hoangthi_giao
Links
Blog

VĨNH BIỆT NGUYỄN HỒNG CÔNG

Thứ tư, 16/09/2009 - 10:24:pm

  Sep 16, '09 10:34 AM
for everyone

Hôm qua tôi ghé blog Ngày Trăng Khuyết bên Yume, tôi đọc được entry dưới đây mà sửng sốt. Không ngờ Hồng Công ra đi nhanh thế. Mới mấy hôm trước tôi vẫn thấy hàng ngày cái nick của Công sáng lên thường trực. Tôi đã nói chuyện với Công hỏi thăm sức khỏe.Công cười tươi:"Em càng ngày càng xinh chị ạ".Rồi Công tặng tôi mấy tấm hình và tôi ngẩn ngơ vì nàng xinh thật.Tôi cảm thấy Công vẫn còn sung sức khỏe mạnh lắm....Đọc entry của Ngày Trăng Khuyết.Sống mũi tôi cứ cay cay...khi nghĩ về "Ở trọ trần gian" mà Công chưa kịp tặng tôi như lời giao hẹn bữa đó.Công nói giọng tràn ngập niềm vui cơ...Vậy mà...Xin vĩnh biệt emTôi không khóc mà sao "mắt vẫn đầy nước"...Xin chia buồn cùng gia đình em , người đã sinh ra đứa con đặc biệt.Dù sao Công đã kịp để đời hai cuốn sách có giá trị:"Khát vọng sống để yêu"Và "Ở trọ trần gian".Công của chúng ta bất tử trong lòng mọi người...

(Hoanggiao)

DSC04874.JPGDSC04859.JPGDSC04882.JPGDSC04881.JPGbb.bmphh.bmpjjj.bmpcc.bmp

 

ENTRY CỦA BLOG NGAYTRANGKHUYET:

VĨNH BIỆT HỒNG CÔNG

 


Chị đã bật khóc khi hay tin em ra đi vĩnh viễn. Em ra đi ở cái tuổi đẹp nhất của đời người "31tuổi". Chị và mọi người vẫn biết sẽ có 1 ngày nào đó em sẽ ra đi mãi mãi nhưng chị vẫn không khỏi bàng hoàng khi nhận đựơc tin này. Quen em trên mạng NSBL khi chị mới tập tễnh bước vào làng blog, chị ấn tượng ngay với cô gái mang trên mình căn bệnh hiểm nghèo nhưng lúc nào cũng vui tươi, nhí nhảnh. Em khiến mọi người trong đó có chị thán phục về ý chí kiên cường đầy nghị lực của mình. Chị thích nghe em gọi chị bằng cái tên thân mật  "Hằng Nga"... Bây giờ chị đang cầm trên tay cuốn tiểu thuyết "Khát vọng sống để yêu" mà nước mắt nhạt nhoà. Chị hình dung ra nụ cười thật tươi của em khi em hứa với chị : Em sẽ tặng chị cuốn "Ở trọ trần gian" nhưng em chưa kịp làm điều đó thì đã bỏ chị ra đi để lại sau lưng những ánh mắt rưng rưng thương tiếc...

Vĩnh biệt em, người con gái xinh đẹp mà mỏng phận. Em ra đi thanh thản nhé! Chị và mọi người sẽ mãi luôn nhớ tới em. Luôn nhớ tới em...

Chị :Hằng Nga

 

Dưới đây là bài viết của nhà thơ Đặng Vương Hưng.

Nguyễn Hồng Công tác giả của hai cuốn tự truyện nổi tiếng "Khát vọng sống để yêu" và "Ở trọ trần gian", một trong những thành viên đầu tiên của lucbat.com, đã qua đời sáng nay 15-9-2009 (tức 27 tháng 5 năm Kỷ Sửu) sau gần 13 năm kiên cường chống lại bệnh tật  hiểm nghèo. 

Nguyễn Hồng Công sinh năm 1978 tại xã Dĩnh Trì, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang. Cô bé đã cất tiếng khóc to chào đời vào đúng cái ngày "Ông tha mà bà chẳng tha, làm cho cái lụt hai ba tháng mười" - Sau này Công đã viết vậy trong tự truyện của mình. Dường như điều đó đã báo hiệu một số phận một cuộc đời đầy gian nan, thử thách, nhiều nỗi buồn và nước mắt: Cô không biết mặt cha - một người lính đã ngã xuống và hi sinh nơi biên giới của Tổ quốc, khi chưa kịp bế bồng con gái nhỏ của mình một lần.Một mình mẹ Công ở vậy với sớm khuya một mình gánh rau tần tảo phiên chợ quê đã nuôi Công khôn lớn. Rồi bà đi bước nữa với một thương binh đảo Cồn Cỏ... Đó cũng là lúc các bác sĩ phát hiện ra Công bị suy thận giai đoạn cuối.
Suốt những năm học phổ thông, cô bé Hồng Công được bạn bè biết đến chẳng những là một nữ sinh học giỏi, mà còn một nữ cán bộ đoàn sôi nổi, say mê văn nghệ. Nhưng gắng gượng để thi tốt nghiệp lớp 12 xong môn cuối cùng, cũng là lúc người ta phải khênh Công vào bệnh viện cấp cứu.

Vậy là gần 13 năm qua, cuộc đời Nguyễn Hồng Công phải gắn liền với bệnh viện, với đủ các loại thuốc, dụng cụ y tế và với việc chạy thận nhân tạo. Thận của Công đã hỏng hoàn toàn, nên cứ hai ngày, Công lại phải rút hết máu ra ngoài, để cho máy lọc lại một lần, loại bỏ những chất độc hại.
Tôi quen biết Hồng Công thật tình cờ: Gần mười năm trước, khi phát hành tập thơ lục bát "Học quên để nhớ", như nhiều bạn đọc khác, Công đã viết thư cho tôi, gửi kèm trong thư 10.000 đồng và đề nghị được mua sách. Biết Công là một người đang mang trọng bệnh, nhưng yêu thơ, nên tôi đã gửi lại Công số tiền đó và ký tặng miễn phí tập "Học quên để nhớ", nhưng Công không chịu. Chúng tôi nhanh chóng thân nhau bởi đều là đồng hương Bắc Giang, nhà chỉ cách nhau chừng vài cây số đường chim bay. Tôi luôn coi Công như một người em gái, một người bạn...

Những khi có điều kiện đến thăm nhau, Công đã tâm sự với tôi rất nhiều chuyện buồn vui, những khó khăn vất vả, những gian nan thử thách mà một người đang mang trọng bệnh trong người như em phải trải qua và gánh chịu.
Rồi một ngày Công hỏi: Em rất muốn giúp đỡ bố mẹ, làm một việc gì đó nhưng sức khoẻ lại không cho phép. Cứ sống mãi như thế này thì buồn và cuộc đời vô nghĩa lắm. Em có thể viết văn được không nhỉ?
Tại sao không! Tôi hoàn toàn ủng hộ Công. Bắt đầu là việc mang những cuốn sách đến phòng trọ cho Công đọc. Rồi hướng dẫn Công viết ra giấy tất cả những gì em muốn. Nghề viết cũng nhọc nhằn và vất vả lắm. Người bình thường không phải ai cũng làm được, huống chi lại là một người bệnh như Công. Đã có lúc em chán nản, bất lực trước trang giấy đến phát khóc lên và muốn bỏ cuộc. Nhưng Công là người không bao giờ khuất phục số phận. Nhất định em làm được mà. Nhất là sau khi tôi mượn một người bạn mang đến cho Công một bộ vi tính cũ, vừa để em học cách sử dụng máy, vừa tạo thêm cảm hứng sáng tác...

Rồi cuối cùng, cuốn tự truyện "Khát vọng sống để yêu" đã ra mắt bạn đọc tháng 6-2007. Thành công vượt trên cả sự mong đợi, bởi tác phẩm đã được báo giới và dư luận đặc biệt quan tâm, gây xúc động cho hàng độc giả. Tôi chia vui với Công bởi tự coi đó như tác phẩm của chính mình.Vào một ngày đẹp trời, năm 2008, Công gửi cho tôi một email và hỏi: "Đó có phải là thơ không nhỉ? Liệu em có làm được thơ không?" Tôi thật sự bất ngờ: Đó chính là thơ! Rất thơ nữa là khác! Và đó cũng là cơ sở để giữa năm 2009 này, cuốn sách thứ 2 của Nguyễn Hồng Công mang tên "Ở trọ trần gian" ra đời. Và bạn đọc lại hào hứng đón nhận...Như tôi từng viết: "Cả khát vọng sống để yêu" và "Ở trọ trần gian" đều đã làm được những điều vượt ra khỏi khuôn khổ những cuốn sách thông thường. Đó là mang lại niềm tin, nghị lực và tình yêu cuộc sống cho rất nhiều người khác khi đọc chúng. Đã có hàng ngàn blog, hàng trăm diễn đàn viết về Nguyễn Hồng Công và những cuốn sách của em.
Nhưng sang năm 2009 này, Công đã nhận ra sức khoẻ của mình bị giảm sút ghê gớm. Nhiều đêm không ngủ được. Nhiều ngày chỉ ngồi không mà cũng mệt. Công nói: Trước khi "đi xa" em muốn làm một việc gì đó cho các em nhỏ ở quê nhà. Năm ngoái, Công đã vận động, bỏ tiền ra tổ chức Tết Trung cho hàng trăm em nhỏ.

Cuối tháng 7-2009, Công đề nghị tôi cùng về Lạng Giang để khảo sát việc tổ chức một thư viện nhỏ. Công nói, mình sẽ nhờ bạn bè đi vận động, quyên góp sách báo, nhất định thư viện sẽ thành công. Chỉ còn phân vân là nên đặt thư viện đó ở Nhà văn hóa, hay ở Trường phổ thông cơ sở của xã? Công còn nói, cùng với việc này, nếu sức khỏe cho phép, em sẽ thực hiện bản thảo cuốn sách thứ 3, viết về chân dung của rất nhiều những số phận không may mắn mà mình quen biết...

Khoảng một tuần nay, bạn bè không thấy cái nickname trên mạng Yahoo mang tên "hongkong_tnt2000" sáng đèn với nụ cười đầy lạc quan của Công. Một tuần nay, Công đã được người nhà chuyển đến Khoa cấp cứu của Viện Nhiệt đới. Buổi chiều hôm qua, tôi và Thuỷ Hướng Dương đã đến thăm Công. Không ngờ đó lại là lần cuối cùng chúng tôi được gặp em. Phòng 201 chỉ có 3 bệnh nhân nữ. Công nằm đó, trên người chỉ đắp một tấm chăn mỏng, mắt nhắm nghiền, không nói được và phải thở bằng máy. Bác sĩ cho biết: em yếu tới mức không thể chạy thận lọc máu nhân tạo được nữa. Thỉnh thoảng lại hôn mê và có thể ra đi bất cứ lúc nào...


Và cái giờ phút định mệnh ấy là 7 giờ 45 phút sáng nay. Vẫn biết Nguyễn Hồng Công đã chuẩn bị cho chuyến đi xa của mình từ lâu. Nhưng sao người thân, bạn bè em nghe tin vẫn đột ngột và đau đớn làm vậy!Dù chỉ sống trên cõi đời này chưa đầy 31 mùa thu, như là "Ở trọ trần gian", nhưng giờ, khi đã "về trốn xa xăm cuối trời" tôi tin là Nguyễn Hồng Công vẫn đang mỉm cười. Bởi những gì em để lại cho đời như thế cũng là nhiều.

 

Các Bài Blog Khác Của hoangthi_giao
Blog cùng loại "Tâm sự" trên Yume
Bình luận (6)
Hãy cho mọi người biết ý kiến của bạn đi nào!!!


Bạn có muốn bình luận cho bài viết này không?

Hãy Đăng ký / Đăng nhập để thể hiện ý kiến của bạn !!!