Giật mình...

Đêm
Soi sợi tóc
Giật mình...
Trắng tay
Đen phận
Lưng tình
Đầy lo
Trăng tròn - khuyết
Sao tỏ - mờ
Trăm năm bỗng chốc hư vô...
Đời người!
-Ngọc Yến-
sông trăng chưa cập nhật Blog nổi bật
Tổng số bài viết: 10
Sắp xếp theo: Hiển thị:
Thứ sáu, 13/11/2009 - 08:06:pm
| Con trai Sài Gòn Lại đá một chút về cách xưng hô, nếu một người xưng "tui" và gọi người kia là "nhóc", hãy tin đi, chắc chắn là một cậu con trai và một cô gái SG khá "hợp cạ" nhau. Con trai SG thường bền vững trong những mối quan hệ như vậy, thế nên họ hay có bà mai, quân sư quạt mo cho riêng mình; bởi, con trai SG nói cho cùng còn khá là ngây ngô. Khoan lên tiếng phản đối nào, chắc bạn sắp đưa ra hình ảnh một anh chàng mồm mép "cưa đâu đổ đó" chứ gì, tin tôi đi, anh ta chẳng có gì đáng ngại, chỉ mới là trẻ con học đòi mà thôi. Con trai HN hay có thói quen, khi gặp một đám con gái, anh ta sẽ "tán" vô hướng, nghĩa là quay vòng chẳng biết tán cô nào, có vẻ như muốn nẫng hết toàn bộ số tim hơn là một con con. Con trai SG lại khác, nếu là một anh chàng vụng về, anh ta chẳng biết cách nào khác ngoài việc... lặng lẽ ngắm nhìn cô nàng và cuối buổi rụt rè xin số điện thoại. Nhưng, nếu đó là một gã trai SG thực thụ, anh ta sẽ sử dụng tuyệt đối óc hài hước của mình và khéo léo đưa đối tượng vào tầm ngắm, đến mức cô ấy chỉ biết tròn xoe mắt ngưỡng mộ mà thôi. Con trai SG ít vồ vập trong cuộc chiến dành trái tim người đẹp, nói một cách dễ hiểu hơn, bạn khó thấy được hình ảnh một anh chàng lớp 12 ôm gói quà to tướng tặng cô bạn gái trong lớp học trong ngày - không - nhân - dịp - gì - cả; nhưng nếu có dịp làm quen với một học sinh ở HN, bạn sẽ hiểu được điều tôi vừa nêu. Cái hay của con trai SG là ở chỗ đó, họ biết giữ "giá" cho mình lại vừa biết "nhử" cô nàng. Con trai SG ít khi "màu mè, hoa lá hẹ", cũng có chải chuốt đó chứ, nhưng chắc chắn không sao bằng những anh HN; nói ra ở đây không phải là so sánh theo kiểu "mình người phương nào thì nói theo phương ấy', tôi không có ý gì khác ngoài việc trân trọng những người con trai SG mà thôi. Con trai SG thà rằng không đẹp, nhưng nếu đã thật sự đẹp rồi, đó là một vẻ đẹp rắn rỏi lạ lùng. Thường thì họ đẹp ở nụ cười, tôi thích nhìn những khoé miệng duyên thật duyên như thế, có khi phải công nhận rằng con trai SG cười đẹp hơn con gái. Họ luôn biết cách ăn mặc, đặc biệt là loại áo thun có nón tay dài, nếu ai đó bảo con trai SG ăn mặc xấu thì quả là nói dối quen miệng. Con trai mà, cái gì cũng xuềnh xoàng, nhưng nhìn kỹ đi, họ không bao giờ cho phép mình quê mùa, Hai lúa dẫu chỉ với cánh áo mặc vội vàng, rõ ràng, con trai SG có cách "làm đẹp" rất riêng. Tôi thích con trai SG vì tính cách của họ, họ sống vì bạn bè rất nhiều và khá rộng rãi với bạn. Nếu nói con trai miền khác ki bo bủn xỉn thì quả là nói bậy, nhưng đại loại thì không rộng tay bằng người SG. Và vì tôi là một đứa con gái SG nên tôi yêu tính cách ấy, dẫu cho tôi có là một nhà kinh tế tương lai đi chăng nữa. Tôi ghét cảnh những anh chàng ngồi tiếc rẻ về món quà tặng mới mua cho người bạn gái, thấy sao mà ngứa mắt thế không biết. Con trai SG ít lãng mạn, nhưng chính điều đó khiến họ đôi khi thật đáng yêu. Ngày trước, bọn bạn tôi vẫn nói vui rằng nếu cho 10 con trai SG cùng 10 con trai HN tham dự cuộc thi lấy lòng người đẹp, bảo đảm phe SG thua ngay. Nhiều anh bạn "cục gạch" kì lạ nhưng mà cá tính lắm nha. Chưa kể, họ bị bệnh sĩ diện rởm nặng trầm trọng, nhiều khi đâm ra... trẻ con. Tôi thích nghe con trai SG chúc ngủ ngon, ko hiểu sao lần nào được chúc cũng linh hết trơn, có nhiều hôm còn mơ đẹp nữa kia. "Em ngủ ngon nha", "Đi ngủ đi nhóc", "Mơ thấy anh ha bé"... - mỗi lần nghe được một câu như vậy, tôi lại cười một mình, thấy con trai SG sao mà dễ thương ghê. Nhưng con trai SG ít có được tính kiên nhẫn, 100 người tôi biết thì hết 98 người không có tính ấy rồi. Như thế là... hư. lấy từ trang www.mypky.org Chánh bổn : www.xitrum.net - Tác giả : Ti_an_tap |
Thứ sáu, 13/11/2009 - 08:03:pm
| "Con gái Sài Gòn..." Có người hỏi làm sao để phân biệt một nhỏ con gái Sài Gòn với miền khác. Dễ ợt, nhìn vào gương mặt và nước da chứ làm sao nữa. Con gái Sài Gòn có khuôn mặt thanh thanh, xương dài (thon thon), đôi mắt thì lém lém, hơi tinh ranh chút. Nét mặt này khác xa với cô gái Hà Nội sắc sảo mặn mà trên nét mặt và o Huế với nét thanh trầm buồn buồn trong “chất” Huế. Nước da con gái Sài Gòn cũng khác với làn da trắng hột gà bóc của con gái Hà Thành kẻ chợ, khác luôn làn da trắng hồng hào, gò má hây hây đỏ của cô gái cao nguyên Đà Lạt. Làn da của con gái Sài Gòn cũng chẳng “mặn” màu bánh mật như các chị các em gái áo bà ba miền Tây, con gái Sài Gòn mang nước da nhẹ hơn, thăm thắm hồng…có thể nói đây hông phải là ưu điểm của con gái Sài Gòn so với các vùng khác. Nhưng… người con gái Sài Gòn cũng như đứa con tắm trong dòng Sài Gòn quanh thành phố mà khác với một sông Hồng nơi đất thủ đô, một Hương Giang trầm ngâm nơi Thần kinh đất Huế, hay con sông chín rồng ôm lấy cả miền Tây kia; các cô luôn mang một nét đặc trưng rất riêng biệt của người Sài Gòn. Cô gái Bắc bán buôn tháo vát, khéo ăn khéo nói – O Huế với chiếc áo dài tím và nón lá bài thơ thường kín đáo, ít bộc lộ tâm tư mình cho người khác biết, còn con gái Sài Gòn ? Cũng như những người thiếu nữ Nam Bộ khác, cô gái Sài Gòn có trong tính cách mình sự dạn dĩ và bình dị. Cái dạn dĩ ở đây đồng nghĩa với thái độ tự nhiên của các cô trong giao tiếp, trong trò chuyện. Đó chẳng phải là thái độ giữ kẻ đến mất tự nhiên, mà là chất “nhựa” vốn chảy trong dòng máu của hậu duệ những con người đi khai hoang mở đất những ngày đầu tiên. Họ bình dị trong lối sống và cách xử sự. Chính điều này tạo cho người đối diện một cảm giác thỏai mái dễ chịu khi tiếp xúc. Nếu như ngày xưa, người con gái Nam Bộ, Đồng Nai – Gia Định “đẹp” trong mắt người miền khác với chiếc áo bà ba đặc trưng thì nay, tiếc là áo bà ba ít khi còn thấy xuất hiện giữa lòng thành phố khói bụi tất tả với nhịp sống nhanh của một đô thị đang phát triển. Có thấy, họa chăng đó là bóng dáng của vài chị gánh hàng rong với giọng rao ngọt lịm “Ai chè bà ba nước dừaaaa…”, của vài cô dì bán hàng ngoài chợ, và của những người bà bồng bế vài đứa cháu hát nho nhỏ dăm câu ru giấc ngủ…Giữa lòng Sài Gòn, giữa những dòng xe mịt mờ khói, con gái Sài Gòn “đẹp” một cách khác với các kiểu áo quần mà dám nói chẳng nơi nào trên đất nước mình “chạy” thời trang nhanh bằng. Muốn biết giờ bọn trẻ mặc áo quần gì, mốt thế nào, thời trang ra sao, chẳng khó. Cứ chiều chiều tối, nhất là những ngày cuối tuần, xách xe lòng vòng về hướng Trần Hưng Đạo ra quận 5 Chợ Lớn – China Town là “mãn nhãn” liền. Nói vậy ra, nhìn con gái Sài Gòn cũng là nhìn một mặt của đất Sài Gòn vậy. Áo quần xe xua vậy đó, mà không hiểu sao vẫn thích nhất chuyện được ngắm con gái Sài Gòn trong áo dài trắng. Hồi lâu rồi, có lần nói chuyên cùng nhỏ bạn ở Hà Nội. Em hỏi “Thế trong ấy các bạn nữ mặc gì đi học?” – Đáp “Thì áo dài chứ gì.” - Hỏi tiếp “Mặc áo dài suốt á ?” – lại đáp “Ừ…chứ sao nữa.” – “Ngoài này thì khác cơ. Thế muốn diện đồ đẹp thì sao ?” – Lúc đó chỉ cười. Diện đồ đẹp, đồ mới thì có cả ngàn dịp để diện đó chứ, cần gì phải đến trường. Ở Sài Gòn và miền Nam, do chẳng chịu cái lạnh như Hà Nội và miền Bắc, nên chỉ không được diện mỗi áo lạnh, áo gió, áo len mà thôi. Nữ sinh Sài Gòn bây giờ cứ vào phổ thông trung học là áo dài trắng tinh mà lượn lờ khắp mọi con đường. Lúc còn chưa được học phổ thông, còn bé xí, mỗi dịp ngang qua các trường cấp III, lại hay thả hồn mơ màng nhìn theo các “chị” áo trắng tung tăng. Đến lúc học phổ thông trung học, chuyện ngày ngày ngắm các bạn nữ điệu đàng trong tà áo dài đến lớp trở thành quen thuộc quá đỗi. Quen đến mức cứ như là đó là chuyện hiển nhiên phải có trên đất Sài Gòn vậy. Đến lúc bị…đuổi khỏi bậc phổ thông, mỗi giờ tan trường, ngang qua nơi những tà áo trắng bay bay, ai không có chút xao xuyến quen thuộc chứ ? Con gái Việt Nam chỉ đẹp khi mặc áo dài, con gái Sài Gòn cũng vậy thôi… Hồi còn đi học, vẫn hay chọc mấy đứa bạn bằng 2 câu thơ nhại : Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ Gái Sài Gòn cái mỏ cong cong Chuyện con gái Sài Gòn “mỏ” có cong không thì hông biết, chỉ biết con gái Sài Gòn có cái dẫu môi cong cong dễ làm chết người lắm, nhất là khi cánh môi be bé ấy cong lên một chữ “hông” khi đứa con trai rủ rê đi đâu, năn nỉ gì đó. Lúc đó, lấy gương ra soi, chắc cái mặt của đứa con trai đó tội lắm. Mà con gái Sài Gòn có điệu đà, õng ẹo chút thì mới đúng thiệt là con gái Sài Gòn. Ai mà chẳng biết vậy. Gọi đó là cái duyên ngầm của người con gái đất Gia Định cũng chẳng có gì sai. Ai hiểu được sẽ thấy sao mà yêu mà thương đến vậy thôi. lấy từ trang www.mypky.org ***Sau khi được tác giả thật sự là "pth" thông báo, xin được chú lại cho chính xác : nguyên từ trang www.xitrum.net của tác giả pth |
Thứ tư, 04/11/2009 - 06:38:pm
"Sài Gòn ơi" do Ngô Tuấn phổ nhạc

Em yêu Sài gòn những con đường nhỏ
Hàng cây cao trầm mặc tĩnh yên đời
Chiếc lá rụng nhắc đôi tình nhân trẻ
Đừng nhạt phai giây phút mộng xuân ngời
Em yêu Sài gòn như chưa từng vắng...
Những ngày xưa năm tháng chẳng nhạt nhòa
Góc phố cũ anh ngập ngừng hẹn ước
Em vô tình... nên ta mãi chia xa
Em yêu Sài gòn sau những cơn mưa
Gió lả lướt cứ đùa trên lá ướt
Dưới tàng cây ai giật mình thảng thốt
Ngỡ mưa lại về... níu giữ chân ai...
Em yêu Sài gòn đường phố đông vui
Con tim trẻ khát khao vùng đất lạ
Sài gòn ơi bạn bè nay đâu cả
Chỉ mình em trong nỗi nhớ ngậm ngùi


Thứ ba, 03/11/2009 - 07:24:am
Giật mình...

Đêm
Soi sợi tóc
Giật mình...
Trắng tay
Đen phận
Lưng tình
Đầy lo
Trăng tròn - khuyết
Sao tỏ - mờ
Trăm năm bỗng chốc hư vô...
Đời người!
-Ngọc Yến-
Thứ bảy, 24/10/2009 - 09:05:pm
:::Chiêu Hoàng:::
Nói Chuyện với Ông Trăng
một người giầu tưởng tượng. Sự tưởng tượng đôi khi phong phú tới độ như một sự thật, tới độ đôi khi chị ngờ rằng, thế giới đó, cái thế giới trùng trùng điệp điệp trong đầu chị quả thật hiện hữu. 
Thứ tư, 26/08/2009 - 07:59:pm
Ta ước chi nắng đừng trải rộng
Chỉ ươm vàng nơi mảnh sân ta
Khi người đến tươi màu áo lụa
Che tóc xanh êm mát giang hà...
Ta ước chi biển dừng sóng cuộn
Chỉ vỗ về những ngón chân xinh
Khi người đến niềm thương dào dạt
Gió mưa say trong một giọt tình!
Ta ước chi đời là hư ảo
Thiên đường và viễn mộng kề nhau
Người sẽ chẳng bao giờ đi mất
Ta còn chi xa xót môi sầu?
Thứ tư, 12/08/2009 - 07:57:pm
Sài Gòn , Em và chiếc áo dài
Sài Gòn Em và chiếc áo dài
dựng trước anh chân dung mùa Hạ cũ
có nắng chen mưa đùa ngọn tóc bay
xua cánh phượng rơi đầy trong sóng mắt
Sài Gòn Anh, của một thời xa lắc
bon bon vui thoan thoắt bánh xe quay
theo nón em che nghiêng bờ ngực dậy
mơ môi hồng, tuổi ngọc, rượu tình say
Sài Gòn yêu, suốt những chiều biết đợi
đếm lá me bay về cuối giảng đường
mắt đau đáu nhìn cổng trường mở vội
dáng gầy em gọi vói giọng yêu thương
Sài Gòn xưa, lụa vàng ươm vóc ngọc
mịn hồng da, đuôi tóc ủ vai trần
hăm hở bước nghêu ngao mùa guốc mộc
ngắm thơ tình trên đọt giấy hoa tiên
Sài Gòn nhớ, của riêng mình hai đứa
khung trời thương hẹn hứa gởi mây chiều
nhiều biết mấy bao nhiêu điều chưa nói
thời gian đi, quyện rối những đường tơ
Sài Gòn đam mê với thơ và nhạc
trên hành trình khao khát những dòng sông
sức quyến rủ những con đường, góc phố
chảy dọc đời tóc bạc hóa mây xanh
Sài Gòn ơi! thương quá tiếng Em, Anh
biết dỗ ngọt suốt bốn mùa hoa, trái
áo dài Mẹ, em vẫn còn giữ mãi
từng đường thêu, dấu ái vẫn còn xinh.
Cao Nguyên
Thứ sáu, 21/11/2008 - 01:32:am
