Tổng số bài viết: 2
Sắp xếp theo: Hiển thị:
Thứ bảy, 14/11/2009 - 02:06:pm
| ĐỌC THƠ CỦA NHÀ BÁO NGUYỄN ĐĂNG TRÌNH | for everyone |

TRAO ĐỔI V Ề THƠ
CỦA TÁC GIẢ NGUYỄN ĐĂNG TRÌNH
Anh Trình có bao nhiêu bài thơ?Có tập thơ nào xuất bản không? Tôi chỉ biết các bài trong các số Thời Văn từ 1 đến 9 . Gồm 7 bài tất cả . 7 bài thơ này nói chung tôi thích , với một lối viết riêng , Nguyễn Đăng Trình sáng tác có chiều sâu tư tưởng, đôi khi bụi bụi, phớt đời , khôi hài, dí dỏm,trào lộng . Trình rất biết cách tự trào bằng cách dùng những ngôn từ bình dân dễ hiểu mà vẫn gây cười một cách rất có duyên.Tự cười mình , cười ngay vào nỗi đau nỗi cô đơn của mình và vì biết cười như vậy nên cái sự “đau đời” của anh đã trở thành sức mạnh đáng khâm phục .
“Mùa đông sùi sụt dỗi người
Đã đi còn dắt nụ cười theo luôn”
Bài thơ Mùa đôngphố Dã quỳ in trong Thời Văn số 3 như một lời tự tình của tác giả với mùa đông . Vâng , chỉ một mình tác giả với mùa đông.Cái từ “dắt nụ cười” rất đắt giá, hay hay làm người đọc phải phì cười .
“Dốc xưa giờ độc mình tôi
Sớm chiều với lũng với đồi trắng mưa”
Cái từ “độc mình tôi ” như một lời độc tấu…tả cái sự tình đơn độc phiêu diêu. Hai câu thơ này như bức tranh sống động minh họa hình ảnh tác giả đang một mình thả bộ bước thấp bước cao cùng trời mây sông núi, cùng nỗi khát khao dào dạt , cháy lòng về tình người , tình yêu …và lẽ sống…
Và đây nữa,cái cách tả “tình đau” không giống ai , mà sao rộn ràng lay động muôn trái tim:
“ Liêu xiêu gùi một gùi đau
Tôi dìu tôi quãng tình nào xanh rêu”
Đúng là lạ kỳ thật. “Tôi dìu tôi”?Tự mình dìu mình trong bước đi “liêu xiêu” thì chỉ có Nguyễn Đăng Trình mới có…Nguyễn Đăng Trình có một giọng điệu tự trào khá thú vị . Cười với chính cả nỗi cô đơn, nỗi đau của riêng mình mà vẫn mang nặng nỗi ưu ái , ưu tư trung hậu với đời . Cái ưu tư và niềm đau của Trình thật đáng yêu trong cái hóm hỉnh . Do vậy đau mà vẫn lớn mạnh õ khác thường.,phải nói là đáng nể…
Ở bài thơ Rất lâu mớigặp lại mình in trong Thời Văn số 6 diễn tả mối tình đầu thầm lặng cũng rất đáng nể:
“ Yêu thầm lặng đâu dám cho ai biết
Nuốt vào trong nỗi nhớ nuôi mình”
Cái từ đắt giá khác đời là ở chỗ ấy : “nuốt vào trong nỗi nhớ” để “nuôi mình”.Anh lấy nỗi nhớ nuôi nỗi nhớ, lấy nỗi nhớ thầm nuôi trái tim để trái tim yêu luôn hòa vào khát vọng sống… Cái tình lặng đơn phương mà dào dạt hy vọng , niềm tin…Giọng thơ mang vẻ khôi hài triết lý , lãng mạn.
“Vẫn nghe đời bức hức nhịp tim non
Rất vụng về tôi lén phớt nụ hôn”
Thơ này thật đáo để , láu cá, chứ “vụng về” cái nỗi gì!Cái từ “lén phớt” sao mà nôn nao đến thế …làm cho “em” vốn kiêu sa cũng phải động lòng:
“Em cười cười nhè nhẹ… ẩy tôi ra!…”
Kể như cái tình thầm lặng đã được đáp đền cho “chàng” rồi đấy!Cái từ “cười cười” “nhè nhẹ” “ẩy”chính là cái duyên của người con gái trao tặng chàng trai đó…
Tác giả còn có một cái lối tả tình rất đặc biệt(bài Bắn em về phía nghìn trùng-Thời văn số 6)):
“Đã say đâu mà muốn ngã”
Hoặc:
“Tôi buộc làm tên xạ thủ
Nát lòng khi phải giương cung
Mím môi thi hành phận sự
Bắn em về phía nghìn trùng”
Các từ “buộc” “nát lòng “ “mím môi” “bắn em” thật lạ lùng…Thật là một tính cách lạ của một con người đang mang nỗi đau về một cuộc tình…
Aáy thế mà : em ra đi bỏ lại ta một mình, tác giả vẫn cảm nhận được:
“Cuộc tình em gửi lại
Đủ một đời ta say”(bài Đủ một đời ta say-Thời Văn số 6)
Nguyễn Đăng Trình viết hay , viết say và xúc động , viết lạ…Có cái gì đó sâu sắc…kín đáo, có sức thu phục, đầy tâm sự . Có cái gì đó thu hút sự khám phá.. Vừa có tính hài hước vừa nhân ái và chứa chan tình cảm, vừa bất cần …ngộ nghĩnh.
“Nhiều khi chán tính vô chùa
Trù chừ chợt nhớ mình chưa….chửi mình”
Hoặc:
“Trái tim đâu đã dập bầm
Sao không mở cửa xông trầm ướp sen
Lại vung vãi mớ nhân duyên
Yêu tùm lum vẫn còn nguyên cuộc tình”(bài Tạ lỗi cùng trái tim-Thời Văn 6)
Vẫn cái giọng tự trào , tự cười mình thẳng cánh cò bay chẳng hề úp mở :“yêu tùm lum” , “chưa…chửi mình”. Thật lạ chưa? Sự trào lộng ở thơ Nguyễn Đăng Trình chính vì vậy mà có sức công phálòng người khá mạnh.Bởi đằng sau sự gây cười là ø một niềm đau , niềm say chân thật, một lòng nhân hậu, bao dung , một nghị lực sống mãnh liệt. Tôi yêu thơ Trình vì lẽ đó.
Cái tình ở Trình bao giờ cũng sâu , cũng say ,cũng rất tình:
“Ta lơ đễnh để mùa thu đi mất
Đổi lấy em bằng đám lá vàng
Nỗi nhớ tưởng vài hôm rồi hết
Ai ngờ lâu lắc vẫn chưa tan…” (bài Bốn câu cho cổ tích –Thời văn số 8))
Mùa thu là mùa của gió heo may , mùa của nỗi nhớ , mùa tình , mùahẹn ước...
Mà Trình lỡ để mùa thu trôi đi mất , lỡ để tuột mất một cuộc tình . Để cho mùa thu chỉ còn lại một nỗi nhớ…không nguôi…cho kẻ đa tình…
Bài thơ hay nữa trong các bài thơ của anh Trình mà tôi biết là bài BA ƠI( thời Văn số 9). Bài thơ viết về người cha ở xứ người ( nước Mỹ),đây:
“Xứ người không phút nào sang
Dành từng xu một giúp đàn con xa
Dù còn xương bọc chút da
Vẫn chưa nguôi nỗi đứa nhà đứa xe
Những mong quê kiểng ngày về
Ngờ đâu ngã bệnh sống lê đời chiều”
Tôi đã cảm động trước những dòng tâm sự bằng thơ trên đây của anh Trình. Bởi đó là giọt nước mắt của người con với nỗi đau nhân tình thế thái của bậc sinh thành …Giọt nước mắt trăn trở , khắc khoải,yêu thương, sâu nặng, nghĩa tình…
“Thơ con dẫu khóc nhiều bài
chỉ là giọt nước rơi ngoài bể dâu…”
24.1.2007
Hoàng Giao
Truyện dài _TÌNH KHÔNG BẾN ĐỢI_Chương 1
Chủ nhật, 01/11/2009 - 08:49:am
| Truyện dài_TÌNH KHÔNG BẾN ĐỢI_Chương Một | for everyone |

Truyện dài
TÌNH KHÔNG BẾN ĐỢI
Chương 1
ÔNG TRẦN PHƯƠNG
1.
Tôi, bà Minh,người phụ nữ 40 tuổi, một chồng , một con. Một cây bút nghiệp dư.Chồng tôi thất nghiệp.Gánh nặng gia đình khiến tôi nản lòng.Ngòai giờ làm việc, tôi xả stress bằng những trang viết , chỉ nhằm lấp chỗ trống thời gian
Hôm nay!Loanh quanh mãi không biết viết gì đây. Không viết thì không yên.Viết thì không ra chữ .Cứ lần lữa mãi...Người ta nói có 2 cách viết.Một là làm sẵn một cái dàn ý, có một cái sườn, rồi bồi đắp da thịt vào cho nó. Hai là cứ nhảy ào xuống nước bất cứ lúc nào, chỗ nào rồi khác biết phải bơi ra sao, cứ thỏai mái mà vùng vẫy. Tôi rất ớn phải làm dàn ý. Tôi cũng khóai cứ nhảy ào xuống rồi muốn ra sao thì ra...
Chắc cũng đã hai năm rồi tôi biết ông ấy, thực ra là mới chỉ biết cái tên và chức vụ chứ chưa gặp mặt trò chuyện lần nào.Mỗi khi gửi bài cũng chỉ gửi gián tiếp.Nhưng thỉnh thỏang ông cũng đi phớt qua tôi, để lại vài lời xã giao. Ông có vẻ khó khăn trong nhận định. Cái gì tôi cho là tâm đắc thì ông lại cân nhắc phải thế nọ thế kia , ông chưa hài lòng.Nhưng tất nhiên ông khuyến khích tôi rằng , tôi thích viết như thế nhất định có ngày thành công. Cố gắng lên. Những ngày đầu tiên tôi chưa biết ông là ai , tên gì., sau này mới biết ông là Trần Phương, Tổng biên tập tòa sọan X, nơi tôi bắt đầu tìm hiểu gửi bài của mình của hai năm trước.
Thật lâu tôi không ghé gửi bài Bỗng nhiên bữa ấy tôi gửi một truyện ngắn .Ông vẫn có vẻ không hài lòng...Nhưng không hiểu sao ông giới thiệu đăng trên báo của ông và mời tôi gửi bài tiếp tục cho ông xem . Tôi thì sẵn có rất nhiều truyện và thơ, viết để đấy chứ chả nghĩ tới chuyện để làm gì cả.Tôi gửi cho ông vài truyện và vài bài thơ. Ông có sửa lại đôi chút rồi cho đăng.Tôi không biết ông có thấy hay , hay có thích không, nhưng đăng được cũng chắc là tạm được rồi. Ông nhắc tôi thường xuyên cộng tác.Tất nhiên ông dè dặt trong giao tiếp, xưng tôi cô một cách khô khan .Cách giao tiếp của ông cũng vậy, cứ thẳng băng với công việc. Có lẽ với ông viết lách là một vấn đề nghiêm túc, chứ không phải cáí chuyện đưa đẩy tình cảm cho nhau khi cộng tác...Thôi thì cứ kệ...tuy sự khô khan có làm tôi chểnh mảng gửi bài cho ông...Quả thật...lâu thật lâu mới có vài dòng cho tôi, vẫn đủ cho tôi giữ mối dây liên hệ với ông, ông khen không nhiều.Tuy nhiên, ông gửi mail nói không phải ai cũng viết được, cô nên viết đi, ông tặng tôi một số sách và thơ.Ông khuyên tôi phóng tác truyện ngắn từ những bài báo. Tôi thử , gửi lên và thấy ông đăng. Có nghĩa ông tin tưởng tôi.Hơi mừng...Nhưng bao giờ ông cũng tiết kịêm lời khen, cho nên tôi chả có dịp nào phổng mũi cả. Giống như một người anh quá ư nghiêm khắc và rèn rũa từng con chữ của tôi...Kệ!Muốn sao cũng được...
Vì sự khích lệ, tôi hứa viết một truyện dài mà cả nửa năm vẫn chưa được dòng nào....Tôi định viết về người khác cơ...
Hôm nay quyết định viết, vẫn, chả viết được gì...Thôi thì cứ ào xuống nước đi rồi khác phải bơi...Không ngờ tôi ào vào dòng nước của ông...Những con chữ hiện ra cứ nhắm vào ông. Chết rồi...Tôi đâu có ý định viết về ông đâu.Tôi xấu hổ quá. Viết về ông rồi gửi cho ông đăng chắc ông giận mất....Biết làm sao đây, lỡ bơi trong vùng biển của ông rồi, không thể khác, phải bơi thôi...
Vậy mà tôi chưa từng đọc tác phẩm của ông. Lần đầu đọc một truyện dài.Tôi có ý nói ông giống nhân vật nam trong truyện.Ông xưng anh với tôi.Nhưng rồi sau đó lại tôi_cô ngay.Thỉnh thỏang ông lại xưng anh _em.Có lẽ ông quên...Hihi, sao không quên...luôn nhỉ?Tại sao không anh em mà cứ phải tôi cô?
Ít ra, ông cũng đã hẹn gặp tôi 3 lần.Lần đầu trục trặc thời gian và địa điểm, không gặp.Lần sau ông đem sách tới nhà tặng lúc tôi còn ở trong cơ quan, lần sau nữa tôi hẹn ông tới nhà, ông đem thơ tặng.Lần này vì đột xuất nhà tôi phải sửa căn gác nên tôi gửi mail nhắn ông dịp khác.Vì email của tôi viết , ông chưa kịp đọc, ông đang trên đường đến nhà tôi.Còn tôi đinh ninh ông đọc thư rồi nên vội vàng đi chợ. Ông đến không thấy tôi, nhà cửa lại sửa sang bừa bộn, ông gửi nhắn vài dòng cho tôi rồi về.Tất cả sách , thơ ông gửi đều đưa cho ông xã chuyển giùm...
Quả thực tôi không dám gặp ông ở nhà vì sợ ông xã tôi hứng lên nổi cơn ghen vô tội vạ.Có một lần chồng tôi còn ghen với cả thằng cháu rể của tôi nữa...Ông xã tôi không cần biết phải trái đúng sai.Cứ bất bình gì gì là làm tóang lên, bạt vía kinh hồn..
Tôi say mê văn chương với bao điều bổ ích thì ông xã tôi cho đó là vớ vẫn, dỗi hơi...Nhưng không vì thế mà tôi bỏ niềm đam mê của mình.Những tác phẩm ra đời đã mở rộng vòng tay với mọi người...Tôi lại sợ những cuộc gặp gỡ giao lưu giới văn chương làm ông xã phản đối...cho là vớ vẩn mất thời giờ , õng ẹo,vô ích.
Thú thực , xưa nay, tôi có biết bao cuộc tình không bến đợi, trên mạng. Hết đến lại đi như mắc cửi. Tôi chẳng việc gì phải giấu nhẹm chuyện này.Ai mà chả biết tôi lãng mạn ưa tỏ tình người khác bất cứ lúc nào khi ai đó làm nó xúc động...Xong cuộc gặp mặt đầu tiên nào để "coi mắt"cũng là một cuộc chia tay.Đối tượng của nó chạy mất đất không dám ngóai đầu lại...Chính lý do này làm tôi rất sợ các cuộc gặp đầu tiên.Tôi luôn cho rằng gặp là hết.Nên tôi rút kinh nghiệm từ nay không gặp ai nữa, cứ ảo ảo mờ mờ lại vui sướng hơn...Đúng là "Tình chỉ đẹp khi còn dang dở"!Híhí!Chỉ có chồng tôi là người luôn kè kè ở bên mà thôi , nhưng tôi lại chả tỏ tình...Chắc bụt chùa nhà không thiêng...Tôi chỉ khóai ngao du trên mạng để “thỏa chí tang bồng vẹn ước mơ”. Tuy nhiên không khóai gặp mặt ai nữa...
Ấy thế mà ông lại cứ muốn gặp tôi!Không giấu gì, tôi cũng muốn gặp ông hơn cả ông nữa đấy.Biết làm sao đây!Muốn gặp lắm...Nhưng lại sợ ...chia tay!Tôi rõ bản thân tôi mà, không được đâu.Chia tay là cái chắc.Buồn cười nhỉ?Chỉ là mối liên hệ cộng tác thôi mà , sao lại nói từ chia tay?Cứ như là chuyện riêng tư ấy nhở?Hà hà!Thì còn gì nữa. Ông xã mà thấy Trần Phương gặp gỡ tôi , lại nghĩ thế nọ thế kia, thế là ầm ĩ lên, bắt cắt đứt.Nếu ông xã không biết. Là chuyện khác.Hơn nữa, gặp gỡ nói chuyện ...lại như những người trước đây... không mời tôi gửi bài nữa, vậy vẫn có thể gọi là chia tay chứ sao!Hehe!Mà nhỡ tôi gặp và yêu ông ấy thì sao?Tốt nhất là đừng gặp.Lạy trời!Cho tôi có bản lĩnh đừng gặp!Lạy trời ,cho tôi một nghị lực đừng tỏ tình với người tôi thích.Lạy trời, đừng cho tôi mê đắm một ai...Lạy trời , yêu thì để trong lòng, đừng nói ra.Nhưng cái miệng tôi bô bô không biết dừng thế này thật khó quá. Ai bán cho tôi cái phanh để thắng miệng tôi lại nhỉ?
Nhưng tôi lại không từ chối lời đề nghị gặp mặt của ông rồi..Chết thật...Lại sắp có một cuộc chia tay...
Hoanggiao
