Blog
Các bài viết thuộc thể loại "Khác"

Tổng số bài viết: 297

Sắp xếp theo: Hiển thị:

Đàn Ông cung Cự Giải

Thứ sáu, 03/07/2009 - 05:08:pm

Chàng không thuộc tuýp người sẵn sàng nói tất cả về mình trong lần gặp đầu tiên. Thực tế là, phải qua rất nhiều lần gặp gỡ, bạn mới có thể tiến gần anh ấy hơn. Một điều đặc biệt là bạn sẽ thấy chàng trở thành một người khác qua mỗi lần gặp mặt. Anh ấy có thể rất ngại và bối rối lúc này, nhưng có thể sẽ cực kỳ tự tin vào lần tới, rồi lại trở về vẻ nhút nhát trong lần gặp sau nữa... Mặc dù vậy, đàn ông Cự Giải cũng không mấy khó tính, cơn giận của anh ấy có thể tan đi rất nhanh.

I am quick-tempered & unpredictable, so it's correct.

Đôi khi, bạn sẽ thấy Cự Giải buồn sầu và chỉ muốn an ủi anh ấy. Nhưng ngay sau đó, vẻ buồn bã của chàng có thể biến mất lập tức, chàng sẽ lại tươi cười và hóm hỉnh. Anh ấy là người cực kỳ lãng mạn và rất hay mơ mộng. Tuy nhiên, chàng lại là người thực tế hơn ai hết. Khó gần ư? Đừng lo lắng, thời gian đầu bạn sẽ có cảm giác này, nhưng từ từ bạn sẽ dần hiểu được Cự Giải.

Nghe có vẻ mâu thuẫn, nhưng bản thân mình vốn là tập hợp của những mâu thuẫn trong tính cách.

Những thay đổi ở anh ấy hoàn toàn không giống với đàn ông Song Tử. Anh ấy chỉ thay đổi tâm tính một chút, nhưng sẽ sớm trở về với đúng bản chất của mình. Về cơ bản, tính cách của Cự Giải không hề thay đổi. Giống với biểu tượng của mình - con cua, anh ấy sẽ chui vào vỏ bọc mỗi khi bị tổn thương. Lớp vỏ ấy sẽ là nơi trú ẩn an toàn cho chàng cho đến khi chàng trở lại sẵn sàng đối mặt với thế giới. Đôi khi, đàn ông Cự Giải tỏ ra rất thô và khó gần, nhưng bên trong anh ấy rất tốt bụng, hiền lành và hay quan tâm đến người khác. Sự thô kệch không phải là nét tiêu biểu cho tính cách Cự Giải, nó chỉ là lớp vỏ ẩn giấu bên trong những cảm xúc chân thật và dễ tổn thương của chàng.

Chuẩn không cần chú thích.

Cự Giải luôn cần cảm nhận được tình yêu của bạn, vì thế, đừng quên nói “Em yêu anh” mỗi ngày. Điều này cũng đúng với vấn đề tiền bạc, nợ nần làm anh ấy bứt rứt. Anh là người luôn trả tiền hóa đơn đúng hạn, và anh có xu hướng tiết kiệm hơn là tiêu xài. Chàng không phải người keo kiệt cũng không phải người quá hào phóng. Cự Giải cũng sẽ không “hy sinh” phong cách và ý thích của mình vì tiền. Chi tiền đối với anh ấy nghĩa là đạt được giá trị đồng tiền mà anh bỏ ra, chất lượng là mặt tối quan trọng đối với anh.

Đúng cả quan điểm về tình lẫn tiền.

Đàn ông Cự Giải luôn luôn có ý thức với tất cả những gì xung quanh. Trang phục đối với anh phải thật hoàn hảo, không lỗi, xe cộ phải luôn sạch bóng, đồ ăn phải đạt mức tuyệt vời. Chàng không thuộc tuýp người luộm thuộm, trái lại, tinh tế là thứ không thể thiếu với chàng.

I'm not that extreme perfectionist. As good as it gets, I'd take it.

Còn một điểm đặc biệt nữa, đó là anh luôn nói về người mẹ yêu quý của mình, bà là người có mặt trong hầu hết các cuộc nói chuyện của anh. Tuy nhiên, Cự Giải lại hoàn toàn độc lập với mẹ dù quan hệ giữa chàng và mẹ thường luôn đạt mức cực kỳ thân thiết. Đồng thời, anh cũng là người quan trọng nhất đối với mẹ. Hãy chiều và chú ý tới Cự Giải như người mẹ đáng kính của chàng.

Đàn ông Cự Giải sẽ mất tương đối thời gian để nhìn nhận bạn như người sẽ đi đến cuối cuộc đời cùng anh. Nhưng một khi đã chắc chắn, anh sẽ để bạn chìm đắm trong tình yêu, sự chăm sóc và cả quà tặng nữa! Tuy nhiên, chàng cũng mong chờ bạn đáp ứng được những “tiêu chuẩn” của chàng, một số tiêu chuẩn có thể sẽ khá cao. Nếu chàng đã quyết định đi “cùng trời cuối đất” cùng bạn, chàng sẽ theo đuổi bạn với quyết tâm cực cao cho đến khi bạn thực sự “bị đốn ngã”.

Hên xui.

Đối với tư cách người cha, Cự Giải luôn tự hào về con trai và muốn bảo vệ con gái. Anh cũng sẽ rất kiên nhẫn với bọn trẻ. Với một người cha Cự Giải, bọn trẻ sẽ không bao giờ thiếu một thứ - Tình yêu thương!

Hóa ra mình xem em Phương Vy như... con gái.

Sắp đến sinh nhật nên lò mò xem horoscope, tự khám phá thêm về bản thân một chút. Các cung sao có ảnh hưởng đến tính cách mỗi người ra phết!


Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2009-07-03

Tiếng Ca Học Đường 2009

Thứ sáu, 03/07/2009 - 05:08:pm

Entry này chỉ mang tính chất "tường thuật qua ảnh", sẽ nhận xét nhiều hơn về từng thí sinh sau. Nhìn chung, chất lượng mặt bằng năm nay không bằng 2 năm trước. Sau đêm trình diễn đầu tiên, mình chỉ chấm mỗi "Tóc hát" của em Trinh, không hẳn là xuất sắc nhưng "đỡ" nhất trong 12 em. Nghe bảo lại là có nhiều lời phàn nàn, và các em phải tập cho đến 5h chiều trong đêm thi sau đó của 6 nam. Chắc nhờ vậy, tình hình mấy hôm sau mới khá khẩm hơn.

Nhận xét chung từ nhiều người là ngoại hình thí sinh năm nay tốt hơn. Mình thấy cũng bình thường. Nét không lạ. Như Mạnh Ninh không thể gọi là đẹp trai, Thu Hiền cũng không thể cho là hot girl, nhưng 2 em này lên sân khấu thì hút thôi rồi. Để trở thành một nghệ sĩ nổi bật, bạn phải khác biệt hẳn những người đã có trên thị trường.

Mình không theo dõi trực tiếp TCHĐ 2007, về sau mới nghe lại một số bài online. 2008 bắt đầu chú ý đến chương trình, MC Quốc Bình rủ đi xem, bảo bọn nhóc hát hay hơn nhiều ts SMĐH nên mới... tò mò. Ấn tượng ngay với sự lanh lợi, dạn dĩ sân khấu của Đinh Mạnh Ninh, cách xử lý rất thông minh và vũ đạo của Thu Hiền, chất giọng cao cực hiếm của Tùng Lâm, khuôn mặt như-hoa-hậu và sự khỏe khoắn của Thu Hà, lối hát kỹ thuật, chững chạc hơn tuổi của Hiển Vinh, cũng như nét đẹp rất Tây của Bảo Anh. Mỗi người một vẻ, mình thực sự không nghĩ các em có thể hát và diễn tốt đến vậy, đúng là qua mặt vài đàn anh đàn chị trong những cuộc thi tầm cỡ hơn thật.

Nghe thử ca khúc này để nhận ra sự khác biệt nhé, Hiển Vinh cũng sinh năm 89 chứ mấy.

Hiển Vinh - Mẹ, Con Đã Về

Thí sinh 2009 không tồi, nhưng cảm thấy các em còn thiếu cá tính, trong cách chọn bài cũng như phong thái trên sân khấu. Không phải cứ lựa những ca khúc thật khó mới "chứng tỏ" được, mà phải làm sao để chúng phù hợp với con người mình, với "gout" nhạc của mình. Người hát hay không phải cứ tròn vành rõ chữ, mà họ phải thực sự làm bài hát sống dậy, hát để cho người nghe có thể cảm được. 19 Rồi của Mạnh Ninh, Quạt Giấy của Thu Hiền, Con Cò của Tùng Lâm - xem một lần là nhớ! Bởi họ nhập tâm. Mai Hương cũng có giọng dày như Thu Hà, Trinh giọng bản năng có khi còn tốt hơn Hiền, kỹ thuật của Sơn cũng khá vững - nhưng về tổng thể thì chưa thuyết phục được mình cho lắm. Những bạn kia đã tạo được dấu ấn nhất định như vậy, thi xong còn chưa sáng tên tuổi trên thị trường. Mờ nhạt quá, vài tháng sau cuộc thi, còn ai nhắc đến nữa?

Năm nay, ban giám khảo khá thẳng thừng trong việc "chê" các em, nhưng nên lấy đó làm động lực. Tuổi đời và tuổi nghề còn ít, có sai sót gì cũng dễ sửa chữa hơn, còn phát triển được mà. Mình thấy 2 viên ngọc dễ gọt giũa nhất trong nhóm là Như Quỳnh và Công Khanh. Ví như ca sĩ cần 10 phần, các em cũng được 6-7 rồi. Sau đó đến Hiền Trinh và Bảo Anh - 2 em này có thể xây dựng sự nghiệp từ những ca khúc dễ thương, phù hợp với lứa tuổi. Những em còn lại cần phải cố gắng nhiều. Tất cả đều phải dành thêm thời gian để luyện thanh, vũ đạo, tập gym, hình thành phong cách riêng, xây dựng hình ảnh etc. Để trở thành nghệ sĩ chuyên nghiệp, chăm chỉ trau dồi đã không nói, đôi khi đã sở hữu tất cả các yếu tố rồi, còn phải đòi hỏi một chút... may mắn nữa. Nghề này chông gai lắm, các bạn trẻ yêu ca hát chắc nhìn thấy ánh hào quang nhiều hơn nhỉ? Nhìn các em, chỉ biết chẹp miệng: A lot of work needs to be done.


resized_IMG_3579

Getting ready. Hôm nọ có thí sinh mặc áo carô cam y chang. ><


IMG_3584

Ái Phương cổ vũ cho Công Khanh - đồng "thanh lịch" ĐH Mở.


resized_IMG_3586

Sân khấu Tiếng Ca Học Đường, nhìn ở ngoài cũng không đẹp lắm đâu, nhưng lên hình thì ăn.


resized_IMG_3587

resized_IMG_3588

Sỹ Luân và 4 em đã bị loại ở vòng thi trước.


resized_IMG_3589

Nguyên Vũ & Thanh Ngọc - Năm nay dẫn trôi chảy hơn.


resized_IMG_3590

resized_IMG_3594

resized_IMG_3598

Chân dài lên hình rất dễ ăn, luôn là 1 lợi thế. Em này có tí máu Âu trong người nên nét nhìn khác hẳn. Anh Huy VnE nói trong đội hình hôm họp báo, Bảo Anh nổi bật nhất.


resized_IMG_3599

Kể cả khi buồn cũng đẹp hehe. Vài giám khảo chưa nghe xong bài đã chấm điểm rồi. Đồng ý là giọng bản năng của Bảo Anh không tốt bằng 3 bạn nữ còn lại, nhưng ít nhất cũng nên thể hiện sự tôn trọng thí sinh bằng cách lắng nghe cho trọn vẹn. Ta nói, người lớn thì càng nên làm chuyện cho người nhỏ phải nể.


resized_IMG_3603

resized_IMG_3610

Mình phải chọn mãi mới được 2 tấm cho em Sơn. Em này dáng không đẹp và hát cũng không đẹp, ngoại hình chưa thoát ra được chất nghệ sĩ.


resized_IMG_3611

Bộ trang phục này làm em Trinh như... thiếu cổ. Lần sau đề nghị bạn stylist kỹ hơn khoản cổ nha. Neck's important.


resized_IMG_3614

resized_IMG_3616

Em này có tiềm năng. I like her.


resized_IMG_3621

resized_IMG_3617

Hoa hậu đại học mở. Ánh sáng trong phần thi của Khanh không tốt lắm.


resized_IMG_3623

Em này diễn rất tốt, nhuyễn bài, không bị gượng.


resized_IMG_3624

And that smile wins the audience. Nhiều em thi năm nay không hề biết cười, mặt cứ trầm trọng sợ quá.


resized_IMG_3626

Khách mời từ Hà Nội - Thùy Chi với Quê Tôi.


resized_IMG_3629

resized_IMG_3630

resized_IMG_3632

Phải chi em có một chút ngoại hình thì tốt quá, được cái diễn tự tin hơn mấy kỳ BHV.


resized_IMG_3636

resized_IMG_3638

Mai Hương - giọng tốt nhưng xử lý còn thiếu chiều sâu, mình chưa cảm được gì từ những bài hát của em í cả.


resized_IMG_3640

resized_IMG_3643

resized_IMG_3644

Em Tùng tròn tròn nhưng có duyên sân khấu đấy chứ, mình thích bài Hạ Cuối. Tùng khi hát hay nhắm mắt nhiều quá.


resized_IMG_3646

resized_IMG_3647

resized_IMG_3649

Như Quỳnh dễ được giải nhất năm nay - vì xét về tổng thể, em í khá vừa vặn. Em diễn tốt, nhưng ánh mắt nên giao lưu với khán giả và BGK nhiều hơn nữa.


resized_IMG_3651

resized_IMG_3654

Minh Quân cũng teen teen cute cute, nhưng mọi thứ đều tầm tầm bậc trung, không có ấn tượng gì đặc biệt.


resized_IMG_3655

Khách mời Quốc Thiên Idol và Một Trái Tim - Một Quê Hương


resized_IMG_3659

resized_IMG_3660

Bin thoải mái trên sân khấu hơn bao giờ hết. Nếu so với thời điểm TCHĐ 2 năm trước, hoặc gần hơn là Idol 2008, sẽ thấy sự trưởng thành rõ nét, từ ngoại hình cho đến cảm giác "sân khấu là nhà".


resized_IMG_3663

resized_IMG_3664

resized_IMG_3665

Phong cách rất Marc Anthony, bụi bụi & nam tính.


resized_IMG_3666

resized_IMG_3668

resized_IMG_3672

Đã bảo, chân dài luôn là lợi thế hehe.


resized_IMG_3673

Em này không giải cao cũng phí, sáng hẳn giữa đám đông.


resized_IMG_3674

resized_IMG_3675

Quốc Thiên và Mr. Manager, diện còn hơn ca sĩ, hehe.


resized_IMG_3676

Cái nút áo là bị cha Trung cởi nha, tui ko hề có ý định khoe da khoe thịt trước đám nhóc.


resized_IMG_3678

Mì vịt tiềm @ Tân Hải Vân, đi cùng Quốc Thiên, a Chính & Tuấn Trần.

Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2009-07-02

June Food Diary

Thứ sáu, 03/07/2009 - 05:08:pm

Hôm qua đi họp hội 8/4 ở Q Bar. Nhờ công của bạn Đạt, số lượng tham gia khá đông dù chỉ mới thông báo cách đây vài ngày. Người đến muộn nhất vẫn là you-know-who, ta nói diva quá chịu hok nổi mà!


resized_IMG_3562

Mình có trí nhớ tốt nhất nhé, nhìn ai cũng nhận ra hết, đợt này có thêm bạn Dao Phay. Mọi người nhìn vẫn vậy mà. Chịp, mình được bình chọn là... thay đổi nhiều nhất về mặt ngoại hình, may mà chưa đi thẩm mỹ đấy!


resized_IMG_3561

Hoàng Ly - Dao Phương - Tiến Đạt - Thanh Toàn - Nhật Quỳnh - Tường Vi - Tui - Trang Điểu
Lê Nga - Bạn MThy - Mai Thy - Đan Lê - Trâm Cao - Trúc Chi

Nữ lúc nào cũng chiếm ưu thế. +__+ 50 người mà chỉ có 6 nam, đúng là lớp văn có khác. Bây giờ bỏ đi làm chứng khoán, tài chính, y dược, kiểm toán, giáo viên etc. Túm lại mình là một trong những ca hiếm hoi còn sử dụng đến ngòi bút nhiều, mà - cũng đâu có vận dụng mấy cái học trong trường đâu ta? Anyhow, mình cũng không tiếc giai đoạn học trường chuyên lớp chọn. Môi trường tốt, cạnh tranh với những người giỏi thì bản thân mỗi người sẽ phải phấn đấu gấp bội. Mình hay đùa, lứa này là thế hệ vàng cuối cùng của trường Nguyễn Du, thi vào nghiêm túc nên ai cũng có năng lực. Về sau, thấy tiền bạc lo lót nhiều quá, chất lượng bị giảm hẳn.

Ah, có tin đồn là mình ghét Lê Hồng Phong. Nghĩ sao zị? Đa số bạn bè tui học ở bển mà, nhiều hơn hẳn Năng Khiếu & Trần Đại Nghĩa. Nếu ghét thì ngay từ đầu đã không consider thi vào. Cũng lưỡng lự, bản tính ham zui nên muốn qua LHP đấy chứ. Rốt cục, sự lười biếng của miềng đã chiến thắng, khi biết được bên PTNK chỉ cần giỏi môn chuyên là ok. Mình ngán nhất khoản học đều hix.

Tin đồn 2 là mình học Marie Curie, hài dễ sợ. Mình làm gì có vinh dự học chung với một loạt ca sĩ & bông hậu như rứa: Thùy Lâm, Hoàng Yến, Đông Nhi, Bảo Thy, Hoàng Tôn etc. Marie dù sao vẫn tốt nhất trong các trường bán công, giỡn sao? Hồi đó nguyện vọng 1 Minh Khai, NV2 Trưng Vương, NV3 Marie, cũng có tí liên quan. Điền chơi thôi, không cần thi 3 trường trọng điểm kia, mình vẫn dư điểm vào tất cả các trường PTTH trong TP. Bạn Ly nói mình hem cần thiết trả lời mấy cái tin như vầy, nhưng tính mình... trẻ con, cứ thích chọc cho bọn anti điên lên mà chả làm gì được kakak. Bởi, đứa nào dốt đứa đó nhục, mình giỏi mình hok sợ.

Các bạn đừng phiền nhé. I'm still such a baby, it'd take me some time to grow up.


resized_IMG_3563

resized_IMG_3565

resized_IMG_3566

Tăng 2 ở Al Fresco, BBQ Combo.


resized_IMG_3567

Ăn salad cho đẹp da.


resized_IMG_3571

Chụp lén nà.


resized_IMG_3575

resized_IMG_3577

Chúng mình thật đáng iu, bạn nào muốn xem size to hơn cứ click vào ảnh nhé.


resized_IMG_1793

Phở mẹ nấu


resized_IMG_3144

Bún chả cá


resized_IMG_3506

Hủ tíu Nam Vang


resized_IMG_3498

Bánh cuốn Hải Nam


resized_IMG_3500

Bún tằm bì


resized_IMG_3557

resized_IMG_3558

Đám giỗ bà cố ngoại.


resized_IMG_3340

Cà chua cà rốt @ Heaven Café - Quán mới mở của Mạnh MC.
Suýt quên ghi địa chỉ: 327/17 Nguyễn Đình Chiểu Q.3


resized_IMG_3341

Phòng mình chưa có bé bò - bạn nào mua tặng sinh nhật mình ih!


resized_IMG_3345

Xem mặt nó lườm mình kìa!


resized_IMG_3350

resized_IMG_3355

Tuấn Anh ké 2 tấm.


resized_IMG_3351

Ôi Lê Cát Trọng Rob.

Cả ngày hum nay nghe bài này của bé Bonnie, catchy ghê. Hok ngờ giọng con nhóc cũng bắt tai dữ vậy! Ah, bạn rapper đọc intro cứ =)) như nào í.

Bonnie ft. Red Worm - Yêu Lặng

Quỡn zị đủ rồi, đi coi ca nhạc đây.



Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2009-07-01

Hậu Trường V-Pop Tháng 6

Thứ tư, 01/07/2009 - 01:11:pm

Trong tình hình showbiz nước nhà đang đóng băng như hiện nay, Thế Giới V-Pop vẫn là một chương trình tương đối thu hút được khán giả xem mỗi tháng, nhưng sau nhiều số vẫn chưa có nhiều sự đột phá. Cảm giác như chủ đề xuyên suốt không có, hoặc quá... chung chung để người xem đọng lại một ấn tượng nào đó. Mình nghĩ nếu khâu ý tưởng được đầu tư kỹ hơn, V-Pop sẽ càng thành công hơn nữa.

Hum wa con mèo cũng không đi, mình chỉ vào hậu trường chơi với các bợn một tí hè hè.


resized_IMG_3515

Ai đây?


resized_IMG_3517

resized_IMG_3518

Hòa Mi in the making.

resized_IMG_3512

Em này ngày càng cải thiện ngoại hình, nhìn gầy suýt nhận không ra hehe.


resized_IMG_3520

Ai nữa đây?


resized_IMG_3521

Đại Nhân ngày càng bị hiệu ứng Twilight ảnh hưởng nhé, da trắng mắt xanh nhìn như ma cà rồng.


resized_IMG_3528

resized_IMG_3527

Diễn nháp. Cũng nhập lắm.


resized_IMG_3530

resized_IMG_3531

Nice pose, ăn ý phết.


resized_IMG_3533

Quản lý Quạ Đen (có ai để ý chiều cao 2 người không? )


resized_IMG_3534

Mình mặc đồ cũng rất ton-sur-ton nhá.


resized_IMG_3540

Đạo cụ tự dựng đây, nội hoa giả cũng hơn triệu bạc. @__@


resized_IMG_3522

Khổ thân Nhi, mắt bị tổn thương nên không trang điểm được, nhìn mặt ẻm buồn xo.


resized_IMG_3523

Đeo kính vào tự tin hẳn hehe. Ráng lành sớm, đi hát có chị có em cho vui. Êu, mình không makeup mà cũng... suýt trắng bằng chị em.


resized_IMG_3525

Bé Mik chuẩn bị ra diễn. Đây là lần xuất hiện đầu tiên trong một chương trình lớn sau Idol thì phải?


resized_IMG_3537

Cái này là after, tui đơ ghê.


resized_IMG_3538

Thi xong bé nào cũng đẹp ra hết hihi.


resized_IMG_3541

resized_IMG_3542

Verdette của show diễn cuối cùng nè.


resized_IMG_3545

Dáng chuẩn quá.


resized_IMG_3544

resized_IMG_3553

resized_IMG_3554

Ứng dụng kiểu nhảy burlesque vào đương đại, tương tự PCD.


resized_IMG_3555

No one does a better job when it comes to striking a pose. Looking forward to her 1st liveshow ever.

Vậy đã. Giờ qua Q.


Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2009-06-30

Tình Yêu & Chiến Tranh

Thứ tư, 01/07/2009 - 01:11:pm

Đầu tiên, tớ xin công bố địa chỉ blog chính thức của tớ: http://robbeyblog.tk/

Hãy click vào để biết được nó sẽ dẫn sang đâu. ^^ Như tớ đã nói, Facebook chỉ làm nền tảng cho tất cả các mối quan hệ bạn bè xã giao, bạn bè, fans etc. "Hãy dùng dịch vụ theo đúng thế mạnh của nó" là quan điểm của tớ. Đây sẽ là nơi tớ giao lưu thường nhật, và chia sẻ những thông tin mới nhất về các sản phẩm online và offline của tớ sau này. Vào Facebook trên tinh thần dạo chơi hơn là viết blog, vì ngẫm lại, cũng thật khó cho độc giả khi cứ phải căng mắt ra trước kiểu font quá nhỏ và background vô vị như thế.

Sau một tháng sử dụng thử hơn 10 dịch vụ blog phổ biến nhất thế giới hiện nay, mình quyết định sẽ tập trung vào trang robbeyblog.tk ngay sau khi 360 "qua đời" vào ngày 13.7.2009. Có nghĩa là, tất cả những bài viết mới nhất của mình sẽ được post tại website này trước các blog khác. Thời gian đầu, có thể độc giả còn chưa quen, nhưng mình tin là với tất cả các tính năng 100% hỗ trợ cho "công cuộc blogging" - dần dần người ta sẽ tìm đến đây nhiều hơn.

Mình sẽ nêu ra những lý do mình chọn nó, và vì sao các bạn nên chọn nó trong entry sau.

Nếu ai thắc mắc về cách sử dụng, mình sẽ làm hướng dẫn ở những bài viết tới. Còn bây giờ, chia sẻ một tí âm nhạc đã, lâu quá không post nhạc rồi hehe. Bài này tớ review cho tờ Yeah1 số 2, mọi người nhớ mua ủng hộ nhé. ^^


Alternative Pop

Mandy Moore - Amanda Leigh

Tiêu đề Amanda Leigh được hình thành từ tên thật và tên lót của cô ca sĩ kiêm diễn viên Mandy Moore. Đây là cách ám chỉ: Bạn sẽ nhìn thấy con người thật của tôi trong album này, chứ không còn là hình ảnh kẹo ngọt được nhà sản xuất nhào nặn nhiều năm trước đây. Chỉ bán được 16,000 bản trong tuần đầu tiên, có vẻ như người nghe nhạc vẫn chưa kịp nhận ra sự thay đổi vượt bậc của Mandy, nhưng bù lại, cô được giới bình luận đánh giá rất cao về sự trưởng thành và chín chắn trong âm nhạc.

Điểm - : Nếu quen với những âm thanh điện tử trên bảng xếp hạng hiện tại, bạn sẽ không đủ kiên nhẫn để nghe album này. Trên nền nhạc mang dư âm Pop của thập niên 70 (Pocket Philosopher với đoạn intro tương tự Close to You của Carpenters), Mandy tập trung vào ca từ và nội dung tổng thể của từng ca khúc hơn là những đoạn hook bắt tai lặp đi lặp lại.

Điểm + : Nhà sản xuất nổi tiếng của dòng Indie, Mike Viola, đã giúp Mandy phát huy khả năng sáng tạo và tính nghệ sĩ của cô. Hạn chế hiệu ứng phòng thu đến tối đa, chất giọng mượt và ấm của Mandy Moore được tôn lên rất đẹp. Điểm thuyết phục nhất là Mandy không "cố quá sức", lời ca khúc dù thông minh nhưng vẫn rất đời thường, không phức tạp hóa vấn đề. Chính bản năng và "gout" tốt đã giúp cô vượt qua định kiến "công chúa tóc vàng hoe" và khẳng định thực lực của bản thân.

Nghe khi nào? Sáng chủ nhật, bạn có thể vừa đọc sách vừa thư giãn cùng Amanda Leigh.


amanda


Tracklist
01. Merrimack River 4:26
02. Fern Dell 3:02
03. I Could Break Your Heart Any Day Of The Week 2:50
04. Pocket Philosopher 3:15
05. Song About Home 3:57
06. Everblue 4:13
07. Merrimack River (Reprise) 0:58
08. Love To Love Me Back 4:14
09. Indian Summer 2:23
10. Nothing Everything 4:23
11. Bug 2:16


Soul/Pop

Daniel Merriweather - Love & War

Sau nhiều cộng tác thành công với Mark Ronson (từng sản xuất cho Lily Allen & Amy Winehouse), Daniel Merriweather rốt cục đã phát hành album đầu tay và không ngạc nhiên khi dĩa hát đã vươn đến vị trí thứ 2 tại bảng xếp hạng UK.

Điểm + : Thầy phù thủy Mark vẫn chưa đánh mất phép thuật của mình, anh đã tạo nên những bản phối đậm chất Soul, tương tự Back to Black của Amy. Như hổ được chắp thêm cánh, Daniel sử dụng chất giọng khỏe khoắn và giàu xúc cảm của mình để truyền tải những thông điệp rất khéo léo, nhưng không kém phần thành khẩn. Bộ đôi cũng đảm bảo với người nghe radio những ca khúc dễ nghe và bắt tai như 2 singles RedChange.

Điểm - : Daniel thiếu một chút "thảnh thơi" khi hát như Amy, anh xử lý một số đoạn vẫn hơi tỉnh táo quá. Dù sao, sản phẩm vẫn xứng với sự mong đợi, một album đầu tay đáng tự hào.

Nghe khi nào? Album chứa đựng nhiều tâm trạng khác nhau. Khi bạn cần có người chia sẻ, hãy nhớ đến Daniel.


Love_and_war

Tracklist
01. For Your Money
02. Impossible
03. Change (feat Wale)
04. Chainsaw
05. Cigarettes
06. Red
07. Could You
08. Not Giving Up
09. Getting Out
10. Water & A Flame (feat Abele)
11. Live By Night
12. Giving Everything Away For Free


Pop/Rock

Ashley Tisdale - Guilty Pleasure

Vượt qua giai đoạn High School Musical để bước vào "nhạc phim" của chính cuộc đời mình, Ashley Tisdale đã can đảm mang một ít Rock vào album thứ 2, góc cạnh hơn hẳn sản phẩm của Vanessa Hudgens.

Điểm + : Ashley chứng tỏ mình không chỉ là một ca sĩ Disney "đặt đâu ngồi đó", cô bạn này đã tham gia vào nhiều công đoạn trong album, kể cả việc đồng sáng tác ca khúc. Cách hát vừa phải và trẻ trung sẽ giúp Ashley dễ dàng giữ lại lượng fans cũ, chứ không quá choáng váng với sự đổi mới lần này.

Điểm - : Giọng Ash không dày như Kelly Clarkson, nên xử lý đôi lúc còn khá non, chưa thoát ra được hết năng lượng của ca khúc.

Nghe khi nào? Sáng sớm, hãy cho vào ipod khi bạn đi học hoặc đi làm, bảo đảm sẽ mang lại sự tỉnh táo!


GP


Tracklist
01. Acting Out
02. It's Alright, It's OK
03. Masquerade
04. Overrated
05. Hot Mess
06. How Do You Love Someone
07. Tell Me Lies
08. What If
09. Erase And Rewind
10. Hair
11. Delete You
12. Me Without You
13. Crank It Up (Bonus Track)
14. Switch (Bonus Track)
15. Guilty Pleasure (Bonus Track)


Electro-hop

Black Eyed Peas - The E.N.D

Dù đã có sẵn trong tay #1 single Boom Boom Pow nhưng báo chí Hoa Kỳ xem ra vẫn không mặn mà lắm với "năng lượng" của Black Eyed Peas (The E.N.D có nghĩa là The Energy Never Dies). Nhóm cố gắng kết hợp Rap với Pop và Dance, nhưng kết quả vẫn mang tính chất thử nghiệm hơn là kiệt tác.

Điểm - : Ca từ khá trống rỗng, đôi chỗ hơi bị nhảm nhí, ví dụ như: "Nếu tôi có kẻ thù, kẻ thù sẽ cố giết tôi vì tôi là kẻ thù của hắn" (?!). Nếu BEP chỉ xem CD này như một dĩa hát để giải trí, có lẽ lời hát như trên cũng không có gì đáng nói. Đằng này, họ lại có tuyên ngôn như trong "Now Generation": Chúng tôi đại diện cho thế hệ này. BEP còn cố gắng chèn thêm một số nhận xét về... nền kinh tế để nghe có vẻ "cao siêu" hơn, nhưng thất bại bởi thiếu chiều sâu. Phần hát của Fergie cũng bị méo tiếng nhiều. Tiếc cho giai đoạn "Where Is The Love?"

Điểm + : Dù thế nào cũng không thể phủ nhận độ nóng của BEP, ban nhạc đang được nói đến nhiều nhất hiện nay. Những giai điệu trong album này đều rất dễ nghe và dễ nhún nhảy theo.

Nghe khi nào? Tối thứ 6 tại Club, không thể bỏ qua I Gotta Feeling hoặc Boom Boom Pow.


the_end_cover-500x500


Tracklist
01. Boom Boom Pow
02. Rock That Body
03. Meet Me Halfway
04. Imma Be
05. I Gotta Feeling
06. Alive
07. Missing You
08. Ring-A-Ling
09. Party All The Time
10. Out Of My Head
11. Electric City
12. Showdown
13. Now Generation
14. One Tribe
15. Rockin To The Beat
16. Simple Little Melody (Bonus Track)

Bonus CD

Tracklist
01. Where Ya Wanna Go
02. Simple Little Melody
03. Mare
04. Don't Bring Me Down
05. Pump It Harder
06. Let's Get Re-Started
07. Shut The Phunk Up
08. That's The Joint
09. Another Weekend
10. Don't Phunk Around

Tất cả các bài hát đều được rip từ CD gốc, HQ VBR quality. Bạn nào ở nước ngoài nhớ mua dĩa ủng hộ nhé. :)

PS: Còn chần chừ gì mà chưa vào http://wordpress.com/ để tạo một tài khoản?

Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2009-06-29

Có một loài Cá là Cá Tính

Thứ hai, 29/06/2009 - 01:05:am

Ba mình dạy, ra đời không được nóng tính, nhưng cũng đừng để ai bắt nạt. Rốt cục, không chỉ ngoài đường mà trong nhà mình cũng thế haha. Mình chỉ nghe theo và thực hiện những gì mình cảm thấy cần thiết. Còn lại chỉ là blah blah blah. Không quan tâm. Chủ tịch nước cũng thế, giáo viên chủ nhiệm cũng thế, Chúa có giáng trần cũng thế. Chả có gì khác biệt đối với mình.

Có nhiều kẻ rất buồn cười nhé, cứ phải chạy đến đây chứng minh này nọ, lời lẽ đao to búa lớn. Ha ha. Như thể mình nhớ được gì sau một cái delete. Đương nhiên mình vẫn đón nhận phản hồi chứ, kể cả những ý kiến trái ngược với mình, nhưng chỉ trong trường hợp mình cảm thấy chúng có giá trị tham khảo. Bộ nhớ của mỗi người có giới hạn, không nên để tâm những điều vẩn vơ. Một trong những lý do mình thích viết: để lưu lại những suy nghĩ và cảm xúc hiện tại, chứ một năm sau chưa chắc mình đã ấn tượng được chút gì về vấn đề A nào đó. Bạn biết đấy, nhiều điều tưởng chừng như to tát, nhưng về sau nhìn lại thấy mình phản ứng quá mức cần thiết. Âu cũng là những nấc thang để con người ngày một chín chắn hơn.

Mình nhớ rõ, bản thân chưa bao giờ khẳng định, "Chỉ có tôi là đúng." Có những quan điểm tồn tại song song, không nhất thiết người khác sai thì mình mới đúng được. Nhiều bạn không chấp nhận được điều đó, lại không lo bảo vệ luận điểm của mình, cứ nhảy chồm vào ý kiến đối phương mà... ăn vạ. Chi vậy?

Cái gọi là "cá tính" hình thành trong mỗi người kể từ khi họ sinh ra, mình tin thế. Nhiều bạn trẻ bây giờ tìm cách tự khẳng định "cá tính" như nói tục chửi thề, chơi xe chơi thuốc etc. Ảo quá, nó chẳng nói lên được điều gì cả. Khi bạn không thoải mái trong chính làn da của bạn, thiên hạ sẽ nhận ra ngay. Cũng như khi mình thử những trang phục mới, theo một phong cách mới, vẫn phải đảm bảo nó thoát ra được cái góc cạnh của mình. Phải thích! Rõ ràng, cho dù có biến hóa như thế nào, thì phần chất trong mình cũng không đổi.

Lúc mình học chuyên ngữ ở HHS, cô Brady luôn dành cho mình những lời nhận xét đại loại, mình mang đến nhiều góc nhìn mới khi cảm nhận một tác phẩm. Có lần cho Eric mượn homework để chép, đã dặn là nhớ thay đổi từ ngữ và cách hành văn, thế mà cô Brady vẫn... phát hiện và nhắc nhở trước cả lớp: Lần sau còn để bạn copy, điểm của cả 2 sẽ bị hạ xuống một nấc. Hux. Cho dù ở bất kỳ ngôn ngữ nào, khó mà giấu được cái tôi quá mạnh mẽ của mình trong cách diễn đạt.

Ở lớp Speech, mình học được: Không nhất thiết bạn phải đi theo con đường mòn, những gì có sẵn để chứng minh một điều gì đó. Chỉ cần bạn vận dụng những dẫn chứng cần thiết, và dùng lý lẽ của chính bạn để hỗ trợ cho quan điểm của bạn, bài diễn thuyết đó đã thành công.

Đó là ví dụ cho những gì cần nhớ - chắc chắn mình sẽ khắc cốt ghi tâm mãi mãi.

Cũng khó nhỉ? 360 sắp đóng cửa đến nơi, việc gì phải cố tình... câu khách? I just don't get it. Trước cả khi viết blog, cách viết của mình vẫn y vậy, "nghĩ gì viết nấy". Tại sao bạn không nhận thấy rằng: Mỗi dòng chữ đều phải thỏa nhãn mình trước tiên? Thế là đủ. 1 người đọc cũng vậy, 1000 người đọc cũng vậy, 1000000 người đọc cũng vậy. Thế hóa ra, càng đông người quan tâm đến bạn, bạn cần phải giả tạo hơn à? Đó là điều mình còn thiếu đấy. Mình mà được tí chút giả tạo thì mình đi làm... nghệ sĩ xừ nó zồiiiiiii. Đùa tí.


Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2009-06-28

Sự Sống, Cái Chết & Michael Jackson

Thứ hai, 29/06/2009 - 01:05:am

Sáng hôm qua, vừa mở PC đã thấy tin MJ qua đời. Kiểm chứng qua các trang web uy tín, hy vọng chỉ là một trò đùa ác như Whitney từng bị. Đọc. Lặng 10 giây. Ừ.

Bác của mình mới chết ngày kia, chồng cô 2. Mình không đi viếng, vì chả thấy cảm giác thương tiếc gì trong người cả. Chuyện cũng dài dòng, và chả có hứng kể lể quá nhiều ở đây. Chỉ tóm gọn là mình cảm thấy phiền hà bởi gia đình đó, mỗi lần sang là than nghèo kể khổ, xin tiền này nọ. Mình thường không tiếp chuyện, đóng cửa phòng. Chỉ biết là bà nội bấy nhiêu tuổi đời rồi mà vẫn phải lo cho con gái từng li từng tí, trong khi nhẽ ra phải là ngược lại. Vậy mà có những người suốt ngày trù cho ông bà ... để chia gia tài.

Khinh. Chả đời nào mình nhỏ một giọt nước mắt cho những người như vậy. Mình ghét sự giả tạo.

Có thể bạn sẽ ca cho mình nghe bài "Một giọt máu đào hơn ao nước lã". Hì, mình không quan trọng truyền thống, chỉ tham khảo và tiếp thu có chọn lọc. Sẽ ghi lại đoạn hội thoại này như điều đáng nhớ cho nhật ký ngày hôm qua.

Mẹ: Tối nay đi đám ma của bác nhé.
Mình: Không, con đi xem ca nhạc.
Mẹ: Ông bà nội nghe vậy lại mắng đấy.
Mình: Thì bảo lại là con đi công việc.
Mẹ: ...
Mình: Không có ca nhạc thì con cũng không đi đám ma. Nhạc nhẽo có nhiêu đó, thật ra cũng lười xem.
Mẹ: Sao vậy?
Mình: Khi sống có quan tâm gì đến ông bà đâu. Ông bệnh nằm viện thì chả bao giờ đi thăm, sang nhà thì toàn xin tiền anh em, đi ra đường thì toàn bôi bác con cái nhà này. Đi viếng một người như thế à?
Mẹ: Nhưng ông bà sẽ la cả tao không biết cách dạy con.
Mình: Thì mẹ cứ mặc kệ.
Mẹ: Kệ sao được?
Mình: Bây giờ mẹ chỉ ở nhà là chủ yếu. Con ra đời làm việc, gặp biết bao nhiêu người, kẻ ca tụng người chê bai. Đời mình sống thì tự mình biết. Mẹ biết cách dạy con hay không cũng tự mẹ cảm nhận được. Con của mẹ có từng nghiện ngập như con của bác không? Để tâm nhận xét của người khác thì chắc con tự sát mấy mươi đời rồi.
Mẹ: Thà là người ngoài nói, còn đây là ông bà.
Mình: Ai cũng vậy, không ai sống thay, nghĩ thay cho mình được. Kể cả mẹ, con cũng chỉ lắng nghe có chọn lọc, có những suy nghĩ thời ba mẹ đâu còn áp dụng vào thời buổi này được nữa. Sống miễn sao không thẹn với lòng là tốt rồi.

Mẹ rất ngại... tranh luận với mình, vì mình luôn biết mình đang muốn gì, nói đúng chứ không nói ngang.

Tối qua mưa quá trời, mình cũng ở nhà chứ chả đi đâu. Nguyên văn là tổ tiên nhắc nhở như vậy, 3 dấu hiệu lận nhé. Lấy nhang ra thì bị rơi ra ngoài vài que, cầm quẹt cũng bị rơi, mọi khi đâu có vậy. Đang khấn thì nghe tiếng tin nhắn, thắp xong lấy ra đọc: "Trời mưa to ghê cơ!" Cô em gái tự dưng nhắn như thế, chả ai khiến. Hiểu ha.

Có ai còn nhớ thời điểm này năm ngoái, mình mất đồ liên tục (ví, điện thoại, máy ảnh etc.), lại hay bị ngã xe. Đỉnh điểm là khi chìa khóa xe bị... mất tích, gọi thợ đến làm lại chìa, ông í lăn đùng ra, sùi bọt mép ngay trước mặt mình. Lần đầu tiên thấy cảnh rùng rợn như thế. Mình bảo papa bán ngay chiếc xe đó, còn hỏi có nên đi chùa cúng gì không. Papa bảo mình... khùng, ông bà ở nhà thiêng thì không xin, đi lên chùa làm gì? Ờ. Trước đây, chắc tổ tiên còn chả nhớ mình là ai, vì có mấy khi đứng trước bàn thờ đâu. Kể từ lúc mình để ý chuyện nhang đèn, đi ra đường không bị... té nữa, do tay lái tiến bộ hay có người đỡ? Chả biết. Có lần bị viêm họng mà lười đi bác sĩ, lên xin cũng... hết luôn. Công việc thuận lợi hơn trước, các mối làm ăn và mối quan hệ đều tự động tìm đến, wow mình hết lần này đến lần khác. Đó là chưa kể những lúc mình xin giùm bạn bè, ông bà cũng giúp nữa. Mấy vụ đó trong âm thầm nhiều hơn, mắc công mang tiếng kể lể hehe.

Nhà này chắc có truyền thống thích giúp người. Hồi đó nhiều khi nghĩ ba lo chuyện bao đồng, nhưng giờ mới thấy không phải vậy. Đó chỉ là lối suy nghĩ ích kỷ mà bạn vẫn thường gặp. Chả hiểu do môi trường nước mình hay như nào, thấy ai phụ ai cái gì là cứ nghĩ đến chuyện tiền bạc và sex xiếc. Đâu cần bạn phải đi làm từ thiện. Cái thiện là thiện ở tâm, bạn chỉ cần tự tôi luyện bản thân, giúp đỡ những người xung quanh đã là thiện rồi. Tham ô, lừa đảo, chà đạp lên người khác để kiếm một đống tiền dơ - đi đến mấy chỗ từ thiện, do thực tâm muốn vậy hay do áy náy với những điều xấu đã làm?

Haizz.

Sống đúng là nghệ thuật. Nhiều thứ nhìn vậy chứ không phải vậy, và ngược lại. Nó cũng như một bài hát, một bức tranh, mỗi cá thể đều có một cảm nhận riêng. Con người ta cố gắng xây dựng nên cái gọi là lề thói, phép tắc, đôi lúc quá cứng nhắc và quên mất rằng tất cả vốn chỉ là tương đối. Ngay đến luật pháp dù chặt chẽ cách mấy cũng sẽ có kẽ hở, và liệu lách mình qua những cái khe ấy, có biến sai trở thành đúng không? Bởi, thanh thản nhất là làm theo lương tâm của bạn.

Như là một "phong trào", cả ngày hôm qua nhiều người cứ đề nghị mình viết về Michael Jackson ở các trang mạng xã hội. Thế là tự dưng... không muốn viết. Thấy nó "Susan Boyle" quá, "Colbie 6 tuổi" quá. Người chết cũng không yên. I'm so sick of the media. Truyền thông ngày càng đói kém thông tin, thế nên có cái gì cũng rần rần rần rần lên. Độc giả thì hùa theo, như sợ bản thân sẽ bị... mất phần hay sao í. Làm mình liên tưởng đến cảnh giật cô hồn.

Khi MJ còn sống, cánh nhà báo cứ tìm cách moi móc đời tư của ông, không có lại còn bịa đặt ra, photoshop thêm vào, khiến cho hình ảnh của ông hoàng nhạc Pop này đã xấu lại ngày càng... kinh tởm thêm. Nào là lạm dụng trẻ em, nào là muốn biến thành người da trắng, chứ không chấp nhận sự lý giải về bệnh bạch tạng của ông. MJ đã khẳng định qua ca khúc Black or White: dù bạn đen hay trắng thì cũng chả thành vấn đề gì cả.

Bạn biết MJ mất vì lý do gì không? Đau tim. Chứ không phải là căn bệnh ung thư đang đeo bám. MJ đã tránh khỏi showbiz từ rất lâu mà vẫn không tránh khỏi những điều tiếng. Thiết nghĩ, nếu người ta chịu buông tha cho ông ấy, chắc đã không dẫn đến "cái chết quá sớm" như vậy, trước cả khi MJ thực hiện tour diễn. Cũng chính những kẻ từng bôi nhọ trên mặt báo, bây giờ lại viết về sự tiếc thương. Khinh. Lúc sống thì không "thương", chết rồi còn "tiếc" làm gì?! Đạo đức giả.

Bàn xa hơn, về những vụ tự tử của nghệ sĩ Hàn Quốc. Cứ tìm cách đổ lỗi cho 1 - 2 nhân vật nào đó cũng vô ích. Lỗi là ở tất cả những cá nhân nào thích hại người, thích nói xấu đồng loại, thích a dua, thích buôn chuyện, góp phần tạo nên áp lực khiến người khác phải kết liễu chính cuộc sống của họ. Để làm gì? Để tìm sự giải thoát. Nên mừng cho họ chứ! Thử để bạn sống như cái bảng phóng phi tiêu xem, mỗi ngày bị đâm bao nhiêu nhát vào da thịt, nhưng lại không thể chết.

Nhìn một số blogger bình thường chỉ "chầu chực scandal" để chửi rủa những người nổi tiếng, bây giờ bày đặt mourn Michael Jackson. Tự dưng muốn bật cười. Ha ha ha. Cô Hồ Hương lên báo nói về MJ, đọc cũng khá... hâm hâm, không biết phải nguyên văn do cổ trả lời không nữa. Chỉ thấy tội cho cổ, lại bị đám linh cẩu lôi ra cắn xé, bọn này một mặt giả khóc MJ mặt khác lấy cớ đó chửi Hương Hồ. Hay họ nghĩ, những lời lẽ đó chưa đủ ác để khiến cô kia tự sát hay lên cơn đau tim? Trừ khi cô này lăn đùng ra chết, bằng không chúng chỉ nói cô í... chai mặt.

Thấy vui vui khi vô tình đọc link "Bảo Thy tạm dừng hát nhạc Ngoại". Hơi tiếc vì đến bây giờ em này mới có quyết định sáng suốt đó. Mình không hẳn phản đối chuyện cover, nhưng dù đúng dù sai, lạm dụng cái gì quá cũng sẽ gây phản cảm. Nhưng mình tin, mỗi con người phải vấp ngã mới trưởng thành được, không phải tuổi tác mà là sâu thẳm trong tri thức. Vài bạn cứ tôn vinh mình lên làm anti #1 của Bảo Thy sau khi... đạo lại bài Công Chúa Hôi Nách, cứ tưởng mình có nhu cầu tìm hiểu điểm xấu của ẻm lắm. Việc gì phải thế nhỉ?

Không vị tha đối với lỗi lầm của người khác, đến khi chính bạn bị rơi vào thế tương tự, chỉ nghe những tiếng cười xung quanh: Đáng đời. Mình chứng kiến nhiều rồi. Những người sống tiêu cực, họ không bao giờ có được những mối quan hệ thực sự cả. Các cá thể yếu đuối có khi sẽ kéo bè kéo phái hùa theo, nhưng đừng mong có sự chia sẻ rút ruột rút gan. Họ dựa dẫm, nhưng họ vẫn sợ. Thế thôi.

Michael Jackson, sống gần chục năm như ngọn nến yếu ớt, bao nhiêu cơn bão tấn công mà đến giờ mới đổ gục. Thôi, tranh đấu nhiều quá để làm gì, bây giờ ông ở chốn bình an rồi. Ai thực sự yêu quý MJ, tự khắc đã có nhạc của MJ để mà nghe, chứ không phải chờ tới lúc người ta chết mới hùa theo thiên hạ. Chi vậy? Mình sẽ chia sẻ với các bạn ca khúc này.

Richard Claydeman & James Last - Candle In The Wind

R.I.P., M.J.


Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2009-06-27

Sinh Nhật Én Đầu Đàn

Thứ hai, 29/06/2009 - 01:04:am

Mình đang rất hứng khởi với hợp đồng sắp tới, nhưng nói trước bước không qua, nên chưa thông báo với cả nhà được hihi. Đến lúc đó, có khi chưa cần "thông báo" là mọi người đã biết rồi. Mình không phải "thủ đoạn" để có điều này điều kia, nên khi nó thực sự đến với mình, hiển nhiên sẽ trân trọng và enjoy nó hơn bất kỳ ai khác. Ở hiền gặp lành mà. ^^

Bạn sống ở xã hội này, thành công hoặc nổi bật, lập tức sẽ có người ganh ghét và tìm mọi cách để dìm bạn xuống. Nên nhớ rằng, thanh giả tự thanh. Điều mình rút ra được là: Cứ mặc bọn cô hồn tự do bêu xấu, vì họ chả dính dáng gì đến đời sống của mình để những người có-đầu-óc phải bận tâm. They're going to hell anyway. Chính bạn bè của mình mới giúp mình xây dựng reputation, và nếu không nhờ họ lan tỏa giùm tiếng thơm, chắc mình cũng không có được những thứ mình đang có. Thank you guys.


resized_IMG_3279

Bạn nào ghé qua Hide Away nhớ thử Icecream Float (trong ảnh là Root Beer aka. Xá xị). Trời nóng vầy uống đã.


resized_IMG_3283

Dạo này bàn công việc toàn hẹn ra Hide Away, ăn uống luôn ở đó. Có mối quan hệ tốt cũng hay. ^^


resized_IMG_3286

Vẫn sắp xếp đến sinh nhật của Én Vàng đúng giờ nhá.


resized_IMG_3287

resized_IMG_3289

Ánh sáng ở karaoke làm thức ăn lung linh quá. ^^


resized_IMG_3291

Khô bò


resized_IMG_3293

Shrimp cake. Mình có thói quen chụp lại các món ăn trong ngày, bác Nam Photo nói như vậy cũng tốt, nhỡ có bị... ngộ độc thực phẩm còn biết đường mà lần. Ack.

1
resized_IMG_3295

2
resized_IMG_3296

Tuấn Anh bư bư năm nay bước sang tuổi 30 zồi, dừ phết kekek.


3
resized_IMG_3300

4
resized_IMG_3301

Chủ xị than phiền là ảnh của ổng ít nhất, mà... đúng vậy!


5
resized_IMG_3302

Hoài Trinh MC - hát karaoke mà tâm trạng theo bài hát vậy đó! Ở ngoài nhìn xinh hơn. ^^


6
resized_IMG_3305

Bạn áo đen bên CATS thì fải?


7
resized_IMG_3307

Bạn ngoài rìa giống Raymoon ghê gớm, mới vào phòng nhìn hết hồn. Kiến trúc sư?
Bạn áo xanh biết góc pose nào đẹp nhất của mình, tí nữa xem mấy ảnh khác, y chang kakak.
Bạn áo đỏ cứ thích ôm ôm, ghê nhứt rùi đó.
Bạn áo sọc hình như là diễn viên kịch.


8
resized_IMG_3308

Tuyết Vinh - trẻ khỏe xì tin năng động lắm. She's quirky.

9
resized_IMG_3311

Bá Niên MC với đúng kiểu pose đó, thấy ko? Haha. Bạn áo đỏ là MC Như Quỳnh năng động, aka. Én Bạc.



Phương Hiếu MC - hình như tròn ra đó nha. Bạn này cười nhìn thân thiện mà lúc thi ít cười quá.



Bạn áo sọc ko phải MC, thiên nga (chít mất) tự dưng lạc vô bầy én haha.



Áo tím là Ngọc Hân MC, cũng dân du học sinh như miềng. Nhìn xinh hơn khi thi.


13
resized_IMG_3315

Bạn Quỳnh cười thả ga. XD


14
resized_IMG_3320

Coi bon chen chưa kìa, kẻ thứ 3!


15
resized_IMG_3321

Mình đã bảo, bạn ấy chỉ đúng một kiểu pose!


16
resized_IMG_3322

2 kiều nữ shinh đệp.


17
resized_IMG_3323

Tam ca 3 con én.


18
resized_IMG_3324

Tấm này có flash mà vẫn xinh ra phếch! Tự nhiêngggggg có cha Quang!!! ><



Tấm này nhìn trắng dã manggggg gợ. Bạn Bá Niêngg cũng đúng kiểu pose đó hahaha.


20
resized_IMG_3328

Mới biết a Tuấn Anh cũng quen bạn Trang khàn.


21
resized_IMG_3329

Tấm này dễ thương ghê, bạn Hiếu nhìn đúng điệu đại gia và một tá kiều nữ luônggg.


22
resized_IMG_3331

23
resized_IMG_3330

Khổ nỗi, mải mới được hát 1 bài mà cũng không yêngg.


24
resized_IMG_3332

25
resized_IMG_3333

Cha nài đi đâu cũng tác nghiệp. Chụp không hề thấy mặt nha, mà đưa ai coi cũng biết hehehe. A nổi tiếng wá zồiii.


26
resized_IMG_3335

So cute.


27
resized_IMG_3339

MC Duy Mạnh - nghe giống kiếp đỏ đen nhỉ? Mới mở quán café ở đường Ng Đình Chiểu.



Ng đẹp Hoài Trinh mời bánh mình nè.

Bi chừ lại đi công việc đã. Khi nào vìa viết blog tiếp nha!

PS: Phải đánh số vì dạo này import ở Facebook hay bị mất ảnh, nhìn vào để bik thiếu cái nào còn bổ sung sau!



Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2009-06-26

Reality TV: Khán Giả vs. Producers

Thứ hai, 29/06/2009 - 01:04:am

Mặc dù luôn hô hào câu châm ngôn "Khán giả quyết định kết quả chung cuộc"; nhưng trên thực tế, các nhà sản xuất truyền hình thực tế trên toàn thế giới vẫn tìm cách có được người thắng cuộc theo ý của họ.


american idol finale arrivals 210509

Vì sao?

Khán giả không... đáng tin. Đó là điều mà họ dễ dàng nhận ra ngay sau những vòng bình chọn đầu tiên. Cũng không quá khó hiểu khi tồn tại nơi người xem cảm giác hời hợt, cả thèm chóng chán. Sau một ngày làm việc mệt mỏi, họ chỉ mở TV lên xem để xả stress, và hiển nhiên những gì bắt mắt, ăn tai sẽ hiện ra rõ ràng hơn là "tiềm năng trên thị trường" - mục tiêu chính mà producers nhắm đến sau cuộc thi. Ít có ai chịu căng thẳng đầu óc ra để phân tích xem thí sinh A có thể làm gì ở 2 vòng thi tới, hoặc thấu được rằng thí sinh B năng lực chỉ đến đó mà không thể đi xa hơn.

Tyra Banks từng giải thích vì sao America's Next Top Model không thể giao cho bàn tay khán giả: "Vì modeling không giống ca hát, chúng tôi cần những gương mặt fresh để tạo nên những xu hướng mới, chứ không phải nét đẹp đại chúng phổ thông."


michelle_mcmanus

Và giám khảo vào cuộc.

Sau thất bại nặng nề trên thị trường của Michelle McManus tại Pop Idol mùa 2 (show này lập tức bị hủy, thay vào đó là X-Factor) và Taylor Hicks tại American Idol mùa 5, nhà tổ chức American Idol đã quyết định trao cho các vị giám khảo quyền lăng xê đến tối đa những thí sinh chương-trình-cần.

Ngay trong đêm Gala đầu tiên của Top 13 mùa giải này, Paula Abdul đã tuyên bố chắc nịch trước hàng chục triệu khán giả xem đài: "Tôi sẽ nhìn thấy Adam Lambert và Danny Gokey trong đêm chung kết." Kara DioGuardi mạnh dạn tôn vinh Adam lên làm Rock God, dù anh vẫn chỉ là một thí sinh tham gia cuộc thi.

Simon Cowell cũng không ngoại lệ, dù ông được đánh giá là vị giám khảo khách quan nhất. Khi thí sinh không còn giá trị "tạo kịch tính", Simon sẵn sàng gạt bỏ họ ra khỏi cuộc thi, bằng những phát ngôn định hướng khá rõ rệt. Ví dụ sau phần thi không đến nỗi nào của Anoop Desai, Simon nói: "Đây là màn trình diễn tệ nhất từ đầu mùa giải đến giờ của em." Hoặc như Lil Rounds trình diễn đầu tiên, Simon chưa kịp nghe những thí sinh còn lại hát mà đã phát biểu: "Chắc đây là đêm cuối tôi thấy em." Liệu bạn có muốn bình chọn nếu đó được cho là... đêm cuối của họ? Dù thí sinh không nản, fans của họ cũng nản. Không lấy làm ngạc nhiên khi Anoop và Lil bị loại ngay sau đó.


taylor

Khán Giả Quyết Định Không Nghe Lời!

Ở mùa 5 và mùa 6 của American Idol, khi Simon dự đoán Taylor Hicks và Jordin Sparks sẽ trở thành thần tượng trong đêm thi cuối, kết quả như mặc nhiên chiều ý ông.

Tuy nhiên, trong 2 năm gần đây, khán giả rất thích làm ngược lại lời bình luận của giám khảo. Simon dẫu có chắc như đinh đóng cột Archuletta sẽ chiến thắng, điều đó cũng không làm cho fans của David lớn nao núng, ngược lại bình chọn hết mình và giúp anh tiến đến ngôi vị Idol.


Susan Boyle

Trường hợp Adam Lambert và Susan Boyle cũng vậy. Các thí sinh cho biết, không ai được phép liên lạc với truyền thông cho đến khi... bị loại. Do đó, mọi hoạt động lăng xê đều phụ thuộc vào ban tổ chức. Ai có đọc báo thường xuyên cũng nhận thấy Adam và Susan được "mồi chài" để kéo khán giả xem TV rất nhiều, không chỉ là giọng hát, tài năng mà còn là những vấn đề kém liên quan như... giới tính, tuổi tác, "chưa bao giờ được hôn". Adam thậm chí được lên bìa tạp chí lớn Entertainment Weekly ngay trong khi cuộc thi đang diễn ra.

Truyền thông không bao giờ quá thừa thải, không ngạc nhiên khi Adam và Susan tiến vào chung kết. Tuy nhiên, chính sự thiên vị của nhà sản xuất đã khiến cho fans các thí sinh khác không được hài lòng. Và khi thần tượng của họ bị loại, hẳn nhiên họ sẽ không "thèm" vote cho hạt giống của nhà tổ chức, mà chuyển hướng sang thí sinh còn lại.

Simon cũng từng thừa nhận, Idol là cuộc thi... bình chọn chứ không phải ca hát, và phiếu nào cũng là phiếu. Nếu bạn tạo được ồn ào trong dư luận mà họ không chọn bạn, thì cũng chỉ là "có tiếng không có miếng". Do đó, sự lăng xê của ban tổ chức hoàn toàn có thể là con dao 2 lưỡi.


Kết

Reality TV đã không còn quá mới mẻ, nếu nhà tổ chức nghĩ khán giả ngoan ngoãn chịu để "dắt mũi" đi, họ đã có những bài học quý giá. Nhưng như thế mới gọi là thử thách, chúng ta hãy cùng chờ xem producers sẽ còn vận dụng đến những chiêu thức gì sắp tới để đạt được kết quả như ý muốn.

Robbey.



resized_IMG_3369

Cách làm việc của bạn Robbey luôn luôn khiến cho các vị biên tập viên phải hồi hộp, toàn gửi bài vào phút... 90. Tình hình là article chỉ được viết trong vòng chưa đầy 1 tiếng, như viết blog. Nhưng được cái, không cần phải chỉnh sửa gì nhiều, như bài phía trên được đăng nguyên văn luôn đấy! So rồi, không thấy chi tiết nào bị thay thế cả. Hihi.

4 trang quốc tế do tớ xử cả, nên phần chất đương nhiên phải đảm bảo. Mới mua về nên chưa có thời gian đọc những mục khác, chỉ kịp thấy khâu hình ảnh kỳ này tiến bộ hẳn so với số đầu tiên. Mình rất thích cách mix màu, trẻ trung và trendy. Chất liệu bìa cũng ngon lành cành đào hơn trước. Mình không phải là fan của Yeah1 TV hay website, nhưng sản phẩm tạp chí thì hoàn toàn vừa ý. Đúng là chủ xị ngon lành, đứa con tinh thần cũng ngon lành!

Chụp vài trang tham khảo thôi nhé, báo đến 100 trang lận. Giá không đổi 8888 đồng.


resized_IMG_3358

resized_IMG_3359

resized_IMG_3362

resized_IMG_3363

resized_IMG_3365

resized_IMG_3367

resized_IMG_3364

resized_IMG_3368

Tối nay về sẽ lại viết entry mới, chờ xem nhé. Bi chừ đi coi các bé 9x hát hò như nào cái đã hehehe.


Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2009-06-25

Đám Hỏi Mài

Thứ năm, 25/06/2009 - 08:51:am

Mùi vừa xong đám hỏi, vậy là cả 3 bà chị họ yêu vấu của mình đều yên bề gia thất cả rồi - Hà và Quỳnh đã có em bé. Điều này cũng có nghĩa là, 2 bên nhà nội ngoại từ đây sẽ đẩy mọi câu hỏi cưới xin sang mình ha ha ha. Ta chẳng sợ, phận lãng tử rong chơi chốn giang hồ. Sến vãi đạn.

Ta nói, đi với người đẹp riết, độ lãnh cảm ngày càng tăng cao. Mãi vẫn chưa tìm được người nào phù hợp, trong khi mình... dễ tính thế kia. Hmm. Chắc là chưa đến lúc, mọi thứ đều nằm trong quyển sách của số phận hết zồi. ^^


resized_IMG_3195

Tên sợ chưa? Vợ... Mỉa Mai, chồng Nhân Quyền, nghe như sắp nắm tay nhau sang Mỹ cãi vụ chất độc màu da cam cho Việt Nam. Dì Hương nói, tên anh Quyền dài quá, để tiết kiệm tiền cắt chữ chỉ cần ghi một từ MÀI là đủ. Get it? Mai Quyền (Huyền).


resized_IMG_3196

Nhà gái.


resized_IMG_3198

Nhà trai.


resized_IMG_3202

Cô dâu phát hiện paparazzi.


resized_IMG_3203

resized_IMG_3205

Ngoại phát biểu đôi lời.


resized_IMG_3207

Mẹ chồng đeo bông tai.


resized_IMG_3210

Và đến lượt anh chồng. Mặt chị Mùi nhăn nhó, nghe bảo chú rể chỉ mới đeo tai lần đầu. Hê hê, lần đầu lúc nào cũng ... nhỉ?


resized_IMG_3211

Thoải mái hơn rồi nè.


resized_IMG_3213

Đeo dây chuyền.


resized_IMG_3218

Mợ tư đang giới thiệu các thành viên bên ngoại: Mợ 5, Cậu 5, Mợ 4, Dì Thịnh, Cậu 4, Dì Thương, Mẹ, Dì Hương (trái sang phải).


resized_IMG_3223

Mấy bé gái là bên nhà trai. ^^


resized_IMG_3224

Anh họ và em trai tui nè, hot boi ko kakak.


resized_IMG_3229

Bé Bi cũng là... chị họ tui đó, nhà này tui nhỏ nhất haha.


resized_IMG_3232

Ku Ti và dì Thịnh.


resized_IMG_3233

Heo em nữa.


resized_IMG_3238

Mình, Myta, Đạt, Bi


resized_IMG_3241

Mẹ & Mùi


resized_IMG_3244

Nhật & Mama.


resized_IMG_3249

Món khai vị. ^^


resized_IMG_3255

Mực né.


resized_IMG_3257

Mới uống tí bia mà mặt mũi đã dư lày.


resized_IMG_3261

Chiên mực mà hớn hở vậy đó hehe.


resized_IMG_3262

Con cá này chả biết tên, mà ngon phết!


IMG_3263

Bé Na con dì Thịnh trắng hồng.


resized_IMG_3265

Bé này là con chị Quỳnh, ko phải ăn cơm trước kẻng nha kakak.


resized_IMG_3268

resized_IMG_3270

Đây là lần đầu tiên mình tham gia các tiết mục trao quả - trả quả.


resized_IMG_3272

Zoom lên sẽ thấy mấy bạn background nhí nhố quá đó nha!

Vậy đã. Đến giờ đi công chuyện.

Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2009-06-24

Tạo Theme Cho Profile Facebook

Thứ năm, 25/06/2009 - 08:51:am

Chức năng chính của Facebook không phải là viết blog. Do đó, mọi công cụ liên quan đến blog đều không được dâng đến tận răng như những dịch vụ blogging khác. Tuy nhiên, chính nhờ vậy, bạn lại có thể tự mày mò và khám phá các applications của nó. Lần này, mình sẽ hướng dẫn cách tạo theme, không phức tạp chút nào. ^_^

Bước 1: Vào trang http://www.facebook.com/group.php?gid=52615126526


1

Click vào Join this group để gia nhập nhóm. Do you want to join How To Add Backgrounds To Facebook? Join.


2


Bước 2: Vào Invite people to join để mời bạn bè vào nhóm này. Đây là bước rất quan trọng, bởi chỉ những người sử dụng application này mới có thể thấy được theme của bạn.

Bước 3: Cài đặt application vào Profile bằng cách truy cập vào trang

http://www.yontoo.com/Install.aspx

Hoặc

http://apps.facebook.com/pagerage/


3

Chọn Allow.

Bước 4: Đóng trình duyệt web và mở lại.

Bước 5: Chọn lựa theme tùy thuộc vào phong cách và sắc màu yêu thích của bạn tại đây:

http://apps.facebook.com/pagerage/

Vậy là xong!


4

Create Your Own Background để bạn tự tạo theme ngoài các theme sẵn có. Ảnh nền cần được upload trước ở Flickr hoặc một trang upload ảnh khác, sau đó dẫn link sang Page Rage.


Lưu ý: Lớp Yontoo Layers là cần thiết để bạn "dán tường". Nếu trình duyệt web của bạn chưa có sẵn, thì hãy cài đặt như sau:

Bước 1: Đảm bảo máy có Firefox 3 hoặc Internet Explorer 7 trở lên.

Bước 2: Gần trên cùng của trang Page Rage, bạn sẽ thấy flash "Important!" Bấm vào "Get Plug-in."


ff1


Bước 3: Chọn "Allow" ở góc phải trên cùng để tiếp tục.


ff2


Bước 4: Khi đã tải xong Yontoo Layer plug-in, Firefox sẽ yêu cầu bạn khởi động lại chương trình. Bấm "Restart Firefox" để plug-in có hiệu lực.


ff3

Bước 5: Bắt đầu chọn theme đi nào. Tớ thích báo đốm nhất nên chọn theme Jaguar trong mục Animal. ^^


5

Sẵn đây, tớ vừa tạo ra Page Little Dog dánh cho những bạn yêu cún (do những entries trước khá hút comment tại các blog). Đường tắt nè:



resized_02 (75)

Mọi người vào chơi và add nhé. Đây sẽ là nơi để post ảnh cún xinh và các dịch vụ cho cún.


Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2009-06-23

Đại Nhà Báo

Thứ năm, 25/06/2009 - 08:51:am

Hôm qua cũng nhận được vài tin nhắn chúc mừng, nhân ngày Nhà báo Việt Nam. Vài tin đầu tiên, mình có nhắn lại: "Viết báo không có nghĩa là nhà báo nha!" Sau đó thì cũng lười, nên thôi cứ cảm ơn chung chung hehe.

Mình rất ghét định nghĩa, đặc biệt là ở Việt Nam, khi cái gì cũng dở dở ương ương không rõ ràng. Ví như khi nói đến chữ "nhà báo", ý bạn là reporter hay critic? Mình thì chắc chắn đi theo hướng critic hơn rồi đó. Reporter là những người đi xem show chỉ biết ghi ghi chép chép lại lời của ban giám khảo, về đăng lại y chang, nhiều nhất là đợt Sao Mai Điểm Hẹn vừa rồi. Hoặc là họ thiếu kiến thức để tự nhận xét, hoặc là họ quá nhạt.

Xã hội bây giờ thông minh hơn nhiều rồi. Trò ngu dân thì ở đâu cũng có, kể cả các chương trình cực kỳ thành công ở Hoa Kỳ, ban giám khảo cũng bị nhà sản xuất giật dây khi phát biểu cả thôi. Công bằng nhất là tự lắng nghe bản thân, thấy đúng thì đồng ý, không thì đừng dại gì nghe theo. Mọi thứ chỉ nên dừng ở mức độ tham khảo. Mỗi người đều có thể trở thành nhà bình luận. Sở dĩ mình có thói quen viết từ bé, vì mình muốn tự nghe chính mình đang nghĩ gì, phải trải dài mớ hỗn độn ra câu chữ thì mới thấy mọi thứ rõ ràng được. Mình không đẻ ra đã là hot blogger này nọ. Thông tin từ trang blog này không phải sưu tầm, mà là ý kiến cá nhân. Nếu hợp ý độc giả, tự người ta sẽ ghé lại để tìm sự đồng cảm. Nếu nhảm nhí, thiếu chiều sâu, mình tự hỏi ai nên quan tâm? Một tiệm quần áo bán đồ như giẻ rách, dù hạ giá cách mấy, cũng chả ai vào mua. Đâu phải không có sự lựa chọn?

Còn nhớ cách đây hơn một chục năm, teen bấy giờ trần truồng "thông tin tuổi chúng mình", có cái giẻ rách cũng phải quấn vào đỡ. Mực Tím gần như độc quyền còn gì? Hoa Học Trò ra đời, và ăn thị trường từ trong Nam ra đến ngoài Bắc, thắng đậm. Rất nhiều biên tập viên, cộng tác viên của các tờ báo lớn nhất nước hiện tại đều liên quan đến HHT. Dù có nhiều ý kiến khác nhau, nhưng mình vẫn cho rằng Hoa Học Trò là tiêu biểu của sự thành công trong lĩnh vực báo chí - vừa mang tính giải trí cao, vừa có tính giáo dục nhẹ nhàng. Tất cả các báo teen về sau đều học hỏi HHT & 2! nhiều.

Bây giờ? Mình thích Đẹp & Đàn Ông - chỉ có hứng thú với 2 tạp chí này mỗi khi dừng ở sạp báo.

Báo mạng? VnExpress. Mấy trang khác chỉ dùng để tham khảo khi research thông tin.

Phóng viên yêu thích của mình? Mình chỉ quan tâm tới mảng văn hóa nghệ thuật, ai không thuộc mảng này thì skip được zồi nhé.

Người đầu tiên là Nhiêu Kiến Huy (Bắp lấy nghệ danh từ ông này ah?). Không phải do chơi với ông mập này mà khen; ngược lại, thấy hay nên mới chơi. Mình không thích qua lại với những người bất tài, nổi tiếng hay không chả quan trọng. Mình cảm thấy học hỏi được nhiều nhất từ anh Huy, tự nhiên và nhẹ nhàng, không mang tính giáo điều. Ông này nghe nhạc nhiều, có chiều sâu, khách quan trong việc nhận định từng nghệ sĩ. Các bài phỏng vấn cũng rất biết cách khai thác, có điểm nhấn nhất định, không đi quá xa vào những chuyện đời tư mang tính câu khách rẻ tiền. Đôi khi mình chỉ thấy anh í hơi an toàn quá. Cái này chắc xuất phát từ bản tính, lành và không thích gây hấn với ai. Đây là người duy nhất mình tin là các bạn nghệ sĩ có thể cởi mở hết mình, he's professional.

Người thứ 2 là Chu Minh Vũ. Mình chưa có cơ hội tiếp xúc với anh này ở ngoài đời, nhưng thích cách anh í "lái xe kiêm tour guide" trong các bài phỏng vấn. Đọc bài mà cứ tưởng tượng như đang đi du lịch, êm và thu thập được hàng loạt thông tin bổ ích. Giọng văn hay vô đối, ước gì mình viết được như anh í hehe. Kiến thức, sự tinh tế, cá tính - thể hiện rõ mồn một. Cũng có nghe đồn ra đồn vào về CMIV, nghe bảo bitchy lắm haha, but who aren't? Anh nổi tiếng quá zồiii.

Thú thực là chưa đọc nhiều bài báo của chị Hương Trà, theo dõi blog nhiều hơn. Mình thích sự phóng khoáng, tự nhiên, vừa điên vừa tỉnh của chị này. Đây là điều tối cần thiết cho một phóng viên. Viết mà khô khốc thì ai thèm đọc? Hình thức luôn luôn quan trọng. Và hình thức trong văn chương chính là cách bạn trình bày nó. Đôi lúc, mình nghĩ là chị Trà đi... hơi quá trong việc giật tít hay nhận định. Cá nhân mình nghĩ đối phương dễ có cảm giác thích/sợ khi đối diện với chị thôi, đặc biệt là các bạn nghệ sĩ.

Lê Minh Hạ - mình chỉ mua TTT đúng 1 lần, mà hình như kỳ đó không có bài bác này viết. Đọc blog, thấy phong cách gần với chị Trà, nhưng nhẹ nhàng và dễ đón nhận hơn đối với một độc giả bình thường.

Mèo Ác, mình nghĩ là rành về chuyện hậu trường, giá cả hơn là nhận định âm nhạc. Chả có gì sai cả, bạn này vốn street-smart hơn là book-smart. Không ít người lại hỏi mình đại loại, con nhỏ này dữ lắm phải không? Ha ha ha. Tự nhiên, fair play, biết cách ăn ở và không để ai qua mặt. I think she's a cool person.

Thăng Long - dạo này không đọc được nhiều bài của hắn nữa, giao lại cho đệ tử hết rồi thì phải? Sắc sảo, đôi lúc trào phúng và thâm thú... Đây là nhân vật khó hiểu nhất trong những người mình từng thân thiết.

Hàn Quốc Việt - tên khó thế nhỉ? Bạn này giống anh Huy ở chỗ rất lành, đa số người mập đều vậy haha. Mình không thấy bạn í quá tâm huyết trong chuyện viết lách, nó giống như cuộc chơi với bạn í hơn. Bài vở ok, cần thêm vài giọt cá tính để nổi trội giữa đám đông hehe.

Bem Vĩnh Khang, nhạc Việt Nam viết rất tốt, quan điểm rõ ràng, diễn giải mạch lạc. Hơi non mỗi lần đề cập đến khoản quốc tế. Đây cũng là một cá tính khá thú vị. Nguyên văn là từng thấy vết lovebite trên cổ mình và tưởng là... bồ hắn cắn, ghen điên đảo. May quá, tôi vẫn bình an về tới Sài Gòn.

Ngô Bá Lục - có một số bài viết mình rất tâm đắc. Bác này từng tham gia thi thố, lại được làm giám khảo vài cuộc, nên chuyên môn rất vững. Tuy nhiên, đây đó, mình lại thấy có sự thiên vị nhất định dành cho vài đối tượng. Đó là lý do mình thích viết blog hơn là báo chí. Vì khi đã viết báo, bạn không chỉ đại diện cho riêng bạn nữa. Mình không thoải mái với bác này lắm, vì trước mặt và sau lưng phát ngôn không đồng nhất.

Duy Nhân - bác này được cái hài hước, mình ấn tượng với những bài bình luận Idol trên diễn đàn của bác ấy hơn là trên mặt báo. Dù sao, đôi lúc bác ấy cũng hay vượt quá giới hạn mình chấp nhận, ví dụ như nói bậy hay quan tâm thái quá đến thí sinh nào đó. Nói chung là hơi mệt, mà mình thì không thích mệt.

À, còn em Quang Chí đa zi năng, ngày càng giàu quá điiiiii. Chà, chắc tham việc chỉ thua Thành Trung.

Những người khác thì tương đối bleh blah, không nhớ tới có nghĩa là không đáng nhớ haha.


Worst list thì nhiều lắm.

À, có một chị mình nhớ tên, vì chị í hay viết bài chuyên đề nhưng chẳng hiểu đang viết gì. Làm cho báo Tuổi Trẻ mới ghê chứ, không có quen biết chắc còn lâu mới được vào haha. Trong một bài báo gần đây, chị í ca ngợi Cẩm Ly Đan Trường vì hát nhạc dễ nghe và "lấy lòng" được nhiều khán giả. Mình không có vấn đề gì với 2 ca sĩ này, ai cũng có thị phần của họ. Tuy nhiên, việc chị ấy tỏ ý chê bai Thanh Lam, Mỹ Linh, Hà Hồ, Mỹ Tâm, Phương Vy khi thử nghiệm với những dòng nhạc mới (ở VN) như R&B, Funk, Electro etc. - thấy cái tầm của chị thấp hẳn. Ở những thị trường âm nhạc lớn nhất thế giới, nghệ sĩ là những người định hướng cho khán giả, chứ không phải chạy theo khán giả. Rolling Stones, Blender hay Entertainment Weekly cũng giới thiệu đến độc giả của họ những xu thế mới nhất, hip nhất, cool nhất. Ở VN, sở dĩ showbiz đóng băng, một phần nhờ công những PV như chị Quỳnh Nguyễn. Nghệ sĩ thì cố gắng làm cái mới, trong khi truyền không lại góp phần tạo sức ì. Chỉ có khán giả là hoang mang và chới với!

Một trong những lý do mình không muốn mang cái tiếng "nhà báo" vô người vì dạo này xuất hiện nhiều thể loại báo cô báo đời, đâm hơi bán cải, lải nhải như hâm, mà không câm cho thiên hạ nhờ! Có vần phết! Đồng ý là không cần thiết phải tốt nghiệp trường này lớp kia để đi vào làm một nghề nhất định. Tuy nhiên, đã tác nghiệp, thì dứt khoát là phải pro.

Khi dụng cụ kiếm cơm của bạn là câu chữ, thì bạn không được quyền thích "bứt phá" thì "bứt phá" (mỗi lần đọc thấy ca sĩ nào "bứt phá" là mình lại bật cười). Sai chính tả, sai từ (ie. "điểm yếu" vs. "yếu điểm"), sử dụng dấu chấm câu tùy tiện, câu văn thiếu chủ ngữ vị ngữ, mở bài và kết luận không liên quan, vv. - Những lỗi tưởng chừng rất sơ đẳng này, bạn vẫn có thể bắt gặp khi đọc báo mỗi ngày.

Một số em làm cho các báo teen báo mạng, đăng được mấy cái tin ảnh với vài dòng chú thích, mà cũng tự nhận "nhà báo" như đúng rồi. Có người lại tự nhận là đang làm việc cho tờ Lá Cải Đầu Tiên tại VN và... tự hào vì điều đó?! I know, what the heo.

Bên khu vực phóng viên văn nghệ, có những cá thể hành nghề bao nhiêu lâu mà chưa bao giờ viết được một bài review ra hồn. Chẳng nhẽ "văn nghệ" chỉ xoay quanh mấy chuyện scandal, bồ bịch, gay les?! Vớ vẩn. Gọi là "nhà tọc mạch" thì đúng hơn.

Thời buổi bây giờ dễ dãi quá. Đứng trên sân khấu "Lê Kiều Như" vài phát lập tức thành... ca sĩ, đạo nhạc và viết lời lố bịch lập tức thành... nhạc sĩ, đăng tin ba lăng nhăng lập tức thành... báo sĩ. Ghê nhỉ?

Sẵn đây, xin chúc mừng những anh chị đang làm trong lĩnh vực báo chí nhưng không viết báo nhiều nữa - đặc biệt là bố Gia Bách, chú Hồ Hưng, chú Chuột Hok Đuôi kakak. Trí nhớ có giới hạn, ai tự nhận thấy mình viết bài có lương tâm thì cứ tự chúc đi nha haha. Cái sướng lớn nhất vẫn là cái sướng với bản thân mà, mình hiểu mình nhất chứ ai lah. ^^

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa.

Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2009-06-22

Chuyển Nhà từ 360 sang Facebook, Hallelujah!

Thứ năm, 25/06/2009 - 08:51:am

Phần Notes của Facebook không support khoản "chuyển nhà", nên blog Xalo đã tự tạo Application "blog mới" cho Facebook, và bạn có thể chuyển toàn bộ nội dung từ 360 sang đây, bao gồm text, ảnh, video. Không hẳn là lựa chọn hoàn hảo, nhưng cũng tương đối ok, đặc biệt dành cho những bạn còn xa lạ với việc blogging ở Facebook.

Mình thì hiện tại đã quen thuộc với Facebook rồi, vừa record video và premiere trên đó nè hehe. Sáng nay sẽ đi đám hỏi chị họ, sẵn cảm hứng, quyết định cover bài Hallelujah. Nguyên văn là không thuộc lời nên có một ít chỗ nhầm nhọt hihi, nhưng kết quả không đến nỗi nào. I enjoy it. Thật ra lần đầu hát tốt hơn, nhưng mặt mũi nhăn nhó thái quá, nên bỏ đi làm lại. Tươi hơn được... 1 tí.

Robbey - Hallelujah (Live) | Youtube Link

Vài bạn yêu cầu nên mình đã rip lại thành file mp3. Thx and enjoy.

Audio Live


~*~


Link đến ứng dụng chuyển nhà trên Facebook: http://apps.facebook.com/blogxalo/blog.php

1. Làm thế nào để chuyển blog Yahoo! 360 mà vẫn giữ nguyên được các entry, và có thể tiếp tục viết entry mới ?

Trong những ngày vừa qua, Yahoo! 360 đã tuyên bố đóng cửa hoàn toàn mạng xã hội này, toàn bộ người dùng của Yahoo! sẽ phải dịch chuyển ngôi nhà của mình sang một mạng xã hội khác để tiếp tục nhu cầu kết nối và blogging của mình. Cùng thời điểm đó, mạng xã hội Facebook bắt đầu tràn vào và chiếm lĩnh thị trường mạng xã hội Việt Nam. Nhờ các tính năng tương tác và kết nối mạnh mẽ của mình, Facebook đã trở thành một trong mạng xã hội hàng đầu Việt Nam cũng như thế giới hiện nay. Số lượng nguời dùng Facebook ở Việt Nam hiện nay đã lên tới 150.000 members. Các con số thống kê đã cho thấy Facebook đang từng bước chinh phục được người dụng mạng xã hội Việt Nam. Facebook mạnh và rất hoàn hảo nhờ khả năng kết nối, nhưng Facebook lại thiếu 1 tính năng quan trọng mà rất nhiều người dùng Việt Nam mong muốn: đó là Blogging. Sự thành công của mạng xã hội Yahoo! 360 đã chứng minh được điều này. Nhận thấy nhu cầu này, Blog Xalo đã phát triển 1 ứng dụng trên Facebook cho phép người dùng Yahoo! 360 quen với việc viết blog có thể chuyển toàn bộ bài viết của blog Yahoo! 360 sang facebook và tiếp tục được viết tiếp các entry mới trên chính trang Facebook của mình. Với ứng dụng này, Xalo Blog chính thức trở thành 1 nhà cung cấp dịch vụ viết Blog dựa trên nền tảng mạng xã hội Facebook. Bạn hãy cùng Xalo Blog khám phá tính năng tuyệt vời này nhé!


2. Làm thế nào để có một tài khoản trên Facebook ?

Khởi tạo một tài khoản trên Facebook Truy cập địa chỉ http://www.facebook.com Điền thông tin vào mục Sign Up: tên, địa chỉ mail, password (có thể dùng password của mail hoặc tùy chọn), giới tính, ngày tháng năm sinh. Sau đó ấn Sign Up.


1


Truy cập địa chỉ mail dùng đăng ký để xác nhận lại tài khoản mới trên Facebook. Sau đó, bạn dùng địa chỉ mail và password đã đăng ký để đăng nhập vào Facebook. Bạn có thể sử dụng ứng dụng Xalo Blog để chuyển toàn bộ bài viết sang Facebook.


3. Sử dụng ứng dụng của Blog Xalo để chuyển toàn bộ blog trên Yahoo! 360 về Facebook như thế nào ?

Khi sử dụng ứng dụng này, blog của bạn trên Yahoo! 360 vẫn được giữ nguyên Toàn bộ entry, ảnh, link, clip,… được chuyển về Facebook, bạn có thể tiếp tục viết entry mới, comment cho các entry cũ và mới, xem blog của bạn bè…

Cách 1: Truy cập địa chỉ ứng dụng: http://apps.facebook.com/blogxalo/blog.php

Cách 2: Truy cập địa chỉ home của ứng dụng:
http://www.facebook.com/apps/application.php?id=111840730925&_fb_q=1

Click vào Go to Application ở bên trái màn hình.
Bạn sẽ nhìn thấy trang như sau:

2

Click vào Allow để sử dụng ứng dụng của Blog Xalo, bạn sẽ nhìn thấy trang sau:


3

Click vào Import Blog 360 Yahoo để chuyển toàn bộ dữ liệu từ Yahoo! 360 sang Facebook:


4

- Nhập địa chỉ mail Yahoo! mà blog 360 của bạn đang sử dụng (ví dụ: tuan2@yahoo.com)
- Nhập password tương ứng với địa chỉ mail đó
- Thiết lập chế bộ public blog mới mà bạn muốn (everyone: mọi người sử dụng ứng dụng này đều có thể xem blog của bạn, only friends: chỉ những người là friend mới có thể xem blog của bạn, just me: chỉ bạn có thể xem blog của bạn)
- Click vào Import để chuyển dữ liệu, khi đó bạn sẽ nhận được thông báo chờ trong tối đa là 30 phút để chuyển blog Yahoo! 360 sang Facebook. Thông thường, việc này chỉ mất 3-7 phút, tối đa là 30 phút.


5

Trong thời gian chờ, bạn có thể làm theo hướng dẫn “Click vào đây” để thiết lập cho blog của bạn: tên Blog, Blast


6

Hết thời gian chờ, click vào My blog để kiểm tra dữ liệu đã được chuyển. Nếu chưa, bạn có thể kiểm tra lại việc đăng ký Username hoặc Password cho chính xác, hoặc liên hệ với Blog Xalo để được hỗ trợ bằng cách comment lại Usename của bạn để Blog Xalo kiểm tra, tại địa chỉ http://www.facebook.com/apps/application.php?id=111840730925&_fb_q=1


7

4. Đặt tên Blog, viết Blast, chọn chế độ public cho Blog

Trong quá trình đợi chuyển dữ liệu, bạn có thể làm theo cách trên để đặt tên Blog và viết Blast, hoặc bây giờ bạn chọn Setting, sau đó điền tên Blog, Blast, chế độ public cho Blog của bạn.


8

5. Chọn, sửa Avatar

Avatar trên Blog của bạn, chính là Avatar bạn sử dụng cho Facebook, do đó bạn có thể vào trang chủ của mình trên Facebook để cập nhật avatar, bằng cách click vào home hoặc nickname hoặc hình ảnh của bạn ở phía trên để về trang chủ của bạn


6. Viết entry mới

Sau khi “chuyển nhà” từ Yahoo! 360 sang Facebook, “ngôi nhà mới” của bạn sẽ giữ nguyên được các entry, hình ảnh và clip (như ví dụ dưới). Bạn có thể viết tên Blog, Blast cho Blog mới của mình


9

Để tiếp tục viết entry mới, bạn click vào Compose new entry, sau đó viết Blog như vẫn làm trên Yahoo! 360: có thể chọn font chữ, cỡ chữ, màu sắc, các enmotion, và nhiều ứng dụng khác nữa.


10

Bạn có thể chọn tiêu đề (Title) và đánh Tag cho bài viết, đồng thời chọn chế độ public cho riêng bài viết này, đây là điểm khác so với Yahoo! 360 (Yahoo! 360 chỉ chọn chế độ chung cho toàn blog, không có chế độ riêng cho từng entry). Hoàn thành xong, bạn chọn save và go to new post, khi đó blog của bạn sẽ như ví dụ dưới đây.


11


7. Chỉnh sửa, xóa entry

Để chỉnh sửa hoặc xóa entry (cũ/mới), bạn click vào tiêu đề (Title) của bài viết đó.

- Chọn Delete để xóa entry.

- Chọn Edit để chỉnh sửa entry, sau đó chọn Save để lưu lại entry vừa chỉnh sửa


12

8. Xem comment, viết Comment, xóa comment trên Blog

Những comment trên Blog hiện là những comment mới, sau khi bạn “chuyển nhà”. Những comment cũ của Yahoo! 360 đang được xây dựng tính năng import trong thời gian tới.

Với mỗi entry, Blog Xalo hỗ trợ hiển thị tối đa 2 comment ngay sau bài viết (các comment khác: ấn vào next để xem), và một ô cho bạn viết comment lên entry của chính bạn và những người khác. Nếu muốn hiển thị comment này trên profile Facebook của mình, bạn đánh dấu vào ô Post comment to my Facebook profile. Nếu không, bạn bỏ dấu ở ô này. Sau khi viết comment và chọn chế độ hiển thị trên Profie, bạn chọn Post để gửi comment đi.

Bạn có thể xóa comment của mình bằng cách chọn delete ngay sau comment

Chọn message để gửi tin nhắn đến người đã comment cho bạn


13

9. Hiển thị Blog trên Profile Facebook

Cách vào Blog Xalo từ trang Profile: Bước 1: Click vào biểu tượng dấu + , trên phần tab (Như hình vẽ). Bước 2: Sau đó đánh chữ "Blog Xalo" vào ô text. Rồi ấn enter

Lúc này trên thanh tab sẽ xuất hiện thêm 1 tab là Blog Xalo. Trong tab này sẽ hiển thị trang blog của người viết, click vào từng bài để vài xem nội dung blog. Từ bây giờ, khi nào muốn xem blog của mình, bạn chỉ cần click vào tab “My Blog”.

10. Làm thế nào để tự động cập nhật các thông tin bài viết mới, blast lên trên Profile Facebook?

Click vào link "***Click vào đây để tự động cập nhật thông tin lên trên trang Profile facebook khi có sự thay đổi***" khi vào blog của bạn:


14

Sau đó, chọn Allow Publishing.


15

Từ bây giờ, các thông tin về thêm sửa xóa entry và setting blast của bạn sẽ tự động cập nhật lên trang profile và trang home bạn bè của bạn.

Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2009-06-21

Kính Mới :-B

Thứ năm, 25/06/2009 - 08:51:am

Good morning guys. Cúp điện hóa ra không phải là điều tệ nhất, ngủ sớm thức dậy sớm. ^_^

Hey, cả nhà cần giúp tớ một việc khẩn trương: Để lại nickname mà mọi người dùng ở Facebook, kèm đường link. Comment sẽ được move toàn bộ sang Yume, Tamtay & Profile nên không mất đâu mà lo.

Thoáng chốc friendlist đã lên đến 3,475 người, nhiều hơn 360 gấp chục lần, giờ nhìn vào không biết ai là ai luôn.
Người thì dùng tên thật, mà tên thật lại đụng hàng từa lưa. Ví dụ như Hà Đỗ - Dương Trần - Xuân Nguyễn là... mệt rồi đó, lúc tag sẽ bị nhầm nhọt lung tung. Hôm nọ bác Nam còn tag nhầm em Vy Nguyễn non-singer nữa mà hahaha. Bạn khác lại chơi... biệt danh, mà lại khác hẳn nick trên blog, săm soi một lúc mới nhận ra. Mà có phải là ai cũng đăng ảnh thật đâu! @__@ So, help me help you. I'm a lil lost right now.

Nhiều người thắc mắc vụ shortcut nên mình post một lần luôn nhé, vừa chỉ cho em Đink Mạnh Nink.

Cách thiết lập đường dẫn tắt vào Profile của bạn:

http://www.facebook.com/username/

Nhanh chóng xí tên trước, không thôi bị giành thì đừng có khóc nha, 1st come 1st serve.


username

Rất đơn giản, bạn chỉ cần chọn một trong những tên mà Facebook gợi ý cho bạn, hoặc bấm More để điền tên tự chọn vào khung "Enter desired username". Bấm Check Availability.


2

Chọn Confirm, thế là xong.

My Profile: http://www.facebook.com/robbey.deptrai
My Page: http://www.facebook.com/robbeypage

Note: Đăng ký trước 10/06/09 mới được phép giành giật username, nhận được phản hồi từ ku Ninh mới để ý chi tiết này.


Mình sẽ hướng dẫn chung thêm một vài chức năng chọn lọc, tùy vào nhu cầu của số đông. Nếu bạn vẫn chưa rõ cách viết blog, update feed, chuyển nội dung, cài Flickr, tạo theme vv. thì vote ở poll and/or comment phía dưới.

360 sắp đóng cửa rồi mà mỗi ngày vẫn nhận được hơn 20,000 lượt visits; cảm ơn các bạn độc giả nhiều nhé. Truly appreciate it. ^^


resized_IMG_3156

Đây là cặp kính mình vừa tậu. Nhẽ ra đi mua quần, nhưng tự dưng lại nảy ra ý định mua thêm gọng hehe. Lần trước cũng vậy, mang 1 chai đi xem quần, rốt cục mua được... 3 cái áo. Đúng là số... ở truồng!


resized_IMG_3157

Ai bảo bề ngoài không quan trọng chứ, cùng một tiệm, nhưng lần này bước vào được đối xử khác hẳn haha. Mình đánh dấu giai đoạn đầu năm 09 như lần "Make over" trong phong cách của mình, khi thay cặp gọng hoa văn và làm mới lại tủ áo. Bạn mặc đồ bình thường, người ta cứ nghĩ bạn không có tiền, bảo đưa mẫu này mẫu kia cũng chỉ qua loa. Ngứa ra phết! Nhưng ở bầu thì tròn, ở ống thì dài thôi. Shopping in VN là dzị, giờ quen rồi. Miễn sao dễ dàng cho mình là được.

Bi chừ, vào thử 10 cái gọng, chủ tiệm vẫn tươi roi rói. Doncha love that feeling? Yeah somewhat. 9h đóng cửa, mình chọn xong gọng là 9h15, chị chủ vẫn đề nghị bạn thợ ở lại làm xong kính cho mình.

Đừng nhìn mình như kiểu, nhẽ ra mình phải quen với kiểu đó rồi chứ, nhà giàu mà này nọ. Hehe, mình vốn không có thói quen tiêu tiền của phụ huynh, cái gì mua được thì sẽ tự bỏ tiền ra mua. Lần cuối mẹ đưa $ cho mình là khi chị í tậu lại em Express Music. Nguyên văn là lên blog đọc, biết mình bán điện thoại nên hỏi han haha. Nhà này cũng ngộ lắm, muốn biết thông tin mình toàn vào 360 không mới ghê chứ. Thằng em mình cũng hay vô tải nhạc, anh up em down vậy đó, bandwidth thoải mái nên quỡn thấy ghê kakakak.


resized_IMG_3158

Hic, suýt đánh mất em kính thân iu này, gần cả triệu bạc chứ ít gì. Tối qua shopping xong đi ăn chè với anh đại gia bụng bự, buôn hăng quá để quên luôn ở đó. Haizz, đúng như ba mình nói, "Chỉ cái cờ ở trên người mới không mất thôi". Hồi nhỏ đi học cũng liên tục mất bút chì bấm, áo gió, sách giáo khoa; có lần còn để quên cả... cặp ở trường mới sợ chứ!


resized_IMG_3159

Tạt ngang Medicare mua... kẹo cao su, mà nhân viên cứ tia mắt suốt, như thể mình đang ở quầy... bao cao su. Chịp, lại là sức mạnh của ngoại hình ư? Dạo này nướu đang bị chảy máu, nên chăm sóc khoản răng miệng rất cẩn thận.


resized_IMG_3169

Khi nào mình thành đại gia, mình sẽ có một collection kính đủ kiểu dáng mẫu mả nhé, Danny Gokey watch out hehehe. Thích dạng gọng thế này, làm bật lên được cá tính của mình.


resized_IMG_3182

Dạng kính tròn có thể tạo cảm giác cu-te hiền lành công tử bột hơn, that's not me really. Rõ ràng khi chuyển sang gọng nhựa hình chữ nhật, độ edgy và sức hút của mình tăng lên thấy rõ. Nó giải phóng được năng lượng ẩn trong mình. ^^


Bạn muốn hướng dẫn chức năng nào? (Facebook Users)
  • Viết blog (Note)
  • Update feed trực tiếp từ blog khác
  • Chuyển nội dung từ 360
  • Cài Flickr
  • Tạo Theme
See results
Viết blog (Note)
8
Update feed trực tiếp từ blog khác
2
Chuyển nội dung từ 360
17
Cài Flickr
5
Tạo Theme
17
Cast My Vote

Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2009-06-20

Tao Yêu Mày

Thứ năm, 25/06/2009 - 08:51:am

Không biết do Sở Văn Hóa Thông Tin cấm... mày tao hay sao mà I Love You, Man được dịch lại thành... Và Anh Cũng Yêu Em?! Sợ hết hồn. Nhưng đúng là tiếng Việt của mình khó chơi chữ hơn thật, do bị ràng buộc bởi đại từ nhân xưng. Tiêu đề phim nước ngoài thường rất súc tích và đa nghĩa. Ngoại trừ I & U ra, thì chữ Man cũng được dùng rất thông minh. Man vốn không chỉ mang nghĩa là người đàn ông, mà còn được dùng ở đời sống thường nhật, như một cách cảm thán. Oh man, come on man! Lúc mình học trung học, bọn bạn hay cố tình chêm nhiều chữ Man vào câu khi trò chuyện với mình để trêu, cuz that's how my name sounds in English.

Xuất sắc thì chưa tới, nhưng mình thích ý tưởng của bộ phim, tập trung vào trào lưu "Bromance" rầm rộ dạo thời gian gần đây. Brother + Romance = Tình cảm khắng khít giữa những người đàn ông với nhau. Ví dụ điển hình là bộ đôi Kradam (Kris + Adam) tại American Idol mùa vừa rồi. Đáng khuyến khích đấy chứ. Thứ nhất, ranh giới giữa homo, hetero và các thể loại khác sẽ dần được xóa bỏ. Thứ 2, mỗi cá thể sẽ có thêm nhiều lựa chọn bạn bè. Tại sao lại để xu hướng tình dục nhốt bạn vào một cái... chuồng nào đó, trong khi đâu phải bạn quen ai cũng có nhu cầu... làm tình với người đó?

Mình có vài "bạn trai" totally straight, vẫn thân thiết như thường. Chỉ những ai thiếu khả năng kiềm chế mới phải ngại ngùng thôi. Bromance rules. Mình cũng hứng thú với nhiều lĩnh vực, nên chả bao giờ sợ thiếu chuyện để nói. Kể cả khi bàn về các mối quan hệ cũng vậy, cơ bản cũng chỉ có bấy nhiêu vấn đề, cho dù đó là nam-nữ, nam-nam hay nữ-nữ. We're all different but we're all the same.

Bên cạnh Bromance, lý do thứ 2 để xem phim này là Paul Rudd, một trong những nhân vật phụ mình thích nhất trong Friends (chồng của Pheebs). Anh này nhìn mặt là đủ thấy hài rồi; người gì chỉ có một khúc, vừa béo vừa lùn hehe. Casting phù hợp, Paul và Jason diễn rất ăn ý, cô vợ sắp cưới do Rashida đóng cũng dễ ưa.


man

Peter (Paul thể hiện) gợi nhớ mình về tuổi thơ, vì lúc học phổ thông cũng không thường giao lưu với các bạn nam khác. Mình không thích bạo lực, tránh xa thói quen dùng "tục ngữ", lại chả mặn mà với thể thao hay cờ bạc. Đừng hỏi. Dù sao, bạn Peter này còn thảm hơn miềng - toàn chơi với con gái từ nhỏ đến lớn, nên rốt cục, đến gần ngày kết hôn vẫn không biết mời ai làm Best Man (phù rể). Anh chàng quyết định lên đường tìm kiếm, từ online đến offline, nhờ người nhà "mai mối" cho vài man date mới sợ chứ haha. Kết cục khá dễ đoán, nhưng đối với những phim tình cảm hài, điều thú vị nằm ở cách dẫn dắt khéo léo như thế nào.

Có nhiều tình huống dở khóc dở cười từ Peter, nhưng mình sẽ không liệt kê ra, để mọi người tự thưởng thức. Bạn sẽ enjoy hơn nếu rành Anh ngữ, đặc biệt là cách sử dụng tiếng lóng. Phim chiếu ở Việt Nam nên không dám dịch nghĩa chính xác, toàn trại trại, không "tới". Ví dụ như: "Không la to hơn được nữa sao?" nhẽ ra phải là "Rút cái tampon ra rồi la nhé!" Hơi bị thô, nhưng vẫn buồn cười.

Mình khá hài lòng với bộ phim này, dù đây đó vẫn còn vài khoảnh khắc lỏng lẻo, không thật sự cần thiết.

Đi với date, cả 2 cùng... máu lạnh hay sao í, tay nắm chặt mà vẫn ice cold haha. Ô, tự dưng nhắc lại nhớ là sao nhỉ?


resized_IMG_2875

Bữa trưa tại Hide Away với client. Mình thick... sữa lắc, this one is coconut milkshake.


resized_IMG_2876

Roasted basil pesto chicken, cheddar & roasted eggplant panini. Tên dài phết nhỉ?


resized_IMG_2880

Mình thích vị cà tím và rau spinach hòa quyện lẫn nhau, cắn vào miếng bánh mì nướng, đúng kiểu Ý!


resized_IMG_2881

resized_IMG_2884

Me lovin' it.


resized_IMG_3141

Rạp Lotte to đùng mà chỉ có 3 cặp ngồi, bởi vậy lạnh muốn chít! >< Màn hình to hơn cả bên Mega nhá.


resized_IMG_3144

Ăn tối sau khi xem phim, bún chả cá và nghêu, trên đường Nguyễn Thị Thập. ^^

Đang nghe một dĩa Jazz | Lounge khá hay nên share với mọi người luôn nhé, buổi sáng mở lên thấy rất bình yên.


Jazzamor - Songs for a Beautiful Day


nwabzt

01 - Beautiful Day [03:33]
02 - Fly [03:46]
03 - Caminho [03:21]
04 - Way Back [04:24]
05 - Tonight [04:44]
06 - House On A Hill [04:45]
07 - Sumertime [04:54]
08 - A Piece Of My Heart [04:47]
09 - Nuit Magique [03:49]
10 - Ain't No Sunshine [03:59]
11 - Cherish [04:02]
12 - Sometimes [03:56]
13 - Mar De Paixao [03:37]
14 - Around 'n' Around [03:06]
15 - Song For Maggie [03:25]
16 - Childhood Dreams [04:05]
17 - Song Of Silence [04:10]
18 - Dreamer [06:00]

Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2009-06-19

7 Tội Lỗi

Thứ năm, 25/06/2009 - 08:51:am

Đang xem mùa 4 của America's Next Top Model, ngay từ audition đã chết ngay với quả mohawk của em Naima. Mình thích nét của em í nhất trong tất cả các thí sinh từng theo dõi. Mùa này chọn đầu vào hơi bị cùi mía, toàn khai thác "hoàn cảnh", chứ model không cá tính hay đẹp sắc sảo như 3 mùa trước. Ngoại trừ "love at first sight" với Naima, rõ ràng chỉ có Kahlen là người thứ 2 tạo được thiện cảm, mấy cô kia vứt hết. Thà là geeky như Shandi, ngố như Norelle, nữ hoàng băng giá như Amanda - không, họ nhạt một chữ nhạt. Được cái, ý tưởng chụp ảnh đợt này hay ho phết. Mình thích quả 7 tội lỗi chết người, để tự review lại bản thân xem sao.


resized_DSC_0025

7. Lust - Dục Vọng

Bạn có thể nhìn vào avatar, hoặc thấy mình đi chơi với người này người kia, hoặc nghe hàng loạt tin đồn về đời sống tình dục của mình. Chả buồn quan tâm lắm. Mình luôn thích bản thân sexy, nhưng sexy khác với lustful. Dạng thích thì cứ nhìn, nhưng không được đụng vào í hehe.

Sex không có gì xấu. Tình dục là một trong những nhu cầu cơ bản của động vật, nhưng con người khác với con thú ở chỗ biết tự kìm chế. Nói thẳng là không ngại đi ra đường mà không vận quần lót, vì từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ bị... lên bất tử. Mình không quan tâm đến người dưng, ngoại hình có quyến rũ cách mấy cũng vậy ah, lãnh cảm. Mình thích các cuộc hội thoại, mình thích sự gần gũi, mình thích dành nhiều thời gian cho nhau. Nhu cầu cao, giỏi chuyện đó, không đồng nghĩa với việc đánh đổi nó cho bất kỳ thứ gì. Hey, 21 tuổi mới quan hệ lần đầu!

Sex - I enjoy, along with love & care. Lust - surely not my deadly sin.


resized_DSC_0001

6. Gluttony - Phàm Ăn

Mình ăn dễ, ít khi ăn cái gì mà chê lắm (liếc qua con Mèo Ác). Chuyện mình béo là hoàn toàn dễ hiểu. Ngày bé mình có tật, thấy trên bàn còn thức ăn là cứ cố tọng cho hết. Em giữa bị kén ăn, nên thường xuyên bỏ ngang giữa chừng, mình ăn hết. Bao tử mình không đáy. Đi đám cưới không bao giờ lỗ haha.

Cân trọng cao nhất của mình là 84kg - ai chăm đọc blog chắc biết rồi. Thú thật khi béo rất dễ bệnh, cảm sỗ mũi cứ gọi là liên miên, và mỗi lần ốm phải 2 tháng mới hết. Khi sang Mỹ, do bần tiện, mình hiểu rằng không dư tiền để tiêu cho thuốc men. Thế là lên kế hoạch ăn kiêng và tập gym mỗi ngày. Giảm 20 cân, khỏe khoắn, 3 năm ở nước ngoài chưa bao giờ bước chân vào bệnh viện.

Food - I love. Eating - I can control. Gluttony - perhaps not my deadly sin.


resized_DSC_0002

5. Greed - Tham Lam

Hmm. Không có một chút "greed" trong người thì khó làm nên chuyện gì được. Mình chưa đến mức lên chùa tu, nhìn thấy cái áo đẹp chẳng hạn, đương nhiên vẫn muốn sở hữu nó chứ. Làm cách nào thì tùy thuộc vào mỗi người, nhưng phải có ham muốn thì mới nảy sinh ra động lực được.

Mình thích được nhận quà. Lúc trước, ai cho gì cũng lấy, vui lắm. Mình sống vô tư mà. "Họ thích mình, họ tặng quà cho mình". SAI! Họ muốn gì ở mình, họ tặng quà cho mình. Tin rằng người tốt vẫn tồn tại, nhưng ở xã hội này, đa số đã mờ mắt vì vụ lợi lẫn nhau rồi. Đơn giản như mỗi lần mình khen ai, lập tức sẽ có kẻ nghĩ rằng mình... nhận tiền. Cảm xúc cũng được quy ra hiện kim hết nhỉ? Mai mốt sẽ bảo trả tiền xu, để mình có cơ hội ném thẳng vào mặt bọn dở hơi, xem tiền có nặng như bánh xe bò không.

Money - I have. Material world - I can walk away from. Greed - I doubt if it's my deadly sin.


resized_DSC_0018

4. Envy - Đố Kỵ

Do môi trường. Giai đoạn mình đố kỵ nhiều nhất là những năm tháng trường chuyên lớp chọn. Bạn hiểu rõ nhất những đối thủ của bạn là ai chứ - và không có sự khoan nhượng. Khi ba mình khen cô bạn thân viết về gia đình đọc xúc động hơn mình - Tức lắm, cố thay đổi kiểu hành văn nhưng chả cách nào tuôn ra được chất như vậy. Đã không nhận thấy rằng, thế mạnh của mình là sự phóng khoáng, hồn nhiên, và sáng tạo trong câu chữ. Ngu ngốc nhỉ? Phải mất một thời gian phân tích mới thấu được.

Kể từ đó, mình chưa từng phải mất thời gian với những gì mình không thích, tranh giành những thứ không thuộc về mình. Vả chăng, mình cũng không muốn gia đình mình xào xáo, để mình có những đổ vỡ trong cuộc đời. Bi kịch làm nên nghệ thuật mà. Tại sao mình phải cần?

Fair Competition - I am always hyper about. Fighting over stupid shit - too blah. Envy - not really my deadly sin.


resized_DSC_0023

3. Wrath - Giận Dữ

Mình nóng tính, điều này ai cũng thấy. Mọi cảm xúc của mình đều được thể hiện ầm ĩ, mình không giấu được điều gì qua nét mặt, và mình sẽ không để yên chuyện nếu chướng tai gai mắt.

Nhưng mình không để bụng. Chỉ những ai dồn nén, nuôi hận trong người mới có cơ hội nhồi máu cơ tim khi về già. Haizz. Mình đơn giản hơn thế. Nhắc thì nhớ (đâu phải bị mất trí?), bằng không thì chả lưu tâm mình mới càu nhàu về cái gì ngày hôm qua. Có vài trường hợp chửi bới mình, nghĩ rằng mình khi gặp sẽ sợ, sẽ hăm he, đại loại sẽ phản ứng này nọ. Duh, thường bộ RAM đã xóa mấy chuyện không đâu ra khỏi đầu từ trước rồi. I've got a life. Đó là vì sao mình hay nói mấy đứa thích chửi nhăng cuội "get a life", bởi chúng nó cứ mất thời gian sống thay người khác. Mình thậm chí chưa đủ thời gian cho bản thân & những người xung quanh.

Touch me - you're going down. But anger - I can manage. Wrath - might be, but probably not my deadly sin.


resized_DSC_0029

2. Sloth - Lười Nhác

Trễ nải và chây lười - đây là những tật xấu nhất của mình. Thế nên, mình không phù hợp với các công việc đòi hỏi kỷ cương nghiêm khắc, làm theo khuôn khổ này nọ. Trừ những lúc làm chủ, áp dụng luật chỉ tay 5 ngón thì ok haha.

Không phải là chưa từng khắc phục. Lại nhắc tới giai đoạn du học, mình luôn luôn hoàn thành bài vở, càng khó càng hứng thú. Dậy sớm, không bỏ lớp, điền một đống hồ sơ để nhận học bổng. Siêng vãi lúa. Nghĩ lại thời kỳ đó, đúng là một thử thách.

Nhưng mình không muốn làm người hoàn hảo, nếu vậy thì thành Chúa mất rồi. Sống cần thiết nhất là sự thoải mái. Mình thích làm công việc sáng tạo, và luôn đề nghị khách hàng đưa deadline sớm hơn 1-2 ngày so với thời gian họ cần sản phẩm, để mình có thời gian... chây lười hehe.

Hard working - I can be, I just don't want to be. If my life depends on it - I will be. Sloth - somewhat close to my deadly sin.


resized_DSC_0028

1. Pride - Kiêu Hãnh

Kiêu hãnh hay kiêu ngạo? Tự hào hay tự phụ? Đều là Pride, yup, chỉ một chữ Pride mà thôi.

Mình hoàn toàn tự hào về ngoại hình của mình, kiến thức của mình, cá tính của mình, alter ego Robbey của mình, gia đình mình, bạn bè mình, tất cả những gì mình sở hữu. Nói như Hồ Ngọc Hà, chỉ mong mọi thứ "mãi như bây giờ". Thế là đủ. Đừng hỏi thế giới có xoay quanh mình hay không. Nếu nó xoay quanh người khác, mình cũng chả bận tâm. Bởi chỉ những gì xung quanh mình mới quan trọng.

Mình quan niệm, mỗi người là một tiểu hành tinh, cứ tự phát triển thì hệ mặt trời sẽ càng thêm rực rỡ. Va chạm nhau làm gì? Mình không thích gây chiến với ai khác, bởi mình đủ kiêu hãnh để nhận thấy: I am better than that.

Confidence - absolutely. I have things that others might not have, especially one thing: SELF-ESTEEM. But some might hate me for that, can't help it. Insecure People exist. Pride may be my deadly sin, so I should watch out.


resized_DSC_0032

Photographer: Niceman
Retouching & coloring: Robbey

Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2009-06-18

U Wanna Be On Top?

Thứ tư, 17/06/2009 - 06:55:pm

Mình bắt đầu xem America's Next Top Model từ mùa thứ 8, khi Jaslene trở thành người thắng cuộc. Kỳ này cũng không quá khó để dự đoán, bởi Jas chưa từng nằm trong bottom 2, và gốc gác của nàng luôn được nhắc tới (chương trình bấy giờ vẫn chưa có Latin winner). Sau khi xem xong mùa 11, cùng sản phẩm tương tự từ một vài nước khác trên Channel [V], mình quyết định mua trọn bộ ANTM về luyện lại.

Tyra Banks - Wanna Be On Top [ANTM Theme Song]
Tyra Banks - Shake Ya Body

Công nhận rằng, ở 2 mùa đầu tiên, độ hoành tráng không cao, góc quay cũng không đẹp bằng, nhưng cái "chất" vẫn được giữ nguyên. Khi xem Australia's Next Top Model, thấy em nào em nấy xinh tươi lộng lẫy, nhưng tắt TV thì chả đọng lại được gì. Trong khi đó, cách xây dựng hình ảnh Elyse, Shandi, Eva, vv. quá tốt - nhắc tên là nhớ đến ngay khuôn mặt, cá tính của họ như thế nào. Các nước khác "cố gắng" vượt qua phiên bản gốc, nhưng mình thấy họ chỉ màu mè về cái vỏ bên ngoài, chứ cái ruột thì người Mỹ vẫn thắng tuyệt đối. Kể cả American Idol cũng vậy.

Ngoại hình và tài năng là một chuyện, nhưng bạn đến được với bao nhiêu khán giả - đều phụ thuộc vào nhà sản xuất. Ví như Nicole, mình rất thích nét đẹp của cô gái tóc đỏ này, nhưng chương trình mùa 3 cố tình xây dựng cô ta như "đẹp & giỏi nhưng không ấn tượng". Y như rằng, chả bao giờ chiếu cảnh hậu trường của ẻm, hỏi sao mà không forgettable? ANTM luôn nhấn mạnh, mỗi con người luôn có khiếm khuyết, và rõ là chỉ những thí sinh để lộ điểm yếu của mình mới được chú ý. Trong khi cách xây dựng "thần tượng" của Việt Nam (và một vài nước khác) luôn dựa trên những con người hoàn hảo, thì người Mỹ không như thế. Thần tượng là những ai có khả năng relate với những fan của họ, có nghĩa là người xem phải cảm thấy mình cũng có những điểm chung với "hình mẫu". Nobody's perfect.

Dù nhỏ nhắn như Eva, vĩ đại như Whitney, ngực bé như Shandi - Tyra luôn khuyên họ nên tự hào và trân trọng cơ thể của mình. Các bạn này vẫn thường tự ti với những khuyết điểm trên cơ thể, người thì lỗ mũi rộng, người thì răng hơi vẩu. Tyra nói thế này: "Lúc bé ai cũng gọi tôi là Con Nhỏ Trán Dô, nhưng nếu trán của tôi mà bé hơn, chưa chắc bây giờ người ta đã nhận ra tôi là Tyra Banks The Top Model".

Sự tự tin có sức mạnh rất lớn, đủ để mang bạn đi xa hơn cùng niềm đam mê của bạn. Với những thí sinh không vượt qua được nỗi tự ti, sự lo lắng luôn thể hiện qua ánh mắt cũng như body language. Ngược lại, những bạn biết "lấp" nhược điểm bằng kỹ năng posing của mình, lấy ưu để che khuyết - luôn được đánh giá cao, và thắng cuộc!

Ngôn ngữ hình thể quan trọng hơn bạn tưởng. Trước giờ khi đi phỏng vấn, mình thường không chuẩn bị gì cả, và đương nhiên chả cần bằng cấp. Nhưng mình luôn enjoy các quá trình, vì mình hiểu mình đang nói gì. Nếu bạn thật sự giỏi về một lĩnh vực, kèm theo sự đam mê sẵn có, thì mọi thứ đều có sẵn trong đầu bạn rồi. Chỉ trừ khi bạn thích nói dối, hoặc thêm thắt vào CV - mới phải căng thẳng đầu óc thôi kakak.

Ai còn nhớ loạt ảnh áo 3 lỗ hum nọ không, mình còn 1 tấm chưa post í. Đang thay đồ thì chợt nhớ đến một vài lời khuyên về cách posing của Tyra, thế nên quyết định ứng dụng ngay. Vậy mới đúng là Robbey chứ, mình thích học hỏi mọi lúc mọi nơi mà. Ít khi nào xem cái gì chỉ để "giải trí" lắm. Ví dụ như:

1. Có 2 điểm luôn cần ghi nhớ: điểm mạnh và điểm nhấn trên khuôn mặt của bạn. Mũi là điểm mạnh của mình, và nốt ruồi trên khóe môi giúp người khác nhận ra, thế nên góc 3/4 luôn là góc chụp yêu thích của mình.

2. Nếu cổ bạn đủ dài, hãy khoe nó. Trước đây mình không để ý đến phần cổ lắm, nhưng khi xem thấy giám khảo cứ nhắc: "There's no neck." OK, here's the neck.

3. Hóp bụng vào trong mọi tình huống. Bạn không nhất thiết phải gầy, phải có 6 múi, nhưng cứ căng tròn ra thì sẽ không quyến rũ, trừ khi bạn... có thai.

4. Đừng bao giờ show hết mọi thứ. Hãy để cho người xem được quyền tưởng tượng. Mình nghĩ là cái áo có tác dụng tốt hehe.

5. Nếu chụp với phụ kiện thì phải có khả năng "sell it". Ở đây, dù mắt nhắm nhưng tia nhìn vẫn hướng đến máy ảnh, and I smile with my eyes, though they're closed. Facial expression: Lovin' the Canon.


IMG_3073a


Béo phết nhỉ? Thôi kệ, xem như để "mùa đông không lạnh". Nếu bắt đầu tập từ bây giờ thì đến cuối năm có được 4 múi không nhỉ? Kế hoạch chụp ảnh nude nghệ thuật vẫn chưa thực hiện được vì mình quá lười tập gym kakak.

Thử copywrite nhé:

Can't get no satisfaction? Get Canon.

Nhạc nền: Adam Lambert - (Can't Get No) Satisfaction

And there we've got the commercial! I'm so impressed with myself.


Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2009-06-17

Từ Bỏ?

Thứ tư, 17/06/2009 - 06:55:pm

Mình vừa check một vòng friendlist 360 trong 24 giờ qua mà không khỏi chạnh lòng. Không một người bạn nào viết entry mới cả. Trống vắng đến lạ lùng. Như thể ngày hôm qua thành phố hãy còn phồn thịnh, nay người ta sẵn sàng bỏ hoang nó, không một chút do dự. Thiên hạ cứ than phiền rằng phần Notes trên Facebook quá ít chức năng, khó chèn ảnh, rằng chữ quá bé để đọc. Giờ đây, nhà nhà đều phải... căng mắt ra để comment, hehe.

Mặc dù mình đã chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng: Lượt views nằm trong hàng top ở Yobanbe và Plus, số lượng friends và fans cũng đông nhất cộng đồng V-Facebookers, các công cụ đều đã thông thạo, nội dung cũng đã được chuyển về hơn 10 ngôi nhà khác nhau, nhưng... Cảm giác không còn như cũ nữa. Ở 360, dù giới hạn số lượng bạn bè, nhưng nhờ đó mà mình có cơ hội hiểu rõ hơn về từng người trong số họ. Từ sở thích, tính cách, thói quen, vv. chỉ qua vài dòng nhật ký hàng ngày. Ở Facebook, chức năng tìm kiếm rất hiệu quả. Mình cứ ỷ y rằng, mỗi lần nghĩ đến ai chỉ cần vào ô search là ra ngay nhà của họ. Nhưng, mấy khi? Mối quan hệ được tăng lên rõ rệt, nhưng đồng thời loãng đi rất nhiều.

Mình từng trả lời rằng, không việc gì phải buồn cả. Nhưng không dễ. Dù gì cũng đã gắn bó với 360 hơn 3 năm, cùng nó vượt qua bao nhiêu là bệnh tật error, vững chải sau bao nhiêu thị phi lớn nhỏ. Đến với nó chỉ do tình cờ, nhưng cũng chính nhờ nó mà mình nhận được nhiều sự quan tâm, sự đồng cảm, sự động viên - mình biết mình không chỉ tâm sự với riêng nó... Khi bạn ngồi cạnh một đứa bé 3 tuổi bên giường bệnh, biết rằng một tháng nữa nó sẽ qua đời, bạn không thể bỏ đi và nói rằng, "Kệ mày, dù sao mày cũng sẽ chết thôi". Hì. Mình sẽ ngồi bên nó, mỗi ngày vẫn tâm tình một chút như mình vẫn từng. Chỉ có mình mới hâm thế chăng?

At the end of a day, I'm not a robot.

Mình không có thói ghét người. Nhưng tin rằng, có những Con người tồn tại không xứng đáng, bởi họ chỉ sống để hãm hại đồng loại. Thú vật, cây cối, những vật dụng vô tri vô giác - đôi lúc xứng đáng với cảm xúc của bạn hơn nhiều. Bloggie, thanks for sharing, 360 is so gonna go to heaven. Huyên thuyên một chút vậy thôi, bây giờ sẽ post ảnh vài hoạt động trong ngày chủ nhật vừa qua. Xem đến cuối cùng sẽ có một câu hỏi đặc biệt hehe.


resized_IMG_3074

resized_IMG_3075

Quỳnh Lam, Diễm Thúy và MC Tuấn Anh @ Nice VTS.


resized_IMG_3082

Chị áo xanh tên Hoài Anh. TA biết đang chụp mà làm bộ hay ghê!


resized_IMG_3084

Nhí nhảnh xì tin fát!


resized_IMG_3088

Ăn tối cùng anh Ngọc Ánh và những người bạn hehe. Toàn gọi món miền Bắc, mình thích món nộm này. ^^


resized_IMG_3098

Trần Tuấn - Happy birthday anh! Về xem FB mới biết.

Ánh sáng dễ chịu cho người xem, nhưng để capture lại khoảnh khắc bằng máy amateur của mình xem ra hơi khó. Không gian âm thanh ở đây phù hợp với kiểu hát acoustic, tôn vinh chất giọng mộc của những người thể hiện.


resized_IMG_3116

Khắc Tuận - giọng lạ và cá tính mạnh.


resized_IMG_3123

Chủ quán - rượu vào, cảm xúc mới dâng trào.


resized_IMG_3124

Trong tất cả các Idol lứa đầu, anh Ngọc Ánh là người ít thay đổi về ngoại hình và phong cách nhất. Thực tế thì với ngoại hình hạn chế và tuổi không còn nhỏ nữa, anh Ánh khó có thể cạnh tranh để thành "ngôi sao" ở thị trường thay đổi xoành xoạch ngoài kia. Nhưng mình vui vì anh đã không từ bỏ đam mê ca hát của mình. Cuộc sống chỉ cần như thế, mỗi người một con đường, miễn sao hạnh phúc là được.


resized_IMG_3131

And if you don't give up in life, life won't give up on you. Hôm nay cái máy nước nóng trong nhà tắm phòng tớ tự nhiên rơi ầm xuống; nặng gần 20kg, rớt trúng đầu là chỉ có chết. Mình biết là xung quanh vẫn tồn tại những năng lượng tiêu cực, những cô hồn muốn kéo mình theo cùng. Nhưng mình tin là với lối sống tích cực, mình sẽ luôn được quý nhân phù trợ như chính bàn tay mình nói thế.


resized_IMG_9771

Tiếp tục với phần cuối cùng chụp từ quán Nhện hồi... tháng 2.


resized_IMG_9769

Bé nào cũng thích được nhện cắn mới chịu kekek.


resized_IMG_9775

resized_IMG_9776

Ku Nam được bao nhiêu là ảnh đẹp nhé - no retouching.


resized_IMG_9787

Quán Nhện đc cái khá tỉ mỉ và chi tiết...


resized_IMG_9801

Về diện tích, cũng không hẳn là rộng. Nhưng được cái nhiều ngóc ngách nên cũng có nhiều vị trí để chụp hình và posing hơn.

NHỆN Part 1
NHỆN Part 2


resized_IMG_9797

The legs!


resized_IMG_9812

resized_IMG_9825

resized_IMG_9816

resized_IMG_9836

The stairs.


resized_IMG_9840

Me & Spider.


resized_IMG_9839

It was such a sunny day.


resized_IMG_9844

Ăn trưa ở cơm tấm Mộc.


resized_IMG_9845

Và bún mọc do chính tay mẹ Phương Vy nấu cho buổi chiều. ^^

Bây giờ là câu hỏi: Sau khi xem Next Top Model, mình đã thu thập được một vài lời khuyên về cách pose và tự chộp được một semi-nude shoot khá vừa ý. Không biết có nên đăng tại ngôi nhà lâu năm này không, hay là chỉ post riêng ở Facebook để... câu khách? Tham khảo tí thôi hehehe.


Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2009-06-15

Chó Bé

Thứ tư, 17/06/2009 - 06:55:pm

Lúc trước mình không hề thích chó đâu, ghét là khác. Mình yêu mèo thì khỏi bàn rồi, mà mấy con cẩu hàng xóm vô duyên, cứ thấy mèo nhà mình nằm phơi nắng trước nhà là sủa. Có lần chó của bà hốt rác chạy xộc vào trong nhà, bự lắm. Định lấy cây đuổi nó rồi, ai dè mèo nhà mình khè phì phì như con... rồng lửa, tên kia sợ quá chạy cong đuôi! Phải vậy chứ, chủ nào tớ nấy mà. Tiền sự đánh chó không ít đâu, mèo vàng mèo bạc ai cho đụng vào chứ kekek.

Nhưng mà đúng là nuôi rồi mới thương. Đi đâu về nó cũng ra mừng, ku Bin thấy mặt mình là đứng 2 chân lên rối rít như trẻ con vòi quà. Thích mấy chủng be bé như thế, trông yêu yêu. To quá nhìn hãi lắm, lại hay có mùi nữa. ><


resized_IMG_2969

Bi chừ thoải mái cùng cún hơn nhiều rùi, mà nói chung chắc mình cũng... thú tính nên mấy bé pet đều chịu mình mà haha.


resized_IMG_2970

Bom đứng yên & pose như model chuyên nghiệp.


resized_IMG_2977

Hừm hừm, nhử ta hả?


resized_IMG_2974

Chụp nè!


resized_IMG_2982

Đang chơi trò "cướp cầu", bé kia mới được tỉa tót xong, nhát quá.


resized_IMG_2984

And this iz the winner!


resized_IMG_2990

resized_IMG_2993

Mắt cứ long la long lanh, lừa tình vô đối là đây!


resized_IMG_2994

Hi-fashion lah.


resized_IMG_3005

Đây là Bin nhà tớ, ngồi lọt thỏm trong lòng. ^^


resized_IMG_3029

Hip Hop xìtai


resized_IMG_3025

Nhìn tướng cứ như một em... kangaroo!


resized_IMG_3032

Vợ Mina của ku Bin, posing rất chi là... Next Dog Model.


Để xem thêm những sản phẩm áo quần, thực phẩm cho kún, cùng nhiều bức ảnh khác với Idol Phương Vy, cả nhà hãy vào website này nhé: http://www.littledog.com.vn/ Vừa mới update thêm thông tin, không trống trơn như hôm rồi nữa đâu. ^^

Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2009-06-14

Song Yến The Movie Premiere

Thứ tư, 17/06/2009 - 06:55:pm

Mai mốt khi nào ra mắt Robbey The Movie, mình sẽ lấy tấm này làm poster nhé, nhìn rất ra dáng boy-next-door kakak.

Cả ngày nay ở nhà nghỉ ngơi. Mỗi tuần phải có một bữa như vậy chứ, lông bông ngoài đường nhiều quá hok tốt hè hè. Sáng thứ 6 cần qua quán bàn công việc một chút, nên sẵn tiện hẹn ku Khánh ở đó luôn.


resized_IMG_2888

Đến giữa trưa thì Mèo Ác nhắn tin bảo 3h phim của Song Yến premiere, chẹp, không nhắc cũng suýt quên. Tại vé mời của mình thường toàn đưa cho con Mèo giữ, nhà nó ở trung tâm nên tiện cho các bạn nghệ sĩ gửi này nọ hơn. Thế là giờ bị... lưng lưng, chạy đi chạy về, loay hoay cũng hết từng đó thời gian. Quyết định order The Box ra công viên Lê Văn Tám ngồi ăn cho mát.


resized_IMG_2889

Đây là món mì xào thịt bò của ku Khánh.


resized_IMG_2891

Cơm chiên ngũ sắc của mình nè, phát sáng như vàng 9999 nhỉ? Bởi zị rất thích ánh sáng tự nhiên.


resized_IMG_2893

resized_IMG_2896

resized_IMG_2894

Mình cũng ít có ác lắm đó, lựa lúc thằng nhỏ đang cho mì vào mồm mà chụp, nhìn như Tề Thiên kakak.


resized_IMG_2902

Bị chụp lại với nguyên một họng cơm, cũng ráng pose, trông ngu thế!


resized_IMG_2905

resized_IMG_2903

Mấy tấm này ý thức đang được chụp khác hẳn hehe.


resized_IMG_2912

Ăn đã no tròn... Mỗi lần post món này lại có người vào hỏi order ở đâu, nên tui để trước số điện thoại luôn nha, khỏi lu bu: 62768268.

Tham khảo menu nhiều màu sắc tại đây, đẹp hơn tui chụp nhiều. ^^ Thebox.vn.


resized_IMG_2913

Such a schoolboy!


resized_IMG_2915

Góc này già và gian hơn kakak.


resized_IMG_2918

Teen không hề thua kém teen thật.


resized_IMG_2919

Khánh đi học, còn mình qua bên Tân Thế Giới làm tóc 1 xíu. Vẫn thừa thời gian, đọc xong cuốn tạp chí Đàn Ông mới chạy lên Diamond. Con mèo ỷ nhà ở gần, đến tận sát giờ chiếu vẫn chưa tới, grrrrrrrrrr. Ngồi ở tầng 3 uống sữa trà xanh Lotteria, thấy... cái bóng hay hay nên túm ngay lại. Quỡn mah.


resized_IMG_2937

Ánh sáng xanh lá cây, nhìn giống alien phết nhỉ?


resized_IMG_2968

resized_IMG_2965

Song Yến xinh phết nhỉ? Nhi không biết đang bệnh đau gì mà dòm không có tươi. Nghe nói vì lý do này mà Yến Trang sẽ ra solo trong thời gian tới.


resized_IMG_2955

Công bằng mà nhận xét, bố cục phim chưa được chặt chẽ cho lắm, có những chi tiết vô lý khá dễ dàng nhận ra. Ví dụ như để cho vai của Thiên Minh... mất tích sau tai nạn giao thông, mình không cách nào lý giải được How, hơi bị "mờ ảo" quá. Chất lượng hình ảnh không tốt lắm, thấy đôi chỗ bị vỡ nét, hay do màn hình của Diamond nhỉ? (Lâu rồi cũng không xem ở đây)

SY The Movie giống với một video clip dài hơn là một bộ phim, tập hợp nhiều ca khúc mới nhất của 2 chị em nhà này. Xem giải trí OK, có một số tình huống đáng cười nhất định. Phần của Yến Trang được xây dựng hài hước và kéo khán giả hơn.

Nhóc Thiên Minh sướng nhất, sinh sau đẻ muộn vẫn được gọi các chị là... em kakak.

Mình ngồi ngay sau lưng em Bảo Thy nhé, nguyên dàn xung quanh toàn ca sĩ teen, ngại lắmmmmm. Sau khi hết phim, em Lona cũng có chào, mình đánh giá cao đấy. Bước vào giới văn nghệ sĩ, càng được lòng nhiều người càng tốt. Bởi nếu bạn không có đủ nghị lực để đối mặt với dư luận, đón nhận mọi khen chê, bạn sẽ không trụ được. Như chị em Song Yến chẳng hạn, mình từng chê hát live dở cũng... vài lần, nhưng chỉ thiện chí của họ cũng giúp thiện cảm của mình tăng hơn.

Đang xem American Next Top Model mùa 2, Tyra cũng "gài" các thí sinh vào một go-see rất nghiêm khắc để thử phản ứng của họ. Dù có bị bỉ bai thế nào, bạn cũng phải biết cách cư xử khéo léo và không được quyền thô lỗ. Shandi được đánh giá cao nhất, khi trả lời "Em có gì hay mà người ta phải book em?" "Khi họ nhìn vào những bức ảnh, họ sẽ thấy điều đặc biệt trong em." Nice! Đây là lý do mình không bao giờ trực tiếp hoạt động trong showbiz được, chọc tới là... chửi ah.

Đây là một trong những ca khúc nằm trong soundtrack bộ phim, sẽ phát hành vài ngày nữa trên trang Zing. Nghe ổn, melody hơi hướm Nobody như một loạt Đợi, Lạnh, Lạc Lối etc., khá hợp giọng.

Song Yến - Có Khi Nào Không Anh


IMG_3034

Đi về nhà vẫn ngựa, mỗi lần làm tóc là vậy á.


IMG_3037

Mắt kính này ngó hiền hơn nhỉ? Chỉ dùng ở nhà khi ngồi máy tính thui.


IMG_3039

Sáng hum sau. Cũng may là mình ko có twin, không thì... Haha, I'm bad.


IMG_3046

Vờ cạo râu.


IMG_3052

Sạch sẽ tươi tắn rùi nè hehe.

Chương trình nhật ký của bé đến đây tạm dừng, ngủ ngon nha các cô các chú.

Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2009-06-13

Blog Trên Yume
  • Blog Nổi Bật
  • Blog Yêu Thích
  • Blog Mới