Tổng số bài viết: 56
Sắp xếp theo: Hiển thị:
cho trọn được ước mơ đầy rồi con còn kịp nhớ tuổi thầy nữa không...
Thứ sáu, 20/11/2009 - 10:05:am
Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này

LỜI RU CỦA THẦY
Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha
Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!
Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm
Như ru ánh lửa trong hồn
Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn ước mơ đầy của em.
Mẹ ru em ngủ tròn đêm
Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm
Từ trong vòm mát ngôi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
(Con đường thầy ngỡ đôi khi
Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)
Hẳn là thầy cũng già thôi
Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình
(Đoàn Vị Thượng)
Một bài thơ có mấy câu mình thích, đem để ở đây.
----------------------------------------
- Một chút gì đó nhớ những ngày làm báo tường, nhớ lúc thơ thẩn ráp vần khi cong đít đạp xe trên đường làng, nhớ lúc nằm bò ra sàn gác nhà thằng bạn mà nắn nót chép bài thơ vào báo tường của lớp, nhớ lúc hớt hơ hớt hải cắm nguyên chiếc xe đạp xuống vũng sình to giữa lộ và nhếch nhác đến nhà thầy với một chân có dép một chân không...
- Một chút gì đó nhớ những đêm văn nghệ, nhớ lúc múa lúc hát lúc vỗ tay...
- Một chút gì đó nhớ những gốc cây cao to trong sân trường thoáng mát như công viên...
- Một chút gì đó nhớ cái góc lớp với một đám sinh viên lố nhố nam lố nhố nữ đang chen chúc nhau tranh chỗ đứng bên thầy để chụp hình trước cái bảng đen mang dòng chữ CHÚC MỪNG CHÚNG EM 
...
- Nhiều nhiều nhớ những gương mặt, những hình dung, những dáng người, những giọng nói, những tính cách... đã đi qua tôi, mà không tôi đi qua họ thì đúng hơn. ... Nhiều nhiều buồn.
Một cái chạm khẽ cho một ngày đánh thức cảm giác ray rứt...
Tôi thấy mình vẫn chỉ gọi "Thầy ơi"... bằng niềm tin :( Thật tệ!
