hoangthi_giao
Links
Blog
Các bài viết thuộc thể loại "Truyện"

Tổng số bài viết: 4

Sắp xếp theo: Hiển thị:

CHUYỆN TÌNH CỦA MẸ TÔI (1945)

Chủ nhật, 14/06/2009 - 10:30:pm

  Jun 14, '09 11:29 AM
for everyone

Trưa nay làm ngoài giờ xong .Đúng 12 giờ, tôi đi chuyến xe buýt từ cơ quan về thăm mẹ tôi, tức bà ngoại bé Linh. Vừa lúc cháu Ngân con gái lớn anh cả dắt xe ra đi học.Cháu vừa tốt nghiệp xong cử nhân đại học ngoại thương và mới nhận việc làm tại trường, vẫn tiếp tục du học tại chỗ.

-Ủa Ngân đi học hả.Định biểu Ngân chụp cô mấy kiểu hình ...

Ngân toa toét cười

-Để Ngân chụp liền cho

Chưa kịp sửa soạn gì ráo trọi...

- Cười tươi lên, cười hết cỡ đi...chỉ còn biết cười chứ biết sao bây giờ...

Thế là có hình post lên đây

Ngân đi rồi.Mẹ tôi bắt đầu điệp khúc từ bao đời nay.Nói chuyện không dứt.Đột nhiên mẹ kể về chuyện tình đầu tiên của mẹ trong đời vào lúc 15 tuổi.Úi chu cha , tôi chưa từng nghe, mẹ cũng có chuyện tình mà sao để đến tận lúc này đã 84 tuổi rồi Người mới kể?

-Thủa ấy đã lâu lắm rồi,thủa chạy tây, ta 20 tuổi (đầu năm 1945, chưa Quốc khánh).Ta bị đánh đòn vì đứng với zai nói chuyện vui!

-Sao?Đứng với zai nói chuyện cũng bị đánh đòn à?

-Ừ!Con gái không được nói chuyện với zai!

-Không được nói chuyện thì sao hiểu mà yêu mà lấy chồng?

-Hồi ấy có ai lấy nhau mà biết mặt trước đâu!Ta không hề biết bố mày là ai!Có người giới thiệu sau 3 hôm là cưới liền.Ngày đó cha mẹ bắt lấy đâu phải lấy đó, không cho trai gái quen nhau, đứa nào bị người ta nhìn thấy trai gái đứng với nhau là về bị đánh

-Úi già!Chuyện thế nào mẹ kể đi!

-Thì bữa ấy ta định chạy đi chơi thì bố ta bảo :"Ẩy ,mày phải ở nhà không được đi đâu đấy,thế là có người tới coi mắt, là bố mày đó, rồi người nhà phán ngày kia làm đám cưới"

-Trời!Chuyện của mẹ thật hết ý.Thế cái chuyện tình đầu mẹ định kể là thế nào ạ?Cái thời như thế mà mẹ cũng có chuyện yêu sao và đã bị đánh đòn ?

-Chuyện là thế này: Bữa ấy ta đi chợ gặp một thanh niên,nó bảo gánh giùm, ta sợ quá, từ chối, ta sợ đánh đòn.Thanh niên đó liền tán bằng một câu thơ, ta mới trả lời cũng bằng một câu thơ.Thế là không hiểu sao ở đâu chạy ra 5, 6 thanh niên nữa xúm lại để nghe hai người nói chuyện bằng thơ

-Ối giời!Ngày ấy mà cũng có chuyện thơ ca vậy sao?Ôi, chuyện của mẹ lạ quá!Ủa!Mà mẹ có biết chữ đâu mà có thơ nhỉ?

-Ừ,thì tự nhiên nó thế, cứ nói ra, cần gì biết chữ, thơ kiểu vui vui của những người bấy giờ tự cho là thơ, chứ chả biết có phải thơ hay không?Vui quá vì được nhiều người xúm lại xem, mải nói chuyện với thanh niên này quên cả chuyện sẽ bị đánh đòn nhừ tử!

-Ôi gia!, chết thật!Sao nữa mẹ?

-Bất chợt ta nhận ra mình đứng giữa đám đông toàn là con trai, ta sợ quá ù té chạy xuống sườn dốc núi...đám con trai ngơ ngác không dám chạy theo vì cũng chợt nhận ra cô nàng sắp bị trận đòn.May sao bữa đó ta lại không bị đánh!

-Ủa!Thế bữa nào bị đánh?

-Thì từ hôm đó cái thanh niên này thấy ta đi đâu cũng đi theo, cứ cách một quãng thế này không dám lại gần, nhưng ta đi chợ cũng thấy anh ta ở đằng sau, đi cấy cũng thấy hắn...thế là người ta cuối cùng cũng biết và ta bị đánh vì có người zai cứ hàng ngày đi theo.Thế là bố ta tức tốc kiếm người và bắt ta lấy chồng cho nhanh.Chuyện tình chỉ có thế là chấm dứt

-Hí hí cái chàng đó cũng gan nhỉ, cấm nam nữ không được quen biết mà dám đi theo hàng ngày thì thật là gan cóc tía.Nhưng mẹ lấy bố cũng là may mắn đấy.Bố hồn hậu và liêm khiết y như Bác Hồ ý...hahaha

Mẹ cười hà hà:

-Bố mày thì...hơi tý là "thôi đi bà ơi, nói in ít chứ , cho người khác nói với"

-Thì đúng rồi, mẹ cũng nói hết phần con đây nè...

Mẹ tôi cười, nụ cười hiền hòa của tuổi già...Đấy các bạn thấy đấy , nụ cười của mẹ tôi bao giờ cũng đáng yêu như trên hình chụp đó bạn...

Hoanggiao

 

NGƯỜI TÌNH GIẤU MẶT

Chủ nhật, 24/05/2009 - 12:41:am

 
Ngườitìnhgiumt
 
 
 
 
1.Lời tỏ tình bí mật
Hôm nay thứ hai . Bệnh viện đông như kiến cỏ . Bệnh nhân chen chúc không còn lối đi . Muốn vào các phòng khám tôi phải chen đến nghẹt thở . Lấy hai tay bơi bơi, khóat ra hai bên , miệng phải la lớn :”Bà con ơi , cho vô , cho vô !”. Cái việc của tôi lại cứ phải đi ra đi vô hoài như vậy mới chết chứ!. May mà nhỏ con , người mỏng dính thế này mới dễ lách đó nha ! Cứ mập ú như chị Lã khoa chống nhiễm khuẩn , chị Song khoa cột sống B chắc chỉ có nước kêu trời.
Tôi năm nay 24 tuổi , xin vào đây làm ở phòng lưu trữ hồ sơ ngoại trú đã được 6 năm, làm giờ hành chánh . Trình độ tốt nghiệp phổ thông . Vì hoàn cảnh gia đình tôi không có điều kiện để thi vào đại học. Xin vào làm ngay như thế này để có tiền nuôi mẹ . Nhà chỉ có hai mẹ con .
Vì cuộc sống gia đình bất hạnh ,tôi luôn cảm thấy tủi thân , nước mắt nhiều khi cứ ứa ra trước cảnh gia đình bạn đầy đủ ấm êm hạnh phúc .Tôi không hề nghĩ đến chuyện yêu ai . Hơn nữa , tôi cũng không xinh đẹp gì , lại nhỏ bé không có sức sống như người ta . Tôi thầm nghĩ chắc chẳng có ai yêu mình đâu . Như ba có bao giờ yêu mẹ đâu. Tôi thương mẹ quá. Tôi sẽ nguyện ở với mẹ . Tôi không lấy chồng đâu.Đàn ông đối với tôi chẳng có gì thú vị . Ngoài thì giờ rảnh rỗi tôi làm bất cứ việc gì để tăng thêm thu nhập.
Do chăm chỉ tôi cũng dành dụm được một số tiền kha khá .Tôi sắm được ti vi , máy vi tính. Tôi bắt đầu nghĩ tới chuyện cần sắm một chiếc di động để giao lưu rộng rãi...Mẹ tôi cũng dần dần khỏe ra , mẹ có thể cùng tôi làm các công việc nhà . Thỉnh thoảng tôi vẫn thấy mẹ thẫn thờ , xa xăm. Hình như mẹ vẫn ngóng trông ba ngày trở về ? Nhưng chẳng có dấu hiệu gì của sự trở lại cả…Hết hy vọng rồi…
Một ngày làm việc vừa hết . Tất cả chúng tôi đều tất bật ra về lo đi chợ nấu cơm bữa tối. Thế là xong một ngày đầu tuần vất vả nhất . Ngày mai sẽ thoải mái hơn…Vừa thay đồ xong , chưa kịp chải lại cái đầu thì túi áo tôi bỗng rung rung , báo hiệu có một tin nhắn . Mở điện thoại ra coi: số máy của ai tôi không rõ. Tôi run run đọc: “ Anh để ý và yêu em từ lâu lắm rồi mà không dám nói . Anh đang ở rất gần em ”.Trời đất ! Ai mà lại yêu tôi ? Tôi mà cũng có tình yêu ư ? Mà lại có người thầm yêu không dám nói ? Lại người nào đó chọc ghẹo tôi đây chứ chả chơi. Lạ gì mấy người chỉ khoái đùa vui trên nỗi đau của người khác. Lại mấy chàng phòng bột chứ gì . Được, ta sẽ điều tra vụ án này. Nếu bắt được gã , tôi sẽ cho gã một chưởng hoặc đá gã bắn vào tường dính bệt ở đấy bóc bẩy ngày không ra cho mà xem . Đừng làm tôi cáu !
Đi ra đi vào hoài cũng chẳng thấy ai có dáng khả nghi. Không dám hỏi ai vì sợ tiết lộ bí mật , thủ phạm sẽ tìm cách ứng phó . Cùng phòng gã nào cũng vợ con hết cả rồi. Có hai chàng chưa vợ thì cũng đã có người yêu . Các bác sĩ thì lại quá cao xa, nghiêm chỉnh không có chuyện ấy đâu .
Bệnh viện tôi dạo này nhân viên , điều dưỡng người nào cũng khoái ăn nói bậy bạ cả . Dường như nói bậy cũng là một cách thư giãn ? Toàn là lời bình luận “có cánh” rồi cười thỏa thích .
Tôi luôn im lặng trước những đề tài như thế. Rồi họ cũng chẳng để tôi yên:
- Con Gái thì như thế nào tụi bay ?
Cả đám sấn sổ ôm lấy tôi:
- Sao chả có cái gì cả vậy Gái . Gái ơi là Gái , không có cái đó làm sao để yêu đây hở trời ? Như vầy gọi là gì nhỉ ?
Thế là được trận cười như sấm dậy.
Bác sĩ Trúc không biết xuất hiện từ lúc nào:
- An cơm trưa hả các em, bình luận gì mà sôi nổi thế ?
- Thôi chết !Bác sĩ nghe được gì chưa ạ ?
2.Đi tìm dấu vết
Ừ nhỉ , sao mình không gọi cho gã, nghe giọng nói , nhất định là biết ai !Tôi mở điện thoại ra, bấm số máy của gã đàn ông tỏ tình giấu mặt. Gã không bắt máy . Bản nhạc Tình yêu quay trở lại xuyên suốt cuộc gọi . Máy tắt. Chấm hết. Thế này là thế nào ? Có trời mà biết gã là ai ? Nếu gã thuê bao di động ,ta có thẻ hỏi tổng đài để biết địa chỉ gã . Tổng đài nói không biết vì gã xài kiểu trả trước giống như tôi.
Tôi nhắn tin cho gã: “ Ai cho tôi biết tên được không? ”. Im lặng vài ngày.Tôi nhắn tiếp: “ Cho tôi gọi được không ? Hoặc là gọi cho tôi đi !Tôi chờ !”. Tin nhắn trả lời: “Anh không thể gọi cho em , em cũng đừng gọi cho anh , anh không bắt máy đâu. Anh sợ em biết anh là ai mất. Bây giờ thì chưa được em ạ. Chỉ cần mỗi ngày được nhìn thấy em là anh vui rồi. Để khi nào có dịp tốt anh mới có thể mời em đi uống cà phê ”. Tại sao vậy nhỉ ? Tại sao phải giấu mặt ? Hẳn là gã đã có vợ nên không dám công khai ? Có vợ mà lại đi yêu người khác có phải là đàng hoàng không ? Tất nhiên là không ! Gã không yêu vợ , gã yêu thầm tôi , gã sợ vợ gã biết ? Tôi nhìn lại mình: có khả năng hắn yêu tôi thật không ? Không ! Vậy thì gã yêu vợ nhưng tham lam muốn có thêm nữa…Hoặc gã đùa giỡn cho vui ? Không ! bởi gã rất thật thà nghiêm túc , đứng đắn,không nói những lời cợt nhả.Biết đâu đấy , ban đầu vậy , sau mới lòi đuôi sàm sỡ ra.. Không thể đánh giá được điều gì. Mỗi lần nghe bản nhạc , tôi nhớ gã . Lòng tôi tràn đầy cảm xúc yêu thương.Gã cài lại hết bản nhạc này tới bản nhạc kia , bản nhạc nào cũng kỳ diệu, làm thổn thức trái tim thiếu nữ của tôi . Cứ thế tôi mở máy nghe hoài .Tôi nhắn tin: “ Mặc dù chưa biết anh là ai , nhưng em (tôi đổi cách xưng hô ) rất quý trọng tình cảm của anh . Rất mong một ngày nào đó được trao về anh những gì tốt đẹp của cuộc sống ” Đột nhiên gã không cho tôi nghe nhạc nữa , gã để chế độ máy bận hoài . Tôi hụt hẫng , bơ vơ . Tôi khóc , nước mắt chảy ướt gối . Mất ngủ. Mắt sưng. Không lẽ , tôi đã yêu gã , một người mà tôi chưabiết là ai ? Thật vô lý ! Gã đang có vợ mà . Không thể được. Nhưng tôi không cưỡng lại được niềm khao khát được nghe những bản nhạc cháy lòng. Không lẽ gã dùng chiêu này để dụ tôi vào tròng , cái gọi là “ quấy rối tình dục” ấy ? Tôi không tin , vừa khát khao , vừa tò mò.Tôi nhắn tin: “ Rất tiếc không còn được nghe nhạc của anh. Nhạc ấy là tiếng lòng, là khát vọng sống của em ”.Gã im lặng . Một sự im lặng đáng sợ . Tôi buồn vô tận. Không hiểu sao cứ bấm máy nhắn tin hoài cho gã, tới tận 11 giờ đêm. Gã trả lời : “ Sao em hung dữ thế , sát phạt anh vừa thôi. Khuya rồi , ngủ đi, đừng phá anh nữa ”. Tôi bỗng thấy mình vô duyên hết sức. Ai lại tấn công đàn ông cỡ ấy ,không khéo gã cho mình là đồ dở hơi
Sáng hôm sau tôi nhắn tin cho gã tỏ lòng hối hận không nguôi: “Anh ơi ! Đừng giận nghe! Thực sự em đâu có muốn vậy đâu ”.Gã im lặng . Tôi nhắn tiếp: “ Ưa! hình như anh lộn em với ai đó thì phải ? Em là Gái chứ không phải là người mà anh vẫn thầm yêu đâu, anh đang làm công việc gì ở đâu vậy ? ”. Gã nhắn lại cho tôi một cái tin dài: “ Anh không lầm đâu, em là Nguyễn Thị Gái , làm ở phòng hồ sơ ngoại trú của bệnh viện mình. Anh đã nói anh làm việc ở rất gần em, vẫn gặp em hàng ngày .Anh sợ anh đã có vợ mà còn nói lời yêu em là một tai tiếng, anh đã lỡ nói , xin lỗi em ,đừng gọi cho anh nữa. Trong lòng anh em là một cô gái tốt , chịu thương chịu khó , anh không thể không nghĩ đến em nhưng cũng không thể làm khác được ”. Nghĩa là tôi không thể biết gã là ai . Gã thật ác. Cớ gì nói yêu rồi cớ gì bỏ chạy ? Thật khó hiểu quá . Sao gã không đối xử với mình như bạn bè đồng nghiệp cho tự nhiên , nói yêu làm chi để rồi phải sợ vợ ? Chả lẽ gã yêu tôi thật và giờ đây đang đau khổ vì cái tình trái ngang này? Gã nói thật , gã không đùa. Nhưng vô tình câu chuyện lại trở thành trò đùa , là nguy cơ gây bão tố cho một gia đình…
Gã có một cá tính thật kỳ lạ. Dù sao tôi vẫn muốn khám phá sự thật về gã. Tôi không buông tha: “Anh đi làm chưa ? Em muốn làm quen với anh , muốn nghe giọng anh nói. Anh là một người có nhân cách đặc biệt. Em thích anh. Chúng ta là bạn , có sao đâu , cớ chi phải yêu chứ ? Em không muốn yêu đâu , em chỉ muốn là bạn của anh thôi, em muốn được gặp anh ”
Gã trả lời: “ anh sợ vợ anh biết anh thương em, em đừng nhắn tin nữa ” . Gã chạy trốn tôi .Biết vậy mà tôi vẫn cứ nhớ gã . Cứ đau khổ bồn chồn không ăn không ngủ.Sao mà tôi dễ cảm “ người ” đến như vậy chứ ?
Mẹ tôi phải vào bệnh viện mổ vì bị thoát vị đĩa đệm cột sống.Nữ bác sĩ Hân là người đứng mổ cho mẹ tôi ., là vợ bác sĩ Trúc trưởng khoa phẫu thuật hồi sức-săn sóc đặc biệt..Ca mổ này rất phức tạp , nguy hiểm , nhưng mẹ đã qua khỏi . Mẹ con tôi là người mang ơn nghĩa sâu nặng với vợ chồng bác sĩ.. Họ thật xứng đôi và hạnh phúc.
Một hôm , tôi lên thăm mẹ trong phòng bệnh , bác sĩ Hân vì bận đi mổ cho người nào đó nên đã vội nhờ tôi giữ giùm chiếc di dộng, có dặn tôi là nếu ai gọi thì nghe giùm rồi nói lại cho bác sĩ.. Một lát sau, chiếc di động của bác sĩ Hân rung chuông , tôi tái mặt vì số di động của gã hiện lên trên máy. Là của ai ? Một đồng nghiệp của bác sĩ Hân hay là của bác sĩ Trúc, chồng Hân ?! Tôi bắt máy lên nghe. Tiếng của bác sĩ Trúc thật ấm … Tôi muốn khụyu xuống không tin được…Chả lẽ , không! không thể ! Tôi đã không trả lời và tắt máy…Người tôi đổ xuống…bất tỉnh…
Mẹ tôi kể lại lúc đó mẹ sợ quá kêu người tới cứu. Khi các cô y tá chạy lại , mẹ bảo từ lúc tôi nghe chiếc di dộng chưa nói được lời nào đã té xỉu , không biết ai vừa gọi đến , mẹ nghi đó là nguyên nhân…Một cô y tá liền dò số máy người mới gọi… . Bác sĩ Trúc được gọi tới và có mặt tức thì .
Cô y tá đưa cho bác sĩ chiếc điện thoại :
- Cô ấy vừa nghe bác sĩ gọi xong thì ngất!
Mọi người đều ra ngoài .Bác sĩ ngồi xuống bên cạnh tôi vừa lúc tôi tỉnh lại, nước mắt tôi chảy ra như mưa. Bác sĩ cầm bàn tay nhỏ xíu của tôi , ánh mắt dịu dàng khôn tả :
- Em , anh xin lỗi !
- Bác sĩ ! Sao bác sĩ lại lừa gạt em. Bác sĩ Hân là một phụ nữ tuyệt vời kia mà ?
- Vợ chồng anh đã ly hôn từ lâu rồi. Nhưng vì kín quá nên ít ai biết.
- Thế sao , bác sĩ lại tắt máy ,không cho em nói chuyện , không liên lạc mà còn bảo sợ vợ biết…? Hay bác sĩ định đùa giỡn với em?
- Không phải Vì anh muốn đem đến cho em sự bất ngờ… Anh rất hạnh phúc khi nghĩ về em…
- Bác sĩ lầm rồi. Em chỉ muốn biết người ấy là ai mà dám đùa cợt với em , chứ ai lại đi yêu một người chưa biết rõ mơ hồ như thế?
- Thì bây giờ em đã biết là anh đây!
- Em không thể yêu. Hãy buông tha em …
Tôi xin nghỉ phép 10 ngày . Nỗi nhớ …cồn cào như xé ruột. … Tôi không ngờ lại là bác sĩ Trúc , mà đến cả trong mơ tôi cũng không dám nghĩ tới…
Hòang Th Giao

 

 

 

 

TRUYỆN NGẮN _TÌNH CỦA BIỂN

Thứ hai, 18/05/2009 - 08:58:pm

 

Truyện ngắn:
 
 
TÌNH CỦA BIỂN
 
 
 
Không hiểu sao hắn thi vào trường đại học Hàng hải? Có lẽ vì hắn yêu biển? Yêu đến lạ lung! Hắn đã tốt nghiệp đại học và công việc của hắn giờ đây là đi biển. Thỏa nguyện ước vọng một đời trai. It ai được như hắn. Sống và học tập đạt được điều mong đợi. Hắn may mắn à? Không phải! Là hắn có chí, hắn thông minh . Tất nhiên là hắn yêu đời…
 
Hắn thích ngắm biển vào lúc bình minh, lúc con tàu hắn ra khơi…Muôn vàn tia nắng lấp lánh phản chiếu mặt biển trong xanh êm đềm. Biển lúc này tuyệt đẹp. Phải chăng là lúc mặt trời lên, tàu bắt đầu rời bến đi tìm cuộc sống, vì một khát vọng chiếm lĩnh những đỉnh cao…khám phá, thu lượm , phát triển và hội nhập…Tất cả thu hút hắn. Hắn muốn dâng hiến sức trai cho sự phồn vinh…trong thương mại quốc tế..Hắn muốn thả sức tung hoành thể hiện mình. Hắn hồ hởi nghĩ sớm muộn gì thế giới cũng lọt vào tay hắn.. Hoài bão như con sóng xô bờ vỗ vào lòng hắn ngày đêm…không nguôi…
 
Nếu ta yêu biển , nhập hồn vào tình yêu ấy . Ta mới thấy biển đáng yêu dường nào! Biển cũng như người. Lúc thiết tha dịu dàng , đằm thắm, lúc mênh mông, lúc lặng lẽ , sâu thẳm đến tận cùng.. Lúc lại thét gào cuồng điên , giận hờn, đau khổ…
 
Hắn đã quyết định rời xa nàng cũng chỉ vì tình yêu biển!
 
Sau khi tàu cập bến, hắn lại đi kiếm những cô gái chân dài ở biển, nô đùa với họ. Rồi quên. Tùm lum các mối tình hờ , rắc rối, không rõ rang. Hết thảy đều không phải một nửa mà hắn kiếm…
 
Hắn cùng bạn bè vào các quán nhậu ven biển, chơi trò đỏ đen cũng có. Hắn phán cho biết với đời chứ quyết không ghiền. Có trời biết lời nói đó hắn có thực hiện được không. Chỉ có một mình hắn …tin hắn …là đủ , hắn tự nhủ…
 
Ngày ấy khi còn là sinh viên, hắn đã rủ nàng đi chơi biển.
Nàng nhìn biển như cái gì đó xa lạ, không có gì thú vị. Nào là nắng gắt, nào là cát quấn vào chân khó chịu, chuyến xe đò làm nàng chóng mặt muốn mắc ói. Và nàng không bao giờ ra biển nữa…
 
Chẳng bù cho hắn, đứng trước biển, lòng hắn luôn cuộn trào…
 
Hắn chia tay nàng vì lẽ nàng không thể cận kề bên biển cùng hắn..
 
Nàng không có cảm xúc trước biển thì làm sao hiểu được tình hắn?
 
Nàng học đại học Y khoa nay ra làm bác sĩ…
Nàng yêu thích công việc đọc sách trong căn phòng cô tịch, lướt web, truy tìm các phương thức chữa bệnh và chăm sóc sức khỏe cho cộng đồng.. Phải nói là nàng yêu nghề… Hắn không hiểu điều đó cho lắm. Hắn thích biển cả để thỏa sức tung hoành sức trai…
 
 
 
Đã hai năm rồi , kể từ ngày chia tay, hắn quên nàng. Hắn cũng không biết nàng có nghĩ tới hắn không? Hình như nàng chấp nhận cuộc chia tay vui vẻ không rơi một giọt nước mắt nào. Cũng tốt…
 
Ừ nhỉ sao bữa nay hắn lại nghĩ về nàng…
Một nỗi nhớ nào hình như len lỏi vào tim hắn… Hắn khát khao có nàng cận kề cùng biển! Hắn lại tuyệt vọng, không bao giờ… nàng vốn sợ biển …không bao giờ…Trái tim hắn quặn đau….
 
Không hiểu sao, hắn vẫn gọi cho nàng….Giọng nàng vẫn ấm áp muôn thủa, hòa quyện với sóng biển rì rầm… Nhưng vẫn một điệp khúc như xưa : “Em bận lắm, ca trực hôm nay…em không thể bỏ bệnh nhân mà đi được”. Trời! Thông cảm cho nàng nhưng ai thông cảm cho hắn? Hắn như con thuyền lênh đênh không có bến bờ…Hắn buồn…
 
Nhưng biển đã kịp đem đến cho hắn sự xung mãn và sắc màu cuộc sống…
 
Phải nói là hắn yêu biển hơn nàng…
 
Hắn tóm được một bài thơ từ một người bạn. Ôi chao. Bài thơ này hiểu được lòng hắn muốn gì!
 
"Em hỏi tôi nước biển màu gì?
Tôi người thuỷ thủ từng lênh đênh năm tháng
Tôi sẽ nói cùng em
Nước biển dịu dàng, bí mật và cuồng nộ
Cũng như màu đôi mắt của em
Song dẫu thế nào tôi cũng sẽ đến bên em
Và tôi sẽ làm cho đôi mắt em xao động
Như gió ngày ngày đưa sóng về trên biển lặng"
Hắn say … bài thơ này . Nó đem đến cho hắn một sự rung động về biển , tình người, tình yêu và cuộc đời. Mang đến một sức sống và một nghi lực, cuồng vọng. Su diu dàng của biển, cái bi ẩn , cuồng nộ phản chiếu trong đôi mắt "em ".....


Con sóng chao nghiêng trước tình biển vô bờ...
 
Trong cơn say biển tột cùng. Hắn bay về Bệnh viện , nơi nàng công tác…
Hắn không biết tại sao hắn làm thế…
Nàng sững sờ…
Tình biển ơi! Có khác chi tình em nơi đây ngày đêm thao thức, san sẻ từng số phận, từng nỗi đau trên giường bệnh. Nhiều khi em không cầm được nước mắt, anh có biết không?
Tình người, tình biển , cái nào hơn? Ai có thể lý giải nỗi đau của cuộc đời?
Như nghe được tiếng lòng tri âm da diết của nàng. Hắn nghẹn lại. Biển và em, hắn không muốn mất ai!
 
Hắn về bệnh viện Mắt của nàng để mổ lấy hạt cườm…Nàng đứng mổ cho hắn…
Hôm nay tháo băng…
Đã lâu rồi hắn không nhìn vào mắt nàng. Hắn nhắm mắt lại rồi mở mắt ra, hắn lắc đầu…Không hiểu! Nàng như có ma lực đầy quyến rũ mà hắn chưa bao giờ nhận ra…
Hắn lấy cây đàn ghi ta gẩy bài “Biển và em”…
Nàng ngồi trước mặt hắn. Đáy mắt …trập trùng biển khơi …và sóng vỗ…
hoanggiao

 

 

 

TRUYỆN NGẮN NỖI LÒNG

Thứ tư, 11/03/2009 - 10:12:pm

 
 magnify

Truyện ngắn

 

 

NỖI LÒNG…

 

 

1.

Thằng Phương quay quay sợi dây chuyền…Nó huơ tay rồi tung lên , cười khục khục. Nó thả sợi dây chuyền xuống đất, để đó luôn. Tôi nín thở , chết lặng. Chưa hết, nó đi tìm cái gì không biết. Nó lục lọi…Một tấm thiệp, nó giơ lên, “bà kon ơi, nhìn này”. Nó xé toang tấm thiệp trước mặt cả lớp. Tôi chết đứng…Nó rẻ rung tình bạn chân thành của tôi. Nó bêu riếu tôi trước bạn bè. Cả lớp nín lặng. Không ai có ý kiến. Nó về …bỏ lại đằng sau những tiếng xì xầm. Sợi dây chuyền nằm chỏng chơ không ai lượm. Những mảnh giấy bị xé vụn bay lăn tăn…

 

Tôi và Phương là hai thằng con trai của lớp 10 A 3 . Hai đứa thường tự hào có một tình bạn như mong đợi. Đúng nghĩa với hai từ bạn thân. Đi đâu cũng có nhau, như bóng với hình. Sinh nhật thường tặng nhau những món quà khắc tên nhau.

 

Ba tháng trước, sinh nhật Phương. Không tổ chức. Nhưng tôi đã mua một sợi dây chuyền khắc tên tôi và một tấm thiệp chúc mừng Phương “chúc tình bạn của chúng mình bền lâu và chúc P một tình yêu cuộc sống”. Phương xúc động ôm tôi với vẻ mặt sung sướng…Tôi hạnh phúc vô cùng.

 

Thế rồi , Phương có bạn gái.

Thì có bạn gái thì tốt , tôi mừng cho Phương…

 

Nhưng, tôi bỗng nhận ra Phương không ngồi chung bàn với tôi tự lúc nào?Phương gặp mặt không một lời chào, lạnh băng như người dưng. Tôi tìm gặp thì Phương tránh mặt. Tôi thật sự không hiểu lí do?

 

Tôi bàng hoàng trước sự lạnh lùng một cách tàn nhẫn của Phương. Trước thái độ kỳ quặc không sao hiểu nỗi. Tôi rơi vào một nỗi buồn khôn tả. Tôi không

sao gặp được Phương tuy vẫn ra vào cùng một lớp…

 

Và hôm nay mọi chuyện đã vỡ tung. Tôi hoàn toàn bất ngờ trước sự đổ vỡ , công khai , trắng trợn, trước sự nhục mạ của Phương.

 

Tôi như con thú bị mũi tên độc của lòng phản trắc..Tôi chới với …Bạn bè dãn ra, họ bỏ tôi đứng chơ vơ một mình, cả Lan , Hương cả Thúy, cũng đứng về phía Phưong sao? Tôi bị cô lập…Tại sao? Tôi có tội? Tội gì?Sao không ai nói cho tôi biết?

Nhìn quanh chả còn ai. Một cái thằng tôi, một sợi dây chuyên quăng dưới đất và những mảnh vụn giấy…Tôi đau …không nói được thành lời…Chỉ một phút chốc cắt đứt …tất cả…không một lời giải thích…

2.

Cuối năm lớp 10. cô bạn gái chia tay Phương.

Có người thấy Phương khóc và tỏ bày: “Tao hối hận lắm, bây giờ tao không còn bạn gái , mà cũng mất luôn người bạn thân, tao đau lắm, tao nhục lắm”.

 

Người ấy nói lại với tôi sự tình. Tôi đi tìm Phương . Thú thực tôi vẫn không làm sao hiểu được thái độ của Phương ngày ấy. Tôi chỉ thấy tuyệt vọng đau đớn. Nhưng lòng tôi vãn không nguôi chờ đợi một tình bạn thủa nào…ở Phương. Lúc này tôi bỗng thương Phương vô cùng…Tôi có lỗi vì đã không hiểu được nó…Vì sao nó lại tẩy chay tôi? Tại sao nó căm ghét tôi đến thế?Nó u uẩn điều gì mà không hỏi tôi một câu , mà lại làm như vậy?

 

Nỗi lòng tôi suốt một năm qua không được ngủ yên.

 

Tôi tất tưởi đi tìm nó…

Song tôi lại lầm nữa rồi. Nó vẫn tránh mặt tôi. Không có gì thay đổi. Có thể nó không hề nói câu nói đó…

 

Nó lại có bạn gái. Nó càng tránh mặt tôi quyết liệt hơn…

 

Đã đến lúc tôi mặc kệ nó. Mặc kệ tất cả. Tôi đơn độc không có sự ủng hộ nào. Không một lời an ủi! Bây giờ thì bắt buộc tôi phải tự tách ra khỏi thế giới bạn bè.Tôi không còn ai và tôi đau khỏ . Trầm mặc.

 

3.

Năm lớp 11.

 

Một bữa , tôi vừa bước ra khỏi cổng trường thì thằng Việt xông lên táng tôi một cái nảy đom đóm con mắt. Tôi chưa hiểu rõ sự tình thì nó đá thêm một cái làm tôi khựu xuống. Bạn bè đứng trơ mắt ếch , không ai dám can, sợ nó thù…

 

Không lẽ cái chuyện lớp đi cắm trại bữa trước đã làm nó căm ghét tôi?

Chuyện là :Nó giữ tiền quỹ của lớp 3 triệu đồng để mua bạt và các phương tiện dựng lều mà nó chỉ mua hết 1 triệu , rồi nó qua các trại lớp khác đã thi xong , nó lấy đồ về dựng , khỏi phải mua. Còn 2 triệu nó cuỗm vào túi nó không trả lại lớp. Tôi đã xỉa nó một trận về tội có lòng tham. Nó bị quê và đánh tôi. Cũng phải , bởi tôi không biết góp ý …chân thành , lại đi bêu riếu nó chăng? Đáng lẽ tôi phải biết cách đối nhân xử thế trong cái chuyện tế nhị này thì đã không xảy ra ẩu đả?Lỗi của tôi. Xin lỗi Việt nhé.Nhưng tôi quả thật đến hôm nay vẫn không biết cách ứng xử…chuyện này!

 

Và cũng , đã quá muộn cho việc xin lỗi…Sự việc đã diễn ra rồi , không lấy lại được nữa…

 

Tôi cảm thấy mình chỏng chơ , không bè bạn, không tình thân.

Tôi thu mình lại, ít giao du với ai. Tôi không biết phải làm sao để dám sống thẳng thắn mà không mất lòng…trước những sự kiện đại loại như thế?

 

4.

Năm lớp 12.

Tôi chơi với Thắng. Cũng chưa xác định bạn thân hay không?

Thật bất ngờ trong một chuyến đi dã ngoại. Bạn bè phân công Thắng trở tôi. Thắng đã hỏi thẳng:

-Tại sao lại là tôi trở nó chứ không phải ai khác?

-Tại vì Thắng và Trúc thân nhau

-Tao thân nó hồi nào?

Và Thắng từ chối trở tôi trước đông đủ bá quan tỏa cảng…

 

Tôi đau lắm. Tôi chính thức là một kẻ bại trận trong tình bạn, tôi không còn lòng tin vào chính mình.

Nhưng trong lòng tôi vẫn nhen nhúm một ngọn lửa tình bạn. Tôi khao khát một người bạn thân.

Tôi vẫn còn một cái gì đó với Phương…mà tôi không hiểu nổi…

 

Tôi đi tìm đức phật từ bi. Đi tìm các nhà tâm lý giải hộ bài toán chưa có lời giải…Và tôi đã gặp lòng từ tâm và lời giải ở chính trong con người của mình…chỉ có tự mình …làm nên, người ta nói đó là “phật tại tâm”…hay là tu tâm cũng đúng. Chúng ta có thể “tự tu tâm” ở bất cứ chỗ nào , mọi nơi , mọi lúc. “tu tại gia”… Đó là một con đường “tu” lợi hại nhất, hiệu quả nhất, chân chính nhất , không có một thứ “giả danh nào” thâm nhập vào ta …Mà chỉ có duy nhất một “ý thiện , lòng sáng”

 

Tôi mang tâm hồn mình và kiến thức thu lược được ..trên vai …vào cuộc..

 

 

HOÀNG GIAO

    Blog Trên Yume
    • Blog Nổi Bật
    • Blog Yêu Thích
    • Blog Mới