Tổng số bài viết: 3
Sắp xếp theo: Hiển thị:
Thứ bảy, 04/07/2009 - 01:06:am

"Em don anh nhe!"
Hạ giật nảy người khi đọc tin nhắn. Trái tim cô như bung ra vì những nhịp đập không máy nào có thể đo được.
"Anh dung dua ac voi em the"
"Em so den the sao?"
Hạ không trả lời. Cô thấy nhói đau vì biết từ phút giây đó, cô lại một lần để vuột mất thứ mà cô đã mong đợi, tiếc nuối suốt hơn chục năm qua.
Hạ gọi taxi ra bến tàu. Cô phải đi thăm Phi, anh nằm viện đã bốn ngày mà cô chưa lần đến thăm. Phi mổ mũi. Nói đúng hơn là phẫu thuật chỉnh vách ngăn. Hạ rất khó chịu khi mỗi lần thấy Phi cứ khụt khịt cái mũi. Cô bảo anh như con rắn. Phi không tự ái vì chính anh cũng thấy cái tật xấu của mình thật là xấu. Anh quyết định đến bệnh viện phẫu thuật ngay sau khi bác sỹ phán: lệch vách ngăn nên xịt thuốc không lên xoan được" Phải gọt vách mũi cho thẳng.
Hạ không thể thu xếp kịp công việc trước việt quyết định bất ngờ của Phi nên cô không đi cùng anh lên bệnh viên. Trên thành phố còn có cô em họ. Cô ấy sẽ chăm sóc Phi những ngày đầu.
"Em dang lam gi the. Noi chuyen voi anh duoc khong?"
" Em dang muốn nghe tiếng nói của anh"
"Anh dang muon gui qua cho em. Em thich mon gi ngoai nay? Em di da lau the, chac se rat vui nếu anh gửi món gi do vao cho em phai khong?"
"The anh co gui duoc anh vao day cho em khong?"
Lại im lặng bao giờ cũng thế, cứ đến phút giây quan trọng nhất thì cả Hạ và Đức đều im lặng. Những khoảng lặng luôn làm trái tim Hạ nhói đau. Cô quen anh khi anh vừa tròn 15 tuổi. Lần đầu tiên gặp anh, nhìn vào ánh mắt anh, trong tháong giây ấy, cô thấy có một sự giao thoa - mong manh nhưng là thật. Trái tim non nớt của cô bé chưa dậy thì đã lọan nhịp. Cô biết nhói đau trong tim từ đó - khi mỗi lần nhìn thấy anh.
Anh học hơn cô ba lớp. Anh không đẹp trai như Phi, học cũng không giỏi như Tuấn(đó là sau này cô mới tìm hiểu ra). nhưng đôi mắt anh là vực thẳm đối với cô. Hạ đã rơi xuống và chới với trong suốt thời hiếu nữ. Chới với trong hạnh phúc và đớn đau. Vì anh nghĩ, Hạ còn nhỏ, phải để Hạ học (sau này anh nói thế)
Suốt thời thiếu nữ Hạ lúc nào cũng tưởng tượng gương mặt anh lấp ló ra khỏi cổng khi thấy Hạ và đám bạn vừa đi ngang, vừa xuýt xoa trái khế chín vàng trong vườn nhà anh. Suốt thời thiếu nữ của Hạ, Đức chỉ đi ngang qua, coi Hạ như một đứa em gái nhỏ. Em học giỏi nên phải để yên cho em học. Anh đâu biết, Hạ đã tự bước vào thời giao thời thiếu nữ mà không cần sự cho phép của ai. hạ cứ giữ anh trong tim, cả khi cô nhận lời yêu Tuấn.
Năm thứ hai đại học, Đức đến tìm Hạ, chở cô vào một quán cà phê sang trọng. Anh nói thẳng chuyện tình yêu của cô và Tuấn như lời buột tội:" Từ lúc biết em có người yêu, anh nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại em nửa.
" Hạ lại nhói buốt trong tim. Cô muốn hét vào mặt anh rằng nagỳ ngày nào cô cũng chờ đợi anh, chờ mà không biết đến khi nào mới gặp anh. Cả khi đi với Tuấn, cô cũng quăng mắt tìm kiếm, không biết bao lần cô giật mình, ngực tar1i thót lại, nhói đau khi tthấy gương mặt na ná anh.
Nhưng cô chỉ cười, nụ cười mơ hồ làm khuôn mặt Đức trĩu nặng.
Thật ra Hạ không chờ đợi điều gì ở Đức. Vì cô không thể hiểu con người thực của anh, nên điều anh nói là gì cũng sẽ vô nghĩa với cô. Thực lòng cô không tin anh, không tin những gì anh nói. thứ tình cảm mãnh liệt cô luôn dành cho anh đơn thuần chỉ là những rung động thời thiếu nữ. Nó tồn tại cho đến giờ và có lẽ mãi về sau.
"Em về đi cuối tuần anh ra viện rồi, em không phải lên thăm anh nữa. Đi lại vất vả quá" Phi ái ngại, Hạ ngoan ngoãn về khi cảm thấy phi rất ổn. Anh lúc nào cũng vậy, chẳng làm gì để Hạ phải lo lắng. Khi ra viện, Phi sẽ hòan tòan khỏe mạnh và không còn khịt mũi vô độ nữa. Điều mà khó chịu khi bên Phi lúc đó sẽ không tồn tại.
Bến tàu cuối giờ chiều vẫn nhộn nhịp. cánh sóng dập dềnh trên thân tàu. Hạ cầm máy lên mở mục messages, vào inbox, bấm reply rồi tự cancel. Tự dưng cô muốn được nghĩ ngơi, không nhắn tin, không suy nghĩ, không chời đợi. cô bỗng sợ điện thoại rung lên những nhịp ngắn. Nó sẽ làm những ý nghĩ của cô trở nên bấn lọan, không thể sắp xếp theo trật tự.
Tàu bắt đầu chạy, chỉ vào khoảng 2 giờ nữa Hạ sẽ trở về ngôi nhà yên bình của mình, hít thở bầu không khí trong lành của mình nằm dài trong không gian trĩu lặng của riêng mình. Và thiếp đi trong giấc mơ...
Thứ tư, 27/05/2009 - 03:49:pm

“Em có nghe thấy gió nói gì không…”- Em buông máy, thẫn thờ đến bên cửa sổ. Gió ngoài kia đang lướt qua cành mimosa lấp lánh ánh bạc trong quầng sáng mờ ảo của trăng thượng tuần. Tại sao lại là bài hát này “Anh đã thương nhớ gửi vào trong gió” Em đã ra đi. Tận cùng cao nguyên đầy gió. Thả trôi nỗi buồn bồng bềnh theo sương lãng đãng, tan trong thông rừng ngút ngàn, cuốn xuống tận vực sâu thăm thẳm. Em đã lao vào công việc, cố quên tất cả. Quên những buổi hẹn hò, quên những lần hờn dỗi, quên giọng hát thật ấm với những khúc nhạc chỉ riêng dành cho em: “ Gió hãy nói rằng tôi mong có em”. Em đã cố quên.
Và tối nay, tiếng phone reo với lời trách móc. Chắc là của mấy anh chàng ở văn phòng sáng này cố kéo em tham dự buổi chiêu đãi của công ty bạn. Em đã từ chối lấy lý do còn bản báo cáo ngày mai phải nộp. “Cuộc sống không chỉ có công việc”. Nhưng em còn có thể làm gì khi chỉ một chạm nhẹ mỏng manh cũng đủ kéo quá khứ về với hiện tại!
Giờ này anh đang vui với hạnh phúc mới. Em không có quyền nghĩ đến. Em dặn lòng mình bao nhiêu lần rồi nhỉ? Chính em chứ không ai khác đã quay lưng với hạnh phúc của mình. Khi tất cả đã rời xa em mới cảm nhận, mới thấm thía sự mất mát. Em đã quá kiêu hãnh, quá tự tin. Còn anh có lẽ đã đến mức cuối cùng của sự kiên nhẫn!

“ Có một chiều chủ nhật buồn tênh
Anh không đến để một người trông ngóng
Những viên sỏi tưởng rơi vào vô vọng
Khuấy động thinh không, sóng sánh lòng người

Đừng ngạc nhiên khi hôm sau em đón anh vẫn với nụ cười
Và nghe em nói những lời không thật…”
Em đã che đậy những cảm xúc của mình đằng sau những trò tếu táo, sau cái vẻ kiêu hãnh. Em cố giấu sự yếu đuối dưới vỏ ngoài gai góc. Như con nhím xù lông chỉ vì đó là vũ khí duy nhất của mình. Lẽ nào anh chẳng nhận ra? Em đã mãi vui với trò tung hứng, thách đố sự kiên nhẫn của anh. Vẫn chưa quá muộn nếu như em dẹp bỏ tự ái khi anh đến gặp em lần cuối. Em tự tin biết bao chờ anh quay lại. Nhưng anh đã ra đi. Tìm một nơi bình yên thật sự. Mọi người bảo trái tim em lạnh lùng vô cảm. Bạn bè trách em đã để mất anh. Nhưng có ai biết em đã ngỡ ngàng, hụt hẫng thế nào. Chuyển công tác lên đây, em muốn có thời gian nhìn lại chính mình. Không hẹn hò, không gặp gỡ bởi em còn cảm thấy chông chênh. Rồi mọi chuyện sẽ qua đi như một giấc mơ.
P. ơi, không phải bây giờ mà từ lâu rồi em đã nhận ra trái tim em mỏng manh biết mấy.
Thứ ba, 19/05/2009 - 08:53:pm

Một hôm anh sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này thường được các sinh viên gọi thân mật là 'Người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông.
Trên đường đi hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của người nông dân làm việc ở cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta sắp kết thúc ngày làm việc của mình.
Anh sinh viên quay sang nói vị giáo sư "chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân này xem sao? Em giấu giày của ông ta rồi thầy cùng em trốn vào bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không thấy đôi giày"
Vị giáo sư ngăn lại" Này anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra trêu chọc mua vui cho bản thân. Em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao"
Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn , sau đó cả hai cùng trốn sau bụi cây gần đó.
Chẳng mấy chốc người nông dân làm xong việc và băng qua cánh đồng nơi đặt giày của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cưng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì? và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông được nhân lên, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai, bên trong chiếc giày còn lại. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quỳ xuống, ngước mặt lên trời và nói to lời cảm ơn chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà đúng lúc, người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.
Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giaó sư lên tiếng" Bây giờ em có cảm thấy vui hơn trước nếu nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?". Anh sinh viên trả lời " Giáo sư đã dạy em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: "cho đi là hạnh phúc hơn nhận về"
