Blog
Các bài viết thuộc thể loại "Tâm sự"

Tổng số bài viết: 9

Sắp xếp theo: Hiển thị:

30 giây đủ để làm gì?

Thứ ba, 02/06/2009 - 10:09:pm

Đủ để nói một câu chào và một cái bắt tay.
Đủ để gởi vài dòng offline cho ba mẹ.
Đủ để bỡ ngỡ nhận ra người bạn cũ.
Đủ để hét lên sợ hãi vì một chuyện ma.
Đủ để ướt một bờ vai lúc chia xa
Đủ để hí hoáy viết lời xin lỗi...
Đủ để cười sặc sụa vì một câu chuyện hóm
Đủ để dúi một viên kẹo dỗ dành
Đủ để nghéo tay làm một lời hứa

Đủ để thực hiện phi vụ nắm tay bất ngờ có báo trước!
Đủ để nhìn và đoán
Đủ để ôm thật chặt
Đủ để hôn thật sâu
Đủ để đấm vỡ mặt nhau

Đủ để vỗ vai, động viên chân thành
Đủ để phớt lờ một người không muốn quen
Đủ để nói một lời từ chối

Đủ để nhìn thấy một cái vẫy tay của người sắp đi xa
Đủ để làm tổn thương nhau mãi mãi...

30 giây, không ít tí nào, đủ làm một đống thứ.
Còn bạn, nếu có 30 giây bạn sẽ làm gì?

 

 

Hope...

Thứ ba, 02/06/2009 - 09:52:pm

       Những mầm xanh ngắt mọc lên từ thảm rêu. Tuy mong manh nhưng đầy sức sống.

 

       Cái thân mảnh nhưng vẫn nâng được bốn lá mỏng xinh xinh, rung rinh trước gió, hòa mình dưới nắng. Lá cây là mầm sống, như là niềm hi vọng.

 

        Mình thấy lòng nhẹ hơn như được hòa mình vào mấy chiếc lá cây xanh tuyệt diệu đó. Mình thích giống chúng. Hai năm trước, mình lúc đó như là một cái mầm cây mới mọc lên từ đám rêu thôi. Cũng rất nhiều hi vọng, nhiều hoài bão. Đó là mốc thời gian đáng nhớ, khi mình bắt đầu với một công việc và cho tới bây giờ mình có thể chắc chắn sẽ theo đuổi nó. Đơn giản là vì mưu sinh cho cuộc sống, nhưng trong sâu thẳm vẫn là những hi vọng, những khát khao thành đạt, cũng như muốn chinh phục những khó khăn.

...............................

       Sống trên đời này điều quan trọng nhất với chị trong sự nghiệp là gì? Em khác chị vì hình như em thực dụng hơn. Từ khi em biết được khả năng của mình không được như chị, em đã chọn cho mình con đường khác. Hay nói đúng hơn, chính công việc đó chọn em, em tình cờ chứ đâu có lựa chọn?! Công danh với chị là quan trọng, em trân trọng và khâm phục những suy nghĩ mà hiếm có những người con gái có những cách nhìn mạnh mẽ, quyết liệt như vậy. Nhưng cuộc đời này không như trước nữa đâu. Bây giờ người ta có những tiêu chí khác để đánh giá con người, quá thực dụng và bề ngoài. Hãy hiểu và chấp nhận với xã hội này thôi.

                                    ...................................................

     Giờ mình đã thực sự tìm được con đường đi cho mình rồi, sẽ trung hòa hai thứ. Sẽ rất là khó khăn. Và một điều nữa là có thể phải đánh đổi nhiều thứ. Nhưng mình rất hi vọng.

 

 

 

Cơn mưa tháng 5

Thứ bảy, 09/05/2009 - 11:16:pm

"Dù sao cũng xin một lời, cảm ơn em đã bước qua cuộc đời..."

 

Bất chợt giữa cơn mưa giao mùa, trời nắng nhanh sau cơn mưa ào ạt. Bất chợt, tôi bất thường. Hay là... tôi không hiểu được mình?

 

Anh vu vơ, anh chân thành. Tôi cảm nhận, nhưng tôi vẫn mặc nhiên bỏ qua như cơn mưa kia bỏ qua một vùng đất mà nó vừa trút xuống. Tôi quay lại với thực tại êm đềm, mà trong lòng đôi lúc nổi sóng gió.

 

Gặp lại anh ở chốn đông người. Anh thầm lặng với tôi, nhưng vẫn cười cợt để che dấu. Anh vờ thăm hỏi để có thể công khai nhìn trực diện. Anh chưa quên sao? Nhưng tôi đã gần như quên rồi, tôi phủ phàng. Còn anh? anh chân thành, nhưng cũng chỉ tại anh vu vơ...

 

Quán nhỏ tồi tàn ven sông tăm tối. Anh che dấu con người thật, và anh có che dấu những sóng gió của anh không? Sao anh vờ quay đi và buông ra những lời bỡn cợt?!

 

Tôi không hiểu, và chắc sẽ không bao giờ hiểu được. Vì tôi không đau.

 

Thời gian trôi. Xin anh hãy quên...

 

 

Rắc rối liên tiếp...

Thứ hai, 13/04/2009 - 01:58:pm

Chưa hết vụ động trời này thì đã chuyển sang vụ rắc rối kia. Nga chỉ biết phán một câu: Sao bà lắm chuyện rắc rối thế?!

Chị dạy sai hay em học sai? Chị ạ, mặc dù chị hay huyên thuyên và khoe khoang về bản thân nhưng em rất quý chị và chị đã truyền đạt cho em những kinh nghiệm và kiến thức làm việc, chị còn cho em ở nhờ những khi vào trong công tác nữa. Em không bao giờ có ý phanh phui chuyện gì nhưng tình huống đó em không thể làm sai. Cho đến giờ em vẫn tiếc và không mong muốn người bị khiển trách là chị. Nhưng chị ơi, làm việc phải sai phải biết tự sửa sai, gây hậu quả phải gánh hậu quả... Cái tính thẳng quá của em nhờ đây cũng biết thay đổi, không phải cái gì cũng có thể nói và làm được, bởi có thể sẽ gây thương tổn cho người khác rất nhiều. Em chợt nhận ra mình phải BỎ CUỘC giữa chừng vì cái tình, và vì: EM ĐƠN ĐỘC. Rất mừng vì mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa, không có gì trầm trọng. Cám ơn chị vì sau chuyện này chị vẫn mail cho em thường xuyên về những báo cáo và công việc.

 

Nhưng cũng có những việc phải đấu tranh đến cùng! Rắc rối đến từ Trung tâm thẻ. Bắt nguồn là một cái mail, và người Kat đương đầu là trưởng phòng thẻ. Từ một cái mail phủi trách nhiệm và quy kết trách nhiệm cho người khác, và yêu cầu làm trái quy định của ngân hàng, Kat đã không đồng ý cách làm việc của TTT. Kat viết lại mail phản hồi ghi rạch ròi mọi việc và cả kiến thức của NH. Vậy mà người đứng ra viết mail trả lời Kat-trưởng phòng thẻ- lại có thể viết ra người yêu cầu trái với quy định đó. Kat tranh đấu đến tận Giám đốc trung tâm thẻ, và cái đúng nghiêng đã về phía mình. Các đồng nghiệp lo lắng và sợ mình đương đầu với người cấp cao hơn sẽ bất lợi, nhưng mình không sợ và vẫn giữ đúng nguyên tắc làm việc. Và kết quả cuối cùng đã minh chứng cho sự quyết tâm tranh đấu và không nhượng bộ đối với những gì trái với quy định.

 

Hiểu lầm và những hậu quả. Bực thật khi bị hiểu lầm là người làm những chuyện sau lưng người khác. Mình biết người đã làm nhưng đó thật sự không phải là việc làm sau lưng mà là việc làm theo yêu cầu. Không biết cụ thể chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng hiện tại là một quãng thời gian khó chịu vì phải hứng chịu những việc lặt vặt đáng khinh. Không thành vấn đề, cây ngay không sợ chết đứng, sẽ có một ngày mọi việc sẽ rõ ràng.

 

Lắm chuyện rắc rối, nhưng nếu biết giải quyết thì mình sẽ trưởng thành hơn. Cư xử đúng mực và làm việc đúng nguyên tắc sẽ khiến người khác không thể bắt lỗi và làm hại mình.  

 

Refresh!

Thứ năm, 12/03/2009 - 01:07:pm

Hôm qua Kat đi cắt tóc lớp, nhuộm. Chắc là...xinh! vì ai cũng khen hết, he he. Khen giống diễn viên Hồng Kông mới ghê, chắc giống Kinh Kong thì có. Tiếc là chưa chụp được cái hình nào để up lên đây, nhưng cái chính là Kat cảm thấy mình được thay mới, thoải mái hơn.

Vừa rồi đi Đà nẵng làm việc mệt kinh. Thứ 7 này K phải vào học nghiệp vụ nữa. Híc, cả NH mà chỉ có 1  mình K đi. Vừa buồn vừa mệt. May có bé Liên, bé Ếch ộp ở trong đó, tụi mình đã hẹn đi shopping, đi ăn rùi. Vậy là cuối tuần cũng ko được xả hơi rồi. Đành an ủi là càng trau dồi kiến thức thì càng... mau làm sếp vậy, ...

Đám cưới nhìu quá. Lại nợ đòi rùi. Năm nay là năm tốt hả, sao ai cũng đua nhau cưới thế?! Làm Kat mất công và tốn xiền mua áo đầm ghê.

Hôm nay ngân hàng K phỏng vấn tiếp thêm đợt 2 nữa. Mai sếp Tổng và phó tổng ra rùi. Nhân sự sẽ rất chi là hoành tráng luôn, he he!! nhiều mem chắc vui lắm đây. Có ai để thay Kat làm Hành chính tín dụng chưa? Thay cho Kat với không thì Kat mà cứ vừa kiêm dịch vụ KH, vừa kiêm hành chính nhân sự, vừa kiêm hành chính tín dụng thế này thì...Kat giỏi mất đó, chắng mấy chốc mà thành sếp cho coi, kekeke, hic mà chắc đến lúc đó Kat ko có sức mà làm nổi nữa rùi.

Phù, giờ Kat phải đi ăn thôi. Hơn 1h roài.
Mưa bụi. Hôm nay đáng lẽ phải bình thường như mọi ngày...
Nhưng sao mấy người lại đối xử với tôi như vậy chứ?

WHY??????!!!!!!! LET'S ME ALONE!

1/2 Ngày thứ 2 làm việc mệt mỏi

Thứ hai, 02/03/2009 - 12:46:pm

Mới sáng thứ 2 đầu tuần đã gặp bao nhiều rắc rối trong công việc. Chán kinh! Nhân viên với nhau thì bất đồng quan điểm. Chương trình Microbank thì lỗi liên tục. Khách hàng thì đông...

May là mình với bé Nga vẫn luôn thông cảm và bênh vực nhau, nếu không thì... Thật sự nhờ có Nga mà mình có thể chịu đựng đến tận ôm nay, và việc 2 đứa đoàn kết cho đến hôm nay mới có thể giải quyết hết những khó khăn từ đồng nghệp, từ sếp, từ mọi rắc rồi ...

Híc, sáng nay mình làm nhìu wa rùi. Trưa nay vừa ăn cơm vừa viết 1 chút để giải tỏa, hi` hi`. Chiều còn tranh thủ hoàn thành hết những công việc còn lại.

Nhiều lúc nghĩ ko biết mình theo ngành ngân hàng có thực sự đúng sở trường và có thực sự thích hay không nữa. Sao làm mệt quá vậy?! Công nhận mình có duyên với nghề này khi vô tình nộp hồ sơ tại đây. Nhưng Duyên là duyên, mà lựa chọn lại chính là sự quyết định cuối cùng...

Thôi thì tạm thời, mình mong mình có đủ sức để làm việc và thành công trong lĩnh vực này  vậy! he` he` he` 

Viết cho Sophia

Thứ tư, 25/02/2009 - 12:08:am

Đọc blog thấy mi vẫn nhạy cảm và đáng yêu như ngày nào. Có lẽ một thời gian dài tau đã lãng quên, tau cũng đã tự đánh mất nhiều thứ, sống khô cằn và nhạt nhẽo, vô tình và thậm chí lạc lõng.

...
Nhiều lần suy ngẫm và biết mình nên làm gì, nhưng khó dứt với quá khứ và cuộc sống hiện tại quá. Phải chăng là sự lãng quên nuôi dưỡng tâm hồn?! Những năm tháng xa xưa chợt ùa về, ta chợt cảm nhận những cảm xúc hồn nhiên đó sao mà đáng yêu quá. Ta trưởng thành nhưng lại trở nên xa lạ, ta nhạy cảm nhưng cũng thật khách sáo, ta chẳng phải là ta như thuở nhỏ, ta khôn ngoan va cứng cáp hơn nhiều, nhưng ta cũng trở nên thờ ơ và lạnh nhạt...

Tau cũng ít viết đi, ít đến độ chẳng còn tự tin khi muốn gõ vào blog vài dòng tâm sự, hay ít ra cũng vài dòng kể về một vài sự kiện có thể ghi nhớ được trong ngày. Blog yahoo mốc meo và chẳng ai thăm hỏi. Tau lười biếng hết cả mọi thứ, rồi lại tự trách mình sao ko làm nổi một cái thiệp gửi đi cho ai đó vào lúc rảnh rỗi, rồi lại ngồi tự thấy có lỗi với chính bản thân mình. Vẽ vời và tự làm mới mình, tau cũng lãng quên đâu mất.

Một kế hoạch nữa hình như lại vuột qua tầm tay, và hình như tau phải chờ nó thêm một thời gian nữa. và cứ kéo dài thì nó lại càng khó thêm. Nhưng tau biết mình chưa đủ vững vàng để rời bỏ công việc hiện tại. Đành phải chờ thời cơ thôi!

Chúc mi luôn lạnh phúc với cuộc sống hiện tại, với những gì đang có.

Nghĩ gì nói nấy!

Thứ bảy, 21/02/2009 - 07:24:pm

Mai thi rồi, không có cảm giác lo như hồi học sinh, nhưng cũng không thấy thoải mái. Nhưng cũng không học vào dc nữa. Híc, mình hơi nhức đầu rồi.

Mai, đi sớm. Ngồi trên xe chắc lạnh lắm, phải mang theo áo khoác thôi. Vặn đồng hồ báo thức 5h15' sáng rùi. ngáp!

Lại tai nạn, lần thứ 2 từ đầu năm rùi. Con bé học sinh mắt nhìn theo bạn nên đi xe đạp đâm vào chân. Mình lo lắng đi mua thuốc và gọi điện cho gia đình con bé, còn lo cái xe đạp nằm đó bị người ta lấy mất trong khi cón bé lên bệnh viện nên gọi điện cho mẹ nó đến lấy sớm nữa. Vậy mà mẹ con bé gọi điện bắt bồi thường, nghĩ không ra nữa. Chân mình đau, mang xe bị rách, đã không bắt con bé bồi thường thì thôi, còn quay ngược lại đòi bồi thường??! nghĩ trên đời còn có nhiều người vô lý hết sức. Chỉ tội con bé...

 Mới nhận lương, đi ăn thịt vịt, ngon quá là ngon, hehe!

Cuối cùng là up hình con chó ở quán bún bò buổi sáng.
    Blog Trên Yume
    • Blog Nổi Bật
    • Blog Yêu Thích
    • Blog Mới