Blog
Các bài viết thuộc thể loại "Tâm sự"

Tổng số bài viết: 8

Sắp xếp theo: Hiển thị:

không đề

Thứ sáu, 20/11/2009 - 11:54:am



Khi ta ngước lên bầu trời ta ước mình là ngôi sao nhỏ, nhưng khi là ngôi sao ,lại ước mình là mặt trăng... Vì trăng là duy nhất còn sao thì hàng .triệu triệu lấp lánh trên bầu trời bao la vô tận...
Nhưng lúc đã là trăng, ta lại không cam chịu sự lạnh lẽo, cô đơn và lẻ loi . Vậy là ta muốn là mặt trời để ngày nào cũng được xuất hiện, ngày nào cũng chói sáng và nhiều người phải chiêm ngưỡng.

Nhưng cũng chính hàng ta nhận ra dường như ta đang thêu đốt mình bằng sức nóng của ánh mặt trời. và muốn trở thành đám mây bình thãn trôi giữa trời đất. mênh mông
Ngày cũng được, đêm cũng xong ... miễn sao được tồn tại an lành một mình ta. Nhưng đâu phải những gì ta muốn đều được toại nguyện, và dù áng mây có bình yên một mình, lững lờ giữa bầu trời rộng lớn thì vẫn không thoát khỏi quy luật tự nhiên: "Có lúc mặt trời sẽ hóa nó thành mưa, rơi xuống đất và... trở về với cát bụi".

Chính lúc trở thành giọt nước rơi xuống, thấm sâu vào đất, lan tỏa, chảy thành dòng, trôi về biển cả... rồi lại bốc hơi... trở về với đất, theo chu kỳ tuần hoàn và cuộc sống như vậy là công bằng, không phải chỉ là những điều ta ước muốn mà chính do bàn tay Thượng Đế sắp đặt.

.... Dòng đời mãi miết trôi , lặng lẽ ,ngày hôm nay sẽ trở thành quá khứ , ngày mai sẽ là tương lai gần nhất ,dù muốn hay không mỗi chúng ta dường như bị cuốn hút vào bánh xe thời gian cứ trôi vun vút về phía trước không ngừng nghỉ.
Vội vã , hối hả , tất bật chạy đua với bao nhiêu là thử thách , công việc ,stress , ... nhưng nếu có sự tự tin , nghị lực lẫn ý chí mạnh mẽ ,chúng ta sẽ hoà nhịp vào cuộc sống và chấp nhận mọi thách đố đưa tới .

-st-

 

bình yên

Thứ sáu, 20/11/2009 - 11:50:am

kd
...
Chốn bình yên của mình ? Mình cảm thấy chưa thực sự có được một bờ vai đủ rộng và tin cậy để cảm thấy bình yên khi tựa đầu vào . Chốn bình yên của tôi là tự do được thả hồn theo giai điệu của những bản nhạc ưa thích .với bao giai điệu ngọt ngào ,sâu lắng
Bình yên là khi được hoà mình cùng thiên nhiên , ngắm nhìn vẻ đẹp của cảnh vật , hoa lá mà như thấy lòng mình thật thư thái . Bình yên là khi được trải lòng trước biển , dạo chơi bằng đôi chân trần trên bãi cát mịn để cảm nhận được sự êm ái của cát , dịu dàng ve vuốt của sóng và lắng nghe tiếng lòng mình .

Bình yên là ta có một mái ấm để trở về , bình yên là ta biết ta còn cần cho một ai đó và ở đâu đó có một người vẫn luôn lo lắng dõi theo từng bước ta đi .Bình yên là được trở về trong vòng tay yêu thương của mẹ và được sống bên cạnh những người thân yêu .

Với tôi , bình yên là một cái gì đó thật nhẹ nhàng và sâu lắng .Tôi không thích những gì quá ồn ào và cuồng nhiệt .
Mỗi người đều tự tìm cho mình một chốn bình yên để nương náu mỗi khi cảm thấy mệt mỏi . Cuộc đời sẽ ra sao nếu không có được một chốn bình yên cho riêng mình để làm điểm tựa mà bước tiép!

-st-

 

SÀI GÒN ÁO TRẮNG ...NẮNG SÂN TRƯỜNG

Thứ sáu, 13/11/2009 - 06:46:am

Sài Gòn áo trắng ...nắng sân trường.

 

viết cho người......

Thứ ba, 20/10/2009 - 05:19:am

 
 
 
 
 
Nổi niềm của ai đó sao nghe rất giống tâm sự của một người mà tôi đã thoáng nghe qua...

Trót sinh ra làm kiếp con người thì ai cũng hứng chịu những ngày mưa nắng, những
đêm giống tố, nhưng cũng có đôi khi tận hưởng những phút giây êm đềm hạnh phúc.
Tôi và em cũng thế, cũng là những phần tử nhỏ nhoi trong khoảng trống bao la hay nói
đúng hơn là những hạt bụi vô hình nằm trong sa mạc và tình yêu đã mang mình đến gần với nhau.
Tình đầu của những ngày đầu như dòng nước nhẹ nhàng trôi êm qua cầu em và tôi không ai để ý gì
đến lòng sông cạn hay sâu. Theo ngày tháng đi về mưa nắng có lúc sông tràn đầy và cũng có khi sông cạn khô
cũng chẳng khác nào cuộc tình em với tôi lúc yêu thương lai láng, khi hờn giận héo hon.
Tình yêu người đời nói rất nhiều dẩu biết là khổ đau rất nhiều dẩu biết là sẽ mất dẩu biết là vấn
vương, tiếc nuối khi không còn nhưng thử hỏi trong ai chúng ta đã chối từ tình yêu chưa???
Riêng em thì tôi không biết nhưng với chính mình thì tôi chưa một lần nói không với tình yêu.
Đến với nhau bằng tình yêu chân thành thì trong tim của những mổi người đều có nhau dù ít hay nhiều
Đến với đi đó cũng chỉ là qui luật của tình yêu bởi anh và em cũng chỉ là cát bụi mổi khi có cơn gió nhẹ
thổi qua có thể mang anh và em đi xa và rơi gần những hạt bụi khác. Cứ thế trải qua bao nhiêu giông tố
đi qua bao nhiêu cuộc tình nhưng có một điều mình chẳng hề quên nhau.
Tình yêu ví như một cái vòng tròn lẩn quẩn mà mình cứ rượt đuổi nhau hoài, mệt mỏi rồi quị ngã .....chia tay
Nhưng dù sao cũng xin một lần cám ơn tình yêu cám ơn tất cả những gì em cho tôi.
Dù rằng mình còn yêu hay không còn yêu cũng xin chúc cho nhau hạnh phúc trọn vẹn

PS: Những gì đi qua trong đời tôi tôi sẽ không bao giờ lãng quên

 

 

 

tình sầu

Chủ nhật, 18/10/2009 - 07:29:pm

Tình Sầu

Sáng nay chị lên nét
Thấy em rao nỗi sầu
Đem tình buồn rao bán
Chị nghe lòng rưng đau

Chị cũng có sầu riêng
Một nỗi sầu không tên
Từng sầu riêng chất chứa
Oằn lên bờ vai xinh

Vai chị gầy guộc nhỏ
Nặng trĩu gánh ân tình
Nợ đời không trả nổi
Nên đời càng chuân chuyên

Gánh sầu em còn nhẹ
Bởi tuổi em còn mơ
Gánh sầu chị trĩu nặng
Chất ngất một trời thơ


Em đem sầu đi bán
Chị đem sầu đi rao
Sầu đời ta cùng bán
Sao chẳng ai ghé vào?

Sầu đời em tôi đấy
Sầu đời tôi còn đây
Hai nỗi sầu trang trải
Xin người đời mua vay!!!...


Nguyễn Thị Tê Hát ..

 

 

chút tản mạn ngày mới .....

Thứ năm, 24/09/2009 - 09:14:pm

Lâu lắm rồi không viết blog, cũng không ghé thăm ai , đôi lúc nhìn lại mình tệ quá chăng ???

Không ghé thăm không hẵn là không nhớ , không viết 1 lời không hẵn là đã quên , không nhắn nhủ  không có nghĩa là không muốn nói ... ghé thăm chỉ để lại nụ cười , 1 nụ cười cho tình thân ái....

Nhớ thắt lòng , thương thật dạ, yêu thật nhiều ....

Nhớ chị , em nơi xa tít , vẫn nghỉ nhớ đến nhau ...

Nhớ bạn bè lâu lâu ghé đến

Nhớ các em với tình yêu thương chất ngất

Nhớ các chị với tình cảm dạt dào

Nhớ bạn bè thân , sơ ...với những lời thăm hỏi thật lòng

Cuộc sống cứ xoay vòng theo chuyện cơm , áo , gạo , tiền

Cuộc sống cứ như cơn lốc xoáy

Cuộc sống xứ người vô hình chung đẩy ta vào nơi cô độc..

Muốn nói thật nhiều, muốn viết thật nhiều

Nhưng ....

Có nói gì đi chăng nữa cũng không chuyên chở hết những tâm tư , tình cảm....

Có viết thật nhiều cũng không trang trải hết nổi khắc khoải nhớ thương ....

"Sống trên đời sống , cần có 1 tấm lòng ..."

Đúng, cần 1 tấm lòng bao dung , 1 tấm lòng nhân ái, 1 tấm lòng vị tha, 1 tấm lòng yêu thương ...

Thế là đủ vui trọn kiếp này, đủ ý nghĩa cho cuộc sống mà ta đã qua đi 1/2 đoạn đường....

Hảy vui lên bạn nhé, hảy cùng tôi ca vang bài ca thân ái

Hảy cố xua đi những muộn phiền ,

Hảy quên đi những quá khứ không hay

Hảy sống cho trọn tình yêu thương bè bạn...

Yêu lắm các bạn tôi ........

 

 

 

 

rất thật

Thứ hai, 31/08/2009 - 11:52:am

:::Lê Đình Viễn Lan:::


 

 


 

… Rất Thật


Lòng thương yêu còn đầy.

Riêng niềm tin đã mất.

Cách xa trong tâm hồn.

Nghĩa là xa… rất thật.

Một lần thôi cho xong.

Chút tình xưa đèo bòng.

Một lần thôi cho qua

Quãng đời thơ hoa mộng.

Đừng buồn nhau làm chi

Đường đời riêng gắng đi.

Đắng cay này lần cuối.

Chia nhau giờ biệt lỵ

Xa cho tình còn gần.

Hơn gần mà tình xa.

Ta với người đâu thể.

Dối lòng không xót xa…

 

 

nhớ Saigon

Thứ hai, 17/08/2009 - 10:53:am

Nhớ SaiGon , một nữa đời ở đó
Bao yêu thương xin giử mãi bên mình .......


Thụy ơi !
Trời đang mưa nè anh , mưa làm nhớ kỷ niệm xưa ghê anh ạ..........
Chắc hẳn anh vẫn nhớ đám bạn bè ngày củ , nhớ Lãm , nhớ Ân , nhớ Hon , nhớ Thục Đoan , nhớ Khánh , và còn em nữa phải không ?Con bé mà các anh vẩn bảo là ngông , bướng , bất cần , ...nhưng lại được các anh cưng nhất đám ... mấy chục năm rồi , mình vẫn chưa gặp nhau , em nghỉ khi mình gặp lại ,chắc tóc đã bạc màu ,vai đả oằn thêm dấu vết thời gian ...
Cái gì không bao giờ trở về với ta nữa , thì đó chính là những kỷ niệm ngọt ngào , đáng nhớ nhất trong đời , những Vương Cung Thánh Đường , là Thảo Cầm Viên , là con đường có lá me bay với những "hàng cây thắp nến lên hai hàng "...,là con đường Trương Định vắng lặng mỗi trưa, là Tú Xương yên lành mỗi chiều ...là Bà Huyện Thanh Quan đáng yêu một thửơ....
Những buổi chiều thả rong trên phố SG , trên con đường Duy Tân "cây dài bóng mát ..."để lòng mình nhẹ tênh và nghe chút gì bình lặng , gần gủi
đâu đây vọng về một chuổi ngày thơ......
Saigon là nơi ghi dấu kỷ niệm của hai mùa mưa nắng, là những kỷ niệm đã đọng lại trong ta một vùng trời hạnh phúc và tích lủy trong ta ..để ngủ yên hình ảnh riêng tư khó quên trong đời chúng ta anh nhỉ ?...Và ngày đó đã đong đầy giữa mây trời lảng đảng để hòai niệm trong bồi hồi quay quắt với những giọt thương yêu thầm lặng đầu đời không dể có...
Em đang mãi mê đơn độc trên sân ga nuối tiếc để đắm đuối , ngẩn ngơ nhìn những chuyến tàu kỷ niệm đi qua trong ký ức lặng thinh ...
"Khi bạn hát về một bài tình ca , nghĩa là bạn đang muốn hát về cuộc tình của bạn .Hảy hát đi đừng e ngại , dù cuộc tình đó có hạnh phúc hay dang dở thì cũng là 1 phần máu thịt của bạn rồi ...." (Trịnh Công Sơn )
Vâng, em đã và đang hát về những dấu ấn kỷ niệm dể thương khó phai mờ về SaiGon , về kỷ niệm của 1 thời gắn bó ... dẩu biết rằng có ngỏanh lại thì chỉ còn trong nổi nhớ và muộn màng 1 thóang ân tình , giửa mênh mông cách xa của những người trong cuộc...
"Có những quá khứ êm đềm ,khiến người ta phải bỏ cả đời để tưởng nhớ ......"... Phải không anh ?

 
    Blog Trên Yume
    • Blog Nổi Bật
    • Blog Yêu Thích
    • Blog Mới