Blog

Nỗi lòng..!

Thứ tư, 04/11/2009 - 05:36:pm

 

Nếu một ngày nào đó, khi thức dậy và nghĩ về ngày hôm qua, hì.... bạn cảm thấy mất mát quá nhiều, bạn có khóc không ? Có lẽ là  không. Nhưng tôi thì lại muốn khóc đó.

...Có bắt đầu nên sẽ có kết thúc. Chỉ là bản thân tôi không muốn, không dám nghĩ và không dám chấp nhận điều ấy. Tôi rất sợ khi phải làm tổn thương đến  người khác. Nhưng lại luôn bị tổn thương bởi một ai đó. Hình như nếu đã sống trong đời, thì một là bạn phải làm người ta đau, hoặc là họ sẽ làm cho bạn đau. Đó là điều không tránh khỏi.

Có đôi khi, bạn chấp nhận buông tay không phải vì bạn không muốn tiếp tục, mà là bạn không còn sự lựa chọn. Từ bỏ một thói quen luôn khiến bản thân hụt hẫng và mất đi một người bạn lại càng khiến mình đau lòng hơn. Cái thế giới trước mắt tôi có quá nhiều mâu thuẫn, ngờ vực. Mà tôi thì lại đang mù mờ trong mớ hỗn độn ấy, không biết là gì cho đúng. Chỉ biết hành động theo cảm tính, theo cách mà mình biết rằng sẽ có nhiều người hài lòng. Nhưng nếu hành động theo cách khác, sẽ thấy dễ chịu hơn sao ?

Sao không nhìn nhau mà mắng chửi nhau đi ? Hơn là im lặng mà thấy mình lòng mình nặng trĩu?

Vì ta lớn cả rồi. Ta có thể nhận ra rõ vấn đề. Nhưng mà, một khi ta đủ trưởng thành để thấy những việc xung quanh nghiêm trọng đến mức nào, thì ta lại càng dễ mất đi tính trong sáng ngày thơ ngày nào. Không thể như một đứa trẻ, khóc òa lên khi bị giành ăn. Ta biết, sự việc có những cái đúng,cái sai, có những cái có thể bắt đầu lại được và có những cái không thể. Có những điều có thể nói, và cũng có những điều không được phép.

Khi một cánh cửa này khép lại, thì sẽ có một cánh khác mở ra. Nhưng con người thường hay nhìn về phía cánh cửa đã đóng mà thấy tiếc nuối, và quên mất rằng đang có một cánh cửa khác dành cho mình. Tôi cũng như vậy.Cứ đinh ninh rằng mọi thứ đã hoàn hảo quá rồi, đến khi nhận ra thì mới thấy chông chênh. Rồi thì cứ tự làm mình thấy buồn và khó chịu.

Có người nói với tôi rằng: “không còn người bạn này thì mình chơi với người bạn khác,mắc gì phải sợ”.Nhưng sự thật là tôi sợ đó, tôi đang rất sợ, rất sợ khi phải đối mặt với nó. Nếu những mối quan hệ cứ bị quy ra theo cái giá trị cũ và mới, nếu bản thân có thể dễ dàng quên... chắc mình không còn là mình nữa. Mình vẫn là mình đấy thôi. Một chút vẩn vơ, một chút hy vọng, và một chút thất vọng....hì … Nhưng mình vẫn thấy cuộc sống này đang trong lành biết mấy, những con người xung quanh vẫn đáng yêu biết dường nào. Mình không thể cho là chưa từng có gì vui buồn xảy ra, nhưng mình sẽ chấp nhận chúng. Vì đối với mình, chỉ có yêu thương mới có thể đem lại may mắn, hạnh phúc và bình yên.

Khi nghĩ về những ngày đã qua, những người bạn một thời... chỉ có nụ cười, không có nước mắt, chỉ có niềm vui, không có nỗi buồn. Một ngày mới sẽ đến mang theo những niềm vui mới. Dù đó là thật hay giả thì cũng từng là bạn đấy thôi. Nếu có hối hận, hay tiếc nuối, chỉ là tự mình không biết quý nhau hơn thôi...

Ngày hôm nay, tôi sẽ thách thức mọi trở ngại trên con đường mà tôi lựa chọn và đặt niềm tin. Tôi hiểu rằng, khó khăn là một phần của cuộc sống và chúng tồn tại là để tôi chinh phục và vượt qua

Ngày hôm nay, tôi sẽ sống hạnh phúc. Tôi sẽ trải rộng lòng để cảm nhận cái đẹp trong cuộc sống, để yêu thương và tin tưởng những người tôi yêu quý, và những người thương yêu tôi. Tôi sẽ làm những việc khiến tôi cảm thấy hạnh phúc nhất.

Và hôm nay, ngay bây giờ, tôi cảm nhận được hạnh phúc và sức sống mới để bắt đầu một ngày mới thật có ích - bất kể ngày hôm qua như thế nào.

 Bạn cũng vậy nhé!  

__HoangMinh_LeTran__

 

 

 

Các Bài Blog Khác Của Lightwind88
Blog cùng loại "Tâm sự" trên Yume
Bình luận (0)
Hãy cho mọi người biết ý kiến của bạn đi nào!!!


Bạn có muốn bình luận cho bài viết này không?

Hãy Đăng ký / Đăng nhập để thể hiện ý kiến của bạn !!!