Hok chỉ có púp pê mà dạo này pé nào dùng 360 cũng phải pùn hết trơn á. Này nhé:
- Compose Entry: Không hiện lên, pé nào ẩu tả hok save file text vào trước, mất là chỉ có nước khóc ròng thoy ha. Ừ thì chả phải là mới mẻ gì, nhưng lúc trước chỉ ở mức độ "có cơn" thoy, bi chừ 360 như trong cơn hấp hối á. Ngáp ngáp ngáp.
- Highlighted Posts: Lúc trước nếu highlighted entry nào bị hỏng, bạn có thể "cứu chữa" được bằng cách edit và re-tick. Thấy cột bên phải blog tớ mấy ngày trước sạch sẽ không, chả có link nào bị blank cả. Giờ? Hết thuốc, edit mấy chục lần cũng vậy! Bux bội ghê, mình là perfectionist nên nhìn mấy đường dẫn trống trống cứ khó chịu như nào í.
- Edit: Pùn cười nhứt là bấm vào edit thấy... trắng trơn há há há, hok định thần trước chắc tưng tưng với nó luôn. Rút kinh nghiệm, nội dung phải đảm bảo trước khi post, kẻo nó chỉ cho hiện lên mấy cái ngu của miềng thì nhụt chít.
- Comment: Cái này mới mún chửi thề nè. Đời thưở, tự comment blog mình cũng hok được, "Entry này không tồn tại" hay đại loại như thế. Lỗi comment cũng xưa như trái đất rồi, nhưng ít ra lúc trước, nó tha cho gia chủ.
- Poll: Em này đúng "mới và hot" luôn. Zui lắm, ai đời buổi sáng thấy 20 phiếu, buổi chiều còn 10 phiếu, buổi tối tụt còn... 2 phiếu. Càng vote càng tụt mới ghê chứ! Dà hú có óc khôi hài ghê mợiiiiiii.
Mệt, bỏ đi làm những việc khác. Dạo này ít nhận thêm show nào trên blog, cái nào nhỡ book rồi thì thôi, vì mình ghét phải "giải thích" với khách hàng. Cái giải thích để ai hiểu một điều gì đó, nó khác với biện hộ như thể mình đang làm gì sai. Không phải lúc nào thiên hạ cũng thấy như thế. Tiền bạc mình cũng chả thiếu thốn, why would I be that desperate anyway?
Mình thích làm việc với những người thông minh. Như bạn L. chẳng hạn, tầm nhìn rất xa nhé. "360 có đóng hay không cũng vậy, chuyển sang chỗ khác thì ai hot vẫn hot mà, độc giả của họ cũng qua đấy đọc thôi." Ờ, dù sao cũng đâu phải riêng mình mất blog mà lo lắng hehe. Kể cả khi không rần rần như bên này, thì mỗi ngày nhận được chục cái invitations từ Yume và Yobanbe mah. Vấn đề là tập trung vào một nhà thoy, phân tán quá không nên. Hiện tại, vẫn đăng bài ở 360 trước; 2, 3 ngày sau mới repost ở các mạng lưới blog khác. Phải thế để giữ cho thông tin được exclusive. Cả nhà nghĩ lựa chọn tiếp theo để truyền tải thông tin nên là trang nào?
A. Yume: Update entries khá dễ dàng, mỗi tội cứ gửi message lung tung, chóng mặt quá. B. Yobanbe: Page Views ở đây cao sẵn rùi, dù gì cũng gần 3 chai kekek. Nhưng đối tượng comment "xì tin" quá so với gout của mình. C. 360 Plus: Khó theo dõi tình hình update của bạn bè. Sở dĩ 360 vẫn giữ được khách dù bị lỗi thấy gớm, vì cấu trúc của nó rất user friendly! D. Facebook Note: Không có Page Views chung sao tui quy tiền ra được hahaaaa. E. Khác: What else?
Mà nói chứ, dù không "làm ăn" trên blog, mất 360 cũng pùn pùn pùn chứ. Nghĩ đi. Lúc trước tui "dựng nhà" chỉ với mục đích viết nhật ký, xả stress, share nhạc. Thế thui, chuyện kiếm tiền do "Có cầu thì có cung", chả mất gì. Tui chưa từng nghĩ ngay từ đầu là: À, mình lập blog... lập nghiệp. Haha.
Hữu xạ tự nhiên hương. Chả thick mang vác scandals ở đâu về nhà. Bình thường tui vẫn hiền mà, dzụ này ai cũng biết, tui có bao giờ phác họa mình như người "ghê gớm" gì đâu? Hơ. Không ai đụng chạm gì đến cá nhân hay bạn bè tui thì mắc chi phải xù lông nhím? Còn chiện review khen chê, xin lỗi do cảm nhận bản thân và phân tích dựa trên logic có sẵn, tui hông rảnh đì đọt hay tâng bốc ai hơn là họ xứng đáng nhận đâu heng.
Tui xem blog như một ngôi nhà nho nhỏ để nghỉ ngơi thôi. Trong nhà có gì nè? Thì suy nghĩ, chính kiến của mình nè, rùi ba mẹ, anh em, bạn bè... Dĩ nhiên phải có nhạc để nghe, có phim, có truyện, có đồ ăn, thức uống etc. Đơn giản như đang giỡn. Tui hok quỡn mà đăng... ảnh xxx Trần Quán Hy lên đây câu khách ha, bạn này chả liên quan gì đến đời sống của tui cả. Mấy đứa 10x nhảy sex cũng zậy, thiết tha ko?
Cái gì gắn bó lâu cũng có cảm tình chứ, nhất là khi bạn gửi gắm và nhận lại nhiều sự chia sẻ... Như một cuốn nhật ký chẳng hạn. Một ngày nào đó, bạn phát hiện có vài trang bị xé rách, hoặc lấm lem mực; chưa kể đến chuyện... tìm thủ phạm, tự nhiên nhìn nó nham nhở cũng thấy... pùn pùn rùi. Haizz. Dzị mà Ya-hu nó đang tính đốt một loạt cuốn nhật ký đấy. Tiên sư!
Pùn pùn nghe dĩa mới của anh Thảo, sẵn review vài dòng lun nha.
Đầu tiên là, album mang tên chính chủ nhân này nghe hay hơn rất nhiều so với những CD trước. Nếu dĩa vừa rồi chỉ được xôn xao bằng bài hát gây nhiều tranh cãi Búp Bê Con Trai và hàng loạt ca khúc cover, thì lần này original hẳn. Khâu chọn bài khá ổn, đa phần đều hợp với Thanh Thảo. Đặc biệt là phần hòa âm phối khí, tôn giọng của chị này lên rất nhiều. Mình thích tinh thần này. Phải biết thế mạnh của mình, chứ giọng Thảo yếu và cột hơi cũng không đầy, cố đấu làm diva cũng chả để làm gì. Chính nhờ sự thông minh đó, chị ta mới trụ vững trong showbiz đấy chứ.
Nhưng nếu có thể thay đổi, mình muốn sắp cho bài Búp Bê Buồn lên vị trí #2. Vì Sao Chỉ Có Anh nghe rất lê thê, chờ hoài không thấy hết, hic hic. Trong khi đó, Búp Bê Buồn lại là standout track, nghe không lẫn lộn với ca khúc nào trong album, lại bật lên được "thương hiệu" của Thanh Thảo. Không ngần ngại khi dự đoán đây sẽ là potential hit trong thời gian tới, chị ấy cứ mang đi diễn khắp nơi là được. It's a fun song, the best of her Doll Series so far. My favorite part is "Bun blà blúp blúp blê blùn" - không líu lưỡi mới ghê đó hahaha. But the weird part is, "búp bê đẹp... shình". Công nhận phục tài Phương Uyên thiệt, nhiều sáng tạo, vì không phải nhạc sĩ VN nào cũng tạo ra được mấy cái killer hooks như vậy.
Mình không thích nghe chị này hát ballad, #7 Vì Em Còn Yêu là tạm tạm, còn lại những tracks mình chấm đều là sôi động: #4, #6 và #11. Anh Đã Vội Quên hòa âm bắt tai cực, giọng Thảo nghe trong trẻo cũng dễ chịu. Còn bài Feel nghe đẳng cấp hơn hẳn, phối văn minh, Thảo lại biết cách đẩy đưa với nhạc. That one is a must-listen, and can certainly be a club banger if properly mixed.
Mình đang có rất nhiều kế hoạch "không tên" trước mắt, và thật khó để sắp xếp mọi thứ lại gọn gàng, nên nói trước điều gì cũng không được. Khi vừa hé lộ tí ti về chuyện mở shop với bạn cho papa, đã được thuyết giảng một câu chuyện đại loại: "Ông hàng xóm làm thiết kế nè, tự ổng khoe toàn chôm mẫu của nước ngoài, bây giờ có xe hơi chạy vù vù. Ở Việt Nam, không ai trả tiền cho những sáng tạo đột phá đâu."
Ta nói, nghe buồn ghê, chưa chi đã bàn lùi là shaoooooo??? Đương nhiên mình sẽ không dính dáng gì đến khâu thiết kế, giết người à? Kakakak. Nhưng mình muốn sự khác biệt, đã ra sản phẩm thì không được rập khuôn với bất kỳ ai, nước ngoài nước trong gì cũng vậy. Còn làm tạp nham thà đừng làm.
Dư lày, không phản đối chuyện học hỏi ý tưởng, lấy cảm hứng từ các nền văn hóa khác nhau cũng là một điều đáng hoan nghênh. Quan trọng là, phải thoát ra được cái riêng của thương hiệu, cũng như tôn lên được ngoại hình/tính cách của người mặc nó.
Ghét nhất là mí dzụ ăn cắp đó mợiiiiii. Chất xám là khởi đầu cho mọi thứ mà.
Còn nhớ nhiều bài review trên diễn đàn cũng như blog mình đã bị chôm lại, cắt xén, sửa chữa rồi đăng báo. Ta nói, đọc mà cứ bux bội. Giọng văn của mình chẳng nhẽ mình nhận không ra? Vậy mà nhìn xuống thấy cái tên cùi mía nào đó. Nó tưởng mình hok biết gì, về sau còn có gan gọi điện xin số ca sĩ. Đồ đạo chích!
Tui từng viết báo rồi tui biết, nhuận bút một bài nhiều khi không cao bằng một entry của mình nữa. Nói ra không phải để khi dễ ai hết, vì viết báo cũng có cái hay của nó, luyện cho giọng văn của mình chính thống hơn. Ý tui ở đây là tiền bạc nghĩ không đáng, mà tự nhiên làm trò mất thể diện như vậy. Nhiều báo mạng cũng tự tiện lấy ảnh của tui đăng lên, không hỏi qua 1 tiếng, không để credit người chụp. Nhuận ảnh có từ 20K - 50K à, đáng gì đâu, tự nhiên nhận vơ cho mang tiếng. Kể cả official site của Vietnam Idol cũng đăng ảnh tui chụp. Ngộ ghê! Mình xài con amateur, trong khi ở bển quất mấy con prồ mà cho ra nước màu... xấu wắc. Ai nói tui hám danh hám gì gì, được thoy, đơn giản là của mình thì mình nhận.
[PS to đùng là tui cũng có lấy ảnh của nơi khác trên blog mình, nhưng đối với những entry mang tính commercial, tui để source rõ ràng. Nói chung lah, mình chưa từng ăn tiền từ bài hay ảnh của abc nào cả.]
Nghe đồn mình sắp có di động mới. Mà dạo gần đây đồ giả tràn lan, nhầm của lởm là mệt nha. Bi chừ chịu khó bỏ thời gian lướt web để tham khảo tí chút, bởi miềng hok phải janchoy sành điệu để mà "nhìn cell chỉ tên" như nhiều bé teen teen hiện nay.
Tình hình là đang shoi em N95 một tí, nhưng em í cũng đang bị thằng tàu khựa NOKLA đeo bám. >< May mà mò được "cẩm nang" ấn hành trên eBay lè:
Nokia N95 là một trong những ĐTDĐ cool nhất trên thị trường, tuy nhiên điều này nghĩa là sẽ có người tìm cách lừa gạt bạn để kiếm lời. Hãy học cách nhận biết N95 giả để tránh bị lừa.
Những khác biệt về cấu hình:
N95 thật là đt có 4 băng tần 850/900/1800/1900, giả chỉ có 2 băng tần 900/1800, chắc chắn nó sẽ không thể hoạt động được ở Mỹ (chịp, em không có ý định mang sang Mỹ xài kakak).
N95 thật có camera 5MP, giả chỉ có camera 2 hoặc 3MP.
N95 thật có chức năng GPS, giả không có.
N95 thật có cáp usb, cáp TV-out, CD phần mềm và tai nghe; giả thường không có.
Màn hình cảm ứng: N95 thật không có màn hình cảm ứng, N95 giả thì... có. Bạn có thể phân biệt N95 giả bởi dòng icons ở dưới màn hình cảm ứng của nó
Nút bấm: Nếu các nút bấm có hình dạng như Play/Pause và Stop thì đó chính là N95 giả
Hộp: rất giống với hộp của N95 thật, tuy nhiên đt bên trong chưa chắc đã là thật.
Mặt sau của đt: Nếu bạn thấy logo Hutchinson 3G, đó là giả.
Bạn cũng có thể phân biệt điện thoại giả bằng logo Nokia
N95 giả không có bộ phận che ống kính.
N95 thật phía sau có màu mận và màu cát, không phải màu đen.
N95 giả chỉ có thể trượt lên để hiện ra các phím bấm.
N95 thật còn có thể trượt xuống để hiện ra các phím bấm điều khiển media.
Điện thoại giả tràn lan trên thị trường, và kỹ thuật ngày càng tinh vi. Như bài trước là 1 câu chuyện khôi hài về điện thoại Trung Quốc, đến như các chuyên gia kỹ thuật của các hãng khi cầm trên tay 2 chiếc điện thoại thật và giả cũng khó mà xác định được. Tuy nhiên, cả nhà mình mình khi mua điện thoại, nên để ý đến các điểm cơ bản sau:
Thiết kế bên ngoài điện thoại giả sẽ không sắc sảo, kích thước máy có thể nhỏ và ngắn hơn so với các máy thông thường. Với các trường hợp điện thoại nhái thương hiệu: nhìn vào logo trên trước hay sau thân máy đều thấy không sắc nét.
Bạn nên để ý thêm số imei trên thẻ và thân máy, vỏ hộp trùng khớp với nhau. Đối với hàng điện thoại chính hãng, trên thân máy luôn có dán tem của Nhà Phân Phối.
Khi mua máy, bạn cần hỏi nơi bán phiếu bảo hành của sản phẩm. Các sản phẩm không rõ nguồn gốc, khi mua, bạn sẽ nhận được hình thức bảo hành tại cửa hàng.
Nếu đã mua rồi thì làm sao biết hàng của mình là thật hay giả? Chính hãng hay xách tay? Làm thế nào để xác định đây?
Đối với trường hợp bạn đã mua lầm hàng giả mà không phân biệt được, có thể mang máy đến các trung tâm bảo hành của các hãng. Tại đây sẽ có các nhân viên kiểm tra xem máy của bạn có phải là hàng chính hãng hay không, bằng cách tra cứu trên hệ thống số emei của các hãng. Các nhân viên cũng xác định thêm thời hạn bảo hành của máy trên thẻ có trùng với dữ liệu về thời gian bảo hành lưu trên hệ thống dữ liệu, vì có trường hợp máy bạn đã mua là hàng chính hãng, nhưng hết thời hạn bảo hành và được người bán tân trang lại, sửa thời gian trên thẻ bảo hành để bán cho người tiêu dùng với giá hàng mới. Cái này dân chuyên nghiệp gọi là hàng “dựng”, tất nhiên đây cũng là máy thật nhưng không rõ nguồn gốc, có khi là hàng hết hạn bảo hành và được “tút” lại y như mới.
Việc thay đổi điện thoại cũng là bình thường. Nếu bạn không còn thích sử dụng lại mẫu điện thoại cũ, giá trị chuyển nhượng vẫn có thể đạt tới 80%, tùy vào thời gian bảo hành còn nhiều hay ít, có cái lên đến 90-95%. Không như chiếc điện thoại không rõ nguồn gốc, nếu lỡ mua nhầm, xem như giá trị chuyển nhượng gần như bằng không, sản phẩm của nhà phân phối tất nhiên sẽ yên tâm về chất lượng, về bảo hành, tránh tiền mất tật mang như những câu chuyện vẫn được nói về điện thoại giả như những entry trước.
Entry pic is taken from this website, you can read the review there also.
Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2009-02-19
Chuyện "thực thực hư hư" không còn quá lạ lẫm khi thế giới nhắc đến hàng Trung Quốc. Không phải bất kỳ sản phẩm nào đến từ xứ sở này cũng tệ. Trên thực tế cho thấy, nhiều thương hiệu lớn vẫn có sản phẩm (hoặc phụ kiện) gia công tại đây, do nhân công quá rẻ! Điều khác biệt là chúng sẽ được giám sát kỹ càng hơn, đảm bảo chất lượng cũng như an toàn cho người tiêu dùng.
Không hẳn là anti everything "made in China", nhưng chính những trường hợp thế này gây phản cảm, vì hành động "nhái hiệu" không khác gì việc lừa đảo và ăn cắp chất xám.
Chuyện nhỏ?
Nokia N96 bị TQ làm giả
Đến thời điểm này thì Nokia N96 đã được chính thức bán tại thị trường, nhưng thử tưởng tượng cách đây gần 1 năm (tháng 05/2008), khi Nokia bắt đầu hé lộ thông tin về chiếc điện thoại N-gage thế hệ mới thì tại Trung Quốc, N96 đã xuất hiện những bản sao gần như giống hoàn toàn. Điều này thật ấn tượng!
Nó nhìn giống y bản gốc và rất khó để nhận ra những sự khác biệt, nhất là đối với những người dân bình thường.
Dĩ nhiên, nó không phải là một chiếc N96 thật sự, nhưng vẫn có các tính năng như sau:
2 x 2.0 megapixel camera, 2 camera 2 Mega Pixel, Bluetooth v2.0, Loa ngoài 64 âm sắc, 2 Loa ngoài stereo 3D, Games cài sẵn, Băng tần GSM 900/1800/1900 Mhz, Màn hình 3”, 262 ngàn màu, GPRS/WAP/MMS, MP3, MPEG4: hỗ trợ xem ảnh và quay phim, Khe cắm thẻ nhớ microSD.
Hộp bao gồm
1 x battery : 1 pin
1 x USB cable : 1 dây USB
1 x battery charger : 1 sạc
1 x original box : 1 hộp dzin
1 x user guide : 1 sách hướng dẫn
1 x 512MB memory card : 1 thẻ nhớ 512 MB
1 x english user guide: 1 hướng dẫn sử dụng = tiếng Anh
Tiếp tục soi qua các sản phẩm "được" làm giả khác nào.
Sony Ericsson w800i
Samsung
Và các nhãn hàng khác. Quả là anh em sinh đôi... khác cha khác mẹ haha.
Đến như Trung Quốc còn than trời
Cục thống kê Trung Quốc công bố, giá của các thiết bị viễn thông đã giảm 20% trong tháng 5 so với 1 năm trước đây, trong lúc lạm phát tăng lên mức 7.7% (tính đến 23/06/2008).
“Trong 2 năm vừa qua, chúng ta đã chứng kiến sự phát triển của những cái tên vô danh như K-touch và sự suy giảm của những thương hiệu hàng đầu như Ningo Bird” - Jiang Lifeng, một chuyên viên phân tích của công ty tư vấn CCID có trụ sở ở Bắc Kinh cho biết.
Jiang cho biết có khoảng 170 triệu ĐTDĐ được bán tại TQ năm ngoái, trong đó khoảng 70 triệu chiếc là hàng nhái hoặc không đăng ký.
Ren Qian, quản lý của Ferex Electronics, một cty sản xuất ĐTDĐ khác tại Shenzhen, nói rằng nhiều cty đang gặp khó khăn, do giá nhân công và chi phí sản xuất gia tăng.
“Lợi nhuận biên đang sụt giảm, chi phí đang tăng, và tôi đang nhìn thấy nhiều cty đang chết dần”, Ren cho biết.
Xem ra, sau khi từng bước giết chết thị trường trong nước, điện thoại giả Trung Quốc đang lên kế hoạch thống trị các khu vực lân cận. Cả nhà nhớ cẩn thận khi mua hàng, đảm bảo không bị phí tiền vô ích, cũng như ảnh hưởng đến sức khỏe. Muốn an toàn thì nên tìm đến những địa điểm bán cell chính hãng.
Bạn nghĩ gì về di động nhái?
Giá rẻ, dùng chơi xong dục được mà!
7
Không tài nào phân biệt được thật giả
5
Không quan tâm lắm, tui toàn mua đồ chính hãng
36
Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2009-02-16
Thời buổi này, cứ thương hiệu nào nổi tiếng là lập tức có ngay hàng nhái theo. Đến cái blog mà cũng còn làm giả được, ta nói, loạn hết rồi.
Thật ra, nếu chỉ copy thương hiệu mà sản phẩm không gây tác hại gì cho người sử dụng, sẽ không có vấn đề gì đáng nói. Tuần trước, có nhỏ bạn phải đi khám bệnh vì tay bị... ngứa lâu ngày không hết , hỏi ra mới biết lý do là tiếp xúc với loại nhựa kém chất lượng của điện thoại giả Trung Cuốc. Đó, ai bảo ham rẻ làm gì, hồi đầu cứ tung tăng đi khoe là mua được điện thoại "giống giống" O2 chỉ với... 2 chai.
e-Mobile PDA "made in China" giống như O2
Là một thiết bị không tên nhưng model này đánh trúng tâm lý thích "chấm chấm, chọt chọt" của giới trẻ mà lại không tốn quá nhiều tiền. Về thiết kế thì máy giống O2 nhờ màn hình rộng, cảm ứng và bút chấm. Khi mới dùng, bạn sẽ thấy màn hình này khá nhạy, nhưng sau vài tháng thì nó xuống cấp một cách nhanh chóng. Bạn khó có thể tác động vào một ứng dụng nào trên đó.
Camera 1,3 Megapixel chụp ảnh chất lượng trung bình, máy hỗ trợ thẻ nhớ Transflash. Bên cạnh đó, các chức năng PDA trên máy không hấp dẫn nếu không nói là nghèo nàn. Giá tham khảo: 1,6 triệu đồng.
O2X màn hình 3 inch.
Thiết bị này mang tên O2 nhưng không phải là O2, cũng "chấm chấm, chọt chọt" và có cả bàn phím nhưng chất lượng màn hình cảm ứng cũng chẳng hơn gì e-Mobile PDA. Màn hình rộng 3 inch, máy ảnh 1,3 Megapixel làm cho những người mới dùng choáng ngợp, nhưng dùng một thời gian thì các ứng dụng tỏ ra "khó bảo".
"Sony Ericsson"
"Motorola"
Mà tưởng "rẻ" chứ chưa chắc nha. Giá trị sản phẩm nằm ở tiện ích, độ bền của nó nữa. Xài mà mau hư, đang nhắn tin bị kẹt phím, đang gọi thì đứng máy - vào thời điểm quan trọng là coi như dở khóc dở cười luôn. Chưa kể đến chuyện sạc pin nửa đêm bị cháy nổ nữa, hỏa hoạn như chơi chứ đùa?
Mình thì không có chạy đua theo mốt, trước giờ ít khi đổi điện thoại lắm. Nhưng khi mua, đắt rẻ thế nào cũng được, phải là đồ chính hãng! Ít nhất hỏng hóc gì cũng có bảo hành, thiệt hại còn kêu bồi thường được. Chứ tham mấy hàng cell cùi bắp thì dùng được vài tháng bị hư, rùi tay ghẻ, bay sang Trung Cuốc mà khóc à?
Đây là 2 bé cell của tớ, trung thành với Nokia hehe.
Em N72 này là quà sinh nhật năm kia từ bé Vy, hiện tại dùng vẫn tốt!
Con mèo Cara lủng lẳng là Mèo Ác tặng sinh nhật năm ngoái.
Search trên mạng được 2 cái clip, bà con xem chơi cho zui kekek.