Hẳn các bạn độc giả còn nhớ LingDezign? 
Nếu câu trả lời là không, chả hề gì, vì dạo này người mới vào nhiều quá, mà đâu phải ai cũng làm nghệ thuật hehe. Hắn là tên đã chụp cho mình bộ ảnh tâm đắc đầu tiên, và tấm này từng được để làm theme 360 mấy tháng trời.
Người trẻ. Vào Sài Gòn. Ngoại Thương. Không hợp. Mê nhiếp ảnh. Tự trau dồi. Chụp hình dạo. Mở studio. Tự tạo mối quan hệ. Khách hàng teen. Ca sĩ. Người mẫu. Thành Lộc. Quảng cáo. Tạp chí. Thương hiệu riêng.
Nhắc đến Ling, từng mảnh ký ức tràn về như thế. Một điển hình của 8x năng động. Nhìn vào Linh và những bạn bè xung quanh, tinh thần càng được thôi thúc để phấn đấu hơn.
Ling Studio
139/D8 Lý Chính Thắng, P.7, Q.3, TPHCM
Chưa đầy 2 năm, ku cậu đã đổi địa điểm studio đến những... 3 lần, may mà càng về sau vị trí càng đẹp hơn, quy mô hoành tráng hơn, tác phong chuyên nghiệp hơn. Hy vọng kỳ này sẽ ở lại lâu, bất quá tam, nhớ nhé! Quanh khu đó nghệ sĩ ở cũng nhiều, xem ra thuận tiện cho công việc. Mừng cho bạn. ^_^
Thấy lẵng hoa của chú Thành Lộc không? Hehe.
Ngày chủ nhật lành mạnh của bé. ^_^
Ấn tượng đầu tiên khi gặp Đằng Phương là: Tên này nhìn... đù đù và gian gian (khó vậy đó, 2 tính từ gần như đối lập haha). Vẻ ngoài không giống người làm nghệ thuật cho lắm; phải trò chuyện mới biết, hắn sở hữu... cái điên cần thiết đó.
Phương cộng tác với Đông Nhi gần 2 năm, và mình ít thấy trường hợp nào ăn ý đến vậy, đặc biệt khi bé Nu không abc gì với má-này-ghê. Lão Phương mê gái có tiếng, nhưng được cái không... mần thịt gà. Nhờ đặt sự chuyên nghiệp lên đầu như thế, quá trình hợp tác mới bền vững và mang lại hiệu quả cao; chứ với tốc độ thay người iu của anh í, làm việc chung sau khi chia chân chắc cũng... ngứa mắt chết
(đâu phải ai cũng điềm tĩnh như Đức Trí và Hồ Ngọc Hà).
Mình thích những thành công đến từ chữ Duyên. Đằng Phương trước đó chỉ làm nhạc cho các chương trình, quảng cáo, đồng thời hòa âm giúp bạn bè như Hà Anh Tuấn, Đoan Trang, Thủy Tiên, nhà WePro, New Gen, vv. không hề có ý định "bắt gà" gì gì cả. Vào một dịp tình cờ, Hoàng Tôn giới thiệu 2 người với nhau, từ đó mọi sự mới bắt đầu (btw, Tôn cũng giới thiệu Phương Vy và Quốc Thiên với mình, he's got taste).
Có thể thấy rõ trong thời gian mới đảm nhiệm công việc manager, Phương không hề biết tí gì về PR, Nu nổi lên hoàn toàn nhờ tung các ca khúc tự sáng tác (mixed by Phương) lên mạng - đúng nghĩa hữu xạ tự nhiên hương. Dần dà, chàng ta mới học cách xây dựng các mối quan hệ, và tiếp tục song kiếm hợp bích với Nu để giúp nàng có được vị trí ngày hôm nay.
Ngẫm cũng hay. Không có Phương làm nhạc, chưa chắc Nu đã đình đám được như giờ. Ngược lại, nếu gà đầu tiên không phải Nu, chưa chắc Phương còn làm quản lý. Yeh, they're so fit.
Khi Đông Nhi chuẩn bị phát hành album đầu tay cuối tháng này, Phương đã lật sang chương 2 sự nghiệp bầu bì với hot girl Tâm Tít. Em í đang loay hoay tìm... nghệ danh, mọi người có sáng kiến gì không? She's such a cutie too. ^^
Xem tiếp ảnh sinh nhật "tí điệu" Đằng Phương.
Đôi khi mất ngủ vì "nhân tình thế thái". Chẳng phải yêu thương gì ai quá đâu, nhưng ngẫm chuyện người lại thấy sự phức tạp của cuộc sống. Đằng sau ánh đèn rực rỡ là... một bãi chiến trường bát nháo, nơi những vũ khí vô hình có sức công phá cá nhân còn dữ dội hơn đạn bom. Bởi, luôn cảm thấy may mắn vì mình hành nghề tự do, không thực sự dấn thân vào bất kỳ lĩnh vực gì sâu quá. Đứng ngoài, ngó người ta cắn xé nhau như nào - tội. Âu cũng là duyên nợ, đã vào cuộc thì phải biết chấp nhận.
Mấy hôm nay, đều đặn nhận được chục comment mỗi ngày từ một bạn ẩn mặt, thay nickname liên tục nhưng vẫn có thể dễ dàng nhận ra bởi IP và giọng điệu. Càng nói nhiều càng lộ sơ hở, và mình dám chắc bạn này đang tham gia cuộc thi và học Nhạc Viện mới phát ngôn ra được những câu như thế. Vài độc giả chắc đang chẹp miệng, "Thì kệ nó, quan tâm làm gì?" Hihi. Não mình có bộ lọc rất hay, scan bài viết nhanh và chỉ lấy ra thông tin cần thiết, những yếu tố miệt thị trôi tuột ra... cửa sau ah. Hơi đâu nhớ?
Xin chia sẻ với cả nhà một vài quan điểm khá thú vị. Nhiều kẻ vẫn... lầm đường lạc lối quá - cứ ngỡ robot thống trị nhân loại rùi.
1. "Như Quỳnh có học hành gì đâu, biết gì về kỹ thuật mà non hay không?"
Không vào Nhạc Viện - không đồng nghĩa với việc người ta chưa qua đào tạo. Chẳng cần biết ai đã dạy em Quỳnh, nhưng để hát được như thế, đòi hỏi nhiều hơn chỉ bản năng.
Học trong trường, chắc gì đã giỏi hơn học ở ngoài? Nếu thế, còn ai bỏ tiền ra học thêm, vào lò này lò kia để luyện (đang nói cấp 2 cấp 3, khoan bàn đến ca hát). Hơn nữa, giáo viên của Nhạc Viện có dạy thêm không? Rồi. Hiểu?
Phương Vy chưa từng qua bất kỳ trường lớp nào. Cẩm Tú học 8 năm Học Viện Âm Nhạc Quốc Gia. Thế nào nhỉ? Một thán từ nói lên tất cả: Ôi!
2. "Rớt bi có học hành gì đâu, biết quái gì mà nhận xét?"
LOL.
Khán giả có học hành gì đâu, biết quái gì mà nhận xét, đúng không? OK. Về hát cho ba má nghe nha! Mà ba má chắc gì đã học thanh nhạc? Rốt cục chỉ có thầy cô trong trường bạn đủ trình (và kiên nhẫn) để nghe bạn "trả bài" thôi, nhỉ?
Còn nếu nghĩ rằng bản thân đủ giỏi để bình luận này nọ, đề nghị mở cái blog chém gió, xem bao nhiêu người vào? Khổ vậy. Bảo người ta không có chuyên môn mà suốt ngày... chực chờ hắn viết cái gì. Ô, hóa ra... quái lại hay!
3. "Thời buổi này không học hành, không có bằng thì làm gì ăn?"
Ôi giời, em zai mình mà phát ngôn câu này, chắc mình ca sáu câu vọng cổ về cái sự ngu ngốc của nó. May mà cả nhà đều thông minh nên mình ít có cơ hội trổ tài cải lương (Chết, cải lương phải qua trường lớp mới được hát không ta?).
Nghe là biết thể loại chưa từng bước chân ra đời để mà "làm", có "ăn" chỉ là... ăn tục nói phét. Việc cần người vô khối! Vấn đề là người có đủ năng lực để làm hay không thôi.
Vì sao cần tấm bằng? Vì khi đi phỏng vấn, nếu nhà tuyển dụng chưa biết bạn là ai, có mấy tờ giấy chống lưng cũng đỡ chứ sao? Còn bạn đã có kinh nghiệm, có tiếng trong ngành rồi, ai màng đến chuyện đó nữa? Tưởng tượng giờ Mỹ Linh đi diễn, bầu show lại hỏi: "Có bằng ca sĩ không?" Nghe đã thấy mắc cười! Nhảm nhí ruồi bu.
Bạn bè tui đã/đang học Nhạc Viện không ít, nổi tiếng có mà chưa nổi cũng có, tui chả "định kiến" gì với dân trường lớp cả. Thậm chí, mấy nhóc em mà tui quan tâm, đến giờ đã có chút tên tuổi trên thị trường, lúc nào trò chuyện tui cũng hỏi, "Dạo này còn học không? Nghỉ ở trường cũng ráng luyện thêm nha." Blah blah blah. Đó là sự quan tâm tối thiểu. Học vấn không bao giờ thừa, ai vận dụng được những kiến thức ấy làm nền tảng để hỗ trợ cho nét riêng của bản thân - Đó mới là người tài. Và học là học cả đời!
Nghe mấy chuyện nói xấu... hài lắm. Đúng là cái giới này nó vậy, ít ai chịu phục tài kẻ khác, dù khả năng and/or sức hút của họ thua rành rành ra. Thí sinh kháo nhau Như Quỳnh được ưu ái, thậm chí là... mua giải. Haizz... Qua những gì mình biết, không nghĩ rằng nhà của Quỳnh khá giả. Còn mối quan hệ với chú Tiêu, lắm khi có tiếng chả có miếng. Cứ đặt trường hợp bạn là Lam Trường đi, bạn có mua giải cho cháu mình không? Đầu óc của một người đã trưởng thành, và thành công trong cuộc sống, phải nghĩ xa hơn vậy chứ nhỉ? Anh Đức Trí còn bảo Quỳnh hôm gặp ở đêm Pepsi, "Em... rớt sớm là vừa."
Ta nói. Thiêng quá, giờ bé Quỳnh bị sốt xuất huyết, bỏ luôn rồi. Khổ thân.
PS: Nhiều khi phải nhìn lại bản thân xem vì sao người ta không ưu ái mình. Tui mà là giám khảo cũng ưu ái thí sinh Tiêu Châu Như Quỳnh, xứng đáng mà.
You don't have to be a singer to look good. Đấy là chưa makeup và làm tóc nhaaa.
Xem tiếp series @ Centoria, khách mời nhật ký đợt nài là Quốc Thiên, Đông Nhi, Tuấn Trần và... Bất Chính.
Rất ít người biết tự yêu bản thân.
Như thể đó là một chuyện xấu?
Mỗi cá nhân đều chỉ có 24 tiếng mỗi ngày. Nào công việc, nào gia đình, nào bạn bè. Muốn nuông chiều chính mình cũng phải tích cóp từng giây từng phút.
Thế nên, khá ngạc nhiên trước sự dư thừa thời gian của một số kẻ, suốt ngày bày trò quấy rối người khác. Chẳng nhẽ đó là mục đích sống của họ? Haizz... God bless your evil souls.
Mình đã qua giai đoạn... thi đội tuyển rồi. Đến một lúc nào đó, tự bạn nhận ra rằng, những giải thưởng này nọ chả là gì. Mọi thứ chứng minh được trên giấy tờ - đều là ảo. Cái thực là cái nằm bên trong mỗi người. Khả năng của bạn đến đâu, sở trường của bạn là gì, bạn hiểu rõ hơn ai hết.
Lấy ví dụ đơn giản, mình từng được điểm tuyệt đối môn toán trong vài kỳ thi khó, chỉ để "chứng tỏ" với những người xem thường năng lực của mình. Đến giờ, mình quên sạch! Bởi cái đầu không có chỗ dành cho những con số, đơn giản vậy. Trong khi đó, một dạo ghét học văn kinh khủng, vì cứ bị bắt phải làm theo khuôn mẫu. Bỏ, chả chuyên nữa! Rốt cục, kỹ năng viết của mình vẫn không mai một, và vẫn có hứng thú gõ lách tách mỗi ngày.
Điều quan trọng không phải là mình giống người khác hay không, mà mình có biết mình là ai hay không.
Có những người rất giỏi, nhưng cả đời họ chả bao giờ hạnh phúc. Vì sao? Thấy ai mua điện thoại mới, cũng ráng sắm cho bằng được. Thấy con ai đạt thành tích này kia, cũng ép con mình đâm đầu vào học môn đó. Thấy ai mũi cao hơn, cũng ráng sửa cho tới khi... rớt cái mũi xuống đất. Đó là một dạng bệnh.
Không có nhu cầu tự so sánh bản thân với bất kỳ nhân vật nào.
Chi vậy? Mỗi con người đều là một tiểu hành tinh. Nếu ta có những thứ xoay quanh ta - đó cũng là một chuyện rất hiển nhiên, trừ khi bạn không có lực hút.
Bởi, ai cứ lải nhải rằng họ giỏi hơn mình blah blah blah - mình mừng lắm. Vì sao? Vì họ chọn quỹ đạo xoay quanh mình.
Chụp hình xấu là thú vui tao nhã mới của tui.

Hôm kia được mời đi ăn tối ở Villa FB, đồng thời xem Mr. Đàm biểu diễn. Sức hút của bác này vẫn rất mãnh liệt, trời mưa trời gió mà khách đến chật kín cả Villa. Không phải ai dzô cũng được nha, cần đặt chỗ trước hết đó, bao gồm 3 hạng vé: $100, $150 và $200. Giá bao nhiêu cũng... cháy, đúng chỉ có Đàm mới được vậy.
Hành nghề paparazzi, chụp ảnh a Đàm vừa bước xuống xe hehe.
Quang cảnh khu vực VIP - trước lúc trời đổ mưa.
Mình ngồi cùng bàn với đại gia Hương Trà - tên người ta oai dễ sợ chưa!
Xem tiếp những hình ảnh trong đêm diễn đặc biệt của Đàm Vĩnh Hưng.
Hôm nay hoàn thành công việc sớm, đi tập gym, về ghé hàng... bột chiên nạp năng lượng thì gặp Mr. Đàm. Bởi, muốn viết nhật ký như một kẻ bình thường cũng khó, từ nơi sang trọng đến chỗ bình dân đều đụng các anh chị trong xô-bít. May là mình không có thói quen... xin chữ ký và "cho iem xin chụp hình chung" với những ai... kém liên quan.
Thật chứ, nếu muốn - chắc kho tàng Ảnh Nghệ Shĩ của mình đã phong phú nhất Việt Nam. Nhà cũ trên đường Lê Văn Hưu, ngay đối diện lãnh sự quán Mỹ; có nghĩa là trước năm 2007, đa phần các ca sĩ - nhạc sĩ - diễn viên - danh hài - tài tử... cải lương etc. đều đã có dịp sang café cà pháo. Cũng phải chờ tới lượt phỏng vấn như ai thôi mừ. Bác Ngọc Sơn mỗi lần vào phải quất 2 tô phở, một tô thịt bò; 6 tay vệ sĩ đi kèm như đúng rồi. Hix.
Buổi tối lại bán kem. Còn nhớ có đợt coi hàng, hay ngồi 888 với Mr. Dee và Đài Trang - mà xin thề lúc ấy chưa nghe 1 bài của The Bells. Đã quan tâm đến V-Pop đâu mà? 2004 thì phải. Chị hay kể về thằng nhóc nào đó bằng tuổi mình vừa gia nhập nhóm, mình ờ ờ cho qua chiện (giờ biết ai rồi hehehe). Lúc đó tui trông khác hẳn, nên gần đây có gặp cũng chả bắt quàng làm họ.
Nhiều lúc nghĩ lại, thấy lòng vòng như nào, rốt cục cũng lún sâu vào thế giới phù phiếm này.
Cái số nó đã dính dáng đến nghệ sĩ thì khó mà dứt ra được. Đùa, như thể đang "chấp nhận" lắm vậy. Dẫu sao, văn hóa nghệ thuật vẫn luôn là một mảng thú vị, bởi nó đòi hỏi không chỉ tư duy mà còn cả tâm hồn. Bén duyên được với ả phải mừng rỡ, chứ nhỡ mà loay hoay với... thuốc men suốt chẳng hạn, chắc có ngày em chơi luôn một viên cho xong. Ví dụ thôi nha - không đâm mí bạn học dược nha haha.
Hum bữa đi chung xe, kể Noo nghe mí tin đồn mình nghe được về ẻm, ví dụ như bị bắt gặp... hôn hít ai trên Diamond. Ta nói, cười và cười. Thiên hạ giờ dư ăn dư mặc quá, rảnh hơi lo giùm người khác không ah. Noo nói, "Lơ đi là tốt nhất anh ơi, để ý chi cho mệt." Giờ mà có dzụ gì đụng chạm đến tui, mấy đứa em lại vỗ vai, "Chúc mừng anh, ngày càng nổi tiếng."
Mía!
Có tiếng và có tiền, ai chả thích, nhưng không phải dạng thèm khát! Đừng nghĩ mình... khích khi bảo "Không vừa ý mời đi ra chỗ khác chơi." I say what I mean, and mean what I say. Mục tiêu rất đơn giản: Sống một cuộc sống vui vẻ bên cạnh gia đình và bè bạn, tiền đủ xài, tiếng đủ để kinh doanh. Thế thôi. Đừng bắt mình định nghĩa chữ "đủ" - cảm giác như bây giờ là được. Xí, thiếu hơi người yêu chút, suýt quên mới sợ chứ!
Nhiều bạn cứ tưởng mình sẽ buồn lắm khi chê mình xấu, mình ngu, thậm chí gọi là cái này cái kia rất tục tĩu. Ừ, đôi khi cũng có chút buồn, buồn cho những người ăn học bao nhiêu năm mà vẫn... vô học. Buồn cho ba má họ nữa, có đứa con bất hiếu suốt ngày lo chuyện người dưng, dính dáng gì được 1% cũng mừng. Buồn cho cả tổ tông nhà đó, không biết bao nhiêu năm mới hít được nén nhang nào từ đứa cháu. Haizz. Haizz. Haizz. Thở dài 3 cái thế đủ zồi, xem như bố thí tí buồn cho những ai cần nó. Xong.
Nói như Mai Lâm, tờ $100 có đặt trên bàn thờ hay rớt xuống đất thì nó vẫn là tờ $100 - có khác gì chăng?
Mình đâu có ngại quăng mấy ảnh ghê ghê, làm trò đắp mặt nạ này nọ lên blog? Mí bạn rách việc thích soi mình í, vểnh tai lên mà nghe câu tuyên ngôn cũ nà: Người đẹp không sợ xấu.
Hum bữa đi Pepsi gặp em Nhựt, em í bảo "Anh ở ngoài đẹp trai hơn trong hình." Mình tươi rói, "Cảm ơn em, anh biết mà". Vậy đi cho nó dễ. ^_^
Bề ngoài thôi, muốn thay đổi thế nào chả được, quan trọng là bên trong ra sao. Mấy ngày nay ốm sơ sơ nên những triết lý vu vơ cứ bay qua đầu, chiêm nghiệm ra được một số điều hay ho.
Hoàng Tôn - Because of You
Con khỉ Tôn này là một trong những đứa bị mình bỉ nhiều nhất, bỉ từ YM lên đến trên blog. Mọi câu chuyện bắt đầu như nào không biết, nhưng kết thúc luôn là, "Tại mày xấu, tại mày giống con khỉ". Hahaha.
Đinh Mạnh Ninh - So Sick
Thiết nghĩ, được như Tôn hay Nynk đô lại hay - không đẹp theo một chuẩn mực nào cả, nhưng mọi nét trên khuôn mặt lại rất liên quan đến nhau, gặp một lần là nhớ ngay. They're Unique! Đừng xem thường Tạo Hóa, Ngài đã nắn bạn ra như thế, có khi vì muốn bạn đẹp nhất trong mắt Ngài. Tự dưng xào qua xào lại chi?
Ôi Enrique - từ khi xóa nốt ruồi là chàng chìm như... Titanic.
Bàn chút về ngoại hình, còn tài năng như nào, tự bài hát dự thi đã nói lên quá rõ rồi. ^^
Xem tiếp nha, còn... ảnh hại nhiều lắm. 
Dù góp phần đưa tin về Đẹp Fashion Show 8 trong suốt thời gian diễn ra, nhưng mình... lười đọc thông cáo báo chí lắm. Khi cảm nhận bất kỳ điều gì, tự tai nghe mắt thấy vẫn thích hơn được thuật lại, bởi cảm giác Freshness không bao giờ đến lần thứ 2.
Mình chưa biết nên bắt đầu từ đâu, vì nhiều điều đáng bàn lắm. Thôi thế này, sẽ đi từ ấn tượng mạnh nhất dành cho mỗi bộ sưu tập, sau đó lần lượt phân tích cụ thể hơn nhé.
Like A Bird – Đỗ Mạnh Cường
Không ngạc nhiên khi chị Hương Color đánh giá đây là con át chủ bài của chương trình, bởi hands down - trang phục của bộ sưu tập này ấn tượng nhất trong đêm. Thật không phí công nhà thiết kế đã lặn lội tìm mua lông chim ở ngoại quốc, bởi từng "bộ cánh" đều lộng lẫy và thanh thoát, góp phần giúp người nghệ sĩ toát ra được cái hồn của mình khi khoác vào cơ thể.
Khi chương trình mở màn, không gian tối tăm và tĩnh lặng, chỉ có một chút ánh sáng rọi vào Linh Nga, bấy giờ đang ngồi giữa lồng kính, thu mình tựa chú chim non vừa chào đời. Thế rồi nàng mở mắt, và bắt đầu những ngôn ngữ hình thể uyển chuyển như đang dần trưởng thành. Mềm mại nhưng mạnh mẽ, khát khao và một chút đau đớn, các động tác mỗi lúc một dứt khoát của Linh Nga vẽ nên một cánh chim đang vượt qua phong ba, bão táp. Nàng đã cháy hết mình, như con chim chỉ hót một lần trong đời, thông điệp mà DMC muốn gửi gắm thông qua "Like A Bird".
Run rẩy...
Xuân Lan chính là model đầu tiên bước lên sân khấu, trong bộ váy trắng thuần khiết, lê từng bước mệt nhoài để rồi ngồi bệt xuống ở cuối đường catwalk. Với 2 phần đầu tiên - 2 sắc tố "trắng" và "đen" tương phản để bật lên sự đối đầu thiện - ác, một đề tài tưởng đã cũ nhưng vẫn rất hiệu quả. Mình nhận thấy stereotype của một câu chuyện cổ tích: màu trắng yếu ớt, mong manh dễ vỡ - trong khi màu đen dữ dội, mặc sức hoành hành. Với những bộ trang phục trắng, ta có thể chứng kiến những giây phút ảo não, những khoảnh khắc tự vấn bản thân, những bước đi nặng nề của người mẫu - để rồi kết lại bởi "thiên thần" Tiến Đoàn (tạo hình đúng thế rồi còn gì?) - sải chân dài tự tin trong ánh sáng rực rỡ.
Trang Khàn:
Này thì ta bứt những cọng lông chim ngu xuẩn.
Ở những bộ màu đen, dễ dàng nhận ra số lông chim... ít đi hẳn, có khi không còn một sợi nào. Thay vào đó là những kim loại, vải voan, những chất liệu mang tính "nhân tạo". Theo mình, nhà thiết kế muốn ám chỉ giai đoạn công nghiệp hóa của loài người. Khi những gì tiện dụng hơn được áp dụng cho đời sống, người ta chỉ cần ngồi lên máy bay là đã được ở trên không trung rồi, ai lại mơ về đôi cánh nữa? Chi tiết "tự bứt lông chim" của một model (nghe có vẻ buồn cười, nhưng mà nghiêm túc nào, hừm) - như để nói lên sự đánh mất chính mình, sẵn sàng vứt bỏ những giá trị truyền thống để đổi lấy những bộ cánh sắt thép hiện đại kia. Nếu để ý, sẽ thấy Trang Trần "không lông" nhào vào... bứt phụ - phản ánh ảnh hưởng xấu của chúng bạn.

Sặc sỡ và giàu màu sắc nhất vẫn là phần cuối cùng. Nóng bỏng với gam màu chủ đạo Xanh - Đỏ - Vàng, đó là những bộ trang phục giàu năng lượng, xua tan hết mọi u ám trước đó. Xuân Lan nhảy chân sáo, tượng trưng cho sự hồn nhiên trẻ trung, mang đến nụ cười trên nhiều khuôn mặt trong hàng ghế khán giả. Chất liệu được mixed giữa vải vóc và lông chim, như để gửi thông điệp: Bạn sẽ ngập tràn nhựa sống khi biết cân bằng giữa truyền thống và hiện đại.
[Đấy là em cảm nhận như thế, chứ không... phán, hy vọng không quá xa ý đồ của NTK và đạo diễn]
Xem tiếp những hình ảnh và cảm nhận riêng của tớ về 3 bộ sưu tập còn lại, cũng như theme FREEDOM của chương trình.
Đẹp Fashion Show năm nay không bứt bứt phá phá, bùng bùng nổ nổ như mong đợi của nhiều người. Tuy nhiên, hoành tráng để làm gì, nếu đằng sau những bộ trang phục lộng lẫy ấy chỉ là những tâm hồn thiết kế rỗng tuếch?
Sân khấu không quá nhiều phụ tiết, chỉ duy nhất chiếc lồng bằng kính ở giữa. Chính vì thế, sự cô độc, ngột ngạt của các sinh vật tội nghiệp bên trong như được nhân lên gấp bội khi chúng bạn bên ngoài thỏa thuê vui đùa cùng nhau.
Nếu bạn nào từng nghiên cứu đề tài đồng tính, hẳn sẽ biết cụm từ lóng “in the closet” – tiếng Việt nghĩa là “ở trong tủ”. Khi mới biết tự nhận thức xu hướng tình dục không giống bạn bè cùng trang lứa, chủ thể thường có cảm giác bị cô lập, vì không chia sẻ được với ai, thậm chí cả người thân. Do đó, họ thấy xung quanh thật tối tăm và ngột ngạt, giống như bị nhốt trong một chiếc tủ vậy.
Chi tiết trêu chọc những người trong lồng kính (Hà Anh và Trang Trần đóng rất đạt, so fierce! ^_^) – ám chỉ sự kỳ thị mà cộng đồng LGBT (lesbian, gay, bisexual và transgender) vẫn gặp phải, dù đời sống tình dục của họ lành mạnh và chả ảnh hưởng gì đến những nhân vật “bully” kia.
Nói đi cũng nên nói lại. Sự phân biệt dẫu vẫn còn, nhưng khi xã hội ngày càng phát triển, lớp trẻ dễ dàng tiếp cận nền văn hóa bốn phương: quan điểm của số đông từ đó cũng tích cực và thoáng hơn xưa, đặc biệt là lứa 8x trở về sau. Thế mà…
Một số người đồng tính Từ Chối tiếp xúc với thế giới bên ngoài chiếc tủ, họ biến nó thành vỏ ốc để trú mình. Việc này không có lợi, vì chính tinh thần đề phòng quá cao này đã khiến họ mất đi rất nhiều cơ hội nghề nghiệp và những mối quan hệ tốt. Quan trọng hơn, cứ đẩy mọi người ra xa như thế, chính sự tiêu cực sẽ giết chết bạn trước khi ai khác kịp làm hại.
Một người đồng tính chỉ có thể thực sự hạnh phúc, khi họ có thể phá vỡ tấm kính định kiến ấy bằng chính đôi tay của mình để hòa nhập vào cộng đồng. Tri thức, thực lực, cũng như cách ăn ở mới là những yếu tố quyết định giá trị của bạn. Xã hội vẫn tồn tại, vì lắm người tốt hơn kẻ xấu, tất cả chúng ta phải tin như thế. Những gì gọi là “cổ hủ”, tự khắc sẽ chết dần theo thời gian.
Tối qua thật sự sốc ở phân cảnh cuối cùng (đêm trước rehearsal mình về sớm nên không xem được trọn vẹn): Cô gái model ngoại quốc ẵm 2 đứa bé sơ sinh trên tay, song song 2 bên là 2 cậu trai đi cùng. Rốt cục, nàng trao cho mỗi chàng một baby, và 2 Adam ôm hôn nhau rất tình cảm.
SỐC chứ chẳng phải là ngạc nhiên. Không chỉ vì họ diễn quá đạt, mà tự dưng rùng mình khi xâu chuỗi những màn trình diễn từ đầu đến cuối, liên quan chặt chẽ đến không tưởng. Mình sẽ đi vào chi tiết sau, vì sắp tham dự liveshow Hồ Ngọc Hà rồi, chỉ dành vội một lời khen: Đạo diễn tài tình quá!
Giá trị của Thời Trang là như vậy. Kể cả khi đặt yếu tố Nghệ Thuật lên đầu, thì nó cũng phải phản ánh Đời Sống.
Hôn nhân đồng giới là một đề tài đang được cả thế giới quan tâm trong những năm trở lại đây. Không chỉ vì một mảnh giấy được đóng mộc, Marriage tượng trưng cho sự đấu tranh giành quyền bình đẳng của cộng đồng LGBT. Nhiều người quan điểm gay là những kẻ sống buông thả, trụy lạc; hoặc đó chính là cách họ ép xã hội phải nghe theo. Nhưng ai mà chẳng muốn có một mái ấm gia đình, có con cháu để vui vầy? Thay vì kết hôn dị tính để lừa dối thiên hạ, đau đớn hơn là lừa dối chính bản thân mình, tại sao không để những người yêu nhau đến được với nhau?
Nó gợi nhớ đến một thời nô lệ gốc Phi vùng lên.
Nó gợi nhớ đến một thời phụ nữ thế giới vùng lên.
Nó gợi nhớ đến một thời ông cha ta vùng lên để đánh đuổi quân thù ra khỏi đất nước.
Dù bạn có to hơn, mạnh hơn, giỏi hơn, giàu hơn, đẹp hơn - bạn cũng không bao giờ có quyền cướp đi TỰ DO của ai cả, bởi đó là quyền cơ bản nhất của một con người.
Huống chi - liệu da trắng có hơn da đen? Đàn ông có hơn phụ nữ? Tây có hơn Ta? Straight có hơn Gay chăng?
Tự bạn đã có câu trả lời.
Một show diễn đậm tính Nhân Văn. Love it.
Xem tiếp một số ảnh độc không báo nào có. ^_^
Mấy ngày nay, mình không phải chải tóc, nó cứ tự nhiên mà bềnh bồng bềnh bồng hihi. Xấu đẹp chưa bàn tới, chỉ biết quả tóc mới này giúp mình tiết kiệm được nhiều thời gian.
Áo này mua có 200K, hời chán, one of my current favorites.
Xem ai cũng đang embrace mốt tóc xoăn này? Anh Tiến Đoàn tít thò lò hơn cả mì Ý ấy chứ. ^^ Lão Thành Trung cứ thích làm mặt râm râm khi chộp ảnh là sao nhẩy?
Marcel & Clarisse - thần sắc cả 2 đều rất modelesque. Tự dưng dạo này đi với mình, các bạn được VIP treatment luôn nhé. Hôm kia em assistant manager bên Elite Model Agency mời Marcel casting... người mẫu teen mới sợ chứ haha. Tuần tới bọn nó đi du lịch xuyên Việt rồi, chắc khoảng tháng sau mới về lại Sài Gòn, chả biết tính toán như nào nữa. Chậc, bắt... gà Tây cũng hay nhỉ?
Ôi anh Nguyễn Tất Thành, mỗi lần nhắc tên anh em lại nhớ đến Bác. Anh này làm thiết kế mà man 100% nhé, chị em cứ thoải mái tấn công. Ai cần dắt mối không?
Bác Nam xì tin đáng iu nè.

Haizz... Mí hôm nay chạy tưng bừng luôn. Đâu chỉ có Đẹp Fashion Show? Tháng này là tháng event, sự kiện cứ ùa về như lá rụng mùa thu í. Các chương trình định kỳ như Thế Giới V-Pop, Hòa Nhịp Bạn Trẻ, Âm Nhạc Của Tôi, Bài Hát Việt etc. là bỏ qua hết - đụng thời gian chan chát, sao mà xem được chứ? Người khác gọi là đi chơi, còn mình gọi là đi làm việc. Cũng may mình có thể enjoy những công tác hiện tại, nếu không đam mê chắc đã... nổi điên. Nghĩ đi, không có chuyện làm 8 tiếng nhé. Ngoại trừ 10 tiếng dành cho ăn và ngủ, tất cả thời gian còn lại đều xoay quanh showbiz. Ngồi vào máy là bắt đầu cập nhật, ghi chép và truyền tải thông tin, làm gì có thời gian chat chit? YM bây giờ chỉ để nhận file. Hết.
Vui mà. Vui cho mình trước vì đã đi đúng hướng, vui cho các nghệ sĩ vì những hoạt động nghệ thuật tích cực của họ được đến gần công chúng, vui cho nhà tài trợ vì sản phẩm được người tiêu dùng biết tới, và vui cho độc giả vì đã đón nhận được những info hữu ích. Đương nhiên, mình không vỗ ngực tự sướng rằng - không có tao làm cầu nối thì chúng mày đứt liên lạc hết. Không có mình thì cả nhà vẫn sống tốt! Nhưng vui vì những đóng góp ít nhiều của mình đã giúp "good" thành "better", vui đơn giản vì có ích cho xã hội. Niềm vui sẽ giúp năng suất của bạn tăng lên gấp bội. Put your passion in what you're doing, that's the best way to help the society.
Sau đây là hình ảnh và thông tin về:
1. Đẹp Fashion Show - Dress Rehearsal, 25.09.09
2. Đẹp Fashion Show 8, tối 26.09.09
3. Tay Đua Cự Phách, sáng 27.09.09
4. Tour diễn “Và Em Đã Yêu” của Hồ Ngọc Hà ở TPHCM, tối 27.09.09
5. Zing Celebrity Party, ngày 29.09.09
Đọc tiếp →
Hôm qua treo status "Mới uốn tóc", gây xôn xao chốn Facebook. Kẻ ngạc nhiên, người náo nức, nhưng túm quần lại là ai cũng đòi post ảnh. Đây nhé, wavy wavy hihi. Papa mình chỉ chẹp miệng, "Thường thôi." Ơ hay? Nguyên văn là tóc ông í gợn sóng sẵn rồi, còn mình là tóc thẳng tự nhiên (dzị mà hok ít bạn hỏi đi ép ở đâu mới ghia chứ -.-). Ghét, mai mốt làm quá lên giống Justin thời Bye Bye Bye bi chừ.
Bên PR của tạp chí Đẹp hoạt động rất tốt, gửi thông tin và hình ảnh cho phóng viên liên tục, very nice job. Tuy nhiên, rất tự hào vì đến giờ phút này, mình vẫn chỉ dùng tư liệu ảnh "cây nhà lá vườn". Hơi chặt chém một chút, nhưng em IXUS amateur của mình cho ra sản phẩm vẫn ngon hơn nhiều máy pro nha. Bởi vậy, bên cạnh chất lượng máy, quan trọng là người chụp có mắt thẩm mỹ hay không hehe. Tối qua trời quang mây tạnh, ánh sáng tốt, mình cao hứng hơn cả 2 ngày đầu tiên, nên entry này sẽ có gần... 100 tấm ảnh. Cả nhà chuẩn bị tiếp chưởng nào.
Sau 2 đêm Fashion & Passion, Fashion & Feminineness, buổi party cuối cùng với chủ đề Fashion & Art cũng đã diễn ra thành công. Ý tưởng pre-shows thế này rất hay, vì nó tạo nên buzz trong dư luận cũng như tiền đề tốt cho main show diễn ra vào ngày mai - thứ 7, 26/09/2009.
Có lẽ nhiều bạn đang thắc mắc, Thời Trang đã là Nghệ Thuật rồi, tại sao lại đặt tên Fashion & Art? À, cũng như khi nghe nhạc, bạn thường nghe các cụm: nhạc sang, nhạc thị trường, nhạc chợ - chúng không phải là các... thể loại nhạc, mà chỉ được phân nhóm dựa trên đối tượng nghe. Với thời trang cũng vậy - những gì bạn mặc ra đường thường ngày gọi là thời trang ứng dụng, vì nó tiện lợi cho việc đi lại và dễ chấp nhận bởi đại chúng.
Tuy nhiên, nếu chỉ quanh quẩn với những gì "thấy mòn mắt - nghe mòn tai", có lẽ xã hội sẽ mãi giậm chân tại chỗ. Loài người phát triển được vì họ liên tục sáng tạo, luôn phá vỡ mọi rào cản suy nghĩ, để hướng đến những gì tốt hơn - hay hơn - đẹp hơn.
Số đông thường có xu hướng "chống cự" trước những ý tưởng mới, nhưng khi quan điểm phong kiến dần trôi vào quá khứ, chất xám của các nghệ sĩ đương đại ngày càng được trân trọng hơn. Nhờ vậy, khái niệm thời trang dù sinh sau đẻ muộn, cũng sớm có vị trí verdette không kém gì các anh chị âm nhạc, điện ảnh, vv.
Chữ ART đôi lúc bị nhận vơ. Ví như Lâm Chí Khanh khoe lông chim trên sân khấu, Ngọc Minh vận áo khoét sâu và quần bà ba, Khang Luân chụp ảnh khiêu dâm thô thiển - sau đấy lại bảo là... nghệ thuật. Khó cứu! Kể cả chị Thanh Lam giọng tốt là thế, cũng từng khiến bao người yêu nhạc bực mình, khi rên rỉ lên đồng trong Một Cõi Đi Về của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Từ đấy, cụm từ "hiếp dâm nghệ thuật" ra đời. Không phải cái gì thái quá cũng hay, lầm tưởng vậy là chết.
"Nghệ thuật không hẳn là... trên trời," nghệ sĩ thị giác Himiko Nguyễn phát biểu, "Nó là những gì xung quanh bạn. Như 2 chỗ trưng bày vespa chẳng hạn, tôi thực hiện dựa trên ý tưởng của trò 'cắt bóng' trong sở thú. Người bình thường nhìn vào, cứ tưởng đó chỉ là... bục quảng cáo cho nhà tài trợ, nhưng thực chất lại là tác phẩm sắp đặt khá ưng ý của tôi."
Bản thân mình xem việc viết blog như một nghệ thuật mang tính ứng dụng cao. Ai cũng có thể hát, ai cũng có thể vẽ - và tất nhiên, ai cũng có thể viết, nhưng viết thế nào để thu hút được người xem, không phải chuyện đơn giản. Để có được các entries ào ạt lượt comment như OnlyU, nói thật là không quá khó khăn đối với mình. Mình có những bài viết thu hút vài trăm phản hồi khác nhau, cũng có những bài viết không nhiều người chia sẻ - nhưng không vì thế mà mình biến Blog Cá Nhân thành chốn bát nháo scandal để câu khách. Phải biết đối tượng độc giả của mình là ai.
Đôi lúc mình tiễn bớt khách mà không tiếc là vậy. Bởi nếu giữ người ấy lại mà làm cho bản thân hay những bạn khác khó chịu, hóa ra đánh mất tiêu chí ban đầu: Happiness. Bạn thấy đấy, dù gặp bất kỳ trở ngại gì, mình luôn có cách tích cực hóa và nhoẻn miệng cười. Mình muốn độc giả của blog mình cũng như vậy. Còn nếu ai đọc vào không vui, tại sao không ra chỗ khác mà... cười một mình? Ối, hóa ra mình đang áp dụng cả "Nghệ thuật vị nghệ thuật" và "Nghệ thuật vị nhân sinh" đấy chứ.
Nội dung tiếp theo gồm:
- Giao lưu với nhà thiết kế của DFS8 - Đỗ Mạnh Cường, visual artist Himiko Nguyễn, NTK Tuấn Huy.
- Phần trình diễn của Thảo Trang.
- Bộ sưu tập của NTK Hoàng Tân và Tuấn Huy.
- Phần trình diễn của Anh Khoa.
- Socializing @ Villa FB. Posing cùng Vespa.
- Q-Bar.
- Dìn Ký.
Cùng theo dõi tiếp nào! ^^
Vừa xem ảnh và phát hiện ra một điểm rất xấu trên cơ thể. Buồn 10 phút. 20 phút để tìm cách khắc phục khi posing. Haha. Biết làm quá vậy đó. Đúng là chỉ có bản thân khắt khe nhất, những khen chê của kẻ khác chỉ là gió thoảng bên tai.
Haizz.
Bởi vậy mới có chuyện người ta đi thẩm mỹ viện. Mà cái vụ này là bị nghiện đó nha. Nhiều người lúc đầu mặt mũi rất ok, càng sửa càng... gớm, chả hiểu nghĩ sao nữa.
Bởi vậy mới có chuyện soi mói người nổi tiếng. Thói thường, dân chúng khoái xem... ảnh xấu của sao, để xua bớt đi cái sự tự ti của bản thân. "Ờ, nhân vật của công chúng còn xấu zị, mình vậy chắc được roài." Thế nhưng, họ quên mất, nếu đặt họ ở đúng góc máy ấy, vào đúng thời gian địa điểm ấy, có khi trông còn kinh khủng hơn.
Bởi vậy mới có nghề gọi là người mẫu. Còn nhớ Thanh Hằng vấp ngã trên sân khấu như nào, thế mà vẫn biết cách pose rất chuẩn. Hiiii, mình rất thích chụp ảnh của các bạn nghệ sĩ không make up, không photoshop - chả phải để... hại gì, mà để thấy nét đẹp ấy vẫn có thể S.H.I.N.E. một cách mộc mạc như thế...
Bởi vậy mới có câu: If you can't handle my worst, you don't deserve my best. Thực tế, bạn vẫn luôn có thể ăn mặc, tạo dáng, makeup và photoshop nhè nhẹ để che bớt khuyết điểm. Nhưng đến cuối ngày, ai yêu thương con người trần trụi nhất của bạn - đó mới là kẻ đáng trọng.
Bởi vậy sự không-hoàn-hảo của ta cũng hữu ích đấy chứ, giúp ta biết được giá trị thật sự của những người xung quanh.
Bởi vậy... Oa oa oa, nhưng ta vẫn thích hoàn hảo cơ!!! 
Bởi vậy ta mới viết được những dòng lảm nhảm này. Hừm. Thôi, tham lam quá. Bố mẹ và ông giời đã cho bao nhiêu thứ rồi, muốn được tất cả là như nào? Nhìn vào những gì mình có, nhìn vào những gì mình có. Đầu óc để biết suy nghĩ, tay chân để biết làm việc, tai mắt để thưởng thức cái đẹp, mũi miệng để thưởng thức cái ngon, chim cò để tha hồ... ca hát. 
Bởi vậy ta - Im ngay! Và sau đây là ảnh non-makeup, non-photoshop của 2 cô bạn từng đoạt giải Siêu Mẫu, Phương Linh và Thu Hằng.

Mình rất thích bạn Linh vì không nằm trong stereotype mà thiên hạ dành cho giới người mẫu: không hút thuốc - không giải phẫu thẩm mỹ - không cặp kè đại gia - không chảnh - túm quần lại là không bon chen. 10h đêm, để chồng ở nhà đi ăn ốc với mình.
Thu Hằng lại có một chút tàn nhang như Lindsay Lohan - thi sắc đẹp ẵm về kha khá giải rồi nhé, mời Google hehe.
Mời cả nhà... chẹp miệng ăn ốc cùng nhé.
Sẽ có entry ẩm thực trong tháng 8 sớm thôi. ^_^_^
Sẵn đây, chương trình Nokia Playlist tháng 8 mà mình đã giới thiệu chỉ còn vài ngày nữa là kết thúc. Theo bạn thì chủ nhân của playlist nào sẽ chiến thắng và rinh về giải thưởng cực kỳ hấp dẫn: chiếc điện thoại Nokia 5800 xpress Music?!? 

Hãy để tài "xem voi" của bạn được phát huy hết công suất nhé. Tham gia dự đoán và bạn cũng sẽ có cơ hội rinh về một em dế Nokia 5800 xpress Music cực đỉnh. 
Cách thức bình chọn cực kỳ đơn giản:
Đọc tiếp →
Mình chưa bao giờ tự nhận là người sành điệu, biết tất tần tật về thời trang. In fact, I used to think Fashion is such a way to waste money! Nhưng đúng là khi con người ta trưởng thành, quan điểm về giá trị của mọi thứ xung quanh cũng thay đổi theo thời gian.
Yêu nghệ thuật, nhưng lúc trước mình chỉ chú tâm đến âm nhạc thôi. Khi mình ở Mỹ về, mang theo một chồng báo teen và entertainment, chủ yếu vì nó có nhiều bài review hay để mình tham khảo. Bạn mình xin mấy mục thời trang, mình sẵn sàng... cắt roẹt mà không hề tiếc nuối. Thật ngớ ngẩn. Tại sao lại bỏ ra trên $20 để mua một... miếng vải? Ha ha ha.
Tất cả các trang phục cũ của mình đều dưới cái giá đó - kể cả Gap, Old Navy hay Tommy - toàn đợi sale off mới hốt hàng. Cheap stuffs.
Nghĩ cũng lạ. Tại một đất nước tự do (trong quan điểm) nhất thế giới, lại không có người yêu, không có hứng thú chi tiêu gì cả. Về đến nhà, xài còn gấp mấy lần í chứ. Nhiều khi shopping xong nhìn vô cái bill còn hết hồn.
Cảm giác như Andy trong Devil wears Prada.
Đúng là phải đặt vào đúng môi trường mới phát huy được hehe. Mình được cái tiếp thu nhanh - nhưng ngay cả lúc này, cũng chưa dám vỗ ngực rằng tôi hiểu hết về thời trang. Nếu so với kiến thức về âm nhạc, mình chỉ đang là Fashion Apprentice - người tập sự mà thôi.
Hmm, có thể đổ lỗi cho mấy bạn nghệ sĩ. Đi chung hoài, nên riết cái gout cũng dần phải thay đổi theo. Nhưng bị ảnh hưởng chứ không... bắt chước nhé. Khác hẳn đấy! Nếu giờ bạn muốn mua quà tặng mình chẳng hạn, hẳn cũng đủ biết mình sẽ mặc loại trang phục nào. I've already made my fashion statement.
Hà Anh Tuấn - Chàng Sơ-mi
Từ lâu tôi chỉ yêu những chiếc áo sơ-mi
Chợt nghĩ những lần mặc sơ-mi đi tới đâu,
Mọi người luôn như có cảm giác thân thiện
Và bàn tay rộng mở hơn
Và tôi luôn cảm thấy nhẹ nhàng
Chỉ muốn luôn tươi cười
Chỉ muốn bay lên cùng sống muôn màu sắc thôi.
Rồi từng ngày trong những chiếc sơ-mi
Cùng em bước đi bao đường
Thấy vững tin khi em nhìn
Hỏi tại sao tôi cứ sơ-mi nhiều, mỗi lúc đi ra ngoài?
Vì thấy ánh mắt luôn trong lành
Hòa vào sức sống đã dâng sắc màu
Bằng trái tim muôn màu
Vì thấy riêng em một nụ cười
Gọi tôi lần nữa đi em - Chàng Sơ-mi.
That's mah song.
Cũng hay. Kể từ ngày chú trọng đến hình thức bề ngoài hơn một tẹo, công việc liên quan đến thời trang "gõ cửa" nhiều hơn. Cũng có nghĩa là các đối tác tin tưởng vào mắt thẩm mỹ của mình. Hê, thích chớ. Một em PR đã nói như vầy, "Chọn làm việc với anh vì anh có style rõ rệt hơn các hot blogger khác." Uh, công nhận hok phải cái chi mình khoác lên người cũng địp, nhưng nhìn vào form đồ là biết gout của Robbey ah.
Tối qua về check mails, đều ít nhiều liên quan đến xì-tai. Đầu tiên nhận được thư mời dự họp báo chương trình "Sống đúng điệu, chia sẻ đúng cách" của Nokia. Hard copy sẽ được gửi sau, khổ thân tôi ở dưới quê nên thư tay đến rất chậm huhu.
Tiếp theo là thông tin về tour diễn sắp tới của Hồ Ngọc Hà (Sunsilk tài trợ) do cậu em bên JWT gửi. Sẽ có 6 điểm dừng chân: TPHCM, Hải Phòng, Hà Nội, Nha Trang, Đà Nẵng, Cần Thơ. À, còn liveshow của riêng chị Hà là khác nữa nhé, đừng nhầm lẫn. ^^
Poster chính thức
Chị Hà đang pose cùng chiếc áo Sunsilk và MC Trấn Thành
Bấm vào đây để biết thêm chi tiết về chương trình xuyên Việt này. Đồng thời, tớ sẽ bật mí những thông tin nội bộ về ĐẸP Fashion Show vào ngày 26/9/2009 sắp tới.
Tấm này nhìn cứ như em zai của Vĩnh Thụy (ghi chú: bạn này sinh năm... 1987 hihi).
The smile in the eyes, the nose, the flirtatious lips, the ears, the strong jaw line, the perfect hair, the long neck, the shirt matching the background - everything is there. Definitely my best photo of all time!
Thx Kelvin.
Mình thật không hiểu nổi sao vài bạn cứ kiên nhẫn vào comment bảo mình... xấu. Ngộ thiệt. Kể cả so với chuẩn mực đương đại tại Việt Nam, như này mà là xấu, chắc 90% hộ gia đình không có gương soi. Đùa tí thôi.
Chắc hẳn bạn đã nghe qua những quan niệm lạc hậu: "Phụ nữ gò má cao sát phu" hoặc "Đàn bà miệng rộng tan hoang cửa nhà"? Thế mà đối với người phương Tây, một phụ nữ sẽ được nhìn nhận là đẹp nếu họ có "beautiful cheek bones", và nụ cười rạng rỡ của Julia Roberts hay Janet Jackson luôn là biểu tượng cho sự quyến rũ. Những ai chê Hà Anh xấu vì miệng... hô, chắc chưa từng một lần trong đời mở tạp chí thời trang quốc tế ra xem.
Beauty is in the eyes of the beholder.
Không ai có thể ép người khác phải có quan niệm về cái đẹp hệt như họ. Họ có quyền ý kiến, không nhất thiết người khác phải... tiếp thu. Vậy thì, mục đích để một kẻ spam and/or làm nhiều nick ảo để chê bai bạn là gì?
Để cho bạn cảm thấy xấu xí và tự ti về bản thân à? Ồ, thế thì thất bại đối với mình rồi.
Để cho những người người thân thiết của bạn đọc vào và ghét bạn à? Ồ, sai lầm, bởi chỉ ngôn ngữ dơ bẩn làm xấu xí bộ mặt của người post nó thôi. Ngậm máu phun người, chưa trúng ai đã tự làm bẩn mồm trước tiên.
Mình đã gặp nhiều người đẹp hơn mình, tài hơn mình, và thú vị là họ chưa bao giờ phải bõ công nhận xét gì về mình cả. Vì sao? Vì họ có tài có sắc, họ bận rộn với những dự án của họ. Nếu cứ mải lo những người khác xấu đẹp như nào, chả phải sẽ mất nhiều thời gian đấy sao? Không có lý do gì để khiến... da mặt nhăn nheo vì "độc tố" trong người như thế.
Chỉ có 2 thể loại thích chạy sang nhà người khác quấy rối hết lần này đến lần nọ:
a. Loại thứ nhất: Xấu từ trong ra ngoài, muốn kéo người khác xuống địa ngục cùng họ.
b. Loại thứ hai: Rách việc, rỗi quá hóa cuồng.
Ai lại tức tối với những người như vậy? Họ đã quá khổ sở sau mỗi lần soi gương và nhìn thấy con quỷ trong họ cười sằng sặc rồi. Tội nghiệp.
Đọc tiếp và thưởng thức part 2 của bộ ảnh FIERCE »
Trong khi nhiều người vẫn sợ tuổi tác làm họ già và xấu đi, mình cảm thấy ngược lại. Như một điều kỳ diệu, 10 năm trở lại đây, mỗi con số hàng đơn vị tăng lên đều khiến cho vẻ ngoài của mình trở nên rạng rỡ hơn.
Thẩm mỹ viện nào cần dùng ảnh before and after, cứ liên hệ đây nhé, trả tiền nhiều nhiều chút! Kakak.
Đúng như Tyra nói, inner beauty will shine no matter what. Mình nghĩ một phần ánh sáng không nhỏ thoát ra từ sự tự tin và phong thái yêu đời yêu người của mình.
Đợt này chụp biểu cảm hơn, có thần hơn, biết "cười bằng ánh mắt" nhiều hơn. Hê hê, không bõ công luyện ANTM. Phải chi có chương trình tương tự dành cho male models để tiện học hỏi hơn nhỉ?
Bữa trưa sinh nhật đây, cơm tấm Mộc, đi ăn cùng nhiếp ạnh ja xứ Huệ Kelvin Nhân Mèo.
Top blogger đang nạp năng lượng cho photoshoot.
Kelvin đang test ánh sáng mà ra hình cũng được phết. The Face Shop nên ký với mình nhẩy?
Vào cuộc nào. Ánh mắt vẫn xuyên thẳng vào người xem dù đã qua lớp kính nhá.
Xem tiếp phần 1 của bộ ảnh Sinh Nhật Tớ »

Sáng nay đi dự lễ thành hôn của bạn Linh tại nhà thờ, tâm trạng rất phấn khởi. Mặc dù không theo đạo gì cả, nhưng mình vẫn đến những nơi tiến hành những tập tục tôn giáo, và đọc những tài liệu liên quan. Ba mình dạy, không có đạo nào chỉ ta điều xấu cả, nếu có chỉ do con người tự nghĩ ra xong làm bậy thôi. Khi ở Mỹ, mình vẫn thường ghé Synagogue mỗi tháng với host family (vốn theo đạo Do Thái), viếng chùa cùng cô dượng, và một phần Kinh Thánh cũng nằm trong chương trình chuyên ngữ - trong vai trò tác phẩm văn học.

"Chỉ có 10 điều răn chúa trời và không có điều nào liên quan đến đồng tính cả, hơn nữa các thiên thần theo công giáo chính là thần khí, không nam, không nữ, người công giáo khi chết đi sẽ lên thiên đàng và chỉ còn yêu chúa trời, tức là cũng chẳng cần phải chuyển giống, nên không cần phải phân biệt nam nữ." (Google)
Khi đang giảng, vị mục sư tự nhiên lạc sang đề tài... hôn nhân đồng giới là điều sai, đi ngược lại ý Chúa (hehe, liên quan thế cơ đấy
). Có lẽ đây là điều luật của một số nhánh chăng? Bởi theo mình biết thì trong Bible không hề nhắc đến chuyện này. Bác mục sư hơi bị homophobic, khiến mình chau mày một chút. Luận điểm 2 được đưa ra là: Hôn nhân dị tính giúp bảo vệ giống nòi. Haizz, thế mà ở đất nước tự do tôn giáo như Hoa Kỳ, chuyện adoption (nhận con nuôi) hoặc single parents (err, phụ huynh độc thân?) đâu còn lạ lẫm gì nữa?
Đâu nhất thiết phải kết hôn mới có con được? Hay lấy nhau rồi mới được quyền have sex?
Kể cả người trong đạo vẫn quan hệ tình dục trước hôn nhân đấy thôi. I'm not against marriage. I love marriage. Just try to talk some sense here.
Kinh Thánh chứa đựng sáu lời răn cho dân đồng tính và 362 lời răn cho dân dị tính. Chẳng phải Thượng Đế thương yêu gì dân dị tính hơn, chỉ là họ cần được quản thúc chặt chẽ hơn. ~Lynn Lawner
Ngoại trừ chuyện đó ra, không có gì để phàn nàn cả. Tặng bạn Linh và bạn Khoa 3 ca khúc mình thích nhất cho ngày trọng đại này. 
1. Elvis Presley - Can't Help Falling In Love With You
2. 98 Degrees - I Do (Cherish You)
3. Tấn Minh & Nguyễn Ngọc Anh - Ngày Cưới
Tiệc ở Sinh Đôi vào buổi chiều tối - mời bạn Rốp cơ đấy.
2 bạn nhiệt tình lắm nhé, giữa trưa nắng chang chang cả 2 mang thiệp sang nhà, thương thế. 
Tiết mục mở màn thật bất ngờ, cô dâu chú rể song ca bài "Anh". Lúc đầu cứ tưởng hát... nhép, nghe một tí thì thấy bị phô, hóa ra live mà hay phết heheh.
Món khai vị: Tôm Xù Cốm - Gỏi Mực Rong Biển - Nghêu Quay Giòn. 
Món chính: Tôm sốt Mayonnaise, Cá chẻm sauce chua ngọt, Lẩu hải sản Safran.
Mình ngồi chung bàn với mấy cô chân dài, chắc giữ eo nên có ăn mấy đâu.
Trang bị dạ dày co thắt gì đấy cũng không ăn được.
Tráng miệng: Mango Yoghurt Mousse

Tiếp tục giật hoa chụp ảnh, cho 2 nhân vật chính làm background vậy á kakak. 
Chịu nổi hem?
Khách mấy đám kia thấy bên này nhiều models quá, cũng bu lại chụp hình mới ghia chứ.
Áo này mặc mấy lần mà chưa lên blog nên cho khai trương luôn. 