Cuộc sống mong manh, cuộc sống trong một đêm ngắn ngủi.
Khi màn đêm lạnh giá trôi qua, nắng lên, ấm áp. Vậy là cuộc đời của giọt sương không còn nữa.
Khi đó, sương không trông thấy một màn đêm u tối vây quanh mình, không cảm thấy cái lạnh ghê gớm quấn lấy cỏ cây, cũng không hề cảm thấy tuyệt vọng khi trong vòng vài phút nữa thôi, mình sẽ rời khỏi trần thế này. Nó cũng không hề than thân trách phận. Vậy nó nghĩ gì?
Nó đắm chìm trong từng "cơn gió xuyên qua những đám lá cây", nó "đếm những vì sao" cũng cô đơn như nó trên bầu trời dần hửng sáng và "đón chờ nắng về".
Nó biết cuộc sống của nó sắp kết thúc, cái cảm giác nhẹ nhè được đung đưa trước gió, cái giây phút lặng mình ngắm những vì sao đêm sẽ không còn nữa. Nhưng nó không hề tiếc nuối. Vì nó "không mong sẽ có được nhiều nên chẳng phải khổ đau" . Nó gạt bỏ đi tất cả "hận thù" và những "hờn ghen", trở về với "bình yên". Cũng như tâm hồn con người rất dễ thay đổi nhưng đối với nó, sự thay đổi đó sự bình lặng, ngắm nhìn từng cơn gió thời gian trôi qua nhè nhẹ mà không biết đến khi nào kết thúc.
Để rồi khi "sương rơi trên chiếc lá" nó "tan trong ánh nắng mai". Mặc dù vậy nó "vẫn vui bước đi... dẫu ko trở về".
Nó cười, một nụ cười mãn nguyện mà chỉ mình nó biết, thầm kín nhưng thật tự hào. Bởi nó nghĩ hạnh phúc của nó rất "mong manh" và "chỉ có trong mơ" mà thôi. Một hạnh phúc của một giọt sương, một hạnh phúc mà nó chỉ hình dung được trong ký ức, trong những thời khắc vội vã của thời gian. Nó trôi đi mà không hề tiếc nuối.
Khi đó, sương không trông thấy một màn đêm u tối vây quanh mình, không cảm thấy cái lạnh ghê gớm quấn lấy cỏ cây, cũng không hề cảm thấy tuyệt vọng khi trong vòng vài phút nữa thôi, mình sẽ rời khỏi trần thế này. Nó cũng không hề than thân trách phận. Vậy nó nghĩ gì?
Nó đắm chìm trong từng "cơn gió xuyên qua những đám lá cây", nó "đếm những vì sao" cũng cô đơn như nó trên bầu trời dần hửng sáng và "đón chờ nắng về".
Nó biết cuộc sống của nó sắp kết thúc, cái cảm giác nhẹ nhè được đung đưa trước gió, cái giây phút lặng mình ngắm những vì sao đêm sẽ không còn nữa. Nhưng nó không hề tiếc nuối. Vì nó "không mong sẽ có được nhiều nên chẳng phải khổ đau" . Nó gạt bỏ đi tất cả "hận thù" và những "hờn ghen", trở về với "bình yên". Cũng như tâm hồn con người rất dễ thay đổi nhưng đối với nó, sự thay đổi đó sự bình lặng, ngắm nhìn từng cơn gió thời gian trôi qua nhè nhẹ mà không biết đến khi nào kết thúc.
Để rồi khi "sương rơi trên chiếc lá" nó "tan trong ánh nắng mai". Mặc dù vậy nó "vẫn vui bước đi... dẫu ko trở về".
Nó cười, một nụ cười mãn nguyện mà chỉ mình nó biết, thầm kín nhưng thật tự hào. Bởi nó nghĩ hạnh phúc của nó rất "mong manh" và "chỉ có trong mơ" mà thôi. Một hạnh phúc của một giọt sương, một hạnh phúc mà nó chỉ hình dung được trong ký ức, trong những thời khắc vội vã của thời gian. Nó trôi đi mà không hề tiếc nuối.
Khi đó, sương không trông thấy một màn đêm u tối vây quanh mình, không cảm thấy cái lạnh ghê gớm quấn lấy cỏ cây, cũng không hề cảm thấy tuyệt vọng khi trong vòng vài phút nữa thôi, mình sẽ rời khỏi trần thế này. Nó cũng không hề than thân trách phận. Vậy nó nghĩ gì?
Nó đắm chìm trong từng "cơn gió xuyên qua những đám lá cây", nó "đếm những vì sao" cũng cô đơn như nó trên bầu trời dần hửng sáng và "đón chờ nắng về".
Nó biết cuộc sống của nó sắp kết thúc, cái cảm giác nhẹ nhè được đung đưa trước gió, cái giây phút lặng mình ngắm những vì sao đêm sẽ không còn nữa. Nhưng nó không hề tiếc nuối. Vì nó "không mong sẽ có được nhiều nên chẳng phải khổ đau" . Nó gạt bỏ đi tất cả "hận thù" và những "hờn ghen", trở về với "bình yên". Cũng như tâm hồn con người rất dễ thay đổi nhưng đối với nó, sự thay đổi đó sự bình lặng, ngắm nhìn từng cơn gió thời gian trôi qua nhè nhẹ mà không biết đến khi nào kết thúc.
Để rồi khi "sương rơi trên chiếc lá" nó "tan trong ánh nắng mai". Mặc dù vậy nó "vẫn vui bước đi... dẫu ko trở về".
Nó cười, một nụ cười mãn nguyện mà chỉ mình nó biết, thầm kín nhưng thật tự hào. Bởi nó nghĩ hạnh phúc của nó rất "mong manh" và "chỉ có trong mơ" mà thôi. Một hạnh phúc của một giọt sương, một hạnh phúc mà nó chỉ hình dung được trong ký ức, trong những thời khắc vội vã của thời gian. Nó trôi đi mà không hề tiếc nuối.
Mọi niềm vui hay nỗi buồn đều sẽ qua đi, đừng nên giữ quá nhiều trong lòng, đừng nên để nó ăn mòn cả lý trí. Đến khi đấy ta chẳng còn cảm nhận được mùi vị của hạnh phúc là như thế nào, ra sao...sống vì gì. Bao thù hận, ghen ghét hãy để nó trôi đi để lòng mình được thanh thản. Nếu không, khi đối mặt với cái chết, ta lại tiếc nuối những thời gian không trân trọng lấy cái hạnh phúc quý giá của mình. Thật đáng tiếc cho những người luôn tìm đến cái chết khi bị thất bại, tuyệt vọng bao trùm...., hạnh phúc cần được khoan dung, mạng sống cần được trân trọng.
Hạnh phúc.
Đồng ý với mình không, dù có dù không, hay để lạj Comment của bạn cho tôi biết rằng mình còn có hạnh phúc, cho tôi biết có người ghé thăm tôi - mặc dù bạn ko cm tuj cũng bjk ^^~.