Tổng số bài viết: 4
Sắp xếp theo: Hiển thị:
Thứ sáu, 11/09/2009 - 06:29:pm
| CUỐN SÁCH "NƯỚC MẮT MỘT THỜI" CỦA NHÀ VĂN NGUYỄN KHOA ĐĂNG | for everyone |
ĐỌC TIỂU THUYẾT NƯỚC MẮT MỘT THỜI
CỦA NHÀ VĂN NGUYỄN KHOA ĐĂNG
(Hoanggiao)
http://vietart.free.fr/index3.824.html
Toàn bộ tiểu thuyết Nước mắt một thời nổi bật lên các nhân vật :lão Kền, Đội Khoảnh, ông Khán Vĩnh, Én, nhân vật “tôi”, ông bà Lân , chị Nghiệm và một số nhân vật khác…trong cái làng nhỏ bên đê sông Hồng…sau cải cách ruộng đất đầu 1955…trở về sau.
Lão Kền (anh trai Én) và đội Khoảnh đại diện cho chính quyền và chi bộ. Nhưng tiếc thay , họ là những con nguời tàn bạo. Cấp trên đã sai lầm khi đề cử họ.
Én đại diện cho đoàn thanh niên cứu quốc.Cô gái có nỗi đau về một cuộc tình không hóa giải..
Ông Khán Vĩnh và Én đại diện cho tầng lớp nông dân nghèo.
Ông bà Lân đại diện cho giai cấp địa chủ sau cải cách ruộng đất,.
“Tôi” con trai ông bà Lân , đại diện cho người thanh niên có tư tưởng tiến bộ , nhưng chỉ vì có một cái lý lịch không tốt: con em gia đình địa chủ nên không có điều kiện vươn lên, .. đường đi của anh luôn bị bế tắc , triệt tiêu vì những cú đạp, ngáng chân của Kền và Đội Khoảnh.
Đội về xã là một hy vọng biết bao cho người dân sau ngày giải phóng miền Bắc. Đội về xã là nhân danh công lý được thiết lập về làng…Song ở cái làng ven sông Hồng ấy có mấy ai biết được Đội ấy đã thực sự làm gì? Nhân danh như thế nào? Để thi hành nhiệm vụ mà chính quyền và chi bộ giao phó?
Thực chất Đội Khoảnh và lão Kền chỉ là những kẻ cơ hội, “đục nước béo cò’, “lộng quyền’, chứ chả làm được cái gì nhân danh cho chính nghĩa cả. Sao chính quyền và chi bộ thực chất ở đâu mà để hai gã này tự tung tự tác đến như vậy? Họ là kẻ bênh vực cho người nghèo ư? Không phải…những hành động của họ đều không đủ tư cách làm người gọi là đi giáo dục “lập trường giai cấp” …Cấp trên thật sai lầm nghiêm trọng khi giao quyền hành vào tay họ, ở họ làm gì có đạo đức cách mạng, mà họ chính là kẻ thù trong lòng người, kẻ thù của nhân dân, kẻ thù của những con người chân chính.., là ô danh là ô nhục…
Cách mạng là phải khoan hồng và dung nạp, ưu ái, luôn tìm lối đi cho cả kẻ thù nay muốn hoàn lương, hợp tác…chứ không chặt đứt những khát vọng làm người, không nguyên tắc cứng nhắc “chỉ đâu đánh đấy”. Không”ném đá dấu tay”, . Lão Kền và Đội Khoảnh làm điều xằng bậy , phản lại con đường đi mà nhà nước đã vạch ra. Nhưng tiếc thay những con người ở cái làng bên đê sông Hồng ấy duờng như chả có sự phản kháng nào với một cái Đội vô lý cỡ ấy?Người ta không nhận ra..sự thật, hay người ta làm lơ? Thật là nguy hại cho uy tín và niềm tin của các mạng Việt Nam! Và sự việc phơi bày đã quá muộn sau cái chết “tức tưởi” của ông Cả Lân
Ông bà Lân và gia đình đã bị Kền và đội Khoảnh chà đạp đến tận cùng…? Nếu có là địa chủ chăng nữa thì nhà nước chân chính cũng không thể đối xử với họ như vậy. Họ cũng là người , cũng còn có thể “quay đầu về núi”… Một sự bất công phi lý xảy ra cả một thời mà không có sự can thiệp nào của một chính quyền chân chính thì thật nguy hại …
May thay , ở cuối tiêu thuyết, người ta đã nhận ra chân tướng của .Kền và Đội Khoảnh.
Cô thiếu nữ tên Én xinh đẹp , thánh thiện , yêu nhân vật “tôi” nhưng luôn bị lão Khoảnh gạ gẫm và dùng quyền để gây áp lực về tình cảm. Én nhận lời lấy tên Phổng để Phổng bắn trượt ông Lân . Không ngờ lại khiến cho lão Kền tức tối bổ cuốc vào ông Lân …đến chết. Không có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau này cho gia đình ông Lân. Thà bị oan về một thân thế địa chủ, thà bắn một nhát cho xong, cái kiểu xử án này, cái chết quằn quại này, thì cả một đời một kiếp vợ con ông Lân phải đau, phải rớm máu.
Mối tình đẹp của cô Én với nhân vật “tôi” đã phải đi vào Iy biệt…để rồi nay…cô phải chết trong chùa mà vẫn chưa được hàm oan, vẫn bị mang tiếng với “tôi” là một người phản trắc..Khi nhân vật “tôi” gần 70 tuổi về dự đám tang của cô , đọc được bức thư cô viết mới bàng hoàng vì tấm chân tình của cô đựoc giâu kín không ai hay…
Toàn bộ tác phâm phản ánh cuộc sống cần lao , đớn đau , tủi nhục của gia đình ông bà Lân và một số người khác sau cải cách ruộng đất (đầu năm 1955 trở về sau). Có thể nói là bất công…
Cái chết của ông Cả Lân thật đau thương. Phần này làm cho người đọc "tức tưởi "vì cái tố khổ , vì cái án , vì sự thi hành án bằng những nhát cuốc bổ vào đầu...cho đến chết....Ôi cái đấu trường xử án chết tiệt kiểu này cũng tàn bạo khác chi thời trung cổ. Tôi căm thù lão Kền và Đội Khoảnh ...
Tình của Én thật cảm động.
Lão Kên và Khỏanh đã tự lột mặt nạ. Gia đình ông Cả Lân đã bị xử oan , cái chết của ông để lại nỗi đau tột cùng cho dân lành. Cái tàn bạo của Kền và đội Khoảnh không bút nào tả hết. Chúng trước sau cũng bị người đời xét xử.
Theo tôi thì đây có thể chính là câu chuyện về gia đình tác giả thời bấy giờ…mà chính sự nghiệp của tác giả đã bị liên lụy bởi một cái lý lịch “gia đình địa chủ, bóc lột” đã không cho ông được thi đại học…
Nhưng bằng ý chí của một thanh niên đầy hoai bão chính đáng, bằng lòng nhân từ và tư chất ưu ái với con người , ông đã tự vượt qua mọi rào cản của thân thế để chính thức trở thành một nhà văn của đất nước , đứng về phía nhân dân , những con người lao động, và là nguồn chia sẻ thâm tình của những số phận mọi miền …khi cần đến ông. Hiện ông đang làm việc trong ban biên tập một toà soạn, tạp chí Kiến thức gia đình ở TPHCM . Tình cảm của ông luôn đằm thắm, nhân hậu và hiền hòa. Bạn đọc rất cảm kích người “gác cổng” đáng yêu này…
Một năm qua ông bị té xe 4 lần . Chạy xe ngoài đường ở tuổi gần 70 này thật không ổn với ông. . Có lần, ông điện cho tôi lại bị té xe,xây xát đầu gối , với cái chân đau ấy ông chạy đến bệnh viện tôi vào 3 giờ chiều… Dáng người đậm đạp, bước chân đi khó khăn , vậy mà ông không chịu để tôi xách giùm cái cặp nặng, ông cần mẫn như con kiến tha mồi. Làm việc ở tòa soạn về ông tiếp tục viết lách tới khuya lắc khuya lơ…
Với cái chân đau ấy, ông vẫn tới tòa soạn đều đặn, mỗi ngày ông phải mất 4 tiếng đồng hồ cho 2 lượt đi -về , vị chi phải đi 30 cây số . 4 giờ chiều tan tầm thì 6 giờ ông mới về tới nhà…Vợ ông là một phụ nữ chất phác, cũng bị đau cột sống nhiều năm nay. Ông bà có một mối tình đẹp từ thủa học cấp 2 trường làng. Con cái ông đều hiền hậu và rất ngượng mộ ba về đường văn cũng như ân tình và tình yêu thủy chung hiếm có của họ. Hình như đời sống kinh tế đều eo hẹp , bình thường , nhưng có học vấn …
Bác sĩ nói ngoài vết thương bị té , ông còn bị thoái hóa khớp gối . Không mổ cũng được, như nó sẽ tái phát đau lại hoài chứ không hết . Mổ để thay khớp gối sẽ hết đau, nhưng vấn đề là tiền bạc…Nguyên tiền thay khớp gối là khoảng 30 triệu , riêng tiền viện phí cho phẫu thuật là 15 triệu nữa…Tôi nghĩ …ông đã quyết định không mổ…và đồng lòng sống chung với …đau…Cũng dễ hiểu , bởi môt nhà văn nghèo lấy đâu ra 45 triệu mà mổ…nhỉ? Một đời sống vì nghề văn , đem nhiệt huyết sẻ chia cùng thiên hạ, nghèo vẫn hoàn nghèo, cơ cực không buông tha cơ cực…Ông vẫn ung dung với nụ cười hồn hậu , chất phác thân tình…bao dung, độ lượng , chả có giọt máu “địa chủ” nào hiện hữu hoặc rơi rớt trong ông cả…
Nguyễn Khoa Đăng có một phong cách viết thoáng, rộng, giàu chi tiết, thể hiện phần hồn nhân vật sống động. Đúc kết được ý tưởng và tinh hoa của thời đại. Để từ đó cái gì về thực chất bộc lộ tự nhiên như tự thân của nó...Tôi cũng thích ngôn ngữ của ông. Gần gũi, chan hòa, cảm xúc , lột tả được những bức chân dung cuộc sống trọn vẹn và thỏa đáng ...Đọc ngôn từ của ông vừa thân thương , vừa đau xót, vừa nao nao, vừa tận hưởng, vừa thấy mình lớn lên thêm ...vừa thấy đời cần thiết...phải sống...
Đọc Nước mắt một thời. Một niềm hy vọng lóe lên trong tôi: Tôi đã bị thu phục bởi câu chuyện của ông.Điều đáng chú ý nhất ở cách viết của ông vẫn là vấn đề "chi tiết".Phải nói là "chi tiết "của ông khá giàu có. Dày đặc chi tiết, biểu hiện vốn sống quá ư tiềm tàng , biểu hiện con người quá ư trọng đức , lẽ phải và công bằng, biểu hiện một tâm hồn nồng hậu, một trái tim vì sự sống, một tình yêu không gì sánh kịp.Tôi không giấu được lòng ngường mộ khi đọc ...Một lối viết rất độc đáo và sáng tạo. Từ cách tả cảnh , thiên nhiên luôn dào dạt sức sống trong ông. Chim muông được ông coi trọng như người.. Cảnh chiến tranh và chêt chóc...thể hiện được nỗi đau và mất mát của chính ông và gia đình....Ông còn có biệt tài tả tình rất xúc động , đặc biệt là tả về vẻ đẹp của cô Én...một vẻ đẹp không cầm được nước mắt , thể hiện sự tận cùng cái đẹp từ trong ra ngoài của người thiếu nữ mà tạo hóa ban cho...Ở ông không có sự phân biệt đẳng cấp giàu nghèo. Ông tôn vinh cái chất con người toát lên từ sinh khí ...Tình yêu với Én, người con gái chỉ có manh áo rách che không đủ kín da thịt ...là một bằng chứng ...Ông luôn ưu ái những con người lao đông cần lao. Cụ thể bố của Én , ông Khán Vĩnh có cách bẫy chim tuyệt chiêu làm ông thán phục. Xin thưa, đây chính là những câu chuyện thật về ông mới làm tôi rung động đến thế . Nhân vật "tôi" chính là tác giả đó thôi. Đọc chuyện như thế này tôi hiểu được điều đó...lắm...Cái chuyện đầu năm 1955 ông đã đóng vai quan tòa với mẹ ông để biết về nguồn gốc gia đình , và những lần sau này nữa, mấy chục năm sau , ông đã làm luật sư bào chữa cho 216 phiên tòa để bảo vệ những con người gặp chuyện không may , tôi càng hiểu chuyện là có thật về ông.Những chuyện xảy ra với gia đình ông sau cải cách là tất cả những gì ông đã thể hiện ở Nước mắt một thời, đáng được quan tâm . Tôi nghĩ toàn tập quá nhiều chi tiết đáng nhớ, thể hiện đầy đủ một nhân vật "tôi"mang tình yêu cuộc sống tràn đầy, một sinh khí sống mạnh mẽ...
Phong tục tập quán là điều khó rời bỏ. Dù biết là vô lý mà người ta vẫn phải tuân theo. Người ta thường ưu tiên lòng thành kính cho người đã chết, nhưng lại quên nỗi đau của người đang sống. Sống thì bỏ bê không ngó ngàng , còn nặng nhẹ nọ kia. Khi mất rồi mới cuống lên lo làm sao để đẹp lòng người chết... Gia đình nhân vật chính xưng là "tôi" đã bị quy vào tầng lớp địa chủ thời kháng chiến chống Pháp , sau chiến thắng 1954 , cải cách ruộng đất nhà ông đã bị tịch thu hết ruộng đất. Tôi không hiểu về luật thời bấy giờ...nên không biết phân giải chuyện thành phần nhà ông có phải địa chủ hay không. Có thể oan...gia lắm. Nhưng xét cho cùng cứ cho là gia đình ông là địa chủ đi , thì khi đã tịch thu hết ruộng đất thóc lúa , tài sản , đất đai nhà cửa rồi thì mọi chuyện kể như đã được san bằng. Gia đình ông từ đó kể như đã được hòa nhập cùng cộng đồng xã hội chủ nghĩa.Thành phần địa chủ ư?Đã phải lưu lại ngàn đời trên lý lịch?Để cả dòng họ phải mang tấm bia ấy đi theo suốt cuộc đời? Ý kiến riêng của tôi là điều đó có thể gọi là bất công...Bởi lẽ nó đã tước quyền làm lại cuộc đời của một số thành phần …muốn vươn lên cống hiến tài năng cho CNXH...Sống cùng một xã hội thì dù trước đây là gì đi nữa mà nay đã biết sống có ích và thành tâm thì họ vẫn xứng đáng là một con người, xứng đáng được trân trọng...Vài lời cảm nghĩ cho tiểu thuyết Nước mắt một thời là để chia sẻ với nhân vật chính, cũng là vì muốn cho sự công bằng xã hội, xưa cũng như nay...
Ở tiểu thuyết này là một loạt những chi tiết đời sống nông dân những năm sau cải cách ruộng đất. Nó phản ánh lịch sử cách mạng Việt nam trong những năm đầu giải phóng miền Bắc để tiến lên CNXH.Thể hiện cụ thể ở gia đình nhân vật chính và những người liên quan trong làng , xã...Đây là giai đọan khá quan trọng . Những trang viết này rất có giá trị cho bạn đọc.Nhân vật lão Kền không thể tượng trưng cho lực lược cách mạng tiến bộ , cho nhân danh nhà nước được, tuy hắn không phải là địa chủ... Hắn tượng trưng cho một lớp người nịnh bợ xun xoe quen việc làm càn, ném đá dấu tay, ba phải , nghiêng theo chiều gió_thời nào cũng có. Hắn là nhân vật phản diện về tư cách XHCN...Chỉ làm xã hội xấu đi thêm.Hành động của hắn tự tố cáo hắn...Bằng cách tường thuật lại các sự việc bằng những sự kiện chính xác đến từng chi tiết, từng con số ,tác giả đã đem đến cho người đọc những tư liệu có giá…
Tôi đã đọc xong tiểu thuyết Nứơc mắt một thời của nhà văn Nguyễn Khoa Đăng. Đã được nghe nhà văn nhắc đến tiểu thuyết này khi còn trên bản thảo, khi đó nhà văn có đọc cho tôi nghe một đọan một cách rất hồ hởi. Vì lúc đó vội về, tôi không chú ý lắm .. Hôm nay bất ngờ thấy Nước mắt một thời đủ bộ trên trang web của Lê Thiếu Nhơn và 4 kỳ đăng trên Newvietart , tôi mới nghiêm túc bắt tay vào đọc...Không hiểu được vì sao mỗi dòng mỗi đoạn đều làm tôi không thể thờ ơ hoặc đọc cho qua được. Tôi thấy cần phải đọc, nó làm lung lay tôi...Những tập truyện ngắn mà tôi từng đọc của Nguyễn Khoa Đăng vào loại đọc được , không đặc sắc lắm. Nhưng tiểu thuyết này, tôi đã phải nghĩ khác đi rồi. Hình như đây là câu chuyện thật của tác giả, ông mới có thể viết được những chi tiết đặc thù như vậy. Hình như ông viết tiểu thuyết hợp hơn truyện ngắn. Ngôn ngữ tiểu thuyết của ông thuyết phục hơn nhiều.Không thể phủ nhận là Nước mắt một thời đã lôi cuốn tôi vào dòng chảy của mạch chuyện...len lỏi vào phần hồn của nhân vật Én và người xưng "tôi".Tâm trạng tôi không thoát ra khỏi mớ lòng nhân vật đang nghiệm trải...hay nói cách khác là của chính tác giả.Quả thực tôi câm lặng trước những dòng chữ thư bị thôi miên ...Tôi không nghĩ rằng Nguyễn Khoa Đăng lại có thể viết được như vậy. So với những tác phẩm trước đây thì nó vượt lên rất nhiều về mọi mặt...
Hoàng Thị Giao
Thứ ba, 08/09/2009 - 09:36:pm
for everyone |

XIN NHỚ
Anh về xin nhớ ghé em
Cafe sữa đá em đem ra mời
Ngồi bên trò chuyện anh ơi
Trăng khuya sáng quắc , sao rơi hãy về
Mấy ngày em thấy dài ghê
Tháng năm như thể lê thê cuối trời
Anh về ngòi bút lại bơi
Tâm tình lại thắm , biển đời lại xanh
Anh về chim hót trên cành
Ban mai mừng rỡ yến oanh vui vầy
Anh về mây trắng ngất ngây
Em xuôi bên đợi, lòng này , riêng anh!
Chủ nhật, 30/08/2009 - 02:51:pm
for everyone |

Hehe!"Tên ăn vụng trái cấm_Adam"
Để Eva đốt cháy lòng anh thành ngọn lửa!
TIM ANH CHÁY THÀNH THAN HAY THÀNH LỬA?
NẾU THÀNH NGỌN LỬA HỒNG HÃY ĐẾN VỚI EVA!
Chủ nhật, 05/07/2009 - 05:11:pm
Tôi đã yêu Em
Và dâng trọn trái tim mình
Tình yêu chắp cánh những khát khao
Tôi đã mơ cùng Em xây lâu đài hạnh phúc
Chẳng nguy nga tráng lệ
Nhưng cũng có tiếng chim líu lo, mỗi sớm Em thức dậy
Hoa trong vườn thơm bước Em qua
Hoàng hôn vui bước trẻ nô đùa.
----------------------------
Nhưng một ngày không một lời thổn thức
Em thản nhiên trong vòng tay người khác
Đường phố chẳng thấy bóng Em dạo bước
E m bây giờ một bước xe đã chờ đón đưa
-------------------------------
Ngày Em lên xe hoa
Tôi lầm lũi đi trong mưa
Nàng đến dìu tôi trong cơn say khướt..
Tôi chẳng trách Em ,chỉ trách mình khờ khạo
.....................
Nàng hiền dịu và duyên dáng
Quanh Nàng có những chàng trai, muốn dâng trái tim mình
Nhưng Nàng yêu tôi
Dù trái tim Tôi lạnh băng trống rỗng
Chúng tôi qua những tháng năm như thế
Nàng vẫn dịu dàng bên Tôi ,qua những mùa đông ảm đạm.
-------------------------------------
Rồi một ngày Em xuất hiện
Lầm lũi đi trong mưa
Cũng đau đớn như tôi ngày ấy
Giá Em hạnh phúc
Để Tôi chỉ buồn..
Mà không thấy nỗi niềm xót chua...
---------------------------------
Người dìu Em trong mưa
Không phải là Tôi mà là Nàng
Đôi mắt buồn Nàng như muốn nói
Nàng sẵn sàng ra đi nếu Tôi hạnh phúc
Nàng luôn nghĩ Nàng không đẹp như Em
--------------------------------------
Nhưng Tôi không thể đến với Em được nữa
Không phải vì suy tính thiệt hơn!
Cũng không phải vì mang ơn Nàng
Mà vì Tôi đã yêu Nàng từ bao giờ ?
'Tôi cũng không biết nữa.
20/10/2008
YÊN THÀNH
Thơ chị Yên Thành luôn gắn liền tình yêu, tình đồng đội trong chiến tranh. Có lẽ là những kỷ niệm khó quên ,đã in dấu ấn khá sâu vào chị không thể xa rời. Đó là một phần cuộc sống của chị. Tôi hiểu điều đó quan trọng với chị biết nhường nào.Chị hoàn toàn không làm thơ, không sáng tác.Chỉ là những dòng tâm tình tràn ra giấy, có hồn thơ , có hơi thở của nhịp đập trái tim hòa vào mọi người.Ngôn ngữ dung dị mà tình ý tràn đầy.Tình đồng đội tình gia đình, tình yêu đôi lứa. Luôn khát khao sự sống chính nghĩa với nhiều giá trị khác nhau. Để lại lâu trong lòng người đọc những cảm xúc chân thành, hồn hậu, tin yêu.Đọc thơ chị, mình luôn cảm động không những với thơ, mà với cả con người tác giả.Thơ cũng như người, luôn hòa quyện làm một. Thơ chị là một sự tự thân chân chính, nghĩa cử, đáng tin cậy.Chị viết không theo luật định nào cả.Thơ có hồn.Hồn phả vào thơ một luồng không khí mến yêu tha thiết đời sống con người và cộng đồng.Hồn không phải thể hiện ở ngệ thuật sáng tác, mà là nghệ thuật của trái tim.
Đối với người cầm bút.Không có nghệ thuật nào ngoài nghệ thuật trái tim. Chỉ có màu đỏ hồng của trái tim mới làm nên những tuyệt tác không gì so sánh
Tôi hâm mộ thơ chị vì điều đó. Vì cái giá trị rất Người, mang hơi thở nồng ấm có mùi vị của Đất, muì hương của Trời và màu xanh non của cỏ cây hoa lá.
Riêng bài thơ CHUYỆN TÌNH CỦA TÔI, NÀNG VÀ EM lại có mùi vị khác.Mùi vị của tình đời Đỏ Đen . Mà chỉ có những con người chân thành mới tìm thấy hạnh phúc đích thực. Một bài học vô giá cho những ai thả mồi bắt bóng với tình yêu, đánh cuộc cuộc đời mình cho những nổi trôi và định mệnh. Hạnh phúc là do chính bản thân định đoạt chứ không có số phận nào cả.Hoàn toàn không phải một trò trơi đỏ đen hoặc vàng ròng đầy tay...
"Tôi đã yêu Em
Và dâng trọn trái tim mình"
Tình yêu hết mình của chàng trai vẫn không giữ nổi em.Em đã không giữ trọn tình tôi chỉ vì một phút đắn đo thiệt hơn, đứng núi nọ trông núi kia để cân đo đong đêm túi tiền của người mình sẽ trao gởi cuộc đời:
"Em thản nhiên trong vòng tay người khác
Đường phố chẳng thấy bóng Em dạo bước"
Và đau đớn thay, tình chân thành của anh đã thua nước bài lựa chọn của em , bất công quá chứ, phải không em?
"Ngày Em lên xe hoa
Tôi lầm lũi đi trong mưa"
Tưởng em hạnh phúc , giàu sang nhưng đâu ngờ, trắng tay trong bẽ bàng , thì ra lựa chọn làm sao được đây, hãy chọn người bằng đôi bàn tay, khối óc và bằng trái tim nhân hậu, bởi đó mới là chàng trai giàu có nhất biết đem đến hạnh phúc cho người bằng chính sức sực , sự chở che và một thứ tình giản dị, sẻ chia buồn vui
"Rồi một ngày Em xuất hiện
Lầm lũi đi trong mưa
Cũng đau đớn như tôi ngày ấy"
Xót xa thay, anh đã bước sang ngang với Nàng, người biết yêu anh và biết yêu giá trị con người anh, và anh đã nhìn thấy giá trị con người Nàng:
"Người dìu Em trong mưa
Không phải là Tôi mà là Nàng
Đôi mắt buồn Nàng như muốn nói
Nàng sẵn sàng ra đi nếu Tôi hạnh phúc "
Bài thơ hết sức cảm động , trọn vẹn cả về ý tưởng lẫn tứ thơ.Ngôn từ dạt dào ,êm đềm mà không có vẻ chau chuốt gì cả, ý tứ tự nhiên mà duyên dáng. Chị chọn cách thể hiện bằng thơ cho truyện này rất phù hợp với sự cảm nhận theo cách riêng của chị. Tôi thích giọng điệu bài thơ này...
Em bước sang ngang
Bầu trời không còn nắng
Nàng đến bên tôi
Tôi tưởng nàng chỉ là niềm say bất chợt
Nhưng tôi yêu nàng
Sự thật...
Em lại trở về trong đớn đau
Tôi yêu nàng có lỗi gì đâu
Khi trái tim tôi
đã hướng về nàng muôn thủa
Em không còn kịp nưa
Nàng muốn trả lại tôi cho em
Nàng đừng đi
Tôi yêu Nàng mất rồi
Chứ không phải là em
29.10.08
Hoàng Giao

Comments
(21 total) Post a CommentThơ YT rất hay , tâm trạng như hơi thở và cuộc sống
Lời bình cũng hay và có nghề !
Wednesday October 29, 2008 - 11:08pm (ICT) Remove Comment
Nàng ơi sao tôi chỉ gặp em thế này!
Wednesday October 29, 2008 - 11:29pm (ICT) Remove Comment
Mình vào xem không dám bình luận . ( Biết gì đâu mà bình , hi hi )
Wednesday October 29, 2008 - 01:03pm (EDT) Remove Comment
Tui đã còm bài thơ nầy bên nhà chị Yên Thành. Tui muốn nhân vật trong bài thơ đó lấy cả 2 cô gái. Hàhà...
Bữa nay vô đây chỉ biết bạn Giao có thêm tài nữa là khả năng bình lựng thơ, bạn chớ "dấu tài" nữa nghe. Hehe...
Thursday October 30, 2008 - 07:40am (ICT) Remove Comment
Mừng tri âm tri kỷ đó nghe! Không có lỗ tai Hoàng Giao thì YT không làm thơ chi !
Thursday October 30, 2008 - 04:15am (IRST) Remove Comment
@Hoang...YT thường kể những câu chuyện bằng văn vần cho cá bạn blog đọc một cách ngắn gọn, rạng thơ con cóc hihi được mọi người cảm nhận là vui rồi ,nhất là những câu chuyện về đồng đội, vì mình muốn hình ảnh của họ sống mãiHoàng Giao bình hay quá mình hơi đỏ mặt rùi ...
được Hoàng Giao và các bạn đồng cảm chia sẻ với những kỷ niệm về những người đồng đội , những nhân vật mà mình yêu mến là hạnh phúc rồi cảm ơn Hoànng Giao và tâtcả các bạn.
Wednesday October 29, 2008 - 10:14pm (EDT) Remove Comment
Lại thêm một chức danh nữa là nhà phê bình tác phẩm,nhiều nghề quá .
Em là cô gái ngành y
Ngày xưa có phải em đi nhầm nghề?
Bận rộn công việc bộn bề
Văn thơ em viết làm "phê" bao người
Em là thi sĩ em ơi?
Em- nhà viết kịch,Em-ngồi bình thơ?
Tâm hồn em lắm mộng mơ
Viết văn cũng giỏi,làm thơ cũng tài
Em như ánh nắng ban mai
Chan hoà trên khắp rộng dài núi sông
Em là bếp lửa mùa đông
Ấm tình nồng thắm,mênh mông tình người.
Em là một đoá hoa tươi
Lung limh hương sắc,tiếng cười sẻ chia
Em như hương vị của bia
Đắm say,dịu ngọt em chia cho đời
Em là tụ điểm nước tôi (Thổ cực kỳ)
Tôn vinh em được lên ngôi nữ Hoàng (Hoàng Giao)
Thu tàn,đông mới kịp sang
Vần thơ viết vội tặng Nàng đôi câu.
Thursday October 30, 2008 - 10:16am (ICT) Remove Comment
Em cũng thích đọc thơ của chị YT. Thơ của chị YT luôn chân thực, tình cảm và sâu lắng; không màu mè, hoa mỹ về câu chữ.
Thursday October 30, 2008 - 11:15am (ICT) Remove Comment
@Phong B:
Thơ hay, lời bình mới hay
Thơ là tình tự đêm ngày trong tim
@MrU:
Nếu không có cuộc tình xưa
Nàng_ em là một xin thưa trai làng
@Mỹ Dung:
Nàng qua đọc là vui rồi
Cảm ơn nhé bạn luôn cùng với ta
Cảnh 3 hài kịch sẽ ra
Mời nàng đóng vai bạn gái Thuyền trưởng nhà ta nhé nàng
Thursday October 30, 2008 - 10:07pm (ICT) Remove Comment
@Phong B:
Thơ hay, lời bình mới hay
Thơ là tình tự đêm ngày trong tim
@MrU:
Nếu không có cuộc tình xưa
Nàng_ em là một xin thưa trai làng
@Mỹ Dung:
Nàng qua đọc là vui rồi
Cảm ơn nhé bạn luôn cùng với ta
Cảnh 3 hài kịch sẽ ra
Mời nàng đóng vai bạn gái Thuyền trưởng nhà ta nhé nàng
Thursday October 30, 2008 - 10:08pm (ICT) Remove Comment
@Thuyềnntrưởng:
Dấu tài , tài dấu Thyền ơi!
Sợ Thuyền lượm hết của tôi "dấu tài"(nói lái).Héhé!
Thursday October 30, 2008 - 10:15pm (ICT) Remove Comment
@Vĩnh Phúc:
Cảm ơn Vĩnh Phúc đã phát hiện tri âm.Chị Yên Thành làm thơ xưa nay, từ khi chưa biết Giao kia mà.Hihi...
Tri âm tri kỷ là phần
Giữa đường gặp được ân cần từ bi
Cùng vui bày tỏ lương tri
Cùng nhau mến mộ sẻ chia ngọt ngào
Thursday October 30, 2008 - 10:23pm (ICT) Remove Comment
@Chị Yên Thành:
Kỷ niệm đồng đội luôn hồng
Dòng đời mãi mãi trong lòng thi ca
Tấm thân, từng trải, bôn ba
Vào miền ký ức đậm đà mai sau
Thursday October 30, 2008 - 10:31pm (ICT) Remove Comment
@Huỳnh Thúc Giáp:
Thơ Giáp cũng không màu mè
Nhưng mà chỉ khoái chích chòe ba hoa
Mỗi khi Giáp thở thơ ra
Y rằng chọc ghẹo người ta chạy dài...Haha
Thursday October 30, 2008 - 10:38pm (ICT) Remove Comment
Mẹ Đốp ngày trẻ có lẽ cũng làm cho ối anh chết dở ???
Thursday October 30, 2008 - 11:09pm (ICT) Remove Comment
@Phong B:
Háhá!Chỉ có "sống dở" chứ không có chết dở.Héhé
Thursday October 30, 2008 - 11:15pm (ICT) Remove Comment
@Anh Tuấn Kiệt:
Ngày xưa em cũng đi thi
Ngành Văn Tổng hợp nhưng vì trượt đau
Nên em phải dựa cơ cầu
Anh trai bác sĩ đưa vào làm chung
Em là nhân viên văn thư
Kiêm phần quản lý hồ sơ mỗi ngày
Làm ngày 8 tiếng về ngay
Chứ không phải trực hao gầy mỗi đêm
Vì tiếc mộng ước xa xăm
Miệt mài trang viết tháng năm trải dài
Lòng càng đắm đuối ngất ngây
Từng con chữ như phận này phải chia
Ngày dài nên viết tía lia
Nắng ban mai biết chẳng lìa được đâu
Lòng say nên những muốn yêu
Lửa hồng muốn ấm sẻ chia tiếng cười
Muốn đem hương mật cho đời
Niềm vui xã tắc ấm người vui ta
Chàng tôn vinh em nhận ngay mà
Chẳng dám từ chối người ta ...lại cười
Những lời chàng nói nắng mời
Đóa hoa tươi cũng ...nghe đời ...tỏa hương...
Thursday October 30, 2008 - 11:59pm (ICT) Remove Comment
Qua bài thơ, chuyện tình nào dang dở cũng thấp thoáng những chua xót đau buồn nhiều hơn là hạnh phúc..
Nói đến thơ văn đi vào lòng người thì chắc phải phát nguồn từ cảm xúc cũa tác giả. Riêng về chị Giao thì lúc nào cũng ngập tràn văn thơ tích trữ trong kho tàng tiềm thức.
Thursday October 30, 2008 - 02:56pm (PDT) Remove Comment
Em mới biết blog của chị Yên Thành đây nhưng rất thích đọc, thơ và văn của chị ấy rất hay lại rất đời thường nên dể đồng cảm vô cùng.
Friday October 31, 2008 - 10:24am (ICT) Remove Comment
@Hoàng L:
Rất vui vì em ghé thăm đọc và viết vài lời cảm nhận:
Thơ là cảm xúc tâm tư
Là lòng sông chảy lững lờ về xuôi
Thơ là câu hát đưa nôi
Friday October 31, 2008 - 05:59pm (ICT) Remove Comment