Nỗi buồn rất cần sự chia đôi.... Nhưng ai cùng tôi chia đôi bây giờ ???
Thứ bảy, 17/10/2009 - 11:34:pm
Rồi thời gian sẽ lên sẹo vết thương thôi....
Cỏ vẫn xanh, những lòai hoa vẫn tím.
Và kỉ niệm sẽ vẫn là kỉ niệm...
Dù được sinh ra sau mỗi nhát rìu....
Nghe đâu đó bài thơ này.....
Cảm xúc lại trào dâng rồi 
Dạo này buồn ghê gớm...
Sáng ngày hôm ấy....
Cảm giác thật trống rỗng ... Một cảm giác lâu lắm rồi mới cảm nhận được...
Thèm một ai đó nói chuyện ghê gớm....
Nhưng chỉ là trống rỗng lại trống rỗng thôi...
Sáng thứ Hai lên nghe xỉa xói.... Quen rồi... Để ngoài tai....
Nghe bàn luận sau lưng ....
Tối thấy tin nhắn Hằng gửi :
- Mày có bao nhiêu đứa bạn thân ?
- Thì có mày chứ ai ?
-Uh, tao cũng thế, mày ngủ ngon :D
Thấy sao dạo này mình vô tâm với chính người bạn thân nhất... Tối 3h trằn trọc k ngủ được... Thấy có lỗi quá.... Lấy điện thoại nt lung tung....
Đến 4h sáng.... Tức mình và tức chính bản thân.... Đằng rằng k uống coffee, k uống trà, vậy mà trằn trọc đến giờ....
Lấy điện thoại nghe FM, nt cho list than vãn....
Im lặng....
Cũng phải thôi.... 4h sáng cơ mà?
Oa oa oa....
5h sáng mới ngủ....
Lại dậy sớm....
Dạo gần đây sụt 3 kg 
Tối hôm sau.... có 1 tin nhắn tới lúc 10h30pm
- Tối nhớ ngủ sớm nha em....
- E không biết được không.... Hay a hát ru e ngủ đi :D
- Trời khó nói, a k biết hát ru....
- thế e khỏi ngủ .... >"<
- Vậy e nghe bài này đi ....
- Bài nào cơ ?
( Reng )
Và khi bắt máy.... Bên kia vang lên bài áht " The Show " của Lenka.
Mình chỉ nghe và cuời suốt....K ai bảo a là dân Bách Khoa vì làm những điều đó cho em cả....
Dù a không là ngươì yêu em.... 
Tối đó e ngủ rất ngon... Cảm ơn anh ....
Hôm rồi bị street nghiêm trọng ....
Muốn đập phá cái gì đó ....
Muốn la hét cái gì đó....
Nhưng tối rồi, sợ hàng xóm nói k bình thường.....
Thế là ụp đầu vào gối, khóc thét lên....
Oa oa oa.... 
<Tự xứ nó thế >
Nhiều lúc nt cho anh k thấy a trả lời.... Thấy mình như con ngốc....
Hay là chính mình tự an ủi bản thân....
Ôi....
Thủy bảo mình là một cô gái có suy nghĩ rất già dặn ( k biết khen hay chê nữa) mà con trai lại ham của lạ, ( hóa ra mình là của lạ ) mình thuộc "hàng hiếm" ....
Cho nên quen nhiều người mà hiếm người thật lòng....
Buồn thật.... Dù đau lòng.... Nhưng đành biết làm gì hơn ....
Mình đang viết gì nãy giờ thế này 
Chỉ biết mình đang rất buồn.... Rất rất buồn.... Thế thôi....
Mưa đi....
Cuốn trôi nỗi buồn....
A.... Có mưa....
Không phải....
Hình như nước mắt mình rơi....
...
Nhạt nhòa nước mắt và nhạt nhòa nỗi nhớ....
Mưa ơi....
Đừng rơi...
Hãy để niềm tin trong tôi ở lại....
Mưa nhé .... 