Chủ nhật, 10/05/2009 - 07:52:pm
[Entry cho ngày của Mẹ]
Tháng Năm về rùi, người đầu tiên mình nghĩ đến là Mẹ. Chẳng ai không nghe câu ca dao "Công cha như núi Thái Sơn/ nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra" nhưng ko phải ai cũng hiểu đầy đủ ý nghĩa của nó đâu. Cả cuộc đời mình, Mẹ âm thầm hy sinh cho mỗi bước trưởng thành của con, như dòng nước trong nguồn lặng lẽ nuôi đời tươi tốt. Mẹ gánh chịu biết bao nỗi nhọc nhằn của cuộc sống để con được hạnh phúc, mỗi tiếng cười của con được đánh đổi bằng ko biết bao nhiêu nước mắt của Mẹ. Con càng vững vàng bao nhiêu thì mái tóc mẹ bạc đi bấy nhiêu vì những lo toan đời thườnh mà đôi khi con chẳng nghĩ tới.
Con có nói bao nhiêu lần con thương Mẹ nhiều lắm thì cũng ko đủ được đâu, con biết như thế nhưng nhiều khi vì những lo nghĩ vụn vặt sở thích mà quên đi, vô tâm với những nỗi đau của Mẹ. Mẹ à, chúng con cảm giác rằng càng ngày chúng con càng xa Mẹ hơn, tại sao như vậy hả Mẹ? Càng lớn con càng thấu hiểu nỗi khổ của Mẹ nhưng lại ko có thời gian để mà chia sẻ, đỡ đần. Lớn rồi con mới hiểu vì sao có những đêm Mẹ khóc một mình. Bố con thì đi biền biệt, con lớn lên trong vòng tay của Mẹ và nỗi nhớ Bố. Thế mà đã có lúc con ghét Mẹ lắm, đó là lúc Mẹ đánh con, là lúc con đòi món đồ chơi yêu thích mà Mẹ ko mua cho con, là lúc Mẹ tịch thu những quyển truyện tranh mà con nhịn ăn sáng để mua...Con đã nghĩ rằng những điểm số của con là đủ làm cho Mẹ hài lòng, tự hào rồi, tại sao còn nghiêm khắc với con như thế?!? Chẳng bao giờ Mẹ trách con đâu phải ko Mẹ, nhưng tự chúng con thấy chúng con đã làm Mẹ buồn biết bao nhiêu.
Chúng con đi vắng hết, chắc giờ này Mẹ vẫn đang cặm cụi bên trang giáo án mà năm nào cũng như nhau, Mẹ vẫn phải làm vì lương tâm nghề nghiệp. Vậy mà đã có lúc con chê nghề của Mẹ nhàm chán, con thật là nông cạn. Mới đây Mẹ bị thua lỗ trong vụ đầu tư chứng khoán, con có ý trách Mẹ, Mẹ đã xin lỗi con, con sai rồi, Mẹ lại làm con đau lòng quá. Con đã làm gì được cho Mẹ đâu, tại sao con có quyền trách cứ Mẹ chứ.
Dù chỉ là lời nói thôi, chúng con chưa làm được gì đâu, nhưng chúng con thành tâm xin lỗi Mẹ, cả cuộc đời này Mẹ là ánh sáng soi đường chỉ lối cho chúng con, chúng con sẽ mãi mãi khắc ghi. Chúng con chúc Mẹ mạnh khoẻ, chúng con muốn Mẹ được cười nhiều hơn, chúng con sẽ ko làm Mẹ buồn nữa đâu. Những đứa con của Mẹ đang trưởng thành đấy Mẹ à !!!
*********
Con ơi! Khi con còn thơ dại,
Mẹ đã mất rất nhiều thời gian,
Mẹ dạy con cầm thìa, dùng đũa ăn cơm;
Mẹ dạy con buộc dây giày, chải tóc, lau nước mũi;
Những kỷ niệm về những năm tháng mẹ con mình sống bên nhau
Làm mẹ nhớ thương da diết,
Vì thế, khi mẹ chóng quên, mẹ chậm lời
Con hãy cho mẹ chút thời gian, xin con chờ mẹ chút,
Cho mẹ suy nghĩ thêm...
Cho dù cuối cùng ngay cả định nói gì,
Mẹ cũng quên...
Con ơi! Con quên là mẹ con ta đã tập luyện hàng trăm lần,
Con mới thuộc khúc đồng dao đầu đời?
Con nhớ không mỗi ngày mẹ đáp
Những câu ngây ngô, hàng trăm câu con hỏi từ đâu?
Nên nếu mẹ lỡ kể lể nhiều lần những câu chuyện móm răng
Ngâm nga những khúc ru con thời con bé
Xin con tha thứ cho mẹ
Xin con cho mẹ chìm trong những hồi ức ấy nhé!
Xin con đáp lời mẹ kể những chuyện vụn vặt trong nhà!
Con ơi! Giờ mẹ thường quên cài nút áo, xỏ dây giày,
Ăn cơm vãi đầy vạt áo, Chải đầu tay bần bật run,
Đừng giục giã mẹ,
Xin con nhẫn nại chút và dịu dàng thêm,
Mẹ chỉ cần có con ở bên Mẹ đủ ấm.
Con ơi! Bây giờ mẹ đi chân không vững, nhấc không nổi bước
Mẹ xin con nắm tay mẹ,
Dìu mẹ, chậm thôi
Như năm đó,
Mẹ dìu con đi những bước đầu đời.