sông trăng chưa cập nhật Blog nổi bật
Tổng số bài viết: 8
Sắp xếp theo: Hiển thị:
Thứ sáu, 20/11/2009 - 11:54:am

Khi ta ngước lên bầu trời ta ước mình là ngôi sao nhỏ, nhưng khi là ngôi sao ,lại ước mình là mặt trăng... Vì trăng là duy nhất còn sao thì hàng .triệu triệu lấp lánh trên bầu trời bao la vô tận...
Nhưng lúc đã là trăng, ta lại không cam chịu sự lạnh lẽo, cô đơn và lẻ loi . Vậy là ta muốn là mặt trời để ngày nào cũng được xuất hiện, ngày nào cũng chói sáng và nhiều người phải chiêm ngưỡng.
Nhưng cũng chính hàng ta nhận ra dường như ta đang thêu đốt mình bằng sức nóng của ánh mặt trời. và muốn trở thành đám mây bình thãn trôi giữa trời đất. mênh mông
Ngày cũng được, đêm cũng xong ... miễn sao được tồn tại an lành một mình ta. Nhưng đâu phải những gì ta muốn đều được toại nguyện, và dù áng mây có bình yên một mình, lững lờ giữa bầu trời rộng lớn thì vẫn không thoát khỏi quy luật tự nhiên: "Có lúc mặt trời sẽ hóa nó thành mưa, rơi xuống đất và... trở về với cát bụi".
Chính lúc trở thành giọt nước rơi xuống, thấm sâu vào đất, lan tỏa, chảy thành dòng, trôi về biển cả... rồi lại bốc hơi... trở về với đất, theo chu kỳ tuần hoàn và cuộc sống như vậy là công bằng, không phải chỉ là những điều ta ước muốn mà chính do bàn tay Thượng Đế sắp đặt.
.... Dòng đời mãi miết trôi , lặng lẽ ,ngày hôm nay sẽ trở thành quá khứ , ngày mai sẽ là tương lai gần nhất ,dù muốn hay không mỗi chúng ta dường như bị cuốn hút vào bánh xe thời gian cứ trôi vun vút về phía trước không ngừng nghỉ.
Vội vã , hối hả , tất bật chạy đua với bao nhiêu là thử thách , công việc ,stress , ... nhưng nếu có sự tự tin , nghị lực lẫn ý chí mạnh mẽ ,chúng ta sẽ hoà nhịp vào cuộc sống và chấp nhận mọi thách đố đưa tới .
-st-
Thứ sáu, 20/11/2009 - 11:50:am
kd
... Chốn bình yên của mình ? Mình cảm thấy chưa thực sự có được một bờ vai đủ rộng và tin cậy để cảm thấy bình yên khi tựa đầu vào . Chốn bình yên của tôi là tự do được thả hồn theo giai điệu của những bản nhạc ưa thích .với bao giai điệu ngọt ngào ,sâu lắng
Bình yên là khi được hoà mình cùng thiên nhiên , ngắm nhìn vẻ đẹp của cảnh vật , hoa lá mà như thấy lòng mình thật thư thái . Bình yên là khi được trải lòng trước biển , dạo chơi bằng đôi chân trần trên bãi cát mịn để cảm nhận được sự êm ái của cát , dịu dàng ve vuốt của sóng và lắng nghe tiếng lòng mình .
Bình yên là ta có một mái ấm để trở về , bình yên là ta biết ta còn cần cho một ai đó và ở đâu đó có một người vẫn luôn lo lắng dõi theo từng bước ta đi .Bình yên là được trở về trong vòng tay yêu thương của mẹ và được sống bên cạnh những người thân yêu .
Với tôi , bình yên là một cái gì đó thật nhẹ nhàng và sâu lắng .Tôi không thích những gì quá ồn ào và cuồng nhiệt .
Mỗi người đều tự tìm cho mình một chốn bình yên để nương náu mỗi khi cảm thấy mệt mỏi . Cuộc đời sẽ ra sao nếu không có được một chốn bình yên cho riêng mình để làm điểm tựa mà bước tiép!

-st-
SÀI GÒN ÁO TRẮNG ...NẮNG SÂN TRƯỜNG
Thứ sáu, 13/11/2009 - 06:46:am
![]()
Một Chút Sài Gòn Trong Thơ Nguyên Sa
Nguyễn Mạnh Trinh
Nguyên Sa là một nhà thơ của tình yêu. Điều đó hẳn nhiên. Hơn thế nữa ông là người mang những địa danh như Paris, Sài Gòn, thành thánh địa của thi ca. Với ông, những thành phố ấy đã mang tất cả tính chất lãng mạn thơ mộng của một thời yêu đương trẻ trung, của tuổi tác không bao giờ già và tuổi thanh xuân mãi mãi.
Khi trả lời một câu phỏng vấn, Nhà thơ đã nói về thành phố ấy, thành phố của một thời yêu đương, thành phố của tràn đầy kỷ niệm:
"... Thực sự đời sống lúc ấy thật đẹp. Thành phố Sài Gòn không có xe hơi nhiều, loại xe hơi như 2CV là đẹp là chiến rồi. Tôi đi dạy học bằng xe đạp, 6 tháng sau khi trở về nước tôi mua được chiếc xe gắn máy hiệu Capri. Một hôm trời mưa to tôi đi ngang qua bưu điện ở đường Hai Bà Trưng, tôi trú mưa leo lên cửa sổ đứng. Cửa sổ cao lắm không có chắn, hồi trẻ tôi còn khỏe nên nhảy vọt lên được và đứng ngắm cảnh vật thật thú vị. Hoặc khi trời mưa xe gắn máy bị chết máy, tôi đẩy xe thật nhanh để nổ máy rồi vọt đi, những kỷ niệm nhỏ ấy làm tôi vẫn nhớ Sài Gòn.
![]()
Cuộc đời lúc ấy thật đẹp đối với một người từ hải ngoại về. Tôi nhìn mọi sự việc rất lạc quan vì cuộc sống không có gì gay go. Buổi sau giờ học, lúc ra chơi, tôi ra sân đá bóng với học trò và bị cụ hiệu trưởng trường Chu văn An Vũ Ngô Xán gọi lên cảnh cáo. Giờ chơi phải ngồi trong phòng giáo sư không được ra sân đá bóng "lung tung beng" như thế. Tôi ăn thịt bò khô ở ngoài sân trường, rất khoái nhưng cũng bị cảnh cáo. Tôi sống một cuộc sống tự do như thế, học trò rất thích nhưng bị phê bình là đi quá khoảng cách cần thiết giữa học trò và thầy giáo, như khoảng cách cần thiết giữa sĩ quan và hạ sĩ quan. Nhà trường cũng quan niệm y hệt như quân đội, phải có sự phân biệt đâu ra đó mới dễ chỉ huy, nhưng tôi thì không quen như thế và thích sống hòa mình vô tư như vậy...".
Viết về Sài Gòn, Nguyên Sa đã có những câu thơ mà người đọc đã cảm qua ngôn ngữ những xúc động tuyệt vời của một người thật nhiều mơ mộng:
"Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng.
Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
Bày vội vã vào trong hồn mở cửa..."
Bài thơ ấy đã được Ngô Thụy Miên tháp cánh âm nhạc để thành một tình khúc để đời. Từ nhạc, từ lời, là tha thiết kỷ niệm, là mở rộng ra những phương trời lãng mạn của những người thèm khát bước phiêu du. Cũng là nắng, cũng là mưa của một thành phố miền nhiệt đới, nhưng sao trong những hạt mưa ấy, những sợi nắng kia, biết bao nhiêu là hồi tưởng về kỷ niệm chẳng thể nào quên của một đời người.
Thành phố ấy, không gian ấy, phong cảnh ấy, có phải là "cần thiết" cho những cặp tình nhân. Có những câu hỏi, trong bâng khuâng. Có những giả sử, đặt để ra như một bồi hồi. Những người yêu nhau, thường có khi hỏi nhau những câu hơi lẩn thẩn, nhưng là cái lẩn thẩn đáng yêu:
![]()
"Không có anh lấy ai đưa em đi học về.
Lấy ai viết thư cho anh mang vào lớp học
Ai lau mắt cho em ngồi khóc
Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa
Những lúc em cười trong đêm khuya
Lấy ai nhìn những đường răng em trắng
Đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh
Lúc sương mù ai thở để sương tan
Ai cầm tay cho đỏ má hồng em
Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc..."
Hỏi, để như một gợi ý. Hỏi, nhưng không chờ đợi sự trả lời. Hỏi, để thấy người tình cần thiết biết là bao nhiêu trong cuộc sống hôm nay. Làm sứ giả của tình yêu, Nguyên Sa đã mang vào thi ca hàng ngàn câu hỏi. Như, trong một bài thơ khác "Mùa xuân này buồn lắm em ơi!":
"anh cần gì hoa thơm và chim cười trong lá biếc
cũng chẳng cần cỏ thêu xanh cánh đồng xa biền biệt
nhưng làm sao không có bóng hai người đè lên cỏ úa
để anh nghe em cười mà thấy cả mùa xuân
kàm sao chỉ có một mình anh
vừa đạp xe vừa ngâm thơ (mà đường vẫn dài)
ngửa mặt lên cao trời xanh biêng biếc
làm sao em không ngó xuống linh hồn?...
sao mùa xuân mà chẳng có mưa bay
chẳng co 1người đi bên cạnh cầm tay
anh chẳng được hôn lên trán ái tình
và nói năng những lời vô nghĩa..."
Có một bài thơ, chữ nghĩa như xôn xao những xúc cảm, Sài Gòn được nhắc đến với tất cả nét tuyệt vời thơ mộng. "Tám phố Sài Gòn ". Tại sao tám phố? mà không là con số nào khác, như 10 hay 36 chẳng hạn? Hay là bởi bài thơ có tám đoạn như thủ đô Sài Gòn có tám phố? Bài thơ ấy mà theo nhiều người là một bài thơ xuất sắc nhất của thành phố, của những cô gái điệu đàng, của những giờ thư viện nhìn nhau, của tối đi học về khuya dưới bóng trăng, của "mai gọi nhau bằng cưng nồng nàn, trẻ trung".
"Sài Gòn đi rất chậm buổi chiều
cánh tay tà áo sát vòng eo
có nghe đôi mắt vòng quanh áo
năm ngón thơ buồn đứng ngó theo
Sài Gòn phóng solex rất nhanh
Đôi tay hoàng yến ngủ trong gants
Có nghe hơi thở cài vương miện
Lên tóc đen mềm nhung rất nhung
Sài Gòn ngồi thư viện rất nghiêm
Tờ hoa trang sách cũng nằm im
Đầu thư và cuối cùng trang giấy
Những chữ y dài trông rất ngoan
Sài Gòn tối đi học một mình
Cột đèn theo gót bóng lung linh
Mặt trăng theo ánh đèn trăng sáng
Đôi mắt trông vời theo ánh trăng
Sài Gòn cười đôi môi rất tròn
Vòng cung mầu đỏ nét thu cong
Cầu vồng bắt giữa mưa và nắng
Hay đã đưa dần sang nhớ mong
Sài Gòn gối đầu trên cánh tay
Những năm mười sáu mắt nhìn mây
Chiếc tay tròn ánh trăng mười bốn
Tiếng nhạc đang về dang cánh bay
Sài Gòn nắng hay Sài Gòn mưa
Thứ bẩy Sài Gòn đi Bonard
Guốc cao gót nhỏ mây vào gót
Aùo lụa trăng mềm bay xuống thơ
Sài Gòn mai gọi nhau bằng cưng
Vành môi nghiêng cánh xuống phân vân
Lưng trời không co 1bày chim én
Thành phố đi về cũng đã xuân".
Nhà văn Tạ Tỵ, trong tác phẩm phê bình văn học "Mười Khuôn Mặt Văn Nghệ" đã có những nhận định khá chính xác về thi ca của Nguyên Sa như sau:
"... Trong thơ Nguyên Sa người đọc ít tìm thấy sự bi thảm quá đỗi. Nỗi đau của Nguyên Sa đã biến thành cái đẹp, do đó, chả cứ gì cái chết mà ngay cả cuộc chiến đã từ mấy chục năm với dung nhan của đổ vỡ, chia lìa, với từng ngón hoài nghi đang len lách, phá hoại, hủy diệt nếp suy tư, đạo hạnh ở mỗi con người, chẳng hề làm thi sĩ bận tâm. Nếu có một dòng thơ nào phải nhắc đến chiến tranh, Nguyên Sa cố cho nó lướt nhanh và mờ đi ở giữa những hình ảnh và ý nghĩ dạt dào nóng bỏng môi hôn, Nguyên Sa đã sống ngoài cuộc sống và đặt thi ca vào đúng vị trí của nó trong môi trường vĩnh cửu...
![]()
Ngôn ngữ tình yêu trong thơ Nguyên Sa chẳng riêng có những Kiều,những Thu,những Loan, những Đạm, đã cho thi ca trời xanh và những nụ cười "thơm mùi tội lỗi", ngôn ngữ ấy cũng chẳng phải để làm vui cho một "giải trí trường" mà đích thực "để dâng người lấy nửa dòng nước ngọt" cũng như thi sĩ "đến đây không ai mời". Đi cũng đừng ai giữ. Nếu có tạc tượng bằng đá trắng đồng đen, cũng đừng bày ở sân trường Đại Học, đừng bày ở Công trường, xin nhớ để giùm ở một góc Công viên. Để những đêm khuya (rất khuya) thi sĩ có thể nhìn mặt trăng soi gương và ngắm những người yêu nhau tình tự.."
-st-
Thứ ba, 20/10/2009 - 05:19:am
|
|
Nổi niềm của ai đó sao nghe rất giống tâm sự của một người mà tôi đã thoáng nghe qua...
Trót sinh ra làm kiếp con người thì ai cũng hứng chịu những ngày mưa nắng, những đêm giống tố, nhưng cũng có đôi khi tận hưởng những phút giây êm đềm hạnh phúc. Tôi và em cũng thế, cũng là những phần tử nhỏ nhoi trong khoảng trống bao la hay nói đúng hơn là những hạt bụi vô hình nằm trong sa mạc và tình yêu đã mang mình đến gần với nhau. Tình đầu của những ngày đầu như dòng nước nhẹ nhàng trôi êm qua cầu em và tôi không ai để ý gì đến lòng sông cạn hay sâu. Theo ngày tháng đi về mưa nắng có lúc sông tràn đầy và cũng có khi sông cạn khô cũng chẳng khác nào cuộc tình em với tôi lúc yêu thương lai láng, khi hờn giận héo hon. Tình yêu người đời nói rất nhiều dẩu biết là khổ đau rất nhiều dẩu biết là sẽ mất dẩu biết là vấn vương, tiếc nuối khi không còn nhưng thử hỏi trong ai chúng ta đã chối từ tình yêu chưa??? Riêng em thì tôi không biết nhưng với chính mình thì tôi chưa một lần nói không với tình yêu. Đến với nhau bằng tình yêu chân thành thì trong tim của những mổi người đều có nhau dù ít hay nhiều Đến với đi đó cũng chỉ là qui luật của tình yêu bởi anh và em cũng chỉ là cát bụi mổi khi có cơn gió nhẹ thổi qua có thể mang anh và em đi xa và rơi gần những hạt bụi khác. Cứ thế trải qua bao nhiêu giông tố đi qua bao nhiêu cuộc tình nhưng có một điều mình chẳng hề quên nhau. Tình yêu ví như một cái vòng tròn lẩn quẩn mà mình cứ rượt đuổi nhau hoài, mệt mỏi rồi quị ngã .....chia tay Nhưng dù sao cũng xin một lần cám ơn tình yêu cám ơn tất cả những gì em cho tôi. Dù rằng mình còn yêu hay không còn yêu cũng xin chúc cho nhau hạnh phúc trọn vẹn PS: Những gì đi qua trong đời tôi tôi sẽ không bao giờ lãng quên |
Chủ nhật, 18/10/2009 - 07:29:pm
Tình Sầu
Sáng nay chị lên nét
Thấy em rao nỗi sầu
Đem tình buồn rao bán
Chị nghe lòng rưng đau
Chị cũng có sầu riêng
Một nỗi sầu không tên
Từng sầu riêng chất chứa
Oằn lên bờ vai xinh
Vai chị gầy guộc nhỏ
Nặng trĩu gánh ân tình
Nợ đời không trả nổi
Nên đời càng chuân chuyên
Gánh sầu em còn nhẹ
Bởi tuổi em còn mơ
Gánh sầu chị trĩu nặng
Chất ngất một trời thơ
Em đem sầu đi bán
Chị đem sầu đi rao
Sầu đời ta cùng bán
Sao chẳng ai ghé vào?
Sầu đời em tôi đấy
Sầu đời tôi còn đây
Hai nỗi sầu trang trải
Xin người đời mua vay!!!...
Nguyễn Thị Tê Hát ..
Thứ năm, 24/09/2009 - 09:14:pm
Lâu lắm rồi không viết blog, cũng không ghé thăm ai , đôi lúc nhìn lại mình tệ quá chăng ???
Không ghé thăm không hẵn là không nhớ , không viết 1 lời không hẵn là đã quên , không nhắn nhủ không có nghĩa là không muốn nói ... ghé thăm chỉ để lại nụ cười , 1 nụ cười cho tình thân ái....
Nhớ thắt lòng , thương thật dạ, yêu thật nhiều ....
Nhớ chị , em nơi xa tít , vẫn nghỉ nhớ đến nhau ...
Nhớ bạn bè lâu lâu ghé đến
Nhớ các em với tình yêu thương chất ngất
Nhớ các chị với tình cảm dạt dào
Nhớ bạn bè thân , sơ ...với những lời thăm hỏi thật lòng

Cuộc sống cứ xoay vòng theo chuyện cơm , áo , gạo , tiền
Cuộc sống cứ như cơn lốc xoáy
Cuộc sống xứ người vô hình chung đẩy ta vào nơi cô độc..
Muốn nói thật nhiều, muốn viết thật nhiều
Nhưng ....
Có nói gì đi chăng nữa cũng không chuyên chở hết những tâm tư , tình cảm....
Có viết thật nhiều cũng không trang trải hết nổi khắc khoải nhớ thương ....
"Sống trên đời sống , cần có 1 tấm lòng ..."
Đúng, cần 1 tấm lòng bao dung , 1 tấm lòng nhân ái, 1 tấm lòng vị tha, 1 tấm lòng yêu thương ...
Thế là đủ vui trọn kiếp này, đủ ý nghĩa cho cuộc sống mà ta đã qua đi 1/2 đoạn đường....
Hảy vui lên bạn nhé, hảy cùng tôi ca vang bài ca thân ái
Hảy cố xua đi những muộn phiền ,
Hảy quên đi những quá khứ không hay
Hảy sống cho trọn tình yêu thương bè bạn...
Yêu lắm các bạn tôi ........
Thứ hai, 31/08/2009 - 11:52:am
:::Lê Đình Viễn Lan:::

… Rất Thật
Lòng thương yêu còn đầy.
Riêng niềm tin đã mất.
Cách xa trong tâm hồn.
Nghĩa là xa… rất thật.
Một lần thôi cho xong.
Chút tình xưa đèo bòng.
Một lần thôi cho qua
Quãng đời thơ hoa mộng.
Đừng buồn nhau làm chi
Đường đời riêng gắng đi.
Đắng cay này lần cuối.
Chia nhau giờ biệt lỵ
Xa cho tình còn gần.
Hơn gần mà tình xa.
Ta với người đâu thể.
Dối lòng không xót xa…
Thứ hai, 17/08/2009 - 10:53:am
Nhớ SaiGon , một nữa đời ở đó
Bao yêu thương xin giử mãi bên mình .......
Thụy ơi !
Trời đang mưa nè anh , mưa làm nhớ kỷ niệm xưa ghê anh ạ..........
Chắc hẳn anh vẫn nhớ đám bạn bè ngày củ , nhớ Lãm , nhớ Ân , nhớ Hon , nhớ Thục Đoan , nhớ Khánh , và còn em nữa phải không ?Con bé mà các anh vẩn bảo là ngông , bướng , bất cần , ...nhưng lại được các anh cưng nhất đám ... mấy chục năm rồi , mình vẫn chưa gặp nhau , em nghỉ khi mình gặp lại ,chắc tóc đã bạc màu ,vai đả oằn thêm dấu vết thời gian ...
Cái gì không bao giờ trở về với ta nữa , thì đó chính là những kỷ niệm ngọt ngào , đáng nhớ nhất trong đời , những Vương Cung Thánh Đường , là Thảo Cầm Viên , là con đường có lá me bay với những "hàng cây thắp nến lên hai hàng "...,là con đường Trương Định vắng lặng mỗi trưa, là Tú Xương yên lành mỗi chiều ...là Bà Huyện Thanh Quan đáng yêu một thửơ....
Những buổi chiều thả rong trên phố SG , trên con đường Duy Tân "cây dài bóng mát ..."để lòng mình nhẹ tênh và nghe chút gì bình lặng , gần gủi
đâu đây vọng về một chuổi ngày thơ......
Saigon là nơi ghi dấu kỷ niệm của hai mùa mưa nắng, là những kỷ niệm đã đọng lại trong ta một vùng trời hạnh phúc và tích lủy trong ta ..để ngủ yên hình ảnh riêng tư khó quên trong đời chúng ta anh nhỉ ?...Và ngày đó đã đong đầy giữa mây trời lảng đảng để hòai niệm trong bồi hồi quay quắt với những giọt thương yêu thầm lặng đầu đời không dể có...
Em đang mãi mê đơn độc trên sân ga nuối tiếc để đắm đuối , ngẩn ngơ nhìn những chuyến tàu kỷ niệm đi qua trong ký ức lặng thinh ...
"Khi bạn hát về một bài tình ca , nghĩa là bạn đang muốn hát về cuộc tình của bạn .Hảy hát đi đừng e ngại , dù cuộc tình đó có hạnh phúc hay dang dở thì cũng là 1 phần máu thịt của bạn rồi ...." (Trịnh Công Sơn )
Vâng, em đã và đang hát về những dấu ấn kỷ niệm dể thương khó phai mờ về SaiGon , về kỷ niệm của 1 thời gắn bó ... dẩu biết rằng có ngỏanh lại thì chỉ còn trong nổi nhớ và muộn màng 1 thóang ân tình , giửa mênh mông cách xa của những người trong cuộc...
"Có những quá khứ êm đềm ,khiến người ta phải bỏ cả đời để tưởng nhớ ......"... Phải không anh ?

