CALVIN
Links
Blog

MÙA ĐÔNG NĂM ĐÓ....

Thứ hai, 15/12/2008 - 10:22:pm

TRỜI bắt đầu se lạnh.mẹ lấy áo ấm ra giặt giủ cẩn thận,bảo chuẩn bị cho mùa đông.nhìn chiếc áo len của em tặng mẹ mà lòng anh ấm lạ.chiếc áo không còn mới nhưng năm nào mẹ cũng mặc,mẹ giữ gìn nó cẩn thận.mẹ bảo nó chứa đựng trong đó tình yêu thương.
     Ngày đó, anh và em quen nhau đã lâu,ai cũng khuyên em nhận lời anh vì thấy anh hiền lành, hoà nhã.em ngúng nguẩy,vì hối đó em thấy anh...hơi bị cù lần...em tâm sự với bạn bè, " bảo rằng anh lạnh lùng lắm.không biết quan tâm đến em,em không thích mẫu người như thế " đúng không?
          Em thấy anh với em trái ngược nhau quá.em năng động ,tinh nghịch,anh hiền lành ít nói.ngồi với nhau, em nói từ đầu đến cuối,còn anh chỉ nhìn em cười.nhiều lúc em bực quá bảo, anh cười em trẻ con chứ gì ? anh vẫn chỉ cười lắc đầu.
  bạn bè bảo anh không cù lần.anh chỉ nói những lúc đáng nói và cần nói
. trước bạn bè anh luôn sôi nổi, khôi hài chẳng kém ai, vậy mà bên em anh cứ " câm như hến " anh biết em khó chịu vì cái tính lầm lì đó,.anh biết thời gian đầu a đến, vì phép lịch sự em ngồi nói chuyện, nhưng về sau cứ thấy anh đến là em bực bội.em tìm mọi cách để trốn tránh. và người tiếp anh không ai khác là mẹ em...
       em tưởng làm thế là anh sẽ chạy dài..không đâu.em không ngờ anh vẫn đến.vì anh nói chuyện với mẹ em sôi nổi, tâm đầu ý hợp.và em cho anh là ông cụ non...
   anh biết,anh càng làm thế thì em càng ghét.bạn bè bảo là .thằng này " đánh từ trung ương đánh xuống đấy ! " còn em càng thấy mẹ quý anh em càng lạnh nhạt .em tìm mọi cách để cắt đuôi anh,
 thế là em dẫn cậu bạn thân về nhà.nhân lúc anh đang ở đó.em giới thiệu luôn " đây là người yêu của em " lúc đó anh không cười nữa.khuôn mặt biến sắc.hôm đó anh về sớm
      em còn nhớ hôm sau.anh hẹn em ở quán cafe.trong cuộc gặp đó.lần đầu tiên em im lặng.lần đầu tiên anh nói nhiều.anh nói lưu loát thuyết phục khiến em bất ngờ...đúng không ? anh nhớ là anh chỉ nói vài câu.. " anh biết đó không phải là người yêu của em.mẹ đã bảo cho anh. nhưng điều anh thắc mắc là sao em phải hành động như vậy ? anh xin lỗi nếu như đã làm phiền em.chúc em hạnh phúc " anh nhớ đó là lần cuối cùng anh gặp em....
      ngày 14 tháng 12 anh thấy em xuất hiện trước nhà anh.trước ngày đó em chủ động nhắn tin cho anh.nói thật.anh bất ngờ vì hành động của em,trên tay em cầm 1 món quà.anh và mẹ hồi hộp chờ em về để bóc món quà.mẹ anh bảo em tặng cho anh đó..nhưng khi mở ra..bên trong là 1 chiếc áo len..nhưng khi đọc kì tấm thiệp thì mới biết em tặng mẹ...hì..hì..anh quê độ còn mẹ thì cười....
      lần đầu tiên..anh mới nghe được câu nói xin lỗi từ em..từ tối hôm đó tim anh bỗng thổn thức lạ kì...anh nhớ hồi bé.anh ghét mùa đông lắm..nhưng từ năm đó anh đã yêu mùa đông..mỗi lần nhìn mẹ mặc chiến áo len anh cũng thấy ấm áp lây...anh thầm cảm ơn ông trời đã mang em đến cho anh...năm đó là một mùa đông thật ấm áp đối với anh......................


Các Bài Blog Khác Của CALVIN
Blog cùng loại "Tâm sự" trên Yume
Bình luận (3)
Hãy cho mọi người biết ý kiến của bạn đi nào!!!


Bạn có muốn bình luận cho bài viết này không?

Hãy Đăng ký / Đăng nhập để thể hiện ý kiến của bạn !!!