Thứ sáu, 28/08/2009 - 08:56:am
Hôm nay là ngày 26/8/2009 là một ngày đáng quý nhất hạnh phúc nhất của tôi trong suốt 3 năm học. Đó là ngày mà tôi nhận bằng tốt nghiệp. Không biết sao tôi cứ mong mỏi cho đến ngày này để được nhận bằng và chụp ảnh với bạn bè , cũng là lúc chia tay bạn học của tôi. 3 năm học của tôi trôi qua thật nhanh, nhanh đến mức không có cảm giác gì là 3 năm cả, cứ như là hôm qua mới vào trường đó. Rùi hôm nay ra trường. Tôi học trong lớp thấy mình bình thường nhưng có đặc điểm là nói hơi nhiều cho nên bạn bè cứ nói là luật sư trẻ....hiii. Là một người bình thường như những người trong lớp, còn trong học hành thì hình như chưa bao giờ tôi cố gắng, tôi chỉ học như những ngày tôi học ở cấp 3 cũng như cấp 2. Cứ đều đều như nhau không có gì thay đổi, nhiều người bảo cứ cố gắng lên, phấn đấu lên thì cố học được bằng khá. Nhưng vì sao trong đầu tôi lúc nào cũng chỉ học, còn được hay không thì đối với tôi không có gì là quan trọng cả. Nếu tôi cố gắng và hy vọng một cái gì đó to tát trong học tập, cũng như ngoài cuộc sống và nếu mình không làm được thì ra sao nhỉ :thất vọng, tuyệt vọng mọi thứ. Nên tôi cứ học bình thường không cố gắng nhưng mà học làm sao cũng không phải thi lại và nợ môn là được. Mà đúng là tôi đi học bên đó 3 năm mà tôi càng ngày càng lười học đi, ít khi học bài tối hay có lẽ là chương trình học cao đẳng khác chương trình học cấp 3. Mọi lần học cấp 3 thì cứ tối nào tôi cũng phải học bài ít khi được chơi lắm. Mà lúc muốn đi sinh nhật cũng khó vì nếu không phải là ngày nghỉ, nên đến khi học cao đẳng thì tôi vẫn thế vẫn có suy nghĩ học bài tối nhưng dần dần tôi ít học đi không biết do lười hay sao ý.....(cười)....... , mà hầu như tôi học toàn trên lớp ít khi về nhà học, nếu có bài gì làm thì học trên lớp hiểu là tối về làm nhanh rùi lại đi xem phim, nói chung tôi học cao đẳng cứ như lãng tử đó....hiiiiiiiiiii......hic, học thì nhanh nhưng chơi thì không có thế mới lạ. Nhưng không vì thế mà lực học tôi sa sút, năm đầu thì hơi ngỡ ngàng, còn năm thứ 2 thứ 3 thì miễn chê luôn, không cố gắng học bình thường thế mà vẫn qua.....hiiiiii. Và cứ thế thời gian trôi nhanh quá 3 năm học cũng đã trôi qua. Và cái gì đến cũng đến. Ngày này tôi nhận bằng, mà lúc đến trường thì vắng vẻ chưa thấy mặt anh chị nào, nên cứ đứng ngoài chờ, và nghe nhà trường đọc thông báo những người tiêu biểu của trường. Và tôi hỏi chị cán bộ lớp chỗ đó ở đâu để đi xem thử. Lúc tôi đi thì cũng chẳng khi nào nghĩ mình lại có trong đó , vì trong đầu tôi chỉ muốn nhận bằng rùi chụp ảnh với lớp để làm kỷ niệm cho 3 năm học. Nhưng thật là bất ngờ lại có tên mình trên danh sách sinh viên tiêu biểu, một niềm vui khôn tả không thể nói lên lời cảm xúc vui, hạnh phúc và thật bất ngờ. Thế là giáo viên gọi vào phòng mặc áo dành riêng cho nhưng người ưu tú, thấy mình bình thường thế mà cũng được ưu tú hiiiiiiiii..........
..Lúc mặc song cũng thấy đẹp đẹp và lạ lẫm nữa, nhìn có ít người mặc cũng thấy hơi ngại, nhưng dần cũng quen. Rùi tôi tranh thủ thời gian cũng chụp mấy tấm hình làm kỷ niệm nhìn coi cũng được. Và mọi người trong lớp nhìn tôi thấy vui vẻ, và lúc vào trong hội trường thì ai cũng nhìn hết, bạn bè quen hay không quen, nhưng tôi đã nhìn thấy bạn thân của tôi lúc đó. Và niềm vui sướng của tôi là cười thì thấy t tươi lắm chưa khi nào mình cười như thế trong suốt 3 năm học. Vậy là thời gian trôi đi đến lúc lên mục giảng nhận bằng và giấy khen. Cảm xúc không thể tả hết. Đứng nhìn xuống mọi người mà vui. Tôi ước gì lúc đó có cô bạn thân mình tặng hoa, nhưng người bạn đó xa mình quá, nên chỉ tặng hoa qua mạng. Nhưng đó là niềm vui lớn nhất của mình nữa vì đã có một người nhớ ngày đó của mình. Mình muốn gửi lời cảm ơn đến người bạn đó, lời cảm ơn không thể nói lên lời được.. Cuộc vui nào cũng có lúc tàn đến lúc nhận bằng xong, thời gian còn lại thì phát bằng cho các bạn, lúc đó ai nhìn thấy mình cầm tấm giấy khen cũng thấy vui cũng xem, nên minh hơi ngại nữa. Thế là thời gian đã hết, đến lúc ra về. Mình sẽ nhớ ngày này, ngày hạnh phúc nhất của mình trong 3 năm học. Một kỷ niệm khó quên thời sinh viên. Mong sao các bạn cũng cố gằng hơn mình. Đừng có như mình nhé. Hì 
