Tổng số bài viết: 2
Sắp xếp theo: Hiển thị:
Thứ sáu, 23/10/2009 - 05:06:am
Thí sinh THTH năm nay... đầu gấu ghê, có người vào hoạch họe mình tại entry này nữa chứ. Lúc nãy café với phóng viên nên chưa kịp duyệt qua, ả tức khí thế nào lại comment thêm cái sau rất thô thiển. Ta nói... Người làm văn hóa (và đang tu bổ văn hóa ở Nhạc Viện) mà cư xử thiếu văn hóa như vậy, nhỡ "may mắn" hay mua được cái giải cũng không bền đâu.
Nói thiệt đừng buồn, tui mà biết bạn là ai (dù đã có suy đoán riêng) - có cho tiền cũng chả bao giờ kết thân với bạn. Nhỡ mang tiếng "la liếm" thì phải chọn cái gì sạch sẽ thơm tho một chút, chả ai dại mà dây với... shit. Lớn rồi, nói ít hiểu nhiều hen.
Bé Quỳnh bị một phóng viên chê tơi bời, em í post nguyên văn đoạn bình luận đó trên Facebook, và chỉ reply đúng một dòng: "Co' gang len thoy nao`!!! Aja fighting...ya..ya..." Đó chính là sự khác biệt. Tính cay cú, dù nói ra hay không, sẽ giết chết người nghệ sĩ từ bên trong.
Thứ bảy, 19/09/2009 - 01:31:am
Mới ngủ được một giấc 5 tiếng, khỏe.
Hôm nay đi từ thiện với một số bạn người mẫu và diễn viên. Mệt. I'm not gonna lie. Mà đấy chỉ là mới xuống Tây Ninh thôi nhé, nếu vùng sâu vùng xa, hẳn sẽ còn cực nữa.
Nói ra không phải để than thở, chắc chắn rồi, nhưng để tất cả chúng ta biết trân trọng những cá nhân, đơn vị nào đang hoạt động các công tác giúp đỡ đồng bào gặp hoạn nạn, khó khăn. Của một đồng, công một lạng, và tấm lòng thì không cần cân đo đong đếm.
Mệt nhưng vui. Đúng như câu nói, niềm vui cho đi chính là niềm vui nhận về. Trung thu này sẽ tiếp tục, tự nhiên nôn nao quá.
Chung Thục Quyên chia sẻ với mình thế này: "Giúp thì mình không bao giờ giúp hết được. Mà trước khi làm từ thiện, nên nhìn lại xem gia đình mình đã no ấm hay chưa. Nếu chỉ đi ra ngoài lấy danh, trong khi khó khăn tại gia không thèm lo, cũng... kỳ lắm."
Nghe có vẻ như thẳng thắn quá, nhưng không hẳn là phi lý. Có những người bố mẹ bán mặt cho đất, bán lưng cho trời - thế mà suốt ngày se sua bay lắc, sau đó lên chùa... cúng kiếng. Ta nói, không nghe tiếng Phật văng vẳng, "con về lo cho thân mẫu trước đi" hay sao?
Thương nhất vẫn là 2 anh chị phụ huynh. Ừ, có thể bị cho là giỏi... nói mồm cũng được, nhưng còn hơn là suốt đời không nói. Nhiều người gặp trở ngại trong việc bày tỏ tình cảm với người thân đấy chứ. Mình cũng từng như vậy. Có giai đoạn ngày nào cũng cãi nhau với mẹ, buồn nghẹn trong họng mà không cách nào bớt cương được. Lần đó, sau khi bình tĩnh, phải mời mẹ ngồi xuống.
"Sau này, có gì mẹ nhắc con từ tốn. Tính con trước giờ trong nhà ngoài phố đều vậy, hay phản ứng, ai quát con là con quát lại. Nhiều khi nói xong con chẳng nghĩ gì đâu, mẹ đừng để bụng lại tự làm khổ mình."
Giờ là đỡ nhiều rồi.
Nếu để ý, bạn sẽ thấy mình xã giao rộng rãi, nhưng chỉ thân với những ai hiền hiền và lành tính. Mình hay đùa là như thế để mình dễ... bắt nạt, haha, không nhé. Đó là cách "tu" của riêng mình - mình quan sát xem họ xử lý tình huống thế nào, rồi tự học và rút kinh nghiệm cho bản thân. Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Chọn bạn mà chơi không đơn giản chút nào.
Một số người bảo mình... khoe khoang. Không chấp. Mình sống có quyền tự hào chứ, đụng chạm gì đến ai? Nhưng trong tất cả mọi thứ cuộc đời đã ban tặng, điều khiến mình tự hào nhất, chính là tình yêu của ba mẹ.
Bao nhiêu cặp vợ chồng trong suốt một đời người chỉ biết có đối phương? Thời buổi này - khó lắm. Thật, giờ mình mà tìm được người yêu như ba hoặc mẹ là mừng... khỏi già!
Đấy, lớn hơn mình chính xác 2 con giáp, mà xem họ có đúng tuổi không?
