Họa Thơ nữ sĩ Hồ Xuân Hương
433.
ĐÊM ĐÔNG VÀO THẾ
Gió se lành lạnh sắp vào đông
Có gã trai lơ mượn chén nồng
Dựng hứng hồn thơ lay cán bút
Hớ hênh thân xác nhạo Càn Long (*)
Pháo đang vào thế chờ cơ hội
Đạn đã lên nòng đón lệnh thông
Dại dột ba năm hờn suối ngọc
Khôn ngoan một tiếng thế là xong
Hoahuyen
(*)
Rượu Càn Long Ngự Dịch được điều chế từ hơn 20 loại dược liệu quý hiếm của Trung Quốc: Đông trùng hạ thảo, thận hải cẩu, lộc biển, nhân sâm, tam thất, ... Một loại rượu bổ quý
Bài xướng
Thiếu nữ ngủ ngày
Muà hè hây hẩy gió nồm đông,
Thiếu nữ nằm chơi quá giấc nồng.
Lược trúc chải cài trên mái tóc,
Yếm đào trễ xuống dưới nương long.
Đôi gò Bồng đảo sương còn ngậm,
Một lạch Đào nguyên suối chửa thông.
Quân tử dùng dằng đi chẳng dứt,
Đi thì cũng dở, ở không xong.
Hồ Xuân Hương
418.
CÔNG ƠN CHA MẸ, THẦY CÔ
Uốn cây từ lúc nẩy mầm non
Rèn chữ o, a... nắn méo tròn
Nhân cách hình thành do giáo dục
Thầy Cô tất cả chỉ vì con
Tri thức mênh mông như biển cả
Lớn khôn thành đạt nhớ ơn thày
Sinh thành dưỡng dục công cha mẹ
Bệ phóng cho con sải cánh bay
Hoahuyen
(*)(**) Ngày 13-9-1958, Bác Hồ đến thăm và nói chuyện tại lớp học chính trị của các giáo viên cấp II, cấp III toàn miền Bắc. Người căn dặn: " Vì lợi ích mười năm thì phải trồng cây. Vì lợi ích trăm năm thì phải trồng người. Chúng ta phải đào tạo ra những công dân tốt và cán bộ tốt cho nước nhà. Nhân dân, Đảng, Chính phủ giao các nhiệm vụ đào tạo thế hệ tương lai cho các cô, các chú. Đó là một trách nhiệm nặng nề, nhưng rất vẻ vang. Mong mọi người phải cố gắng làm tròn nhiệm vụ. Tất cả giáo viên chớ nên cho học thế là đủ, mà phải tiếp tục học tập thêm để tiến bộ mãi".

VẦN THƠ DÂNG THẦY CÔ
Nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam 20.11
Uốn cây từ lúc cong... non
Hình thành nhân cách khi còn ngây thơ
Cô ươm hoài bão, ước mơ
Thày nâng đôi cánh từng giờ bay cao
Cho tri thức, vượt gian lao
Niềm tin, tâm, đức khát khao làm người
Mười năm chăm tốt cây tươi
Trăm năm mới có lớp người hồng chuyên (*)
Gia đình là chốn bình yên
Nhà trường mảnh đất gieo hiền tài cao
Môi trường xã hội thanh tao
Lung linh hương sắc xiết bao ân tình
Thày cô dạy dỗ hết mình
Cho em tô đẹp dáng hình nước non
Tim em tạc tượng vàng son
"Tôn sư trọng đạo" vuông tròn giấc mơ
Mái đầu nay đã bạc phơ
Trào dâng cảm xúc vần thơ dâng Thày
Nhớ lời Người dậy: trồng cây
Trăm năn lợi ích phải xây trồng người (**)
Hoahuyen (431)
17.11.2009

28.
ƠN THÀY CÔ
Chúc các Thầy, Cô
Nhân ngày nhà giáo 20/11
Tuổi thơ cắp sách tới trường
Dùng dằng kỷ niệm vẫn còn theo ta
Nhớ thời từng chữ ê, a
”O” tròn như quả trứng gà… nhà em
Chữ ”I” như thể que kem
Rắn toàn nước đá vẫn thèm mấy que
Mái đầu nắng đỏ tóc hoe
Suốt ngày lặn ngụp trên bè, dưới sông
Những ngày hè nghỉ… lông nhông
Trèo me, hái ổi tồng ngồng rong chơi
Nhớ thời đỏ xác phượng rơi
Sân trường ríu rít tiếng cười giòn tan
Câu thơ ai viết trên bàn ?
Chữ lồng tên khắc… gốc bàng còn đây
Bao năm đèn sách đêm ngày
Rèn tâm, trí, đức Cô thày bày cho
Nẩy mầm khao khát ước mơ
Niềm tin cháy bỏng từng giờ… bay cao
Công thành, danh thỏa khát khao
”Tôn sư trọng đạo” ai nào dám quên
Hoahuyen
Bài họa
410.
THÈM CŨNG CHỊU
Hớ hênh nom rõ cả hai... đồi
Thây lẩy bồng bềnh dụ dỗ tôi
Giần giật tâm hồn chưa muốn dứt
Lâng lâng thể xác chửa thèm thôi
Khi còn son trẻ vung thừa sức
Để lúc già nua tiếc đứt hơi
Giờ có cho không... ông cũng chịu
Mó may đôi chút gọi là chơi
Hoahuyen

Bai xuong
Gửi ông Lương Hữu Chí
Tạ ông Lương Chí ở trên đồi
Đã có lời mừng sách lẫn tôi
Bốn tập "Bóng chiều" sờ lộm cộm
Bảy mươi "mùa lá" ngó lôi thôi
Cao mèo bạn biếu đà tiêu hóa
Thơ thẩn cụ cho để xả hơi
Bóng xế đã vào hồi chập choạng
Văn vo có tí cũng mần chơi
Hồ Văn Thiện
17-10-2009

403.
NGHỀ CAO QUÝ
Hai nghề cao quý em ơi!
Lương y - Nhà giáo người đời đều mê
Cổ kim kính cẩn khen, chê
Nghề vì dân chúng tứ bề lo toan
Trồng người vất vả gian nan
Cứu nhân độ thế chứa chan ân tình
Cái nghề phải biết hy sinh
Không màng danh vọng, nhục vinh coi thường
Môi trường... hữu xạ... nhiên hương
Đối nhân xử thế yêu thương thật lòng
Uốn cây từ lúc non cong
Chữa người khỏi bệnh là lòng mừng vui
Hoahuyen
398. Thơ đố vui
LÀ CON GÌ NHỈ ?
Hung hăng khi đang đói
Dữ tợn lúc vồ.... người
No nê thường phởn chí
Nhe hàm răng ra cười
Nơi rừng xanh núi thẳm
Chuá tể cuả muôn loài
Vướng vào tờ... hôn thú
Là cụp cả hai tai
Xổng chuồng có vẻ oai
Đố là con gì nhỉ ?
Hoahuyen
Hoạ thơ Lương Thế Phiệt
395.
NẾU BỐ CÒN SAY
Bố ơi! đừng nhậu suốt đêm ngày
Be bét rượu chè… xỉn quắt quay
Quần áo lôi thôi như giẻ rách
Đầu bù tóc rối tựa bèo mây
Tương lai sẽ khổ khi không tỉnh
Hiện tại đang hèn bởi vẫn say
Nghèo rớt mồng tơi, thêm gánh nợ
Vợ con nheo nhóc, xác thân gày
hoahuyen
Bài xuớng
Mẹ
Mẹ đong năm tháng bước qua ngày
Nắng xối mưa gào với gió quay
Khi tính chắt chiu từng hạt nắng
Lúc lo gom nhặt những làn mây
Đầu làng chạng vạng cơn mê tỉnh
Cuối bãi chập chờn giấc ngủ say
Lầm lũi lưng còng run rẻ mạ
Cho con no đủ- mẹ hao gầy
luongthephiet
394.
KHIẾU “TẾU”
Em quả là người khếu "tiếu lâm"
Cười rung cả mắt có duyên ngầm
Gái trai đều thích vì yêu mến
Già trẻ manh nha... lắm dã tâm
Một lần đã gặp quên không nổi
Bốn biển năm châu chẳng lẽ nhầm ?
Quân tử tranh nhau đòi rắc thính(*)
Anh xa yếu vía ngóng âm thầm
Hoahuyen
(*) Cho cá bu quanh ngắm chơi
393.
TA ĐI TÌM TA
Mới hay nhan sắc do trời
Tính tình na nết do người rèn nên
Vĩ nhân để lại tuổi tên
Ngàn năm danh tiếng vang rền ngân xa
Kẻ thì chết hóa ra ma
Chưa khô dòng lệ hương hoa đã tàn
Long lanh hạt cát này vàng
Hạt kia đen trũi phũ phàng nhom nhem
Người thì chẳng muốn ngợi khen?
Kẻ thì khoan khoái bon chen với đời
Người thì mê mẩn rong chơi
Kẻ thì lăn lộn rối bời ăn thua
Người thì tham vọng làm vua ?
Kẻ muốn lên chùa đi quét lá đa ?
Còn ta mải miết tìm ta
Hữu danh vô thực là nhà… linh tinh(*)
Đối nhân chỉ có cái tình
Tri âm tri kỷ… nhục vinh coi thường
Vòng tay bè bạn muôn phương
Còn chăng vài chữ nhả hương cho đời
Ta là thế đấy… giàng ơi!
Hoahuyen
392.
SẮC HƯƠNG
DÙ NHẠT VẪN YÊU
Chênh chao vành nón nghiêng che
Nắng chan hòa nắng ấp e gợi tình
Mắt ngời khoe dáng eo xinh
Hiền nhân, quân tử rập rình ngó trông
Khôn thì kén vợ chợ đông
Ba quân dễ chọn ra chồng qúy yêu
Ngày lành sáp lại... chung niêu
Chung chăn, chung gối sớm chiều bên nhau
Yêu nhiều nước mắt dễ mau
Ghen tuông khôn khéo vừa đau... thì dừng
Ở đời đôi lúc xỉa xưng
Bát xô, đĩa lệch... cũng đừng âu lo
Đã yêu là hiến dâng cho
Khổ đau ráng chịu... nhằn nhò chi em !?
Năng rèn miệng cứng, môi mềm
Gối long, đầu bạc vẫn êm cửa nhà
Nắng mưa từng đã trải qua
Dù hương có nhạt, sắc nhòa vẫn yêu
Hoahuyen
05.11.2009

391.
ƯỚC MƠ GIẢN DỊ
Tuổi thơ tôi sống ở trên sông
Thèm nếp nhà tranh, bếp lửa nồng
Sáng đến trường làng cô giáo đợi
Chiều về tới ngõ, Mẹ già mong
Dưới giàn thiên lý môi e thẹn
Bên dậu mồng tơi má ửng hồng
Đến tuổi lên đường ra mặt trận
Xa nhau mòn mỏi vẫn phòng không ?
Hoahuyen
05.11.2009
390.
VŨ KHÚC GIAO MÙA
Lặng nghe xao xác hương chiều
Tiếng đêm se sắt vơi nhiều phải chi ?
Nhẹ nhàng rảo gót chân đi
Thấy thu lấp ló thương gì nhớ ai?
Thức lâu cả vú đêm dài
Lay hoay tình tự sớm mai sẫm màu
Nói lời xa tít đẩu đâu
Gió se giá lạnh vờn nhau kẽ lùa
Thôi thì ngọt nhạt chanh chua
Vu vơ gom lại thêu thùa ất ơ
Cô đơn nghĩ ngợi vẩn vơ
Cả đời rong duổi khù khờ lại qua
Cầm lòng chẳng đặng vỡ òa
Giọt thương, giọt nhớ nhạt nhòa ấp nhau
Gối chăn thảng thốt nhăn nhàu
Tàn đêm trăng xõa dìu nhau luân hồi
Kìa đông đã đến bên rồi
Rét run lẩy bẩy nắng trôi gió về
Rèm buông kín mít em che
Nhành trơ, nõn nhú thầm nghe túa lùa
Năm canh tiếng mõ nhẹ khua
Thu qua, đông tới te tua nỗi buồn
Sầu lòng chớ ướt mi tuôn
Khi nàng xuân đến u buồn tiêu tan
Hoahuyen
04.11.2009
Họa thơ Bẩy Thi
389.
ĐỈNH VUI
Vui về hớn hở đùa chen
Buồn bay náo loạn khô hoen ố ngầu.
Vơi đi, đi tất sầu đau
Trời cao biển rộng hay đâu... thế này
Ta mời nàng chén say đây
Vui cho thỏa sức tới ngày vàng khô?
Trâm anh sao lõa dám lồ
Đã qua kiếp nạn môi gồ giòn nong
Lênh đênh bèo dạt xuôi dòng
Đỏ lòe đuôi mép, mắt đong ướt sầu
Qua thời chớt nhả tay gầu
Tát trăng khuya muộn mấy chầu giăng em?
Tiểu nhân thường thích đua chen
Người quân tử kính kề bên nỏ sầu
Dẫu cho tuổi chớm bạc đầu
Buồm tung cánh gió tươi màu trùng khơi
Bên nàng ta chỉ vui thôi
Vần gieo ý thỏa cho Đời- Tình - Thơ!
Hoahuyen
388.
TÍCH CŨ CHUYỆN XƯA
( Tiên Dung - Chử Đồng Tử )
Tích cũ ngày xưa chuyện dưới trần
Có nàng công chúa cưới bần dân
Tiên Dung đang tắm quen giai chử(1)
Đồng tử cởi truồng gặp mỹ nhân
Duyên kết se duyên sung sướng đến
Phước gieo mầm phước khổ xa dần
Mới hay số phận do trời định
Đến cõi bồng lai cũng rất gần
Hoahuyen
04.11.2009
(1) Trai làng Chử Xá
***
Tương truyền Chử Đồng Tử sống cùng cha là Chử Cù Vân tại Chử Xá (huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên (có bản viết là Chử Vi Vân. Theo "Việt sử Giai Thọai" của Nguyễn Khắc Thuần - NXB Giáo dục).Chẳng may nhà cháy, mất hết của cải, hai cha con chỉ còn lại một chiếc khố phải thay nhau mà mặc. Lúc người cha lâm chung, ông gọi con lại bảo rằng hãy giữ chiếc khố lại cho bản thân. Thương cha nên Chử Đồng Tử liệm khố theo cha, mình thì chịu cảnh trần truồng khổ sở, kiếm sống bằng cách ban đêm câu cá, ban ngày dầm nửa người dưới nước, đến gần thuyền bán cá hoặc xin ăn.
Thời ấy vua Hùng Vương thứ ba có cô con gái tên là Tiên Dung đến tuổi cập kê mà vẫn chỉ thích ngao du sơn thủy, không chịu lấy chồng. Một hôm thuyền rồng của công chúa đến thăm vùng đó. Nghe tiếng chuông trống, đàn sáo lại thấy nghi trượng, người hầu tấp nập, Chử Đồng Tử hoảng sợ vội vùi mình vào cát lẩn tránh. Thuyền ghé vào bờ, Tiên Dung dạo chơi rồi sai người quây màn ở bụi lau để tắm, ngờ đâu đúng ngay chỗ của Chử Đồng Tử. Nước xối dần để lộ thân hình Chử Đồng Tử dưới cát. Tiên Dung kinh ngạc bèn hỏi han sự tình, nghĩ ngợi rồi xin được cùng nên duyên vợ chồng.
Vua Hùng nghe chuyện thì giận dữ vô cùng, không cho Tiên Dung về cung. Nàng biết ý nên cùng chồng mở chợ Hà Thám, đổi chác với dân gian. Buôn bán tấp nập,phồn thịnh, ai cũng kính thờ Tiên Dung-Chử Đồng Tử làm chúa (Theo "Việt sử Giai Thọai" của Nguyễn Khắc Thuần-NXB Giáo dục). Một hôm có người bày cho cách ra ngòai buôn bán nhiều lãi, Tiên Dung khuyên chồng nghe theo. Chử Đồng Tử bèn theo khách buôn đi khắp ngược xuôi. Một hôm qua ngọn núi giữa biển tên Quỳnh Tiên (có bản ghi là Quỳnh Vi - tham khảo "Việt sử Giai thọai" Chuyện kể Chử Đồng Tử) Đây là tên một ngọn núi chỉ có trong thần thọai),Chử Đồng Tử trèo lên am trên núi và gặp một đạo sĩ tên Phật Quang. Chử Đồng Tử bèn giao tiền cho khách buôn đi mua hàng, còn mình thì ở lại học phép thuật. Sau thuyền quay lại đón, Phật Quang tặng Chử Đồng Tử một cây gậy và một chiếc nón lá, dụ rằng đây là vật thần thông.
Về nhà, Chử Đồng Tử truyền mọi sự lại cho vợ. Tiên Dung giác ngộ bèn bỏ việc buôn bán, cùng chồng chu du tìm thầy học đạo. Một hôm tối trời, đã mệt mà không có hàng quán ven đường, hai vợ chồng dừng lại cắm gậy úp nón lên trên cùng nghỉ. Bỗng nửa đêm, chỗ đó nổi dậy thành quách, cung vàng điện ngọc sung túc, người hầu lính tráng la liệt. Sáng hôm sau, dân chúng quanh vùng kinh ngạc bèn dân hương hoa quả ngọt đến xin làm bầy tôi. Từ đấy chỗ đó phồn thịnh, sung túc như một nước riêng.
Nghe tin, vua Hùng cho là có ý tạo phản, vội xuất binh đi đánh. Quân nhà vua đến, mọi người xin ra chống cự nhưng Tiên Dung chỉ cười và từ chối không kháng cự cha mình. Trời tối, quân nhà vua đóng ở bãi Tự Nhiên cách đó một con sông. Đến nửa đêm bỗng nhiên bão to gió lớn nổi lên, thành trì, cung điện và cả bầy tôi của Tiên Dung-Chử Đồng Tử phút chốc bay lên trời.Chỗ nền đất cũ bỗng sụp xuống thành một cái đầm rất lớn.
Nhân dân cho đó là điều linh dị bèn lập miếu thờ, bốn mùa cúng tế, và gọi đầm đó là đầm Nhất Dạ Trạch (Đầm Một Đêm), bãi cát đó là Bãi Tự Nhiên hoặc Bãi Màn Trù và chợ đó là chợ Hà Thị.
Hoahuyen***

387.
GHÉ THĂM
LỤC BÁT MÀ SAY
Ghé thăm lục bát mà say
Chạm vần như thể ớt cay, cay sè
Lượn qua, lượn lại nhăm nhe
Con tim lọan nhịp ngo ngoe phập phồng
Biết nàng thơ "lục"… chưa chồng
Vào thăm chỉ "bát" xa trông lại về
Tần ngần chẳng dám a… ê
Quay đi thì tiếc tái tê u sầu
Long đong chìm nổi bể dâu
Đành liều cũng lục vài câu bát à
Hoahuyen
Một bài thơ tếu vui
385.
Đá bỗng gieo vần
Thiên nhiên sắp đặt mấy ai ngờ
Đá bỗng gieo vần nẩy ý thơ
Giây phút thăng hoa giần giật đến
Nôn nao cảm xúc sóng xô bờ
Núi non uyên bác tài xiên xỏ
"Chớp"(*) thế hiên ngang... cảnh ỡm ờ
Dám hỏi ai nhìn không nổi hứng ?
Này em đừng ngắm… tối hay mơ
Hoahuyen
02.11.2009
(*)Đây là bức hình do Lão hâm ( PCT ) chụp trong chuyến cùng cả gia đình hành hương
ngao du “Đảo Kê Gà thuộc xã Tân Thành, huyện Hàm Thuận Nam, tỉnh Bình Thuận”
Mời xem thêm bài của anh PCT ở đây
386.
HÃY MAU TỈNH NGỘ
Khi thông tin một phiá
Nghe và nói xuôi chiều
Như ếch ngồi đáy giếng
Lại cứ ngỡ mình siêu
Xếp huênh hoang vỗ ngực
Rằng ta hiểu biết nhiều
Vung tay năm ngón chỉ
Làm như vượn, như hươu
Thế giới luôn biến động
Ngu dốt dễ… làm liều
Tư duy không thay đổi
Rồi có ngày cũng tiêu
Hoahuyen

Hình chỉ mang tính minh họa
671.
Hội ngộ tri âm
Một buổi nhâm nhi, nói chuyện đời
Nỗi niềm chia sẻ mãi không vơi
Thơ văn, thế sự, tinh thần sống
Con cái, bạn bầu, kiểu cách chơi
Triết lý nhân sinh... xoay số phận
Giản đơn quy luật... lựa thiên thời
Lắng nghe sàng lọc bao điều lạ
Đến phút chia tay chẳng muốn rời
Hoahuyen
01.11.2009
(*) Kỷ niệm lần gặp gỡ anh PCT với anh em hội blogers Saigon trưa 31.10.2009 và một buổi chiều đầy ấn tượng khi chỉ còn 3 anh em (Lãohâm uyên bác, Ts Hoàng Kim "người tốt một cách cổ điển còn sót lại" và Hoahuyen lãng tử) tâm tình cho đến 7 giờ 30 trước khi lãohâm đến giờ phải bay ra hanoi...
671.
Hội ngộ tri âm
Một buổi nhâm nhi, nói chuyện đời
Nỗi niềm chia sẻ mãi không vơi
Thơ văn, thế sự, tinh thần sống
Con cái, bạn bầu, kiểu cách chơi
Triết lý nhân sinh... xoay số phận
Giản đơn quy luật... lựa thiên thời
Lắng nghe sàng lọc bao điều lạ
Đến phút chia tay chẳng muốn rời
Hoahuyen
01.11.2009
Một số hình ảnh gặp anh Phan Chí Thắng tại Sài gòn

Chai rượu ngoại - Món quà mang từ Mỹ về của Anh PCT

Say blogs

Hoahuyen - lolemdatvo - Laoham - NguyenHung - Phuthuygaodua - Ts Hoàng Kim - Cúi xuống bầu trời NQT

Hoahuyen - Laoham PCT - Ts Hoàng Kim - Kim Thanh PTGD - Minh Đan


Khủng Long TH - Laoham PCT

Bức ảnh chụp lần thăm gia đình anh Hoàng Kim
Mời các bạn xem bài : " Đã mến yêu nhau chẳng muốn rời "
Thể thơ đường luật

671.
Hội ngộ tri âm
Một buổi nhâm nhi, nói chuyện đời
Nỗi niềm chia sẻ mãi không vơi
Thơ văn, thế sự, tinh thần sống
Con cái, bạn bầu, kiểu cách chơi
Triết lý nhân sinh... xoay số phận
Giản đơn quy luật... lựa thiên thời
Lắng nghe sàng lọc bao điều lạ
Đến phút chia tay chẳng muốn rời
Hoahuyen
01.11.2009
(*) Kỷ niệm lần gặp gỡ anh PCT với anh em hội blogers Saigon trưa 31.10.2009 và một buổi chiều đầy ấn tượng khi chỉ còn 3 anh em (Lãohâm uyên bác, Ts Hoàng Kim "người tốt một cách cổ điển còn sót lại" và Hoahuyen lãng tử) tâm tình cho đến 7 giờ 30 trước khi lãohâm đến giờ phải bay ra hanoi...