Tổng số bài viết: 7
Sắp xếp theo: Hiển thị:
Thứ bảy, 05/09/2009 - 09:39:pm

Mình cũng chỉ biết cho vào bài hát này và tâm trạng mình cũng buồn như bài hát này vậy. Mình ở gần một tháng mà tâm trạng mình buồn quá. Nên mình không thể viết hết những suy nghĩ mình ra đây được. Nếu có người bạn của mình còn nhớ đến mình thì sẻ hiểu. Cho nên mọi người đừng trách mình là không viết ra hết nhé.
Thứ sáu, 28/08/2009 - 08:56:am

Hôm nay là ngày 26/8/2009 là một ngày đáng quý nhất hạnh phúc nhất của tôi trong suốt 3 năm học. Đó là ngày mà tôi nhận bằng tốt nghiệp. Không biết sao tôi cứ mong mỏi cho đến ngày này để được nhận bằng và chụp ảnh với bạn bè , cũng là lúc chia tay bạn học của tôi. 3 năm học của tôi trôi qua thật nhanh, nhanh đến mức không có cảm giác gì là 3 năm cả, cứ như là hôm qua mới vào trường đó. Rùi hôm nay ra trường. Tôi học trong lớp thấy mình bình thường nhưng có đặc điểm là nói hơi nhiều cho nên bạn bè cứ nói là luật sư trẻ....hiii. Là một người bình thường như những người trong lớp, còn trong học hành thì hình như chưa bao giờ tôi cố gắng, tôi chỉ học như những ngày tôi học ở cấp 3 cũng như cấp 2. Cứ đều đều như nhau không có gì thay đổi, nhiều người bảo cứ cố gắng lên, phấn đấu lên thì cố học được bằng khá. Nhưng vì sao trong đầu tôi lúc nào cũng chỉ học, còn được hay không thì đối với tôi không có gì là quan trọng cả. Nếu tôi cố gắng và hy vọng một cái gì đó to tát trong học tập, cũng như ngoài cuộc sống và nếu mình không làm được thì ra sao nhỉ :thất vọng, tuyệt vọng mọi thứ. Nên tôi cứ học bình thường không cố gắng nhưng mà học làm sao cũng không phải thi lại và nợ môn là được. Mà đúng là tôi đi học bên đó 3 năm mà tôi càng ngày càng lười học đi, ít khi học bài tối hay có lẽ là chương trình học cao đẳng khác chương trình học cấp 3. Mọi lần học cấp 3 thì cứ tối nào tôi cũng phải học bài ít khi được chơi lắm. Mà lúc muốn đi sinh nhật cũng khó vì nếu không phải là ngày nghỉ, nên đến khi học cao đẳng thì tôi vẫn thế vẫn có suy nghĩ học bài tối nhưng dần dần tôi ít học đi không biết do lười hay sao ý.....(cười)....... , mà hầu như tôi học toàn trên lớp ít khi về nhà học, nếu có bài gì làm thì học trên lớp hiểu là tối về làm nhanh rùi lại đi xem phim, nói chung tôi học cao đẳng cứ như lãng tử đó....hiiiiiiiiiii......hic, học thì nhanh nhưng chơi thì không có thế mới lạ. Nhưng không vì thế mà lực học tôi sa sút, năm đầu thì hơi ngỡ ngàng, còn năm thứ 2 thứ 3 thì miễn chê luôn, không cố gắng học bình thường thế mà vẫn qua.....hiiiiii. Và cứ thế thời gian trôi nhanh quá 3 năm học cũng đã trôi qua. Và cái gì đến cũng đến. Ngày này tôi nhận bằng, mà lúc đến trường thì vắng vẻ chưa thấy mặt anh chị nào, nên cứ đứng ngoài chờ, và nghe nhà trường đọc thông báo những người tiêu biểu của trường. Và tôi hỏi chị cán bộ lớp chỗ đó ở đâu để đi xem thử. Lúc tôi đi thì cũng chẳng khi nào nghĩ mình lại có trong đó , vì trong đầu tôi chỉ muốn nhận bằng rùi chụp ảnh với lớp để làm kỷ niệm cho 3 năm học. Nhưng thật là bất ngờ lại có tên mình trên danh sách sinh viên tiêu biểu, một niềm vui khôn tả không thể nói lên lời cảm xúc vui, hạnh phúc và thật bất ngờ. Thế là giáo viên gọi vào phòng mặc áo dành riêng cho nhưng người ưu tú, thấy mình bình thường thế mà cũng được ưu tú hiiiiiiiii..........
..Lúc mặc song cũng thấy đẹp đẹp và lạ lẫm nữa, nhìn có ít người mặc cũng thấy hơi ngại, nhưng dần cũng quen. Rùi tôi tranh thủ thời gian cũng chụp mấy tấm hình làm kỷ niệm nhìn coi cũng được. Và mọi người trong lớp nhìn tôi thấy vui vẻ, và lúc vào trong hội trường thì ai cũng nhìn hết, bạn bè quen hay không quen, nhưng tôi đã nhìn thấy bạn thân của tôi lúc đó. Và niềm vui sướng của tôi là cười thì thấy t tươi lắm chưa khi nào mình cười như thế trong suốt 3 năm học. Vậy là thời gian trôi đi đến lúc lên mục giảng nhận bằng và giấy khen. Cảm xúc không thể tả hết. Đứng nhìn xuống mọi người mà vui. Tôi ước gì lúc đó có cô bạn thân mình tặng hoa, nhưng người bạn đó xa mình quá, nên chỉ tặng hoa qua mạng. Nhưng đó là niềm vui lớn nhất của mình nữa vì đã có một người nhớ ngày đó của mình. Mình muốn gửi lời cảm ơn đến người bạn đó, lời cảm ơn không thể nói lên lời được.. Cuộc vui nào cũng có lúc tàn đến lúc nhận bằng xong, thời gian còn lại thì phát bằng cho các bạn, lúc đó ai nhìn thấy mình cầm tấm giấy khen cũng thấy vui cũng xem, nên minh hơi ngại nữa. Thế là thời gian đã hết, đến lúc ra về. Mình sẽ nhớ ngày này, ngày hạnh phúc nhất của mình trong 3 năm học. Một kỷ niệm khó quên thời sinh viên. Mong sao các bạn cũng cố gằng hơn mình. Đừng có như mình nhé. Hì 

Thứ hai, 13/07/2009 - 11:41:am

NÕu ngưêi hïng trong m¬. NÕu em cÇn mét ai bªn c¹nh khi em c¶m thÊy buån?.
NÕu em ®ang ®îi chê t×nh yªu, em c¶m thÊy c« ®¬n. NÕu em gäi ®iÖn mµ b¹n bÌ em ch¼ng ai cã nhµ?.
Em cã thÓ ch¹y trèn nhng nµo cã thÓ vît qua, vưît qua nh÷ng c¬n b·o lßng vµ như ®ªm dµi c« ®¬n.
Anh sÏ chØ cho em nhËn ra sè phËn, nh÷ng g× tèt ®Ñp nhÊt trªn ®êi nµy nµo cã ph¶i mÊt tiÒn mua.
Nhưng nÕu em muèn khãc h·y ng¶ ®Çu lªn vai anh, em nhÐ.
NÕu em cÇn mét ngưêi thùc sù quan t©m ®Õn em, nÕu con tim em trë nªn l¹nh gi¸!!!.
Anh sÏ cho em xem mét t×nh yªu ch©n thµnh cã thÓ lµm ®ưîc nh÷ng g×.
NÕu bÇu trêi ®èi víi em chØ mét mµu t¨m tèi, h·y cho anh biÕt. Bëi n¬i nµo ®ã trªn thiªn ®ưêng lµ cña chóng m×nh dï thiªn ®ưêng ®èi víi em lµ xa l¾m.
H·y gäi tªn anh, anh sÏ gióp em ®Õn n¬i Êy cïng anh.
NÕu mµn ®ªm phñ em víi bao gi¸ l¹nh vµ u buån. NÕu mçi ngµy qua bao khã kh¨n ng¨n em cÊt bưíc.
Anh sÏ m·i ë bªn c¹nh em ( Anh høa ®Êy! ) Anh sÏ ch¼ng bao giê lÈn trèn em ®©u.
What real love can do!
The end
Thứ năm, 02/07/2009 - 12:23:pm
Bước đi!....Có bao giờ nhẹ nhàng, thanh thản khi phải bước ra khỏi cuộc đời của ai đó?
Bước đi!...dù trong lòng tự hỏi: Anh có còn yêu Nó? Và Anh có phải là một nửa của Nó?
Bước đi!... không phải để rũ bỏ tất cả mà là đang vun đắp tình yêu cho kẻ khác.
Bước đi!... không phải trốn chạy mà đang tìm cho mình một lối thoát, một lối đi riêng.
Bước đi!...không phải Nó yếu đuối nhưng để trong lòng được bình yên, được nhẹ nhàng và nguyên vẹn.
Bước đi!.... không cần Anh phải giữ lại dù Nó biết rằng Anh đang rất cần Nó và cho ai khác nữa.
Bước đi!....không cần phải khóc nhưng Nò biết trái tim mình đang rỉ máu, giá buốt lên từng cơn. ...
Bước đi!..không phải đến 1 nơi nào hạnh phúc hơn mà bước đi để thấy rằng tình yêu Nó luôn cao thượng và vị tha.
Bước đi!...không phải Nó không yêu Anh bằng tình yêu chân thật mà để Anh hiểu rằng trong tình yêu không có sự sẻ chia.
Bước đi!...nhưng không có nghĩa là giẫm đạp lên tất cả những gì Nó và Anh đã có, dù Anh không muốn giữ.
Bước đi!....để nhìn lại mình sau những tháng ngày đã qua, Nó đã tổn thương như thế nào?
Bước đi!...dù lòng mình trống trải nhưng ai đó đã được lấp đầy vào khoảng trống của Nó đối với Anh.
Bước đi!...để Anh có thời gian lựa chọn, nghĩ suy và biết rằng Nó không yếu hèn như Anh nghĩ.
Bước đi!...để khi gặp lại Anh, Nó sẽ còn là bạn dù vùng trời kỷ niệm kia đã quá bi thương.
Bước đi!...để thấy rằng ngoài Nó ra Anh vẫn còn rất cần cho một ai đó.
Bước đi!...để tình yêu Anh còn mãi trong Nó, không nhạt nhòa dù chẳng thể đến với nhau.
Bước đi!... bằng đôi chân mệt mỏi dẫu rất cần bàn tay Anh nâng đỡ nhưng Nó vẫn không thể làm thế.
Bước đi!...Nó sẽ không nói với Anh Nó yêu Anh như thế nào dù trong lòng Nó muốn nói.
Bước đi!....Ừ thì Nó sẽ bước để Anh luôn nghĩ đến Nó như một người vĩ đại trong tình yêu (dù Nó đang ích kỷ với Anh và cả bản thân mình).
Bước đi!Bước một lần và mãi mãi
Thứ năm, 02/07/2009 - 12:21:pm
...lại yếu đuối trog bóg tối...
Thứ sáu, 29/05/2009 - 08:27:am

Thứ năm, 21/05/2009 - 09:59:pm

Hi` hôm này có chút tâm sự không biết để đâu đành đưa lên đây để dành vậy
.




Khoảng time tôi quen cô ấy cũng không phải là dài mà cũng không quá ngắn, chúng tôi học cùng trường, cùng lớp suốt 3 năm Cao Đẳng, nhưng tôi bắt đâu Iu cô ấy thắm thiết vào những năm tháng cuồi cùng của thời Sinh viên,tôi Iu cô ấy thật lòng, Iu nhìu nhìu lắm.





Nhưng đó chỉ là phía tôi còn bên người ấy thì không, một phần lớn là do tôi,giờ chúng tôi sắp phải xa nhau, mỗi người một nơi một phương trời, thật đau lòng.

Trong time thực tập chúng tôi đã có những kỷ niệm vui xen lẫn những kỷ niệm buồn không thể quên. Có những lần tôi làm cô ấy buồn và giận tôi lắm lúc đó tôi đau lòng lắm và tự trách mình tại sao lại như thế
, và có những lúc có những người bạn của cô ấy cũng là của tôi ban đầu họ sử sự tỏ ra rất tốt và cũng được xem là bạn bè thân thích nhưng vì tính cách của họ và cách sống bất nhã, sống vì bản thân mình quá và hay để ý những chuyện nhỏ nhặt làm sứt mẻ tình cảm, những lúc đó tôi không đưa ra ý kiến riêng không bảo vệ được cho cô ấy, tôi thật vô dụng đúng không? tôi cũng có cái khó của mình vì chỉ là yêu đơn phương người đó nên có những cái tôi không thể làm quá lên được, đành ngậm ngùi chịu đựng mà thôi, tôi chỉ thấy rất buồn là tình cảm bạn bè của nhóm chúng tôi không còn được như trước kia, những người bạn đó quá ích kỷ họ chỉ biết cho bản thân mình.
Những lúc cô ấy buồn thì tôi không thể ở bên cô ấy được, tôi đau lòng lắm
, chỉ muốn chạy đến bên cô ấy ôm chặt cô ấy vào lòng mình và lấy đôi vai mình làm điểm tựa tinh thần cho cô ấy mà thôi...Yêu ! đơn phương thật đau khổ, muốn mình là bạn trai hay thân mật hơn là người Iu của người đó để có thể bảo vệ người đó, chăm sóc người đó, bên người đó và chia sẻ buồn vùi cùng người đó, cùng người đó vượt qua mọi khó khăn... Ôi ! nhưng trong cái sự đau khổ ấy cũng có sự hạnh phúc tràn đây, chúng tôi cùng đi thực tập, cùng thảo luận, cùng đi chơi...
.Giờ đây tôi sắp phải xa cô ấy rồi, chỉ chưa đầy nửa tháng nữa thôi.Trong khoảng time ít ỏi tôi còn lại tôi phải làm gì đây ???. Tôi không muốn xa cô ấy, không muốn 


Theo các bạn ????
>>
>>
chú ý: Chuyện này đính chính lại là của bạn mình chứ không phải của mình..
