ntp_92_2k52k9 chưa có bài viết yêu thích
Thứ tư, 21/10/2009 - 10:47:am
Cái màu áo mưa mi vẫn mặc, cái cách mi giận, cái lí do duy nhất khiến mi khóc...t còn nhớ tất cả...Từ khi biết cái đã đổi thay nớ, t bik, mãi chỉ là kí ức dù t có muốn xoay chuyển nó đến mức mô...Và hôm qua, t mới nhận ra mình ngu ngốc tới chừng mô...
Bước ra khỏi lớp học thân thuộc nớ, những lần nhìn lại, người t thấy có lỗi nhất vẫn là mi. 4 năm. Thời gian cho t, cho mi, để xây nên một cái chi đó.Thời gian t vs mi ngồi bên nhau mỗi khi vào lớp...Chỉ là những lần cãi cọ, so đo..từng chút một...Có đâý, nhưng thật ít khi t tỏ ra trân trọng những chi có giữa 2 đứa dù tự trong t hỉu, t thương mi đến mức mô...
Thời gian. Mi t ít gặp nhau hơn, ít nói chuyện với nhau hơn...Nhìn sang chỗ ngồi bên cạnh, đôi khi t nghe tim mình quặn lại...Mi ko có ở đó...Đã thiệt sự để t ở lại ...Cái ngày phát bài Kt đầu tiên, điểm thấp, t khóc..Nhưng ko phải vì điểm nớ. T thấy mệt mỏi. T nhớ những lần điểm thấp đc nghe mi an ủi, rồi bằng cái cách thật riêng, mi lại khiến t cười....
Hôm qua, khi biết chuyện, t lại khóc..Mi có thấy.Nhưng mi đứng đó. Mi ko hề hỏi t một câu mô cả...Rồi cả buổi học thêm cũng r'...mi ko hề nhìn t...ko hề...T nhận ra cái tàn nhẫn vẫn diễn ra quanh t...R' mà lâu ni t ko hề bik...Chưa khi mô t nghĩ r' cả...
Cả buổi học, t ko nghe đc chi..Đi chọn hoa cho mẹ, đứng trước chỗ bán hoa một hồi, t ko răng chọn lấy đc một bông...Tất cả đều vô nghĩa...T đã ko mua cho mẹ...Lần đầu tiên...Thấy có lỗi vs mẹ thật nhìu nhưng t bik làm chi chừ...Sẽ còn đau hơn nếu mẹ bik, t chọn bông hoa nớ một cách hời hợt, vô tâm...
Mọi thứ cứ như đi ngược lại...Bất kì lúc mô nghĩ về mi, t lại ...Trước đây là cho những nỗi nhớ và sự ân hận. Còn hôm nay là tất cả. Cái chi đó nhìu hơn nỗi nhớ, sự ân hận, cái chi đó nhẫn tâm hơn sự thất vọng và đau đớn...