hoangthi_giao
Links
Blog
Các bài viết thuộc thể loại "Tâm sự"

Tổng số bài viết: 7

Sắp xếp theo: Hiển thị:

GỬI NẮNG

Chủ nhật, 15/11/2009 - 08:56:pm

 
 
Gửi nắng

Nắng Sài gòn chan hoà ấm áp
Muốn gửi về Hà nội mùa đông
Căn phòng nhỏ anh mặc đủ ấm không
Em xót xa khe cửa ùa gió lạnh.

Chuyến xe đêm rì rầm cơn mưa tạnh
Mặt đường trơn đừng cản bước chân anh
Em xin gửi sớm mai chút nắng hanh
Sưởi ấm lòng người trai Hà Nội .

Thơ anh viết dù rằng rất vội
Em vẫn tìm được ngọt ngào trong gió bấc canh thâu
Phương xa ấy dừng vơ vẩn lo âu
Ở phía em, niềm tin luôn thắp sáng .

Đã lâu rồi chưa được nghe anh nói
Tiếng ấm vang tiền kiếp Hà Nội ơi
Em đi tìm âm thanh trong tiếng gió chơi vơi
Giờ bắt gặp nao lòng em thương nhớ.
 
SƯU TẦM
 

ANH MUỘI TẶNG THƠ HOÀNG GIAO

Chủ nhật, 01/11/2009 - 01:48:pm

  Nov 1, '09 1:54 AM
for everyone

Chị của Muội là Hoàng Giao
Cùng Cha khác Nội nôn nao thơ tình
Lâu lâu Cóc nhảy xập xình
Làm anh Gà Giáp theo rình hụt hơi.

Thuyền trưởng tít tắp ngoài khơi
Mạn thuyền sóng vỗ chơi vơi cả hồn
Tình thơ như sóng dập dồn
Lequang...bên Đức cũng luôn chạy về

Còm thơ tình dài lê thê
Từ ngày  xa bến mong  về gặp nhau.
Hoàng Giao làm giám khảo đầu
Hội thi ru vợ xanh mầu mùa thu.

Từ khơi xa ru tít mù
Lời ru theo gió thu ru cả làng
Ru Dì  , ru vợ mênh mang
Ru say ngây ngất "xóm hàng" nước non.

Chị làm Giám khảo thật ngon
Chọn ngay Gà trống tơ non giải đầu
Tuấn Kiệt,Thuyền Trưởng u sầu
Già rồi nên sắp hàng sau Giáp Gà.

Thuyền trưởng ấm ức rên la
Mở thi hoa hậu quí bà blog vui
Tài sản có cặp đùi thôi
Giao tặng giám khảo mong người chấm cao.

Vào thi cái bụng chênh chao
Đoạt ngay giải nhất rốn cao vì bầu
Vừa thi vừa nghén càu nhàu
Trả lời câu hỏi lầu bầu nôn khan.

Nhìn ban giám khảo than van
Mong con giống Giáp biết làm sao đây
Bộ râu mong giống Thuyền này
Giống cha con khỏe kéo cày cả đêm.

Hội thi kết thúc chẳng êm
Chị tôi đau bụng lên thuyền về ngay
Sinh con trai thật giỏi thay
Mừng vui chị gọi báo ngày thôi nôi.

Chị bảo "Anh Muội kỳ khôi
Con ta đã đẻ ra rồi giống cha
Cha nó có thể Giáp Gà
Có thể Thuyền trưởng... ha ha  muội à."

Gà nghe Gà cười hà hà
Thuyền TrưởngSinbat la cà nơi đâu
Về nhà xem thử bộ râu
 Giống mình ...hé hé ...quay đầu chạy luôn.

Muội trêu chị chẳng giận hờn
Cứ mong cô Muội lơn tơn qua nhà
Chị tôi vui vẻ thơ ca
Thơ văn chị viết cả nhà đắm say.

Ơi này các bạn có hay
Vào rồi say xỉn ngất ngây khó về.hehehe
                                       BS Hoàng Anh.
 

CẢM NHẬN THƠ TUẤN KIỆT

Thứ năm, 29/10/2009 - 02:32:am

  Oct 28, '09 3:16 PM
for everyone

1.Giới thiệu Thơ Tuấn Kiệt

 

Tuấn Kiệt  làm thơ như một tâm sự ...đời của ông.Tất cả những vui buồn, đau khổ, thất vọng, Những suy tư của ông đều trút vào trang giấy nhỏ chỉ mong vơi bớt nỗi buồn, vơi đi căng thẳng của một cuộc sống mưu sinh.Qua cái gọi là thơ của ông, tôi hình dung ra một con người chịu nhiều cơ cực.Một sự chịu đựng vượt thời gian..Ông có một lối sống âm thầm , một sự xả thân và sự đồng cảm khá lớn với các số phận.Với bản thân, ông luôn nghiêm khắc , cẩn thận, tỉ mỉ, khắt khe trước các lối sống và các giá trị cuộc sống.Thơ ông đẹp hồn thơ của sự sống bươn chải.Hồn thơ của tình người....Không cần biết thơ hay hay dở.Đọc xong cứ nghèn nghẹn, cứ bâng khuâng.Cứ cay cay sống mắt.Đó mới là điều đáng nói.Đọc thơ ông, mỗi người như được tự khám phá bản thân.Thơ ông luôn khơi nhiệt tình.Viết từ tâm huyết và triền miên sinh lực dồi dào.Đặc biệt trầm tư ưu ái.Khắc khoải yêu thương và sẻ chia.Nó như vương vào ta, gợi mở, phảng phất mùi sương gió, nắng hanh.

Thơ là người.Thơ chính là ông, với tất cả những gì muốn nói...Những thông điệp muốn nhắn nhủ với mọi người.Ông thể hiện rất đạt.Nó đi vào lòng người, lay động.Nó thổn thức, đốt cháy.Nó là cái lá xanh mang không khí trong lành đến mọi người.Rất cần thiết.Rất đáng yêu...

 

2.Lời bình

a.Bình bài thơ Lang thang kiếm tìm

 

Bài thơ: LANG THANG KIẾM TÌM

Tôi mải miết kiếm tìm trong tĩnh lặng
Bỗng nhỏ nhoi trước hối hả dòng đời
Bước lang thang gặm nhấm nỗi đơn côi
Mà khắc khoải nuối thương về dĩ vãng
Trời mùa thu mây không bay lãng đãng
Nắng mùa thu bất chợt rát lưng trần
Đêm muà thu sương giá lạnh bàn chân
Dĩ vãng qua đi,chỉ bồi hồi lắng đọng
Cái kiếm tìm chập chờn như bong bóng
Lửng lơ bay như đùa cợt vô tình.
Kiếm tìm hoài ...

tìm kiếm mãi...

lặng thinh...

Trong vô thức bỗng thấy mình nhỏ bé

Tôi vẫn đi trong âm thầm lặng lẽ

Khoác đơn côi trùm kín mảnh thân gầy

Bồi hồi ư?

Phảng phất đâu đây?.

Quá khứ còn đâu ?

Sau nỗi lòng chắc ẩn?

Cái kiếm tìm xa vời vô tận

Dáng cô liêu lang thang mãi đi tìm...

 

Nỗi buồn không chia

TUẤN KIỆT

                                                            Lời bình

Những cái gì đã vuột mất không còn nữa.Tác giả loay hoay với một quá khứ, lặng lẽ, đơn độc.Đơn độc trong tâm tưởng.Đơn độc một lẽ thường…vô phương cứu chữa.Tác giả nuối tiếc cái của một thời đã mất

Nuối tiếc để làm gì?Để dịu lại một nỗi đau xa xưa?Để tìm lại?Hay để bước tới một cái gì khác hơn cái của ngày hôm qua?Hay cái của một tư tưởng , một cuộc đời mới vẫn quẩn quanh làm ông không dám bước qua quá khứ để chấp nhận hiện tại?Có lẽ là tất cả..Ông hình như vẫn thuộc về một con người có trước có sau,thích hồi tưởng, hoài niệm…

Bài thơ viết về mùa thu, mùa của tình yêu thương và khát vọng.Mùa của những giá trị lắng lại trong hồn thi sĩ…

"Tôi vẫn đi trong âm thầm lặng lẽ

Khoác đơn côi trùm kín mảnh thân gầy…"

Kiếm tìm trong vô thức, không niềm hi vọng.ông vẫn đi…đi hết cuộc đời này , tiếp đến đời sau chăng?Không tìm ra…"Bỗng thấy mình nhỏ bé", không dừng lạI, "khắc khoải nuối thương".Nhưng

"Cái kiếm tìm chập chờn như bong bóng" khiến ông đơn côi nhuốm đau cho cái "xa vời vô tận" kia.Mùa thu mà "rát lưng", "lạnh bàn chân", "mây không bay lãng đãng"?Mùa thu mà ông lang thang…?

(Hoàng Giao)

 

 

b..Bình bài thơ GIÁ CHỈ của Tuấn Kiệt:

 

Mình đọc bài thơ này nghe xao xuyến lạ.Thơ đằm thắm da diết Giọng thơ như làn điệu dân ca..Như khúc hát lời ru êm đềm.Dòng sông bao giờ cũng gợi cảm trong lòng người những tình cảm tha thiết đằm sâu.Hồn tác giả cứ cuốn vào con sông Cầu, vào Hội Lim, những câu quan họ, nơi ấy tất cả đều mang hình dáng của em, của mênh mông tình anh…Suối lòng mình cũng như dâng trào cùng tác giả!Phải chăng, vì mình cũng như anh, chưa một lần xuôi dòng sông ấy, mà sao thấm đẫm tình quê hương xứ sở?Mình như người con gái trong thơ anh, sống trên sông quê và đang uống vào lòng mình tất cả những lời nói của anh, của tâm tình anh.Nhưng bài thơ lại ra đời cách đây 23 năm.Và một điều không thể chối cãi.Mình chưa biết anh, chưa biết gì về anh, mà sao thơ anh gần gũi lạ.

               Anh chưa đến quê em"

Chưa một lần thăm sông cầu nước chảy ?

Bỗng xa xăm...

Anh nhớ về nơi ấy

Một miền quê ... Anh chưa đến bao giờ ?"

Mình nín thở đọc.Vâng.Anh chưa đến quê mình đâu.

"Một miền quê... chỉ có ở trong mơ

Xa tít tắp luỹ tre làng rủ bóng

Gió nhẹ thổi,tiếng tre như đưa võng

Trên sông Cầu soi bóng nhịp cầu Lim"

Cụm từ "lũy tre làng rủ bóng"Và tiếng tre như đưa võng" khiến mìnhnhớ nôn nao những buổi trưa hè ngày xưa mình vẫn thường hóng mát lưới lũy tre làng.Mình thích cách dùng từ của tác giả, rất hình tượng và duyên dáng: "rủ bóng", "đưa võng".Không phải ai cũng biết cách dùng từ trọn vẹn như thế

"Đến với quê em

Bằng nhịp đập con tim

Và hơi thở...nồng nàn từ hai phía

Không nói được bởi ... lời không trọn nghĩa

Nỗi đau riêng ... đâu chỉ một con người"

Chắc có lẽ, một cái gì đó đã trở thành nỗi đau vì nó không được trọn nghĩa?Nhưng tiếc thay nó vẫn lung lay lòng tác giả?Một sự lưu luyến hay luyến tiếc , một sự không nguôi ngoai mà anh không muốn nó trở thành kỷ niệm.Nó không hình thành rõ rệt trong tim anh.Anh như vuột mất điều gì trong nỗi nhớ mong, trong tiềm thức, niềm đau?Không!Anh muốn yêu?Yêu cái gì đó?Một người con gái hay một cái gì thuộc về muôn thủa?Mà anh như thấy  tất cả đều hiện lên trong nàng?Có phải là nàng không?Còn đâu nữa?Nhưng vẫn còn muôn thủa_Trong thơ!

"Giá chỉ biết để chỉ... nhớ thương thôi

Và xin đủ cho chim trời tung cánh

Nhưng...gió bấc ...mưa bay ...và giá lạnh

Sóng ngàn đời ...mãi vẫn chẳng rời xa"

Lời ca câu hát của một miền quê chưa biết như  vẫn đêm ngày mời gọi anh ở lại.Anh chưa đến mà cũng không muốn ra đi, không muốn rời xa nơi ấy?Điều kỳ lạ?Lời thơ như lời réo rắt của một cái gì vừa kịp nhìn thấy đã phải vội xa.Vừa kịp trào sôi đã phải lắng lại, vừa vội đong đầy, đã phải chia vơi.

"Từ một nơi xa

Nhớ miền quê chưa biết

Nghe trong tim...

Một giọng ca tha thiết

“Người ơi người ở đừng về”

Một cái chia vơi diệu vợi.Lắng sâu tâm tình.Không phải một nỗi niềm đau không hóa giải.Bởi nó được vào hồn, bơi trong thơ, mênh mông và lướt sóng.Nâng con người lớn lên giữa cuộc sống.

Tình yêu thương đúng nghĩa, dù đến đích hay không , với lí do nào đó vẫn tiếp sức mạnh cho con người sống một đời sống như con người từng muốn sống, muốn đạt tới..

"Mơ đến quê em

Được tắm nước sông quê

Ngắm nhịp câu Lim

Nghe câu quan họ

Thuyền lướt nhẹ,buồm căng theo gió"

Tác giả đã sống bằng giấc mơ của mình.Một giấc mơ của tình chờ, bến đợi.Dẫu cuộc đời không đạt được những gì trong mơ, nhưng hình như nó vẫn miên man một niềm hi vọng.Biết rằng đã kết thúc nhưng cuộc đời vẫn chưa kết thúc

"Trên sông cầu nước chảy lơ thơ...

Em biết không ?

Chỉ một giấc mơ

Đã nói đủ những gì ...chưa nói hết

Giá chỉ quen thôi...đừng thân thiết

Để thanh thản...

nhẹ nhàng ...

cho mỗi một tâm tư"

Cái "giá như" này nói lên cái điều chưa vẹn, còn mãi.Giá chỉ "quen thôi ...đừng thân thiết"thì đã không có bài thơ này…Nói vậy, nhưng cái kết thúc tưởng không thanh thản này hóa ra lại không phải như vậy…Tâm hồn tác giả mang một nỗi đau bình yên…vì tác giả kịp nhận ra cái giá trị thực tình cảm của mình là điều vô giá…không bao giờ mất…Cái không trọn vẹn đã trở thành cái trọn vẹn...

 13/10/09

          HOÀNG GIAO

 

Bài thơ

GIÁ CHỈ

(Theo nguyên tác của Trần Tuấn Kiệt)

Anh chưa đến quê em

Chưa một lần thăm sông cầu nước chảy ?

Bỗng xa xăm...

Anh nhớ về nơi ấy

Một miền quê ... Anh chưa đến bao giờ ?

Một miền quê... chỉ có ở trong mơ

Xa tít tắp luỹ tre làng rủ bóng

Gió nhẹ thổi,tiếng tre như đưa võng

Trên sông Cầu soi bóng nhịp cầu Lim

Đến với quê em

Bằng nhịp đập con tim

Và hơi thở...nồng nàn từ hai phía

Không nói được bởi ... lời không trọn nghĩa

Nỗi đau riêng ... đâu chỉ một con người

Giá chỉ biết để chỉ... nhớ thương thôi

Và xin đủ cho chim trời tung cánh

Nhưng...gió bấc ...mưa bay ...và giá lạnh

Sóng ngàn đời ...mãi vẫn chẳng rời xa

Từ một nơi xa

Nhớ miền quê chưa biết

Nghe trong tim...

Một giọng ca tha thiết

“Người ơi người ở đừng về”

Mơ đến quê em

Được tắm nước sông quê

Ngắm nhịp câu Lim

Nghe câu quan họ

Thuyền lướt nhẹ,buồm căng theo gió

Trên sông cầu nước chảy lơ thơ...

Em biết không ?

Chỉ một giấc mơ

Đã nói đủ những gì ...chưa nói hết

Giá chỉ quen thôi...đừng thân thiết

Để thanh thản...

nhẹ nhàng ...

cho mỗi một tâm tư./.

Hà nội 1986

TUẤN KIỆT

 Lời Họa:

Anh chưa đến sông Cầu quê em?

Nhưng anh viết về nó như viết về một quê hương sứ sở?

Của một miền quê ấp ủ tự bao giờ?

Của một miền quê muôn thủa vạn tiếng thơ?

Để tâm hồn anh cứ xuôi dòng với con sông cầu lơ thơ nước chảy/

Để lòng người cứ xao xuyến mãi

Vì con sông cầu cứ gợi nhớ sông quê

Trong trái tim người ngày xưa tha thiết thời thiếu nữ

HG

 

 

PHỐ CHỢ

Thứ ba, 27/10/2009 - 12:26:am

  Oct 26, '09 1:09 PM
for everyone

 
PHỐ CHỢ
 
Nắng say phố chợ đơn côi
Mịt mờ em bước chợ đời ...lửng lơ
Sài gòn nửa tỉnh nửa mơ
Mình em chống gậy làm thơ tặng chàng...
Trời trưa giữa nắng chang chang
Nỗi niềm em gửi kho tàng...trái tim
 

HỘI THI THƠ RU VỢ(COPY TỪ BLOG ANH MUỘI)

Thứ ba, 22/09/2009 - 10:05:pm

Hội Thi Thơ " RU ...vợ "

  Sep 14, '09 7:50 AM
for * Bến 's contacts





 Chào mừng các thi sĩ tham gia hội thi thơ "Ru ...vợ "

Lâu nay thơ chỉ "ru chồng"
Đọc thơ " ru vợ " mà lòng xốn xang
Tình chồng nghĩa vợ mênh mang
Đi xa mới thấy thương nàng biết bao
Gió thu ơi đừng xôn xao
Để ta ru vợ giấc nào cũng say.
Chị em cổ vũ thật hay
Các anh ru vợ càng say càng nồng.

Hugs Comments
Ảnh của blogger Hà Phan 52 tặng hội thi "ru vợ".Hihihi.

  Ban Tổ chức hội thi.

Anh Muội xin mở cuộc thi:

Để nghe thi sĩ thầm thì
Vần thơ ru vợ ru "dì" thật vui.
Ru đi cho đỡ ngậm ngùi
Ru đi cho nhớ ngọt bùi có nhau
Giám khảo xin mời ghế đầu
Hoàng thị Giao đó từ lâu đúng nghề.
Chị Giao ơi chuẩn bị nhe
Anh muội thư ký lắng nghe thu bài

Funny MySpace Comment

 Số báo danh 01: Blogger Trần Tuấn Kiệt

RU VỢ.

 


 

Đêm khuya em ngủ ngon không?

Thu sang se lạnh mơ hồng có anh

Gió thu nhè nhẹ xô mành

Trăng thu bàng bạc trời xanh xẫm màu

Cho tay anh gối mái đầu

Ru em về giấc ngủ sâu nồng nàn

Mơ hồng đến cõi thênh thang

Bỏ qua trăm thứ lo toan đời thường

Bỏ qua vất vả công trường

Về bên em với yêu thương không lời

Ngủ ngon đi nhé em ơi

Bờ vai anh đỡ em rồi đêm nay.
                                       Trần Tuấn Kiệt.


Thơ anh Tuấn Kiệt say say
Làm cho thư ký ngất ngây ngủ vùi
Thơ ai ru vợ ngọt bùi
Nửa đêm ta trực ngậm ngùi muốn ru...hihihi
                                             BSAM
.


Số báo danh 02 : Blogger Huỳnh Thúc Giáp 
Thơ ru...Vợ không ngủ

Làm sao ru vợ đây hè
Vợ như cái cối, nó đè ta toi
Khi ta đã ngủ đi rồi
Nó khèo ta dậy nó đòi... ái ân
Nào đâu chỉ có một lần
Một đêm mấy cái, rần rần sáng đêm
Mong cho nó ngủ êm đềm
Để ta tranh thủ còm men các nàng.

Hà hà.

À ơi em ngủ cho ngon
Để anh tranh thủ, kịp còn chạy rông
Mong em cứ thiếp giấc nồng
Anh chơi hàng xóm, tối không về nhà
Xóm gần rồi lại xóm xa
Khi nào hết sức, thì là về thôi
Về nhà thì lại à ơi
Em say em ngủ, anh (lại qua) chơi láng giềng!

                    Hoàng Thúc Giáp.

Good Night Comments

Thương cho hoàn cảnh Giáp Gà ghê
Tốt Mái hại Cồ thật tái tê
Hàng ngày Gà nhớ rèn luyện nhé
Ăn uống thể thao khỏe là mê...  Hehehe 
                           BS AM.

Số báo danh 03 : Blogger Nguyên Hồng

Ru vợ mùa thu .

Ru em ngủ giấc đêm thu
Lời ru êm ái dựa lòng giấc ngoan
Ru tình trăng sáng, lao xao
Thơm cơn gió mát, anh hoà tiếng thu

Ru em nhớ thủa lòng lành
Hai mươi năm, mấy nghìn lần ru em
Ru vợ ngủ ấm mùa thu
Ru em ngọt giấc thuỷ chung trọn đời
...

À ơi...Ru Dì...

Anh ru vợ ngủ mùa thu
Mùa đêm thanh mát, à ơi giấc hồng
Vợ ngoan ngủ nhé, nồng nàn
Để anh còn đón dì về ngắm giăng !!!
....
Trăng ơi trăng ngủ cho ngoan
Vợ anh chưa thức anh còn ru em
Ru em nhẹ khúc thu lành
Ru em trọn cả lòng thành với thu
...
Lén vợ ngủ anh ru dì nhé
Gió sau nhà cũng đủ mát giăng sao.
                            
NguyênHồng.

Good Night Comments

Ru em ru cả mùa thu
Trăng thu tỏa sáng mây mù sẽ tan
À ơi em ngủ cho ngoan
Lời ru ân ái nồng nàn trao nhau...
                                 AM.
                                             

Nguyên Hồng ru giỏi thật nha
Ru dì ru vợ cả nhà ngủ ngon
Giáp Gà ru cả  "háng xòm "
Anh Muội  thư ký đứng dòm mà thôi...Hihihi


Số báo danh 04 : Blogger Langtusaigon

Mùa Thu Ru Em

Ru Vợ à ơi ru hời
Miên man giấc điệp gió mời mùa Thu
Ru Vợ hát khúc thụy du
Trăng thề còn đó cho dù bình minh
Ru Vợ Nam ai, Nam bình
Vọng phu ai đứng một mình co ro
Ru Vợ điệu lý con cò
Bờ sông lau lách lặn mò nuôi con
Ru Vợ, anh gãi lưng thon
Thơm lên tóc rối trán tròn dấu yêu.
 
                                               Lãng Tử Sài gòn.



Ầu ơ...
Ví dầu lắt lẻo cành tre
Anh ru em ngủ trăng về đầu thôn
Ru em ru cả nước non
Câu hò điệu lý ôm tròn giấc mơ
Lãng tử thật khéo làm thơ
Một câu hò ấy ngẩn ngơ bao người
                            AM.


Số báo danh 05 : Blogger Thuyền trưởng Sinbat

Lời ru của sóng....

Mươi ngày được ru em thôi
Còn lại trong tháng ngoài khơi tít mù
Học đòi thiên hạ, anh "ru"
Ngoài kia gió mát, trăng thu bên thềm.
Em ơi có thấu đêm đêm
Giường thơm, mền mỏng, gối mềm em mơ
Anh ra khơi, em đợi chờ
Tháng ngày nuôi dạy con thơ ở nhà.
Ngày mai phiêu dạt sơn hà
Đại dương chia cách hai ta hết tuần
Nam nhi thỏa chí gian truân
Còn em bận rộn, hồng quần mặc ai.

                               Thuyền trưởng Sinbat.

Babies Comments
 
Lời ru theo sóng vọng về
Ru em những buổi trưa hè võng chao
Ru em tiếng sóng ngọt ngào
Mặn mòi nắng biển xôn xao tháng ngày
Ru em cho thỏa cơn say
Bao ngày xa cách một ngày gần em.
Cuộc đời anh chẳng bon chen
Chỉ mong về lại bên em trọn đời
Ru em...em hỡi...ru hời
Dập dềnh con sóng cả đời anh ru .
                                 AnhMuoi.

 

 Trưởng ban Giám khảo: Blogger Hoàng Thị Giao


Thi thơ rộn rã thế này
Mà ta thì bận hôm nay mới vào
Không ngờ bài thi chất cao
Bá quan tỏa cảng anh hào rình rang
Trai tài, sĩ tử quan san
Lời ru đáng nể, thi đàn...gớm chưa!
Hoàng Giao ta thật bất ngờ
Xứ Mul lại hồn thơ...thế này...
Khen cho Tổ chức rất hay..
Thư ký rất giỏi, lời say rất nhiều
Ta về lòng dạ liêu xiêu
Đọc lời ru thấy nắng... chiều lả lơi!

Thư ký Anh Muội 

Trưởng ban giám khảo quá khen
Anh Muội phổng mũi bay liền lên mây
Đàn ông ru vợ thật hay
Đang tỉnh nghe cũng "gật" ngay cái đầu
Chẳng biết người ở nơi đâu
Lời ru vẫn ấm đậm màu tình yêu.

Hihihi.Đề nghị trưởng ban giám khảo "không ngủ gật vì lời ru vợ" để tìm ra người ru HAY- SAY - NGÂY NGẤT  nhất để trao giải.hehehe


T ký AM xin sơ kết hội thi :

Thi thơ ru vợ thật là hay
Giám khảo vui quá má hây hây
Thư ký ngủ vùi say ngây ngất
Hôm nay mới tỉnh vào lại đây.

Tuấn Kiệt ru vợ mình vợ say
Giáp Gà ru vợ hàng xóm say
Nguyên Hồng ru luôn cả dì nhé
Lãng tử Sài gòn non nước say.

Thuyền trưởng Sinbat ghé bờ đây
Thấy người ru vợ thốt lời ngay
Lời ru của người lời của sóng
Đại dương vọng về... lục địa say .

Trưởng ban giám khảo Hoàng Thị Giao công bố kết quả hội thi thơ "ru vợ":

Hội thi sơ kết hôm rồi

Gíám khảo xin có vài lời sau đây:

Tuấn Kiệt ru người ta SAY

 Giáp Gà ru mãi CHẲNG SAYchút nào
 
 Nguyên Hồng ru cứ CHÊNH CHAO

 Lãng Tử như NGỌN GIÓ vào phòng em

 Thuyền trưởng BỒNG BỀNH ru êm

  Anh Muội thư ký ÊM ĐỀM tơ vương

 Ru SAY cũng thấy đáng thương

Triền miên ngủ mãi, sương sương ngủ vùi

Làm sao tỉnh dậy trùi ui?

Tội nghiệp cho hắn, bồ tui phải chờ?

 Ru mà cứ THỨC vẩn vơ

Lẻn sang hàng xóm, hơ hơ, tẽn tò

Lời ru ấy tớ không lo

Công đôi ba việc là trò đáng khen

Ru này sáng tạo chống ghen

Cho đấng quân tử được phen tự tình

 Ru em ru vợ, ru mình

Ru dì", BỒ NHÍ rập rình ngày đêm

Ru này tình cảm gieo êm

Làm cho thế giới rộng thêm, ngọt ngào

 Ru như NGỌN GIÓ bay vào

Miên man Lãng tử, em nào cũng mê

Nhưng có một điều không phê

Là ngọn gió mảnh không về được lâu

 BỒNG BỀNH ru sóng bạc đầu

Hồn anh cứ để nơi đâu...trập trùng

Lời hẹn ở chốn mịt mùng

Xa vời tít tắp hãi hùng ...nữ nhi

 ANH MUOI thu bài dự thi

Được 5 sĩ tử ,hì hì, khỏi chê

Thư ký bình luận cũng ghê...

Làm bao sĩ tử cứ mê tít nàng

Lại thêm Sĩ tử Lê Hoàng

Cũng gắng vài chữ quáng quàng dự thi

Đọc xong ta cứ cười phì...

Khúc khích rồi lại hihi ...hà hà

Xin được tổng kết lại nha :

GIẢI NHẤT sĩ tử Gíap Gà nghênh ngang

Vừa ăn cướp vừa la làng

Vừa ru vợ ngủ, vừa quàng làng bên

 GIẢI NHÌ Thuyền Trưởng lênh đênh

Tán tỉnh con gái rồi quên bay vù

 GIẢI BA Tuấn Kiệt mải ru

Chưa nghe nàng đã tít mù cung mây

Chửa ru đã vội ngủ say

Mê mệt chẳng tỉnh ngủ ngay quên trời

 GIẢI TƯ ru cả cõi đời

Em, dì, vợ, ối giời..ru luôn

 GIẢI 5 Ngọn gió muôn phương

Tạt qua mà đã vấn vương tơ lòng

 KHUYẾN KHÍCH sĩ tử Lê Hòang

Chạy vào cười cái ,loàng quàng, chạy ra...Hehe



CHẤM HẾT

Giám Khảo
Hoàng Giao


Thư Ký Anh muội thay mặt trưởng ban giám khảo " Bắt tay - ôm hôn thắm thiết - giã bạn - tặng quà lưu niệm " cho các thi sĩ .Hehehe...( bấy lâu chỉ mong có thế )

Giám khảo sáng suốt tài cao
Chọn ra giải nhất trao vào tay ai ?
Giải nhất  Gà  Giáp đẹp trai
Sức ru còn trẻ ru hoài tháng năm.
Tặng anh chiếc võng anh nằm
Đong đưa cánh võng ru năm em liền... hehehe

Giải nhì thuyền trưởng kề bên
Lời ru của sóng vỗ thuyền à ơi
Lời ru vang vọng trùng khơi
Lênh đênh hải phận nhớ nơi mà về
Tặng anh chiếc mỏ neo nè
Lỡ quên... neo kéo anh về bến em . hihihi

Giải ba Tuấn Kiệt ru êm
Lời ru nồng ấm...như kèm men say
"Ru Bà , ru cháu ngất ngây
Ông lên blog còm ngay mấy bài " ( ông ngoại Tuấn Kiệt hihihi)
Tặng anh một sớm ban mai
Đêm trăng man mác chờ hoài lời ru.

Tặng Nguyên Hồng hương mùa thu
Ru dì , ru vợ lời ru nhẹ nhàng
Dì - Vợ chẳng nghĩ lan man
Vẫn yêu vẫn nhớ  mênh mang một người
Lời ru đoàn kết ai ơi
Dì - Vợ ai cũng tươi cười lạ ghê... hehehe ( sợ ghen quá )

Giải năm Lãng tử vui ghê
Tình anh ngọn gió bay về trong đêm
Tặng anh giấc ngủ êm đềm
Trong mơ tay vẫn dịu êm vỗ về
Em ơi em ngủ ngoan nè
Anh thăm" ai" đó lại về với em.... hehehe.

Lê Hoàng một thoáng vào xem
Giám khảo, thư ký ru êm một lời
Khuyến khích trao giải cho người
Tặng thêm điệu nhảy cùng tôi xoay nào.

Xoay cho ký ức xôn xao
Xoay cho thương nhớ gửi vào chờ mong
Xoay cho giấc ngủ thêm nồng
Ưu phiền bao nỗi trong lòng sẽ tan
Cho  tình yêu chẳng phai tàn
Lời ru vợ  mãi nồng nàn người ơi...

Free Image Hosting Funny Pics Upload Photos

Cảm ơn quí vị vào chơi
Nghe thơ "ru vợ" chơi vơi cõi lòng
Vô tư cổ vũ chờ mong
Đến ngày chung kết hết lòng ngợi khen
Chàng ru vợ thật hay nhen
Chị em nhớ mãi không quên hội này
Mỗi năm sẽ có một ngày
Cho chàng ru vợ thật say thật nồng
Tặng quí vị những bông hồng
Tình ca ru vợ thắm nồng hơn xưa...Hehehe

Animals Comments


 

 Anh Muội xin chân thành cảm ơn trưởng ban giám khảo ,các thi sĩ cùng quí vị đã  tham gia và cổ vũ hội thi thành công tốt đẹp.Chúc sức khỏe - thành đạt  và hạnh phúc
 
 

NỬA ĐÊM

Thứ sáu, 18/09/2009 - 06:27:pm

TẠI ANH

Tại anh đánh thức lúc nửa đêm

Nên con mắt em nó hom hem

Mắt quáng nên nhìn gà hóa quốc

Anh mà em tưởng lão...lang băm...

Hé hé hé

 

VĨNH BIỆT NGUYỄN HỒNG CÔNG

Thứ tư, 16/09/2009 - 10:24:pm

  Sep 16, '09 10:34 AM
for everyone

Hôm qua tôi ghé blog Ngày Trăng Khuyết bên Yume, tôi đọc được entry dưới đây mà sửng sốt. Không ngờ Hồng Công ra đi nhanh thế. Mới mấy hôm trước tôi vẫn thấy hàng ngày cái nick của Công sáng lên thường trực. Tôi đã nói chuyện với Công hỏi thăm sức khỏe.Công cười tươi:"Em càng ngày càng xinh chị ạ".Rồi Công tặng tôi mấy tấm hình và tôi ngẩn ngơ vì nàng xinh thật.Tôi cảm thấy Công vẫn còn sung sức khỏe mạnh lắm....Đọc entry của Ngày Trăng Khuyết.Sống mũi tôi cứ cay cay...khi nghĩ về "Ở trọ trần gian" mà Công chưa kịp tặng tôi như lời giao hẹn bữa đó.Công nói giọng tràn ngập niềm vui cơ...Vậy mà...Xin vĩnh biệt emTôi không khóc mà sao "mắt vẫn đầy nước"...Xin chia buồn cùng gia đình em , người đã sinh ra đứa con đặc biệt.Dù sao Công đã kịp để đời hai cuốn sách có giá trị:"Khát vọng sống để yêu"Và "Ở trọ trần gian".Công của chúng ta bất tử trong lòng mọi người...

(Hoanggiao)

DSC04874.JPGDSC04859.JPGDSC04882.JPGDSC04881.JPGbb.bmphh.bmpjjj.bmpcc.bmp

 

ENTRY CỦA BLOG NGAYTRANGKHUYET:

VĨNH BIỆT HỒNG CÔNG

 


Chị đã bật khóc khi hay tin em ra đi vĩnh viễn. Em ra đi ở cái tuổi đẹp nhất của đời người "31tuổi". Chị và mọi người vẫn biết sẽ có 1 ngày nào đó em sẽ ra đi mãi mãi nhưng chị vẫn không khỏi bàng hoàng khi nhận đựơc tin này. Quen em trên mạng NSBL khi chị mới tập tễnh bước vào làng blog, chị ấn tượng ngay với cô gái mang trên mình căn bệnh hiểm nghèo nhưng lúc nào cũng vui tươi, nhí nhảnh. Em khiến mọi người trong đó có chị thán phục về ý chí kiên cường đầy nghị lực của mình. Chị thích nghe em gọi chị bằng cái tên thân mật  "Hằng Nga"... Bây giờ chị đang cầm trên tay cuốn tiểu thuyết "Khát vọng sống để yêu" mà nước mắt nhạt nhoà. Chị hình dung ra nụ cười thật tươi của em khi em hứa với chị : Em sẽ tặng chị cuốn "Ở trọ trần gian" nhưng em chưa kịp làm điều đó thì đã bỏ chị ra đi để lại sau lưng những ánh mắt rưng rưng thương tiếc...

Vĩnh biệt em, người con gái xinh đẹp mà mỏng phận. Em ra đi thanh thản nhé! Chị và mọi người sẽ mãi luôn nhớ tới em. Luôn nhớ tới em...

Chị :Hằng Nga

 

Dưới đây là bài viết của nhà thơ Đặng Vương Hưng.

Nguyễn Hồng Công tác giả của hai cuốn tự truyện nổi tiếng "Khát vọng sống để yêu" và "Ở trọ trần gian", một trong những thành viên đầu tiên của lucbat.com, đã qua đời sáng nay 15-9-2009 (tức 27 tháng 5 năm Kỷ Sửu) sau gần 13 năm kiên cường chống lại bệnh tật  hiểm nghèo. 

Nguyễn Hồng Công sinh năm 1978 tại xã Dĩnh Trì, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang. Cô bé đã cất tiếng khóc to chào đời vào đúng cái ngày "Ông tha mà bà chẳng tha, làm cho cái lụt hai ba tháng mười" - Sau này Công đã viết vậy trong tự truyện của mình. Dường như điều đó đã báo hiệu một số phận một cuộc đời đầy gian nan, thử thách, nhiều nỗi buồn và nước mắt: Cô không biết mặt cha - một người lính đã ngã xuống và hi sinh nơi biên giới của Tổ quốc, khi chưa kịp bế bồng con gái nhỏ của mình một lần.Một mình mẹ Công ở vậy với sớm khuya một mình gánh rau tần tảo phiên chợ quê đã nuôi Công khôn lớn. Rồi bà đi bước nữa với một thương binh đảo Cồn Cỏ... Đó cũng là lúc các bác sĩ phát hiện ra Công bị suy thận giai đoạn cuối.
Suốt những năm học phổ thông, cô bé Hồng Công được bạn bè biết đến chẳng những là một nữ sinh học giỏi, mà còn một nữ cán bộ đoàn sôi nổi, say mê văn nghệ. Nhưng gắng gượng để thi tốt nghiệp lớp 12 xong môn cuối cùng, cũng là lúc người ta phải khênh Công vào bệnh viện cấp cứu.

Vậy là gần 13 năm qua, cuộc đời Nguyễn Hồng Công phải gắn liền với bệnh viện, với đủ các loại thuốc, dụng cụ y tế và với việc chạy thận nhân tạo. Thận của Công đã hỏng hoàn toàn, nên cứ hai ngày, Công lại phải rút hết máu ra ngoài, để cho máy lọc lại một lần, loại bỏ những chất độc hại.
Tôi quen biết Hồng Công thật tình cờ: Gần mười năm trước, khi phát hành tập thơ lục bát "Học quên để nhớ", như nhiều bạn đọc khác, Công đã viết thư cho tôi, gửi kèm trong thư 10.000 đồng và đề nghị được mua sách. Biết Công là một người đang mang trọng bệnh, nhưng yêu thơ, nên tôi đã gửi lại Công số tiền đó và ký tặng miễn phí tập "Học quên để nhớ", nhưng Công không chịu. Chúng tôi nhanh chóng thân nhau bởi đều là đồng hương Bắc Giang, nhà chỉ cách nhau chừng vài cây số đường chim bay. Tôi luôn coi Công như một người em gái, một người bạn...

Những khi có điều kiện đến thăm nhau, Công đã tâm sự với tôi rất nhiều chuyện buồn vui, những khó khăn vất vả, những gian nan thử thách mà một người đang mang trọng bệnh trong người như em phải trải qua và gánh chịu.
Rồi một ngày Công hỏi: Em rất muốn giúp đỡ bố mẹ, làm một việc gì đó nhưng sức khoẻ lại không cho phép. Cứ sống mãi như thế này thì buồn và cuộc đời vô nghĩa lắm. Em có thể viết văn được không nhỉ?
Tại sao không! Tôi hoàn toàn ủng hộ Công. Bắt đầu là việc mang những cuốn sách đến phòng trọ cho Công đọc. Rồi hướng dẫn Công viết ra giấy tất cả những gì em muốn. Nghề viết cũng nhọc nhằn và vất vả lắm. Người bình thường không phải ai cũng làm được, huống chi lại là một người bệnh như Công. Đã có lúc em chán nản, bất lực trước trang giấy đến phát khóc lên và muốn bỏ cuộc. Nhưng Công là người không bao giờ khuất phục số phận. Nhất định em làm được mà. Nhất là sau khi tôi mượn một người bạn mang đến cho Công một bộ vi tính cũ, vừa để em học cách sử dụng máy, vừa tạo thêm cảm hứng sáng tác...

Rồi cuối cùng, cuốn tự truyện "Khát vọng sống để yêu" đã ra mắt bạn đọc tháng 6-2007. Thành công vượt trên cả sự mong đợi, bởi tác phẩm đã được báo giới và dư luận đặc biệt quan tâm, gây xúc động cho hàng độc giả. Tôi chia vui với Công bởi tự coi đó như tác phẩm của chính mình.Vào một ngày đẹp trời, năm 2008, Công gửi cho tôi một email và hỏi: "Đó có phải là thơ không nhỉ? Liệu em có làm được thơ không?" Tôi thật sự bất ngờ: Đó chính là thơ! Rất thơ nữa là khác! Và đó cũng là cơ sở để giữa năm 2009 này, cuốn sách thứ 2 của Nguyễn Hồng Công mang tên "Ở trọ trần gian" ra đời. Và bạn đọc lại hào hứng đón nhận...Như tôi từng viết: "Cả khát vọng sống để yêu" và "Ở trọ trần gian" đều đã làm được những điều vượt ra khỏi khuôn khổ những cuốn sách thông thường. Đó là mang lại niềm tin, nghị lực và tình yêu cuộc sống cho rất nhiều người khác khi đọc chúng. Đã có hàng ngàn blog, hàng trăm diễn đàn viết về Nguyễn Hồng Công và những cuốn sách của em.
Nhưng sang năm 2009 này, Công đã nhận ra sức khoẻ của mình bị giảm sút ghê gớm. Nhiều đêm không ngủ được. Nhiều ngày chỉ ngồi không mà cũng mệt. Công nói: Trước khi "đi xa" em muốn làm một việc gì đó cho các em nhỏ ở quê nhà. Năm ngoái, Công đã vận động, bỏ tiền ra tổ chức Tết Trung cho hàng trăm em nhỏ.

Cuối tháng 7-2009, Công đề nghị tôi cùng về Lạng Giang để khảo sát việc tổ chức một thư viện nhỏ. Công nói, mình sẽ nhờ bạn bè đi vận động, quyên góp sách báo, nhất định thư viện sẽ thành công. Chỉ còn phân vân là nên đặt thư viện đó ở Nhà văn hóa, hay ở Trường phổ thông cơ sở của xã? Công còn nói, cùng với việc này, nếu sức khỏe cho phép, em sẽ thực hiện bản thảo cuốn sách thứ 3, viết về chân dung của rất nhiều những số phận không may mắn mà mình quen biết...

Khoảng một tuần nay, bạn bè không thấy cái nickname trên mạng Yahoo mang tên "hongkong_tnt2000" sáng đèn với nụ cười đầy lạc quan của Công. Một tuần nay, Công đã được người nhà chuyển đến Khoa cấp cứu của Viện Nhiệt đới. Buổi chiều hôm qua, tôi và Thuỷ Hướng Dương đã đến thăm Công. Không ngờ đó lại là lần cuối cùng chúng tôi được gặp em. Phòng 201 chỉ có 3 bệnh nhân nữ. Công nằm đó, trên người chỉ đắp một tấm chăn mỏng, mắt nhắm nghiền, không nói được và phải thở bằng máy. Bác sĩ cho biết: em yếu tới mức không thể chạy thận lọc máu nhân tạo được nữa. Thỉnh thoảng lại hôn mê và có thể ra đi bất cứ lúc nào...


Và cái giờ phút định mệnh ấy là 7 giờ 45 phút sáng nay. Vẫn biết Nguyễn Hồng Công đã chuẩn bị cho chuyến đi xa của mình từ lâu. Nhưng sao người thân, bạn bè em nghe tin vẫn đột ngột và đau đớn làm vậy!Dù chỉ sống trên cõi đời này chưa đầy 31 mùa thu, như là "Ở trọ trần gian", nhưng giờ, khi đã "về trốn xa xăm cuối trời" tôi tin là Nguyễn Hồng Công vẫn đang mỉm cười. Bởi những gì em để lại cho đời như thế cũng là nhiều.

 
    Blog Trên Yume
    • Blog Nổi Bật
    • Blog Yêu Thích
    • Blog Mới