Blog
Các bài viết thuộc thể loại "Tình yêu"

Tổng số bài viết: 5

Sắp xếp theo: Hiển thị:

Anh biết không, tất cả đã xa rồi!

Thứ tư, 03/06/2009 - 09:28:pm

..................................................................................................................................................................

 

Dấu chấm hỏi cho trái tim

Thứ năm, 28/05/2009 - 11:31:pm

Trái tim đã hoàn toàn hướng về một phía, hay còn chờ đợi một điều gì đó xa vời?

 

Lại gặp anh trong một tối bất ngờ. Anh loạng choạng che dấu bối rối. Lạ lùng, con tim không thể dửng dưng hơn được nữa. Tôi không nói được lời nào, vì đây, nơi tôi và anh đứng chính là nơi không thể nói với nhau. Lại xã giao, anh chào. Tôi chào. Anh hỏi. Tôi trả lời. Mỗi người 2 câu vỏn vẹn. Nhưng trái với vẻ lạnh lùng thường ngày, hôm đó tôi không thể nhìn thẳng vào mắt anh.

 

Không hiểu sao tôi lại quay lưng dắt xe đi. Anh cũng không hiểu vì sao tôi mới đến mà lại muốn đi về. Và tôi biết anh còn muốn đi khỏi nơi đó nhanh hơn cả tôi. Nhìn theo dáng anh quay đi, tôi muốn nói gì đó như để níu giữ nhưng không thể thốt lên tiếng được. 

 

Tôi nghe người ta đồn anh đã có bạn gái. Bạn gái anh, tôi có quen. Tôi không buồn, nhưng cũng không vui. Tôi không buồn vì tôi muốn anh nên như vậy. Nhưng tôi không vui vì... tại sao lại là người đó?! anh lại muốn người ta đau khổ hay sao? Vì tôi biết, anh KHÔNG yêu cô ấy. Thế thì tại sao?

 

Ừ thì anh cứ quen, nhưng anh đừng cố giúp mình bằng cách làm tổn thương người khác. Bạn gái anh không hề biết chuyện gì đang xảy ra, bởi vậy anh đừng dùng cô ấy làm người-thay-thế, hay là người-để-trêu-tức. Chính tôi là người làm cho anh hi vọng, để rồi tôi bỏ anh lại giữa đường.

 

Tối đó tôi không biết cách níu giữ anh.

Tôi lại để anh đi mất trong một buổi tối bình thường, vì tôi không hiểu chính trái tim mình.

 

 

 

Mom's Day

Thứ bảy, 09/05/2009 - 09:00:pm

Chúc mừng ngày của mẹ! Con luôn yêu mẹ, mong mẹ vui vẻ, khỏe mạnh... mãi mãi...

 

To the moon and back

Thứ năm, 05/03/2009 - 09:40:pm

 

I would fly to the moon and back if you’ll be

If you’ll be my baby

I’ve got a ticket for a world where we belong

So would you be my baby?

(Em sẽ bay lên mặt trăng rồi trở lại nếu anh sẽ là...

Nếu anh sẽ là người yêu dấu của em

Em có tấm vé đến một thế giới nơi chỉ thuộc về đôi ta

Vậy anh sẽ là người yêu của em chứ??

Lễ tình nhân và mối tình mãnh liệt

Thứ năm, 05/03/2009 - 09:04:pm

Đó là câu chuyện về đôi tình nhân trẻ chia tay đúng ngày 14-2.

Hôm đó là thứ 6, ngày 14-2-1867, đôi tình nhân đứng trên chiếc cầu ở Sefton Park, thành phố Liverpool, nước Anh. Họ là William Robert D'Onston và Alice Harwood. Hôm đó là ngày lễ tình yêu nhưng không khí toát lên một vẻ u buồn ảm đạm. Đó là buổi tối cuối cùng của đôi tình nhân trẻ. Chỉ ít phút nữa thôi, họ sẽ đường ai nấy đi. William sinh trưởng trong một gia đình thượng lưu. Cha mẹ anh vừa ép anh phải cưới một cô gái quyền quý khác, sao cho môn đăng hậu đối. Anh không thể tiếp tục với Alice được nữa.

William khóc và nói với Alice anh không thể yêu cô, mối tình của họ phải chấm dứt tại đây. Alice không nói gì. Cô đứng lẳng lặng và nhìn xuống mặt nước. Rồi cô quay ra và hôn William, đôi mắt cô cũng ướt đẫm nước mắt. Cô nói với người mình yêu: “Hãy làm cho em một điều cuối cùng này. Chỉ một điều này thôi.”

"Hãy hứa rằng anh sẽ quay lại đây để gặp em sau đúng một năm nữa, đúng ngày này, đúng giờ này." - Alice nói.

William không hiểu lắm về lời đề nghị của Alice. Nhưng lúc đó trái tim anh đang ngập trong nỗi buồn vô tận. Anh đáp lại: “Được. Nếu còn sống, nhất định anh sẽ đến.”

"Không! Hãy nói rằng dù sống hay chết anh cũng sẽ đến!" - Alice hét lên.

"Đừng quá đau buồn" - William nói. Anh cố gượng cười, đưa tay nắm lấy bàn tay người mình yêu. “Đúng một năm nữa, vào đúng giờ này, dù sống hay chết, chúng ta sẽ gặp nhau ở đây” – anh nói.


Đúng 12 tháng sau, William và Alice cùng đến chỗ hẹn như lời hứa năm xưa. William nói với Alice rằng anh đã có gia đình và bây giờ anh không thể nghĩ đến cô được nữa. Alice thì không như vậy. Cô vẫn yêu anh tha thiết. Lại một lần nữa, Alice cầu khẩn. Cô xin anh hãy gặp cô một lần nữa, chỉ một lần nữa thôi, vào đúng ngày này, ngày 14-2, sau một năm nữa. William nói rằng anh không thể làm thế được, anh đã có gia đình và thề rằng sẽ suốt đời chung thủy với người vợ của mình. Alice khóc, cô vừa khóc vừa cầu xin William. Cô nhắc lại những kỷ niệm ngày xưa, những lời hứa mà anh đã nói với cô. William động lòng. Lại một lần nữa, anh đồng ý. Nhưng đây sẽ là lần cuối cùng. Lại như lần trước, hai người sẽ hẹn gặp nhau trên chiếc cầu này vào ngày 14-2.
Tháng 2 năm 1869, William gặp phải một tai nạn. Anh chịu một chấn thương nặng ở chân. William không thể đi lại nếu không có sự giúp đỡ của chiếc nạng. Ngày hẹn đã tới, William không biết làm thế nào mình có thể đến điểm hẹn với chiếc chân thế này. Nhưng vẫn giữ lời, vẫn cố đến bằng được điểm hẹn. Người quản gia của gia đình anh, Bob, đồng ý đi theo giúp đỡ. Người quản gia này biết hết chuyện tình đau khổ của đôi tình nhân. Bob là người đẩy xe cho William. Bob giúp William đứng dậy. Anh đứng đó, trên chiếc cầu định mệnh, chờ Alice. Nhưng lần này anh không có chút kiên nhẫn nào hết.

William hét lên với Bob: "Tại sao tôi lại phải đứng đây để chờ đợi một người con gái mà tôi không còn quan tâm đến nữa cơ chứ?”.

Người quản gia không nói gì. Nhưng cùng lúc, từ đằng xa, bóng dáng Alice xuất hiện. "Đúng giờ đấy chứ." William nghe tiếng Alice thì thầm.

Alice tiến đến phía người cô yêu. Nhưng cô cứ bước những bước liên tiếp không dừng lại. Sợ rằng Alice va vào mình, William đưa tay ra, định ôm đỡ cô vào lòng.

Nhưng cánh tay anh đi xuyên qua người cô. Alice quay sang thì thầm trong sự ngạc nhiên tột độ của William: “Dù sống hay chết...”.

William nhìn Alice bước đến cuối cây cầu rồi biến mất.

"Bob!" - William òa khóc - "Người nào vừa đi qua đấy?”.

Bob nói không có ai cả, nhưng Bob nghe được tiếng những bước chân.

Ngày hôm sau, William cố tìm đến gia đình Alice để làm rõ mọi chuyện. Anh đến con phố Huskisson để gặp gia đình cô. Khi nghe chuyện, bố mẹ Alice đều khóc, họ nói rằng cô con gái của họ đã chết đêm qua rồi. Alice chết ngay trước lúc nửa đêm, chỉ vài tiếng trước giờ hẹn với William.

William không thể tin vào những gì mình nghe thấy. Cô y tá ở bên cạnh Alice trước lúc cô qua đời kể lại rằng trong những giây phút cuối đời mình, Alice cứ lặp đi lặp lại câu nói: "Dù sống hay chết, tôi cũng phải đến cây cầu để gặp William...".

Người ta nói rằng hàng năm cứ đúng ngày lễ tình yêu 14/2 trên cây cầu kia, người ta lại thấy bóng dáng của Alice. Cô đến vì cuộc hẹn với người cô yêu.

Và đó mãi mãi là câu chuyện về mối tình đau khổ của hai người yêu nhau nhưng không bao giờ đến được với nhau.

    Blog Trên Yume
    • Blog Nổi Bật
    • Blog Yêu Thích
    • Blog Mới