Blog
Các bài viết thuộc thể loại "Doanh nhân"

Tổng số bài viết: 2

Sắp xếp theo: Hiển thị:

Vietnam Youth Panelist

Thứ bảy, 14/11/2009 - 10:32:pm

Robbey0071

Cách đây tầm một năm, ai bảo mình... già là mình cay lắm nhá. Để ý đi, giai đoạn "tu bổ nhan sắc" chỉ mới gần đây thôi, cứ nghĩ độc thân mà còn... già nữa chắc ế chếtttttttt.

Giờ nhận ra, mỗi lứa tuổi đều có cái hay riêng, sức hút là ở mình chứ không phải ở con số. Ngay bản thân mỗi lúc cần tâm sự, toàn tìm đến các anh chị lớn hơn, kinh nghiệm chính là điểm lôi cuốn của những người từng trải. Hehe, nay có đám đàn em lóc nhóc, cảm thấy mình cũng truyền đạt được ít nhiều vốn sống nhất định. Tuổi lưng lửng zị mà thú vị, học hỏi được đa dạng kiến thức từ 2 hướng. ^_^

Càng trưởng thành, càng biết lắng nghe, chính xác là biết chọn lọc cái cần thiết để nghe. Những yếu tố thuộc về "bề ngoài" chẳng hạn, chỉ đón nhận trên phương diện tham khảo, chứ không phải trăn trở để làm vừa lòng tất cả mọi người nữa. Từ ngoại hình, cân nặng, tóc tai cho đến bằng cấp, tiền bạc, danh hiệu etc. Chết có mang theo được đâu hehe. Ảo hết. Sống hạnh phúc là OK.

Thấy tui shopping liên tục như zị, nhiều bạn chắc đang lẩm bẩm "Đạo đức giả." Hahaha.

Vấn đề là mọi thứ mà tui đang làm, đều khiến bản thân tui vui trước tiên. Ví như khi uốn tóc xong được nhiều người khen, cũng lắm kẻ chê tè le. Kệ, tui thích. Tóc thẳng suôn mềm mượt gần 25 năm, phát chán! Hehe. Còn bàn tán, chứng tỏ còn sự quan tâm. Xem đó như minh chứng của từ "thú vị", vì trên thực tế tui chưa bao giờ nghĩ mình là sao xẹt gì gì cả. Không phải người của công chúng, nói rùi. Có thể lắng nghe ý kiến đa chiều, nhưng để tâm hay không lại là một chuyện khác. I'm crazy the way I am, I'm sexy the way I am, I'm happy the way I am.

Để trở thành Somebody trong xã hội, bạn cần phải có một cái Tôi.

Người Việt mình rất giỏi, nhưng chưa có lĩnh vực nào thực sự nổi bần bật. Tuyên truyền "vì xã hội" nhiều quá, trong khi tập thể xuất phát từ cá thể, mọi thứ phải "vì cá nhân" thì họ mới có động lực mạnh mẽ hơn. Ai cũng chăm lo tốt cho bản thân (và không hại gì đến xung quanh) thì cả cộng đồng sẽ khỏe khoắn chứ sao?

Các bạn 9x giỏi hơn thế hệ trước ở điểm đó, tính cá nhân (Individuality) rất cao: Mỗi người đều sở hữu cá tính riêng, quan điểm riêng, cách sống riêng. Hồi xưa, bố mẹ đặt đâu con ngồi đó. Thời nay, mình thuyết phục ngược lại phụ huynh về mỗi bước đi của mình. Nhìn đồng lứa, không mấy ai được vậy, nhưng 9x có thể! Cool.

Nói thật, mình từng thất vọng với 9x ghê gớm, vì thấy quá nhiều trường hợp đua đòi, ăn chơi, lên Diamond làm trò khùng điên. Chuyện học thì hời hợt, thiếu chiều sâu, đọc blog của một em đạt giải văn thành phố mà chợt nghĩ: Thế thôi sao? Vì nhớ lại, đám đội tuyển cũ của mình, viết tốt đến... run người! Nhưng trách thì khó trách. Xã hội phát triển rứa. Mình cũng đâu muốn nghe ông bà ca hoài bài vọng cổ thời chiến tranh, bao cấp khổ ra sao? Tầm... chục lần là thuộc luôn rồi mà. Mất cái này, được cái kia. Giờ tụi nó tự tin hơn, năng động hơn, chịu khó theo đuổi đam mê của mình hơn. Thôi cố lên, các anh chị giờ bận chuyện vợ chồng con cái rồi, muốn mơ như mí em thì phải chờ đến khi... lên giường thôi.


Robbey0068

Robbey0070

Panellists:
Đại diện cho 8x: Robbey Lê Minh Mẫn (1985) và Nguyễn Thị Thanh Phượng (1988)
Đại diện cho 9x: Huỳnh Lưu Đức Toàn (1990) và Trần Bửu Lâm (1992)

Đùa chút thoy.  Cảm ơn các anh chị, cô chú đã lắng nghe. Dẫu sao, we the babyboomers, đã - đang - và sẽ là đối tượng tiêu thụ sản phẩm khủng nhất mà.  Cũng muốn những sản phẩm cầm trong tay, những quảng cáo hướng đến giới trẻ có thể làm chúng em vừa ý chứ.  ^_^

Vài hình ảnh kỷ niệm.

 

Chanh và Virus

Thứ bảy, 15/08/2009 - 04:12:pm

Mới đọc 2 bài phỏng vấn của Chanh và Virus, thích những phần trích dẫn này quá, nên rinh về blog cho mọi người xem.


Trải nghiệm nhiều, tôi nhận ra một điều, “đức năng thắng số”. Mình không cần phải nói lại, người ta cũng chẳng “giết” được mình.

Nếu chuyện này xảy ra trước kia, tôi sẽ đùng đùng đi kiếm, kiếm không được cũng phải kiếm cho ra người đã nói về mình, thậm chí có thể đánh người ta tại chỗ. Tôi nóng mà. Tôi nóng tính lắm, nhưng 15 phút sau là người ngay. Có những lúc tôi nghĩ, mình tức chi cho mệt vậy trời. Người ta biết tính mình nóng nên nhiều khi chơi ác, cố ý trêu chọc. Mình có điểm yếu, nhưng bây giờ nhất quyết không để người ta đánh trúng điểm yếu ấy nữa.

Phương Thanh


Có một số việc cũng làm mình giận lắm, nhưng chỉ cần mình ngủ một giấc, hay làm một việc gì đó là quên ngay. Trừng phạt thì lấy ai để tha thứ. Bỏ qua mọi chuyện sẽ dễ sống tốt hơn đúng không?

Ngô Thanh Vân


Đầu tiên là về Chanh - mình rất thích sự thẳng thắn của chị.  Hiếm có ca sĩ nào chịu nhìn nhận những khuyết điểm của họ công khai, dù thuộc về chuyên môn hay tính cách, nhưng Phương Thanh lại làm được chuyện đó.

Mình không khuyến khích sử dụng vũ lực đâu, vì đó là hạ sách.  Với nghệ sĩ lại càng tối kỵ, vì họ là thần tượng, là tấm gương cho nhiều fans nhỏ tuổi.  Do đó, một dạo mình không có thiện cảm với Chanh, khi biết những chuyện chị... uýnh người ta.  Đúng sai hạ hồi phân giải, bản thân phải kềm chế trước đã, người của công chúng mà.

Khi đọc câu, "mình tức chi cho mệt vậy trời" - thương, vì thật quá!  Chị nói đúng, thiên hạ biết điểm yếu của mình thì họ mới cố đụng tới, chứ mình mà đủ vững vàng thì chúng chỉ như... trứng chọi đá.

Trường hợp Ngô Thanh Vân cũng vậy.  Trước đây, đã có một trang web được lập ra chỉ để bôi nhọ chị.  Một số kẻ cứ nghĩ, đó là hình thức PR, nhưng ai mà PR ngu dại như thế?!  Đọc blog của Virus, thấy chị là người có tư duy, chứ không phải như vài nữ ca sĩ teen hiện tại, liên tục tung... ảnh nóng - như thể bạn có thể lên hạng được từ đấy.

Đôi khi, có cảm tình với một ca sĩ không chỉ vì giọng hát hay vũ đạo, mà còn là những gì họ thể hiện sau cánh gà, trên mặt báo, cũng như cách họ xây dựng hình ảnh.  Vô tình hay cố ý, mỗi bước đi tiếng nói đều là cách PR hữu hiệu cho chính bạn.


Kelvin Photography

Public relations (PR) là hoạt động mang những thông tin cần thiết từ chủ thể đến với công chúng.  Trên thực tế, mọi sản phẩm đều cần PR, quảng cáo bằng nhiều hình thức khác nhau để tới được thành công.  Bộ phận Marketing có tầm quan trọng không thua kém gì Finance hay Accounting, nếu không muốn nói rằng đó chính là bộ mặt của công ty. Bởi sản phẩm có chất lượng và hấp dẫn cách mấy, mà không ai biết đến nó, chẳng nhẽ đi... xem bói để mua về à?

Chìa khóa để thực hiện tốt khâu PR vẫn là sự chân thực.  Sai lầm lớn nhất vẫn là xem thường khách hàng, nghĩ mình có thể lừa họ qua ngòi bút.  Đã khen, phải khen đúng - đúng tính chất sản phẩm và đúng đối tượng mà nó hướng đến.

Ví dụ: Tiếp thị băng vệ sinh tại thị trường Việt Nam, một đất nước nơi sự tế nhị được đề cao, nhất thiết không được... phô.  Chọn người nổi tiếng để xuất hiện cùng sản phẩm cũng phải ít nhiều có liên quan, nếu không sẽ gây phản ứng ngược, tạo sự bất bình trong dư luận.  Giờ có nam ca sĩ chết tên "Hoàng tử Kotex" - vừa không đẹp mặt cho model, vừa thấy hình ảnh sản phẩm bị... bôi bác và lệch lạc.


phuong-thanh1

Nếu muốn PR cho Phương Thanh chẳng hạn, ta nên nhắc đến nhiệt huyết trong âm nhạc, cá tính mạnh mẽ nổi trội, tinh thần luôn hát live, chất giọng giàu cảm xúc, vv.  Chả ai dại gì mà đi dùng những cụm từ "kỹ thuật thanh nhạc tốt" hoặc "hiền dịu, thùy mị" - khen như thế thì chả khác nào cố tình... chơi ca sĩ?!

Không ai hoàn hảo cả, thế nên, PR khéo léo là làm cách nào để những điểm yếu của ta trở nên đáng yêu hơn, dễ chấp nhận hơn, phù hợp với đối tượng khách hàng xem trọng những ưu điểm của ta.

Nói cách khác, PR là cách làm cho hình ảnh của mỗi con người, mỗi sản phẩm trở nên đẹp hơn, tích cực hơn, dựa trên những gì có thật.

Vì sao mình bàn về những điều này?

Đọc tiếp »

 

 
    Blog Trên Yume
    • Blog Nổi Bật
    • Blog Yêu Thích
    • Blog Mới