Tổng số bài viết: 4
Sắp xếp theo: Hiển thị:
Chủ nhật, 14/06/2009 - 10:30:pm
for everyone |

Trưa nay làm ngoài giờ xong .Đúng 12 giờ, tôi đi chuyến xe buýt từ cơ quan về thăm mẹ tôi, tức bà ngoại bé Linh. Vừa lúc cháu Ngân con gái lớn anh cả dắt xe ra đi học.Cháu vừa tốt nghiệp xong cử nhân đại học ngoại thương và mới nhận việc làm tại trường, vẫn tiếp tục du học tại chỗ.
-Ủa Ngân đi học hả.Định biểu Ngân chụp cô mấy kiểu hình ...
Ngân toa toét cười
-Để Ngân chụp liền cho
Chưa kịp sửa soạn gì ráo trọi...
- Cười tươi lên, cười hết cỡ đi...chỉ còn biết cười chứ biết sao bây giờ...
Thế là có hình post lên đây
Ngân đi rồi.Mẹ tôi bắt đầu điệp khúc từ bao đời nay.Nói chuyện không dứt.Đột nhiên mẹ kể về chuyện tình đầu tiên của mẹ trong đời vào lúc 15 tuổi.Úi chu cha , tôi chưa từng nghe, mẹ cũng có chuyện tình mà sao để đến tận lúc này đã 84 tuổi rồi Người mới kể?
-Thủa ấy đã lâu lắm rồi,thủa chạy tây, ta 20 tuổi (đầu năm 1945, chưa Quốc khánh).Ta bị đánh đòn vì đứng với zai nói chuyện vui!
-Sao?Đứng với zai nói chuyện cũng bị đánh đòn à?
-Ừ!Con gái không được nói chuyện với zai!
-Không được nói chuyện thì sao hiểu mà yêu mà lấy chồng?
-Hồi ấy có ai lấy nhau mà biết mặt trước đâu!Ta không hề biết bố mày là ai!Có người giới thiệu sau 3 hôm là cưới liền.Ngày đó cha mẹ bắt lấy đâu phải lấy đó, không cho trai gái quen nhau, đứa nào bị người ta nhìn thấy trai gái đứng với nhau là về bị đánh
-Úi già!Chuyện thế nào mẹ kể đi!
-Thì bữa ấy ta định chạy đi chơi thì bố ta bảo :"Ẩy ,mày phải ở nhà không được đi đâu đấy,thế là có người tới coi mắt, là bố mày đó, rồi người nhà phán ngày kia làm đám cưới"
-Trời!Chuyện của mẹ thật hết ý.Thế cái chuyện tình đầu mẹ định kể là thế nào ạ?Cái thời như thế mà mẹ cũng có chuyện yêu sao và đã bị đánh đòn ?
-Chuyện là thế này: Bữa ấy ta đi chợ gặp một thanh niên,nó bảo gánh giùm, ta sợ quá, từ chối, ta sợ đánh đòn.Thanh niên đó liền tán bằng một câu thơ, ta mới trả lời cũng bằng một câu thơ.Thế là không hiểu sao ở đâu chạy ra 5, 6 thanh niên nữa xúm lại để nghe hai người nói chuyện bằng thơ
-Ối giời!Ngày ấy mà cũng có chuyện thơ ca vậy sao?Ôi, chuyện của mẹ lạ quá!Ủa!Mà mẹ có biết chữ đâu mà có thơ nhỉ?
-Ừ,thì tự nhiên nó thế, cứ nói ra, cần gì biết chữ, thơ kiểu vui vui của những người bấy giờ tự cho là thơ, chứ chả biết có phải thơ hay không?Vui quá vì được nhiều người xúm lại xem, mải nói chuyện với thanh niên này quên cả chuyện sẽ bị đánh đòn nhừ tử!
-Ôi gia!, chết thật!Sao nữa mẹ?
-Bất chợt ta nhận ra mình đứng giữa đám đông toàn là con trai, ta sợ quá ù té chạy xuống sườn dốc núi...đám con trai ngơ ngác không dám chạy theo vì cũng chợt nhận ra cô nàng sắp bị trận đòn.May sao bữa đó ta lại không bị đánh!
-Ủa!Thế bữa nào bị đánh?
-Thì từ hôm đó cái thanh niên này thấy ta đi đâu cũng đi theo, cứ cách một quãng thế này không dám lại gần, nhưng ta đi chợ cũng thấy anh ta ở đằng sau, đi cấy cũng thấy hắn...thế là người ta cuối cùng cũng biết và ta bị đánh vì có người zai cứ hàng ngày đi theo.Thế là bố ta tức tốc kiếm người và bắt ta lấy chồng cho nhanh.Chuyện tình chỉ có thế là chấm dứt
-Hí hí cái chàng đó cũng gan nhỉ, cấm nam nữ không được quen biết mà dám đi theo hàng ngày thì thật là gan cóc tía.Nhưng mẹ lấy bố cũng là may mắn đấy.Bố hồn hậu và liêm khiết y như Bác Hồ ý...hahaha
Mẹ cười hà hà:
-Bố mày thì...hơi tý là "thôi đi bà ơi, nói in ít chứ , cho người khác nói với"
-Thì đúng rồi, mẹ cũng nói hết phần con đây nè...
Mẹ tôi cười, nụ cười hiền hòa của tuổi già...Đấy các bạn thấy đấy , nụ cười của mẹ tôi bao giờ cũng đáng yêu như trên hình chụp đó bạn...
Hoanggiao
Chủ nhật, 24/05/2009 - 12:41:am

|
||||
|
Thứ hai, 18/05/2009 - 08:58:pm

Thứ tư, 11/03/2009 - 10:12:pm

Truyện ngắn
NỖI LÒNG…
1.
Thằng Phương quay quay sợi dây chuyền…Nó huơ tay rồi tung lên , cười khục khục. Nó thả sợi dây chuyền xuống đất, để đó luôn. Tôi nín thở , chết lặng. Chưa hết, nó đi tìm cái gì không biết. Nó lục lọi…Một tấm thiệp, nó giơ lên, “bà kon ơi, nhìn này”. Nó xé toang tấm thiệp trước mặt cả lớp. Tôi chết đứng…Nó rẻ rung tình bạn chân thành của tôi. Nó bêu riếu tôi trước bạn bè. Cả lớp nín lặng. Không ai có ý kiến. Nó về …bỏ lại đằng sau những tiếng xì xầm. Sợi dây chuyền nằm chỏng chơ không ai lượm. Những mảnh giấy bị xé vụn bay lăn tăn…
Tôi và Phương là hai thằng con trai của lớp 10 A 3 . Hai đứa thường tự hào có một tình bạn như mong đợi. Đúng nghĩa với hai từ bạn thân. Đi đâu cũng có nhau, như bóng với hình. Sinh nhật thường tặng nhau những món quà khắc tên nhau.
Ba tháng trước, sinh nhật Phương. Không tổ chức. Nhưng tôi đã mua một sợi dây chuyền khắc tên tôi và một tấm thiệp chúc mừng Phương “chúc tình bạn của chúng mình bền lâu và chúc P một tình yêu cuộc sống”. Phương xúc động ôm tôi với vẻ mặt sung sướng…Tôi hạnh phúc vô cùng.
Thế rồi , Phương có bạn gái.
Thì có bạn gái thì tốt , tôi mừng cho Phương…
Nhưng, tôi bỗng nhận ra Phương không ngồi chung bàn với tôi tự lúc nào?Phương gặp mặt không một lời chào, lạnh băng như người dưng. Tôi tìm gặp thì Phương tránh mặt. Tôi thật sự không hiểu lí do?
Tôi bàng hoàng trước sự lạnh lùng một cách tàn nhẫn của Phương. Trước thái độ kỳ quặc không sao hiểu nỗi. Tôi rơi vào một nỗi buồn khôn tả. Tôi không
sao gặp được Phương tuy vẫn ra vào cùng một lớp…
Và hôm nay mọi chuyện đã vỡ tung. Tôi hoàn toàn bất ngờ trước sự đổ vỡ , công khai , trắng trợn, trước sự nhục mạ của Phương.
Tôi như con thú bị mũi tên độc của lòng phản trắc..Tôi chới với …Bạn bè dãn ra, họ bỏ tôi đứng chơ vơ một mình, cả Lan , Hương cả Thúy, cũng đứng về phía Phưong sao? Tôi bị cô lập…Tại sao? Tôi có tội? Tội gì?Sao không ai nói cho tôi biết?
Nhìn quanh chả còn ai. Một cái thằng tôi, một sợi dây chuyên quăng dưới đất và những mảnh vụn giấy…Tôi đau …không nói được thành lời…Chỉ một phút chốc cắt đứt …tất cả…không một lời giải thích…
2.
Cuối năm lớp 10. cô bạn gái chia tay Phương.
Có người thấy Phương khóc và tỏ bày: “Tao hối hận lắm, bây giờ tao không còn bạn gái , mà cũng mất luôn người bạn thân, tao đau lắm, tao nhục lắm”.
Người ấy nói lại với tôi sự tình. Tôi đi tìm Phương . Thú thực tôi vẫn không làm sao hiểu được thái độ của Phương ngày ấy. Tôi chỉ thấy tuyệt vọng đau đớn. Nhưng lòng tôi vãn không nguôi chờ đợi một tình bạn thủa nào…ở Phương. Lúc này tôi bỗng thương Phương vô cùng…Tôi có lỗi vì đã không hiểu được nó…Vì sao nó lại tẩy chay tôi? Tại sao nó căm ghét tôi đến thế?Nó u uẩn điều gì mà không hỏi tôi một câu , mà lại làm như vậy?
Nỗi lòng tôi suốt một năm qua không được ngủ yên.
Tôi tất tưởi đi tìm nó…
Song tôi lại lầm nữa rồi. Nó vẫn tránh mặt tôi. Không có gì thay đổi. Có thể nó không hề nói câu nói đó…
Nó lại có bạn gái. Nó càng tránh mặt tôi quyết liệt hơn…
Đã đến lúc tôi mặc kệ nó. Mặc kệ tất cả. Tôi đơn độc không có sự ủng hộ nào. Không một lời an ủi! Bây giờ thì bắt buộc tôi phải tự tách ra khỏi thế giới bạn bè.Tôi không còn ai và tôi đau khỏ . Trầm mặc.
3.
Năm lớp 11.
Một bữa , tôi vừa bước ra khỏi cổng trường thì thằng Việt xông lên táng tôi một cái nảy đom đóm con mắt. Tôi chưa hiểu rõ sự tình thì nó đá thêm một cái làm tôi khựu xuống. Bạn bè đứng trơ mắt ếch , không ai dám can, sợ nó thù…
Không lẽ cái chuyện lớp đi cắm trại bữa trước đã làm nó căm ghét tôi?
Chuyện là :Nó giữ tiền quỹ của lớp 3 triệu đồng để mua bạt và các phương tiện dựng lều mà nó chỉ mua hết 1 triệu , rồi nó qua các trại lớp khác đã thi xong , nó lấy đồ về dựng , khỏi phải mua. Còn 2 triệu nó cuỗm vào túi nó không trả lại lớp. Tôi đã xỉa nó một trận về tội có lòng tham. Nó bị quê và đánh tôi. Cũng phải , bởi tôi không biết góp ý …chân thành , lại đi bêu riếu nó chăng? Đáng lẽ tôi phải biết cách đối nhân xử thế trong cái chuyện tế nhị này thì đã không xảy ra ẩu đả?Lỗi của tôi. Xin lỗi Việt nhé.Nhưng tôi quả thật đến hôm nay vẫn không biết cách ứng xử…chuyện này!
Và cũng , đã quá muộn cho việc xin lỗi…Sự việc đã diễn ra rồi , không lấy lại được nữa…
Tôi cảm thấy mình chỏng chơ , không bè bạn, không tình thân.
Tôi thu mình lại, ít giao du với ai. Tôi không biết phải làm sao để dám sống thẳng thắn mà không mất lòng…trước những sự kiện đại loại như thế?
4.
Năm lớp 12.
Tôi chơi với Thắng. Cũng chưa xác định bạn thân hay không?
Thật bất ngờ trong một chuyến đi dã ngoại. Bạn bè phân công Thắng trở tôi. Thắng đã hỏi thẳng:
-Tại sao lại là tôi trở nó chứ không phải ai khác?
-Tại vì Thắng và Trúc thân nhau
-Tao thân nó hồi nào?
Và Thắng từ chối trở tôi trước đông đủ bá quan tỏa cảng…
Tôi đau lắm. Tôi chính thức là một kẻ bại trận trong tình bạn, tôi không còn lòng tin vào chính mình.
Nhưng trong lòng tôi vẫn nhen nhúm một ngọn lửa tình bạn. Tôi khao khát một người bạn thân.
Tôi vẫn còn một cái gì đó với Phương…mà tôi không hiểu nổi…
Tôi đi tìm đức phật từ bi. Đi tìm các nhà tâm lý giải hộ bài toán chưa có lời giải…Và tôi đã gặp lòng từ tâm và lời giải ở chính trong con người của mình…chỉ có tự mình …làm nên, người ta nói đó là “phật tại tâm”…hay là tu tâm cũng đúng. Chúng ta có thể “tự tu tâm” ở bất cứ chỗ nào , mọi nơi , mọi lúc. “tu tại gia”… Đó là một con đường “tu” lợi hại nhất, hiệu quả nhất, chân chính nhất , không có một thứ “giả danh nào” thâm nhập vào ta …Mà chỉ có duy nhất một “ý thiện , lòng sáng”
Tôi mang tâm hồn mình và kiến thức thu lược được ..trên vai …vào cuộc..
HOÀNG GIAO
