Mười năm trước…
Nàng chia tay anh chỉ vì sự hiểu lầm đáng tiếc khi một lần nàng thấy Anh đi bên cạnh cô gái đẹp và anh thì không giải thích. Nàng lấy chồng ngay sau đó. Chồng nàng, một người đàn ông cao to, phong độ và nổi tiếng trong giới nghệ đất Hà thành. Nàng không thể ngờ và không thể phát hiện hắn là một tay nghiện ma tuý có hạng. Vì đủ thuốc nên hắn vẫn béo tốt và “diễn” tốt với đời.
Một lần, trong cơn say, hắn đã hít Heroin trước mặt nàng. Ngỡ ngàng đến tột cùng. Nàng khuỵu xuống, ngã gục. Chiếc lan can cầu thang đã đỡ nàng sau mấy vòng lăn. Chồng nàng vẫn dửng dưng như không có chuyện gì. Hắn đang phê thuốc, nhìn nàng bằng đôi mắt lờ đờ, miệng cười khả ố:
- Em thử không?
Đất dưới chân như sụp xuống. Nàng ôm mặt khóc:
- Anh cút đi
- Em đuổi tôi đấy à?- hắn đã tỉnh- Đây là nhà của tôi. Em là vợ. Tôi cho ở thì em ở, tôi bảo em đi thì em phải bờ biên biên sắc biến…- Hắn kéo dài cái giọng khê nồng và tu nước đá ừng ực: - Vợ là cái gì? Vợ là nợ. hà hà hà…- hắn cười khùng khục, đôi mắt ngầu đỏ những tia máu lẫn trong ánh vàng đục lờ nhờ mà sau này nàng mới biết những người nghiện ma tuý nặng thường có đôi mắt ấy và chúng thích tu nước đá thật lạnh suốt ngày.
Thương con còn nhỏ dại, nàng cắn răng chịu đựng. Hắn cũng đã hứa sẽ cố gắng cai nghiện và xin nàng cho hắn thời gian để sửa chữa lỗi lầm Rồi giải thích, rồi nỉ non rằng hắn như vậy là do bạn bè rủ rê, lôi kéo. Nàng tin, dĩ nhiên nàng tin…
Rồi nàng bắt đầu cảm nhận một bóng đen bao trùm lên ngôi nhà nhỏ của mình nhưng chưa thể tìm cách xua tan bóng đen ấy.
Ngày đầu tiên tự giam mình trong nhà, hắn vật vã, nôn thốc nôn tháo và chẳng thể ăn gì. Mồ hôi hắn vã ra như tắm. Nàng với tay bật quạt. Hắn co dúm người. Hắn sợ gió. Rồi hắn đi ngoài, đi liên tục nhiều lần trong ngày… Hắn rên rỉ, kêu là vì đau đớn. Hắn nằm sấp xuống nền nhà bắt nàng đấm, bóp và đứng cả hai chân lên lưng hắn dậm nhưng hắn vẫn không thôi hết cảm giác giòi bò cắn xé khắp người.
Sang ngày thứ hai, không chịu nổi, hắn phá khoá trốn nhà mò đi tìm thuốc. Khi trở về với khuân mặt no đủ, hắn phởn chí đưa mẹ con nàng đi một vòng những cửa hiệu sang trọng mua sắm cho nàng những quần, áo, giầy, dép và trang sức đắt tiền. Lúc đó hắn còn đi làm, còn kiếm được rất nhiều tiền. Nàng dửng dưng ném tất cả những thứ hắn mua tặng vào tủ và không hề nghĩ chỉ một thời gian sau những món đồ ấy đã không cánh mà bay.
Thất vọng tràn trề. Nàng vùng vẫy. Nàng muốn giải thoát nhưng không thể. Đó mới chỉ là bước dạo đầu của những con nghiện.
Ma tuý như một thứ ma lực mãnh liệt khiến người ta khi đói thuốc cũng phải nghĩ đến nó, kho no đủ thuốc cũng chẳng muốn làm gì. Hắn bắt đầu đi suốt ngày, đêm. Mọi gánh nặng gia đình đổ lên đôi vai gầy. Nàng gần như ngã gục. Trong lúc tuyệt vọng, nàng bỗng nhớ đến anh. Tình yêu của anh và những kỷ niệm thời sinh viên nuôi sống nàng trong suốt nhiều năm sau đó. Nàng nhớ và yêu anh, dù trong tưởng tượng. Ngày xưa, anh vẫn bảo:
- Khi nào buồn em hãy nghĩ đến anh. Mọi khổ đau sẽ tan biến.
Anh hôn nàng: - Vì anh yêu em. Hãy tin rằng lúc nào anh cũng luôn bên em.
Nỗi đau nơi nàng dịu lại. Nàng nhớ, lời anh vẫn quẩn quanh đâu đó, bên nàng:
- Anh lo em sẽ rất cô đơn trên đường đời khi không có anh bên cạnh. Vì anh biết em cũng yêu anh. Rất yêu.
Nàng với tay mở toang cửa sổ. Ngoài kia, đêm. tối sẫm. Nàng chạy đi tìm anh, trong kỷ niệm.
Chồng nàng vắng nhà thường xuyên hơn. Đêm nào mẹ con nàng cũng vò võ đợi cửa đến khuya. Khi đứa bé đã ngủ say cũng là lúc nỗi cô đơn bủa vây nàng. Và anh lại xuất hiện, trong ý nghĩ. Nàng tự độc thoại với anh. Hết đêm này qua đêm khác. Nỗi buồn cũng vơi dần.
Ai đó đã nói: “Ma tuý là một hiểm hoạ”. Hiểm hoạ đó đã ập xuống gia đình nhỏ của nàng không gì cứu vãn. Chồng nàng mất việc. Mọi thứ trong nhà bay dần theo khói thuốc, theo cấp độ tăng dần. Mỗi lần về hắn lại giở giọng:
- Có tiền cho tôi vay trăm nghìn?
- Không có!
- Có không? - Hắn rít qua kẽ răng.
- Không- mặt nàng nghiêm lại. Giọng lạnh tanh. Hình như nàng đã mất dần mọi cảm giác.
- Tao vay chứ tao xin mày à?- hắn đổi giọng và giơ tay lên định đánh nàng.
- Vay bao lần không trả rồi?- nàng gay gắt và như muốn hét vào bộ mặt hắn nhưng tay vẫn đưa tờ giấy bạc một trăm nghìn.
- Có thế chứ vợ yêu của anh- Hắn quệt quệt tờ tiền vào má nàng, cười phởn chí rồi lên xe phóng tót đi. Bỗng dưng nàng thấy tởm và muốn nôn mửa vào cái bộ mặt đểu cáng của hắn. Nàng thà đưa tiền để hắn đi cho yên chuyện còn hơn là để hắn hành và đánh đập nàng.
Hắn lại hứa cai lần hai, rồi lần ba…Vẫn không kết quả. Những trận đòn diễn ra thường xuyên hơn khi đồng lương công chức ít ỏi của nàng không đáp ứng đủ số tiền hắn yêu cầu mỗi lần đói thuốc. Nàng bắt đầu thấm thía câu nói mà mọi người vẫn dành cho những loại người như hắn: “Đừng nghe con nghiện trình bày”. Hắn dùng mọi lí lẽ và thủ đoạn với nàng miễn sao moi được tiền.
Nàng ôm con về nhà mẹ đẻ. Hắn điên cuồng đến tận nơi chửi bới và doạ giết cả nhà nàng. Mọi người đã nói rằng: Một thằng nghiện thường có bốn bước để thoả mãn hành vi của mình. Bước đầu là nịnh, sau là chửi, sau nữa là đánh và cuối cùng là giết người. Nàng thấy mình đã trải qua tất cả, chỉ có điều hắn chưa kịp giết nàng mà thôi. Nàng cương quyết rời bỏ hắn. Lúc này tình thương trong nàng cũng không còn nói gì đến tình yêu. Với nàng, mọi thứ đã chết ngay từ sau khi nàng chứng kiến hắn dùng ma tuý, sau những trận đòn thừa sống thiếu chết vì cơn nghiện của hắn.
Hắn chết do sốc thuốc vì dùng quá liều. Cái chết của hắn là giải thoát tốt nhất cho nàng. Đám tang lèo tèo chỉ một vài người thân và mấy thằng bạn nghiện đến vì tò mò, vì sợ hay vì một lí do gì gì nữa mà nàng chẳng thèm quan tâm. Nước mắt nàng đã cạn. Mỗi lần nhắm mắt, nàng lại thấy hình ảnh hắn cầm con dao đưa lên đưa xuống và cuối cùng là kè vào cổ nàng đòi tiền. Đôi mắt hắn vằn máu. Nàng vẫn biết, cái chết sẽ đến với những kẻ như hắn. Nhưng không ngờ, nó lại đến nhanh như vậy. Ba hai tuổi, nàng đã mang vành khăn trắng trên đầu.
Và Anh trở lại với tất cả thương yêu. Anh muốn bù đắp, bù đắp cho nàng những đớn đau tủi cực bằng tấm lòng bao dung và độ lượng. Đám cưới chuẩn bị diễn ra…
III.
Ngôi nhà nhỏ của mẹ con nàng nằm bên con phố vắng. Phía trước là một khoảng sân đủ để con bé vui đùa nô nghịch. Hai hàng sấu già nghiêng mình che bóng mát. Những bông sấu li ti rụng đầy sân nhắc nàng những kỷ niệm. Với anh. Những kỷ niệm như một dấu lặng mà mỗi khi buồn nàng đem ra ngân nga và nhớ. Nàng bằng lòng với cuộc sống hiện tại ngày hai buổi đi làm, tối về chơi với con. Mỗi khi nhìn con, nàng thấy mọi nỗi đau như dịu lại.
Nhiều năm tháng trôi qua, nàng đã thích nghi với cuộc sống mới nhưng nàng không thể quên anh. Nàng biết sự ra đi đường đột của mình sẽ khiến anh đau khổ và buồn đến cùng cực nhưng nàng không dám nói lời từ giã vì nàng sợ ánh mắt đầy yêu thương của anh làm nàng không dứt ra được. Và nụ cười, nụ cười thật hiền mà rạng rỡ ấy lúc nào cũng ám ảnh trong nỗi nhớ. Nỗi nhớ nàng không thể gọi thành tên.
Chiều rơi chầm chậm. Ánh nắng nhạt dần sau hàng sấu trước hiên nhà. Bất ngờ, anh xuất hiện. Bước chân dứt khoát và đĩnh đạc. Anh đi vào nhà như thân thiết từ lâu lắm:
- Mẹ con em ổn chứ?
Ngỡ ngàng, nàng chạy đến ôm anh. Nước mắt đã ướt đẫm tự bao giờ. Anh đưa tay vẫy vẫy:
- Nhóc con, ra đây bố xem có lớn không nào?
Nàng tròn mắt nhìn anh. Bóng anh nhạt nhoà, ẩn hiện. Nàng chạy đến ôm chầm lấy anh. Hơi thở anh nồng ấm. Anh thì thầm vào tai nàng:
- Anh muốn được làm chồng của em, làm bố của bé Thảo My. Chúng mình sẽ là một gia đình hạnh phúc.
Tiếng anh lẫn trong tiếng lá cây xào xạc: - Anh yêu em. Hơn mười năm rồi. Giờ anh không thể để mất em một lần nữa.
Anh cười, nụ cười mà nàng vẫn bảo là đẹp nhất thế gian, rạng ngời niềm vui. Hoà lẫn tiếng cười của nàng và bé Thảo My giòn tan trong nắng. Cả khu phố rực sáng, thứ ánh sáng rất lạ và kỳ ảo của bẩy sắc cầu vồng đan xen, lấp lánh. Hình như trời thương tình cho anh và nàng gặp nhau, trong tích tắc.
Con gái cựa mình khóc. Nàng choàng tỉnh. Giấc mơ vỡ oà. Nước mắt nàng cứ thế trào ra… Vẳng trong đêm tiếng loa nhà ai để quên không tắt vẫn đều đều. Bài hát ấy nàng đã nghe cả trăm lần mỗi khi nhớ anh: “Ta mơ thấy em ở nơi kia xa lắm. Em cô đơn, căn phòng trống cô đơn. Dạ khúc đêm nay chẳng thể nào dang dở. Trong nỗi khát khao, Em chầm chậm quay về…”
Nàng bế con, chạy ào ra đường. Có một cái gì đó, rất mơ hồ, cuốn nàng đi. Đã khuya lắm. Đường vắng lặng không một bóng người. Nàng chợt nhận ra hơi ấm và mùi nước hoa quen thuộc của anh, kề bên má. Anh choàng tay ôm chặt hai mẹ con nàng.:
- Em và con ổn chứ?
Trong đêm nàng vẫn nhận ra nụ cười thật hiền và rạng rỡ đang nở trên môi anh:
- Về với anh em nhé! Chúng mình sẽ là một gia đình.
Anh nhấc bổng hai mẹ con nàng lên. Những cánh hoa sấu rơi nhè nhẹ. Đêm lao xao.
- Anh yêu em. Cho dù thế nào anh vẫn mãi yêu em.
Nàng gục đầu vào anh thổn thức. Không phải giấc mơ mà là hiện thực. Nàng cảm nhận hạnh phúc đang đến gần, rất gần…