta không được trụ nơi tâm năng niệm, bởi vì tâm năng niệm, bản thế vốn là vắng lặng, Phật hiệu sở niệm đều không thể trụ được, nếu như nói không có tâm năng niệm và Phật hiệu sở niệm, mà tâm năng niệm lại linh hoạt rõ ràng, Phật hiệu sở niệm lại sáng suốt biết rõ, đây là cảnh giới một niệm tương ứng một niệm Phật.

Vô niệm mà niệm, niệm mà vô niệm, cảnh giới này không thể dùng lời nói cho được rõ ràng, cũng không thể suy nghĩ mà muốn hiểu rõ, tức là bản thế của nhất tâm thanh tịnh, không còn xen lộn, đây mới là lý nhất tâm.

Đức Phật dạy chúng ta tu hạnh lục độ, thật không biết phải bắt đầu tu từ độ nào? Tôi nghĩ rằng nên bắt đầu tu từ độ Nhẫn Nhục.

Đọc qua một quyển tạp chí có đăng một bài, đề mục là Tư Tưởng Bát Nhã, trong kinh Phật nói: Bát nhã vô tri, vô sở bất tri. (Bát nhã không biết, không chổ nào không biết) Bát Nhã lại còn có tư có tưởng hay sao?

Giáo lý của Phật nói, từ bi là động lực của tinh tấn, người thế gian ngu si, mà nghĩ rằng hung bạo là động lực tiến bước.

Vạn pháp do tâm tạo, chúng sanh si mê, tâm hướng theo ngoài cầu pháp, càng cầu càng bị mê hoặc.

Vị thầy tốt muốn cho anh được thành tựu mới thường quở trách anh, nếu không muốn cho anh thành tựu, thì nhất định đối xử với anh có lễ độ khách sáo.

Mọi người không lo làm việc, đều được thanh nhàn, có phải là trở thành một vị Phật thanh nhàn chăng? công việc trong xã hội thì ai đến đây làm? chỉ cần tận tâm giữ bổn phận chức nhiệm của mình, tức thì thiên hạ thái bình.

Kẻ trước người sau khen ngợi người khác, tự mình phải nhún nhường, âm thầm làm việc, không chán không ngại, thì tự nhiên thật sự có tiếng tốt.

Nếu buông bỏ chấp trước, thì tất cả được tự tại, trong bốn tướng nếu ngã tướng không buông bỏ được, vì vậy tất cả tướng vẫn còn.

Người thế tục nói: Nhâm Quý Tự Tri. Lại nói: Bất Hoạn Nhân Chi Kỷ Tri, Hoạn Bất Tri Nhân Dã. Lời nói của cổ đức không sai, con người tự biết thì mới tiến bộ, mới có thể phản văn tự tánh. (xoay nghe tự tánh).

Người cùng người đối xử với nhau, cái kỵ nhất là không nên đè bẹp người khác, mà nâng cao mình lên, nếu muốn người khác đối với anh vui cười, thì nhất định anh phải tự mình đối với người ta vui cười trước.

Người có cơ trí thông minh, phải nên như người ngu dốt (Tục ngữ nói: Đại Trí Nhược Ngu). Nếu có công lao và công đức cho khắp thiên hạ, phải nên giữ cách khiêm nhường. Nếu có sức mạnh khả năng cứu giúp thiên hạ, cũng nên tỏ ra tâm nhúc nhát. Người có đạo cao đức trọng, phải nên nhúng mhường cung kính.

Lời nói có sự kiềm chế lễ độ, nhất định sự oán trách sẽ ít đi (không đắc tội với người). Mọi động tác đều biết kiềm chế lễ độ, thì sự ân hận của việc không nên làm nhất định là ít, ái mộ kiềm chế lễ độ, đối với riêng mình cầu lợi thì nhất định ít ( Phật nói tham dục ít ). Sự vui chơi có chừng mực, thì tai họa việc xấu cũng ít. Ăn uống có điều độ, thì bệnh hoạn cũng ít (bệnh từ miệng vào).

Phát giới vốn là nhất chân, bởi vì chấp trước phân biệt mới có thập pháp giới, nếu không chấp trước phân biệt, tất cả đều là chân, thì làm sao có mười pháp giới .

Vạn pháp đều như thế, pháp pháp đều là vậy, vạn pháp vốn không sanh diệt, không đến cũng không đi, vắng lặng thường trụ, tâm của chúng sanh không thanh tịnh nên mới có sanh, diệt, đến, đi, trừ ra đạt đến nhất tâm bất loạn thì mới có thể thấy được thật tướng của các pháp, tức là nhất chân pháp giới biến thành thập pháp giới.

Lý tức là Phật; tất cả chúng sanh đều có Phật tánh, bất luận là động hay tịnh, trên cái lý mà nói thì tất cả đều đầy đủ Phật tánh, còn trên sự tướng mà nói, hành động và ý niệm đều không như vậy, trong cái mờ tối đần độn theo song đuổi dòng, bị ngũ dục lục trần lôi kéo đi, xa xôi mù mịt không biết trở về với tự tánh.

Danh tự tức là Phật, biết được kinh quyển, là mới bắt đầu được nghe danh biết tự của nghĩa khúc pháp vô sanh, lại bắt đầu nghe được bài ca bất tử, nay mới biết rõ tánh hải tức là đương thể, tự mình mới biết hối hận ngày trước đã đem thời gian bỏ qua.

Nếu muốn làm một người có phẩm chất hiền lương ôn hòa, thì nhất định phải rèn luyện từ trong lò lữa. Muốn thành công một sự nghiệp khí thế rộng lớn, thì nhất định phải từng trải qua trên băng mỏng (lưu tâm cẩn thận).

Cái cao quý thành đạt của đại trượng phu, là ở chổ đạo đức và chí khí. Cái khoe khoang của người thô bỉ hèn kém, là chỉ cầu cho nhiều cái hư vinh để trang sức bên ngoài.

Phật và Bồ Tát đi đầu thai, đều theo nguyện lực, không bị nghiệp lực lôi kéo đầu thai, cho nên nói: Thừa Nguyện Tái Lai.

Bát nhã không biết, không chổ nào không biết, không biết là tâm thanh tịnh, không chổ nào không biết là đức dụng của tâm thanh tịnh.

Người ta đứng vãng sanh, còn ta thì ngồi vãng sanh; người ta ngồi vãng sanh, còn ta thì nằm vãng sanh, chỉ cần có thể vãng sanh, vãng sanh cách nào cũng được, như thế không có uổng công niệm Phật.

Quán hành tức là Phật, y theo lời Phật dạy tu hành, tức được ngôi vị ngũ phẩm. Trong tâm thường nhớ quán chiếu nghĩa lý của chân thường, trong tâm thời thời khắc khắc tiêu diệt trần lao huyễn hóa, quán chiếu khắp nơi tự tánh của các pháp, thì mới hiểu thấu đạo lý của không giả cũng không chân.

Giống nhau tức là Phật, liễu giải cũng giống nhau, là ngôi vị thập tín, tuy rằng đã thoát ly tứ trụ, lục trần vẫn chưa hoàn toàn hết hẳn, cũng giống như con mắt hãy còn mờ nhậm nhìn lên không trung, tựa như thấy có sao hoa .

Phân chứng tức là Phật, phá được một phần thì chứng được một phần, từ sơ trụ đến đẳng giác, hốt nhiên tự tâm khai ngộ, trong tâm vắng lặng thanh tịnh, tất cả đều thông đạt, nhưng chưa triệt ngộ đến cảnh giới cùng tột, giống như mặt trăng hãy còn lờ mờ, không phải trăng tròn sáng tỏ.

Cứu cánh tức là Phật, viên mãn nhất thiết chủng trí, đoạn hết tất cả vô minh, là ngôi vị Phật Diệu Giác. Ngày trước nhận chân là vọng, ngày nay vọng đều thành chân, hồi phục tự tánh vốn có, trở về với tự tánh, không có mợt pháp nào là mới cả, chân vọng vốn là một thể, đồng như trăng tròn.

Niệm Phật, niệm là kiềm chế cái tâm vào một chổ, nếu không niệm thì tạp niệm làm rối loạn, không phải là chân niệm Phật, phải nên niệm và không niệm đều có thể giữ được tâm thanh tịnh, đi đứng nằm ngồi, đối người xử thế đều có thể nhất tâm bất loạn, mới có thể làm bất cứ việc gì, tất cả nghiệp chướng đều tiêu trừ.

Nhất tâm niệm, niệm cái gì? Niệm A Di Đà Phật.

Niệm Phật cái đầu tiên quan trọng là trừ tạp niệm, trừ vọng tưởng, phân biệt, mới được bước vào nhất tâm niệm.

Không tu hạnh Phổ Hiền, không thể viên thành Phật đạo; Bồ Tát tu hạnh Phổ Hiền mới chứng được Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.

Bất luận lúc nào nơi nào có gặp bất luận xảy ra chuyện gì, hoặc bệnh khổ gì, điều quan trọng nhất là không quên Phật hiệu. (thường nhớ niệm Phật)

Trong niệm Phật viên thông chương của Đại Thế Chi Bồ Tát, chỉ dạy cho chúng ta rằng: Đều Nhiếp Lục Căn, Tịnh Niệm Kế Tiếp.

Thông đạt tất cả sự tướng lý luận của nhân sanh thế gian và xuất thế gian, tức là Phật.

Lấy chân thiện mỹ huệ trang nghiêm làm y chánh của chúng ta, ngay trong hoàn cảnh hiện tượng trước mắt phải thể hội cảnh giới chân thật.

Chân vọng, không hửu, nhiểm tịnh, năng sở, không một thứ nào không phải là nhất hợp tướng.

Pháp pháp đều là tự tánh, bởi chúng sanh chấp trước, chỉ thấy tướng không thấy tánh. Thí dụ nói: Vàng là bản thể, những đồ trang sức là tướng, vì vậy thường nói lấy vàng làm đồ trang trang sức, những đồ trang sức đều là vàng, ngoài vàng ra thì không có đồ trang sức, ngoài đồ trang sức ra thì không có vàng.

Vào cảnh giới bất khả tư nghị, tức là nhất chân pháp giới; trừ bỏ cái giới hạn tức là nhất chân pháp giới.

www.thondida.com/V-MotGiotBienPhap.php


 

Các Bài Blog Khác Của Thích Đạo Tín
Blog cùng loại "Chứng chỉ" trên Yume
Bình luận (1)
Hãy cho mọi người biết ý kiến của bạn đi nào!!!


Bạn có muốn bình luận cho bài viết này không?

Hãy Đăng ký / Đăng nhập để thể hiện ý kiến của bạn !!!