...................................................................................
..........................................................................................................
................................................................................................................................
...................................................................................................................................................
|
Một bài cho tháng bảy
Bắt đầu ngày là một cơn mưa
để nỗi nhớ cứ len vào con ngõ
con ngõ hồn anh năm tháng đìu hiu
đã tàn một cuộc yêu
anh vẫn chỉ một mình
vẫn cái thói quen tự pha ly cà phê mỗi sáng
ly cà phê không ngọt, không đắng
như cuộc tình
ngày đó
chúng mình
yêu nhau
đã qua mấy cuộc bể dâu
anh vẫn là anh của ngày nào
vẫn yêu một cách cuồng điên nhưng không khờ dại
Tháng bảy trời mưa
trên thiên đường thần thoại
trên tóc em mây cài
trên lòng anh nỗi niềm bão gió
những ngọt ngào mong manh ngón nhỏ
bao cảm tưởng đánh lừa
Tháng bảy trời mưa
anh ngồi trong nỗi niềm khắc khoải
hoang tàn...
lặng im
ôm những kỷ niệm rã rời
còn nốt nhạc nào bình yên !?
cung bậc chùng xuống đời
Trong hộc tủ của ngày hôm qua
Bóng em như vầng khói sương hư ảo
lá thư đầu loang lổ thời gian
và
một bài thơ anh viết tặng em
(bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
không ngờ lại là bài thơ viết sau lời giã biệt)
Một lần đi kể như là biền biệt
ngày mai đâu biết ra sao
sống và yêu giữa cõi đời dài rộng
nên tình dễ lạc nhau
Bắt đầu ngày là một cơn đau
vì chiếc lá rơi từ miền yêu cũ
(rơi khẽ thôi mà cũng điếng hồn)
anh một mình nhặt lại những giấc mơ vỡ vụn
trong cơn mưa của ngày tháng bảy
chẳng có giấc mơ nào dài hơn một lóng tay...
---TĐ---
|
.