Người ta lớn để làm gì?
Nhớ lúc bé, rồi khi còn đi học, lúc nào cũng mong được chóng lớn, lớn để làm những việc mình thích, để thực hiện những ước mơ của mình, để mọi người tôn trọng ý kiến của mình, được tự chứng tỏ mình,… và còn hàng tỉ lý do khác cho ước mơ được mau lớn…
25 tuổi, tuổi chưa là người lớn hoàn toàn, nhưng cũng chẳng là trẻ con nữa. Bước những bước chân đầu tiên vào đời, cái tuổi tự mình làm chủ cuộc sống, cũng có thể gọi một phần nào đó là “lớn”, đã biết tự sắp xếp, tự chịu trách nhiệm cuộc sống cho mình, mới thấy “lớn” không như những mong ước ngày bé.
Người ta “lớn”, tự chịu trách nhiệm cuộc sống của mình, rồi những thành công hay thất bại đều tự mình đón nhận. Có những sự thất bại nặng nề làm con người hụt hẫng, suy sụp nhưng khi ta đã “lớn”, ta phải tự mình nhận về những nỗi buồn của riêng mình.
“Lớn” là biết cảm nhận cuộc sống, biết buồn, biết đau khổ, biết tính toán cho mỗi ngày mới. Biết buồn khi gặp thất bại, biết chia sẻ với những nỗi đau, phải giấu đi những suy nghĩ thật của mình để mong người khác vui lòng.
Khi ta “lớn”, trong mỗi nụ cười dường như vẫn ẩn trong đó những lo toan, những nỗi buồn, những tính toán cho những ngày tới. Hiếm khi “lớn” mà ta được cười thoải mái, vô tư như ngày còn bé. Có những chuyện buồn, trắc trở trong cuộc sống, khi “lớn” ta phải giấu kín trong lòng, không thể chia sẻ với ai, không như ngày bé có thể vô tư chia sẻ với bố mẹ.
“Lớn” là ta mất đi sự thoải mái trong tâm hồn, để từng ngày trôi qua, người ta có thêm nhiều điều để suy nghĩ, từ đó trưởng thành hơn mỗi ngày.
Người ta đã “lớn” khi nhìn cuộc sống bằng con mắt thực tế hơn, không còn mơ mộng những ước mơ cao đẹp như ngày trước. Khi “lớn” ta chỉ biết sống cho ngày hôm nay, cho những công việc của buổi sáng, buổi chiều, buổi tối, cho những việc của hôm nay, ngày mai, tuần này, tuần sau. Đâu còn những giờ phút ngẩn ngơ bên sân trường mơ một tương lai thật đẹp, một tương lai mà chỉ có những ước mơ về một cuộc sống dễ dàng.
“Lớn” để biết lo lắng nhiều hơn cho người thân, bạn bè.
“Lớn” là phải biết cho nhiều hơn là nhận, cho đi những tình cảm yêu thương của mình đến người xung quanh, không còn vô tư nhận về những sự quan tâm của bố mẹ, bạn bè mà không nghĩ đến sự đáp trả.
“Lớn” là khi người ta biết xấu hổ về những thất bại, biết tự hào với những thành công, biết cuộc sống còn những điều chưa tốt, biết tìm cho mình một cuộc sống thật tốt.
“Lớn” để ta hiểu rằng không có một điều gì có thể dễ dàng như mình mong muốn, cuộc sống là những khó khăn, thử thách, muốn đạt được những điều mong muốn phải cố gắng rất nhiều, cuộc sống không là một món quà tặng mà nó là sự cố gắng hết mình để nhận lấy.
Và khi đã “lớn”, ta mới hiểu rằng khi ta lớn lên hằng ngày là thời gian những người thân ở lại bên ta càng ngắn lại, nhận biết rằng cuộc đời là những sự ly tan, không có gì là mãi mãi.
Khi ta “lớn” ta mới hiểu những niềm hạnh phúc của tuổi thơ quí giá biết nhường nào và biết tiếc nuối những gì đã qua.
“Lớn” để ta cảm nhận rõ ràng nhất tình cảm mọi người dành cho mình, đó không chỉ có sự yêu thương mà còn có cả những sự ganh ghét, sự khinh thường, sự dối trá. Tất cả như thử thách mà mỗi người phải vượt qua trên con đường của mình và đôi lúc ta tưởng chừng không vượt qua được để qua mỗi thử thách lại thấy mình lớn hơn và trưởng thành hơn.
“Lớn” là xa rời tuổi thơ, tự đứng lên bằng chính đôi chân của mình, từ đó thấy cuộc sống này không hề đơn giản mà trái lại còn nhiều những nỗi buồn, những sự thất bại và còn đó cả những nỗi đau.
25 tuổi, liệu như vậy đã lớn chưa?
Lớn để thấy mình mất đi nhiều điều tốt đẹp, mất đi sự hồn nhiên; lớn để thấy nhiều điều không đẹp của cuộc sống, thấy mình mệt mỏi trong từng ngày trôi qua, lớn để cảm thấy mình quá bé nhỏ trong biển lớn cuộc đời mênh mông…
Vậy người ta lớn để làm gì…?
Thư gửi Mẹ
Con trai mẹ: Chào người mẹ thân yêu của đứa con trai mang nhiều nổi khổ, con biết mẹ giờ rất lo cho con, lo hơn khi con càng lớn, vì dù sau thì lúc nhỏ có cực khổ để chăm sóc con thì mẹ vẫn thấy vui vì ở đâu đó mẹ có một đều ước con mình sẽ lớn lên để trưởng thành và thành một thanh niên có ít cho gia đình( nhưng vẫn hơn hết là có ít cho bản thân nó ) lúc nhỏ con chỉ ước mình lớn lên để chứng minh 1 vài đều mà người lớn cho là sai, nhưng thật ra thì trong tiềm thức của con lớn để được tự do đi lại mà thôi, con biết giờ con không thể học thêm nữa con thấy khả năng mình giờ không thể học thêm nữa, vì giờ con muốn làm gì đó để có tiền, con không quan trọng đồng tiền lắm nhưng con muốn mình làm có tiền, mẹ à con có đọc được đâu đó con đường đại học không hẳn sẽ thành công mẹ à, con biết mẹ muốn con có 1 việc làm ổn định và lâu dài, con biết chứ 25 tuổi cái tuổi không quá lớn và cũng không còn nhỏ nữa mẹ à, mẹ thấy đấy 3 năm nay con đả cố gắn thay đổi tuy con chưa chuẩn lắm, nhưng có một đều mà con muốn nói với mẹ là con hứa sẽ không để mẹ phải buồn vì con nữa, con biết giờ những ý định của con mẹ luôn ủng hộ, ( nhưng đâu đó vẫn còn nỗi lo và buồn bã, con đọc được nó trong mỏi lần nằm gần và nói chuyện với mẹ) nhưng mẹ đừng buồn nữa vì thằng con trai mẹ giờ đả biết suy nghĩ rồi, con có nói với mình là sẽ chẳng bao giờ hối hận . Nhưng giờ con thật sự hối hận khí đó chả nghe mẹ một câu nào cả, con bất hiếu lắm đúng không mẹ? Mẹ đả thương yêu con hơn chính bản mình, con hiểu được con giờ cũng tự trách mình tại sau lúc đó con lại làm như thế, nếu thời gian có quay lại con sẽ chẳng để mẹ buồn thêm một lần nào nữa. Mẹ ơi mẹ có nhớ một lần nào đó con ngồi nhậu nhà Lý con đả nói một câu mà đến giờ con hối hận lắm( con coi gia đình chỉ bốn và bạn bè thi là sáu) con nghĩ câu nói đó chắc của môt thằng còn quá nhỏ, con biết mẹ giận lắm nhưng vẫn tha thứ cho con,<< con xin lỗi mẹ nha>>giờ con có thể nói với mẹ là đối với con giờ mẹ là tất cả chẳng ai qua mẹ con được, ở đâu đó con vẩn thấy một số người mẹ thờ ơ với con cái, nên con có được mẹ là đều con rất tự hào, con không nói những người mẹ khác không tốt, nhưng mẹ là người mẹ mà con đả thấy được sự hy sinh vì con cái nhiều nhất, mẹ đả âm thầm chịu đựng tất cả để con được có cuộc sống êm ấm, mẹ ơi hằng đêm con vẫn khóc thầm và cầu phúc cho mẹ con được sống khoẻ mạnh, luôn ở bên con và em trai, mẹ ơi hãy để cho con tự quyết định con đường mình nhé mẹ, đừng buồn và lo cho con nha mẹ, con hứa con sẽ ráng sống thật tốt.
Con Mẹ
Hình như năm nay tụi bạn mần dc ghê ta, lần lượt đứa này đến đưa khác lên xe bông gần hết rùi, chắc khoảng năm sau là lớp A2 tan wá. Dù gì đi nữa cũng mong là tụi bạn khi đã có gia đình nhưng cũng đừng bỏ lớp nha. A2 mình luôn luôn chào đón dâu rể một cách nhiệt tình, là lớp dễ hoa 2nhập nhất, các bạn khi đã lập gđ rùi thì nhớ dụ dỗ họ gia nhập gia đình A2 luôn nhá
Cuối lời chúc Bạn Đảm sẽ trăn năm hạnh phúc nha, ráng trong năm nay kiếm ku tý luôn nhá
An nói ĐẢM nghe nhá
Không ai chịu bằng lòng với những gì mình có đâu. Đảm cũng không ngoại lệ
Nhưng An thấy Đảm đã sướng hơn bạn bè rồi Đảm còn đòi gì nữa, có sự nghiệp ổn định, gần cưới vợ nữa
Đảm nhìn lại xung quanh Đảm xem có bạn bè nào được như Đảm k?