Hello, đầu tiên gửi lời xin lỗi đến cả nhà, vì mấy ngày qua lười viết entry và hơi nóng nảy. Nếu để ý, đến thời điểm này trong tháng là tui vậy á, deadlines rượt quá trời mà. Thế mới biết, không chỉ phụ nữ mới có... chu kỳ. Đùa. Không chứ. Ngay cả trái đất cũng thế. Biết đâu sau mấy triệu năm, lại đến chu kỳ "nóng trong người", bắt đầu xì mụn khắp các miệng núi lửa thì sao nhỉ? -.-
2012 thuyết phục đến mức, không khéo chẳng mấy chốc, giới nghệ sĩ Hollywood sẽ... dọn sang vùng khác mà sống hết. Vì sao? Nếu lời tiên đoán trở thành sự thật, California sẽ chìm xuống biển trước tiên! Hahaha. Hơi quá lời một chút. Đây là phim thảm họa duy nhất khiến mình chăm chú theo dõi từ đầu đến cuối, suốt 2 tiếng không hề rời mắt khỏi màn hình, vì sợ bỏ lỡ chi tiết nào. Cốt truyện được xây dựng rất liền mạch, không có yếu tố thừa, mọi nhân vật phụ và đến cả... chú chó cưng đều có sự liên quan mật thiết đến nhau.
Điều mình thích là những thông điệp được tinh tế đặt dưới lớp bề nổi kỹ xảo hoành tráng ấy. Không chỉ là những vấn đề to tát như "nhân quyền", có những vụn vặt sẽ khiến bạn cười một cách mỉa mai.
1. Chính phủ nào cũng giấu giếm sự thật với người dân, từ Tây sang đến Tàu.
Vậy nên, quan trọng nhất vẫn là sự yên bình trong cuộc sống, yên bình trong tâm tưởng. Ta có câu, "Đứng núi này trông núi nọ." Tây có câu, "The grass is always greener on the other side". Những ai hay đả phá, muốn kêu gọi lật đổ chính quyền này nọ, có thực sự nghĩ hệ thống mới sẽ hoàn hảo không? Điên khùng. Mỗi con người đều có khuyết điểm, mỗi bộ máy đều có sai lầm, nếu đời sống của ta không bị ảnh hưởng thì việc gì phải lật phải chống? <-- Cái này cho mấy bạn tư tưởng phản động đọc rồi tự ngẫm, không phải điều mà phim muốn gửi gắm.
2. Nhất thân, nhì thế, tam tiền: Đó là thứ tự được cấp quyền... sống sót.
3. Người Mỹ luôn có tiếng nói đầu tiên, nguyên thủ nước khác toàn... nghe và làm theo không ah. Chẹp chẹp.
4. Nữ hoàng Anh quan tâm đến... 2 con chó của mình hơn là người dân (ác thiệt!)
5. Nếu bạn ỷ có tiền mà xem thường kẻ khác, đến lúc hoạn nạn, người ta thà cứu... con chó chứ không cứu bạn.
--> Túm quần là 3 con chó được lên tàu. Ha ha ha.
6. Nhân vật chính chắc chắn không chết. Nhân vật quần chúng có thể không chết. Nhân vật phụ phải chết. Haizz, haizzzz. Mình hơi bị thích mấy bạn Sasha, Tamara, Gordon - được xây dựng cá tính rất rõ nét và likeable.
7. Bạn đẹp, bạn có quyền. Chính xác hơn, những cá thể sở hữu bộ gene tốt sẽ được lọc ra, để tiến hành "phối giống" sau ngày tận thế. Có nghĩa là, một thân hình khỏe khoắn vẫn có thể giúp bạn qua con trăng, chứ chả ai quan tâm đến tâm bạn lành hay dữ - bởi cái đó không thể biết được qua... gene.
8. Lại tiền. Tiền là tiên là phật. Cho dù bạn xấu ói, đần độn, kệ! Chỉ cần một tỉ euro, thế thôi.
9. Dù xấu bụng cách mấy, bố mẹ vẫn luôn sẵn sàng hy sinh vì con cái. Ghét thằng cha tỉ phú Ukraina lắm, mà thấy cảnh ổng cố đẩy thằng con lên tàu, cũng tội...
10. Đạo giáo luôn hướng thiện (chỉ có con người làm bậy).
11. Phẫu thuật thẩm mỹ không mang lại hạnh phúc.
12. PR Sony Vaio và Bentley quá hiệu quả. Đặc biệt ở đoạn khởi động xe, khán giả tự động vỗ tay rần rần.
13. Sống chết đều có số. Câu này sẽ được tấm tắc một vài lần.
14. Noah's Ark. Có Noah và có Ark.
15. Mình thấy Mỹ, Trung Quốc, Nhật Bản, Pháp, Ý, Đức, Ấn Độ, Trung Đông vv. Mình thấy da trắng, da đen, da vàng, vv. Mình thấy trẻ em, thiếu niên, trung niên, người già, vv. Mình thấy người khuyết tật. Mình thấy cả súc vật được cứu. Nhưng tuyệt nhiên không thấy một đại diện nào cho gay hay lesbian.
Ừ, chắc lại cái lý lẽ bảo dưỡng nòi giống này nọ (như thể đồng tính không có tinh trùng và buồng trứng). Thôi... đợi đến lúc tận thế thật hẵng hay nhé!
PS: Quên mất, họ đã để super gay American Idol runner-up hát ca khúc chủ đề rồi hehe. Hail to Queen Adam Lambert!
Mình "may mắn" nhận được cặp vé mời từ chị Hương Galaxy, ngay dãy giữa, vị trí đẹp nhất luôn. Bên cạnh phóng viên và celebrities, các fans của phim bom tấn cũng được mua vé xem premiere với giá hơn 100K/chiếc. Cách marketing này khá tương đồng với concept của bộ phim lol. Hy vọng "số hưởng" sẽ giúp mình thoát nạn khi động đất, núi lửa, lốc xoáy, tuyết lở, sóng thần etc. giáng xuống đồng loạt. Amen.
Xem tiếp hình ảnh hội-nghệ-sĩ-tự-sướng và tải nhạc phim 2012.
Push
Thứ tư, 18/11/2009 - 12:41:am
Vừa xem Push do tình iu lớn Chris Evans và tình iu bé Dakota Fanning đóng vai chính.
Thật sự, mình bị hút vào cốt truyện hơn là diễn viên, dù cũng có vài giây loay hoay suy nghĩ: thích anh này đóng lắm, mà không nhớ tên gì... Xem credit, thấy tên Chris Evans mới đập tay, "Gout của mình không đổi."
Câu chuyện xoay quanh những nhóm người sở hữu siêu năng lực: Watchers (thấy trước được tương lai - dù liên tục thay đổi), Movers (di chuyển được vật thể), Pushers (thay đổi được suy nghĩ/ký ức đối phương), Sniffs (đánh hơi từ vật thể), Shifters (thay đổi hình dạng bằng cách tạo ảo giác), etc. Họ được một tổ chức chính phủ đối xử như những con chuột phòng lab, bị tiêm thuốc để "phát huy" khả năng, nhưng thường là thất bại và giết chết họ. May mắn thay, một số kẻ lạc loài đã trốn thoát và cùng nhau quật ngã thế lực mạnh hơn mình gấp bội.
Phim hành động - bình thường mình ghét lắm. Nó rơi ra khỏi kệ dĩa khi mình đang tìm DVD... hoạt hình nào chưa xem. Haha, mọi thứ đều là duyên số.
Quan điểm của nhân vật Nick rất tương đồng với mình: Tự bản thân phải quyết định tương lai, đừng dựa vào những gì [bạn cho rằng] đã được định đoạt trước. Kế hoạch vạch ra tỉ mỉ, để rồi phải... quên đi, vì ta nghĩ ra được thì đối thủ cũng sẽ nhìn thấy được. Tinh tế nhất là kết hợp bản năng với óc logic, bởi với chí hướng thiện và niềm tin vững chắc thì không ai có thể bẻ cong bạn cả. Cool stuff, he didn't have to say it, that's how I get it.
Với những ai trí nhớ Dory [như tớ], bám lấy một kế hoạch hay lịch trình, chỉ có nước... chết dở. Thế nên, mình sống ít khi tính toán lắm. Bụng bảo dạ, chỉ cần cảm thấy Đúng thì làm. Nhiều kẻ cứ hay đăm chiêu suy nghĩ, rằng trong từng lời nói, mình muốn ngụ ý gì. Nhưng đơn giản, mình chỉ muốn giải tỏa, bởi không chia sẻ thì sớm muộn trí nhớ ngắn hạn này cũng sẽ tự xóa đi mất.
Bạn từng trải qua déjà vu? Tiếng Pháp đấy - cảm giác những gì bạn đang nhìn thấy ở hiện tại quá quen thuộc, như thể từng gặp trong quá khứ.
Thường xuyên. Déjà vu như cơm bữa đối với mình, thế nên ít khi thực sự sửng sốt trước bất kỳ sự kiện nào. Kể cả bạn bè mới quen cũng vậy, nếu về sau thân thiết - cũng do trước đó mình đã cảm thấy nên thân với người đó, và sẵn sàng mở lòng. Khi vướng sự cố, mình từng bước giải quyết, vì tin chắc sẽ có lối thoát. À, không chắc, chỉ mơ hồ thôi. I'm not a watcher. Đến giờ, vẫn chưa phải hối hận về khoảnh khắc nào trong đời. Cứ thế này là tốt, không phải quay lại chỉnh sửa gì cả.
Dù sao... tương lai liên tục thay đổi mà. Chả tự thần thánh hóa bản thân làm gì, chỉ đơn giản là "ngửi" được tí chút, và quên. Thế thôi.
Muốn tải phim về xem thì... xin mời. ^_^
Hôm nọ ăn tráng miệng ở Hideaway ngon lắm, nay mới hỏi ra công thức nên chia sẻ cùng cả nhà luôn. Bạn nào khéo tay hay làm thì áp dụng thử, khi nào có thành phẩm, mình hy sinh thử giùm cho hehe.
HIDEAWAY SPECIAL CHEESE CAKE - nguyên liệu chính là phô mai và hạt chanh dây. Cream cheese béo ngậy ah, nên ăn cùng với sốt rasberry (trái màu đỏ, tiếng Việt hình như là quả mâm xôi) cho khỏi ngán. Lớp bánh nâu nâu dưới cùng làm từ bột yến mạch.
Hôm đó gặp đối tác bên Nokia bàn công việc, qua loa cho xong thoy. Mưa quá, không về được. Rốt cục gọi bạn Vi quản lý Hideaway lên ngồi 888 cho zui. Chờ... chờ... chờ... Haizz, suýt nữa không đi sinh nhật Nu luôn rùi, mèo ốm mà ra gió sao đặng? Tận Gò Vấp nữa chứ! Sực nhớ ra anh Khanh béo, nhầm, Khanh đẹp zai có xe 6 chỗ. Thế là alo gạ gẫm chàng sang rước hihi.
3 quý nhân trong cùng một ngày nhé: một em tặng điện thoại, một bạn cho gửi xe lại quán qua đêm, một anh không ngại traffic đánh vòng qua đón mình. Đa tạ đa tạ đa tạ.
Suýt quên, cảm ơn anh Quốc Bình đã chở em về tận nhà, dù ngược đường và không có... mũ bảo hiểm. Giữ tinh thần tích cực, sẽ thấy nhiều người tốt xung quanh bạn, không phải quan tâm đến bá vơ. ^^
Sẵn nhắc tới Nu Nu, tặng bà con vài tấm ảnh hậu trường Nhất Quỷ Nhì Ma, hôm nay có ghé chơi một tẹo. Nhanh thật, mới đây mà đã sắp xong rùi.
Entry chỉ mang tính chất liệt kê và tham khảo, mình đuối wé, ngủ thoyyy.
Bấm vào đây để thưởng thức gái xinh zai đẹp và các món ăn hấp dẫn. ^^
Hôm qua bé Lan Trinh rủ đi xem Bài Hát Việt sau anh Quỳnh báo Điện Ảnh, nên đành phải bỏ dịp xem em í hát live trên sân khấu lớn - mình luôn có hứng thú với sự phát triển của mỗi giọng ca hậu-Idol nên cũng hơi tiếc.
Từ đầu năm đến giờ chưa theo dõi được một liveshow BHV, mà thấy cánh truyền thông cũng chả ai mặn mà. Chán nhỉ? Sao chương trình âm nhạc nào của nước ta cũng ngày càng đi xuống về chất lượng? Để ý, hễ cứ có ai đó nổi nổi, hàng loạt ca nhạc sĩ lập tức hùa theo "trào lưu". Thậm chí, ngay cả người nghệ sĩ đó cũng... copy lại chính mình, làm nhạc na ná nhau. Lười sáng tạo chính là điều tối kỵ trong nghệ thuật.
Nói đi phải nói lại. Khán giả ta cũng có biết trân trọng "nghệ thuật" mấy đâu. Mang "ranh" là một trong những nước có tỉ lệ tốt nghiệp phổ thông cao nhất, chứ mình thấy trình độ, dân trí nước nhà còn thấp lắm. Nôm na, dâng cao lương mỹ vị đến tận mồm cũng chả mấy người biết nó là cái giống gì. Học sinh bị bắt ép học mười mấy môn/năm, ra trường có khi chả giỏi được 1/2 môn. Thiệt. Đơn giản nhất là... tiếng Việt, có người viết 10 chữ sai hết 7 chữ - vậy mà cũng cho ra trường. Ta tự hào vì cái gì nhỉ? Vì có tỉ lệ học sinh gian dối cao nhất thế giới à?
Đừng thắc mắc, vì sao âm nhạc nước ta toàn đi sau, bởi có phát triển bao nhiêu cũng vậy. Thấy Mỹ Tâm không? Những ca khúc "dễ nghe" và phối khá sơ sài trong mấy album đầu thì được ủng hộ nhiệt liệt. Về sau, đầu tư bao nhiêu vào hòa âm và kỹ thuật, lại không có hit nào được rầm rộ như trước. May mà Tâm đã có lượng fanbase khủng nhất nhì Việt Nam sau nhiều năm hoạt động nghệ thuật. Những ca sĩ trẻ bây giờ mới khổ, họ ở thế gọng kìm. Ra nhạc "dễ nghe" thì sẽ bị chê là nhàm chán, bao nhiêu người hát rồi; mà "hiện đại" - "văn minh" một chút thì lại khó tiếp cận công chúng. Bà con chỉ phẩy tay, nhạc gì nghe đau đầu, thà bật Lý Hải với cả Lâm Vũ, đỡ hơn chút thì được... Cẩm Ly, Phạm Khánh Hưng. Chỉ thở dài ngao ngán.

Cũng chính vì quá chán cảnh V-Bóp nước nhà, nên mới bỏ 2 show ca nhạc, xem thử "Ngôi Sao Điện Ảnh Triển Vọng" xem có le lói được chút hy vọng nào không.
Nói câu đó là hiểu sắp khen hay chê rồi ha.
Đọc tiếp và xem hình ảnh của đêm thi, cùng các phần trình diễn của Mỹ Tâm, Thanh Thảo, Hiền Thục, vv. »