Phải rồi...em yêu anh...
Ko hiểu từ bao h em đã đánh mất đi sự hồn nhiên vô tư của mình,em khóc nhiều hơn và trở nên vô cảm nữa.Thỉnh thoảng em cũng hay ngộ nhận về cuộc sống của mình....rằng sẽ trôi đi bình yên trong hạnh phúc....rằng sẽ tuyệt vời bởi có anh-tình yêu của em.

Em ko hiểu...cũng ko nhận ra từ bao h em đã yêu...yêu anh thật nhiều và khiến cho mình đau buồn thật nhiều.
Ôi tình yêu? Từ bao h nhỉ? Từ bao h em đã để con tim mình đi ngao du nơi trái tim anh xa xôi ấy? Từ bao h người con gái kiên cường như em trở nên yếu đuối đến vậy?
Yêu anh em ít cười, ít nói...
Yêu anh em phải mong mỏi đợi chờ...
Yêu anh em chỉ biết hy vọng...
Yêu anh em mất đi sự tự kiêu của một người con gái...
Yêu anh em đã ko còn là em nữa...
Anh ơi tình yêu là gì?
Nó khiến em buồn nhiều quá!
Nó khiến em phải khóc anh ạ!
Nó làm con tim em đau buốt từng ngày ko có anh...
Nó làm em phải thức trắng bao đêm ướt gối...
Yêu nhau là phải tin tưởng? Phải hy sinh cho nhau?
Tại sao em ko thấy được những gì anh nói với em?Tại sao em ko cho phép mình tin tưởng vào anh?
...Cô đơn quá!
Em nhớ anh quá!
Em yêu anh...
Phải rồi em yêu anh!

|
| |
Phải!
Nhưng tại sao nơi em luôn có những nghi ngờ?