duongtungchau
Links
Blog
Các bài viết thuộc thể loại "Xã hội khác"

Tổng số bài viết: 5

Sắp xếp theo: Hiển thị:

TÌNH ĐỜI ,TÌNH BẠN ,TÌNH YÊU

Thứ bảy, 14/11/2009 - 04:51:am

Có lẽ, tất cả chúng ta đều biết câu nói nổi tiếng: "Tình bạn là bệ phóng cao cả lên tình yêu".

Chẳng ai lại nghi ngờ sự thật đó! Tình bạn là một vườn ươm lý tưởng cho tình yêu, nhờ đó, những con tim lên men si mê một cách từ từ, và chúng chỉ kết ước với nhau khi người bạn của mình phơi mở một giá trị khải ái thực sự.

Tình bạn chẳng vội gì, vì vậy nó không vấp phải hấp tấp sai phạm.

Tình bạn luôn bình thản sáng suốt lựa chọn tình yêu bởi lẽ nó sung túc khả năng lựa chọn: vượt ranh giới để trở thành tình yêu, hay cố thủ ranh giới để giữ gìn tình bạn.

Tình bạn luôn giữ vẻ cao thượng cho tình yêu, bởi nó không mở màn bằng con mắt của lòng ái dục.

Tình bạn luôn neo giữ giữa lòng tình yêu một công ước đảm bảo cho nghị lực tình thương và lòng chung thủy, bởi lẽ tình bạn không dễ bội bạc hay thay lòng đổi dạ.

Photobucket

Tình bạn là mảnh đất lý tưởng cho tình yêu đến vậy, cớ sao chúng ta lại phải bận lòng, sao không để cho mọi tình bạn mặc sức đổ vào dòng xoáy của tình yêu để cho cuộc đời hân hoan hạnh phúc? Điều đó đã không xảy ra là bởi, tình bạn thì nhiều mà tình yêu chỉ có một. Tình yêu là thứ vàng ròng tinh chắt từ mỏ quặng tình bạn hay những giao lưu xã hội.

Tình yêu chỉ cao quý khi nó bắt nguồn từ một tình bạn trong sáng, ở đó, bạn trai - bạn gái khởi đầu sống thân ái với nhau bằng giá trị con người nhân loại nói chung, chứ không phải bằng ánh mắt khu trú của giới tính. Như vậy, tình bạn khởi sự lớn hơn tình yêu, bởi nó là tình đời, là mối tình của con người toàn thể. Nhưng khi mà tình bạn hóa thân thành tình yêu, thì không phải là tình đời đnag tự bó hẹp mình lại, mà ngược lại nó đang cất cánh để nâng toàn bộ tình đời lên đỉnh tháp ngà chót vót tận cùng. Như vậy, hiển nhiên rằng, người không có tình bạn cao đẹp, hay nói rộng hơn là tình đời cao cả sẽ chẳng có nổi một tìh yêu sâu sắc cao quý.

Trong cuộc đời, chúng ta đã chứng minh đầy rẫy kiểu mẫu anh chàng nào đó lúc nào cũng nhìn phụ nữ bằng con mắt khát dục, chẳng phân biệt quan hệ, tuổi tác, vợ đồng nghiệp hay vợ bạn, anh ta luôn mồm khoe khả năng chung chạ của mình với cô nọ cô kia, nhưng chẳng lấy một lần khoe rằng mình đã yêu ai, anh ta là người phá bỏ mọi ranh giới đập chắn xã hội với mong muốn dồn tụ tất cả để khơi thông mương rãnh dục vọng bản năng của mình. Và rút cục, những chàng trai như vậy, thường bị đồng nghiệp hay bạn bè cấm cửa vợ con họ rằng: "Nếu thằng cha "con dê" ấy đến, không có anh ở nhà, thì không được mở cửa".

Tình bạn khác giới, nới rộng hơn là tình đời giữa nam giới và nữ giới cần được ươm giống trên những mảnh đất trong sáng thuần khiết nhất định. Đó là sự chuẩn bị cho cuộc đính ước cao đẹp giữa người nam và người nữ, và đó cũng là nền văn hóa sửa soạn "cầu hôn" lớn nhất của mọi xã hội cũng như nhân loại. Chúng ta hãy cùng nhớ lại rằng Nam - Nữ là hai thành tố tiên quyết căn bản của mọi đời sống cũng như mọi nền văn hóa. Ở châu Á, xưa kia để giữ gìn tính biệt lập trong sáng của giới tính, người ta đã đề ra nguyên tắc "nam nữ thụ thụ bất thân" (nam nữ nhất nhất không gần nhau). Còn ở châu Âu, người ta phân riêng ra trường nam và trường nữ. Những điều cổ hủ ấy đã qua rồi, nhưng như thế, không có nghĩa là ngày nay con người không còn cần đến văn hóa của quan hệ giới tính. Chẳng cần suy xét lâu chúng ta cũng thấy cho dù ở những nơi phá rào nhất người ta vẫn phân ra "chung cư việc riêng" của mỗi phe. Và cụ thể hơn, hiện nay ở một số nước văn minh, người ta vẫn đang tiếp tục hoàn bị những điều luật nhằm kết tội lối sống quấy rối tình dục nhằm bảo vệ đời sống tự do của mọi người, đặc biệt là của các quý bà, quý cô. Nếu chịu khó để ý một chút, dù ở ngoài đời sống hay trên màn ảnh, bạn sẽ thấy chiếc ghế sôfa dài trong phòng khách của người phương Tây chỉ dành cho vợ chồng chủ nhà, nếu bà chủ đã ngồi ở đó thì một người khách dù có thân mật đến đâu cũng không được ngồi kề. Anh ta phải ngồi chiếc ghế khác.

Đó là những bằng cứ chứng tỏ con người không muốn lúc nào cũng phải sống trong xã hội nồng đậm sự vấy đục trong không khí. Không có ở đâu, mà tòa thị chính, công đường hay trường học lại nhỏ bé hơn nhà thổ. Con người không muốn chỉ khu trú mọi khao khát của mình vào "mảnh chiếu" tình dục, nếu có thì phải là khao khát ái tình theo cách ý vị sâu lắng và nhân vị hơn, con người phải sửa soạn những mảnh đất cũng như hạt giống lành mạnh sinh tồn cho nó.

Theo thứ tự thời gian, tình yêu đến sau tình đời. Một hài nhi lớn lên, trước hết cần một tình yêu mẫu tử ngọt ngào mẫu mực, một tình đời mênh mông, sau đó là một đời sống khả ái của xã hội lành mạnh để sửa soạn cho thiếu nhi một trái tim cao thượng trước ngưỡng cửa tình yêu. Rồi, khi người ta yêu, người ta vẫn phải mang ý thức về các bổn phận khác như bố-mẹ, đồng nghiệp, và xã hội.... và tất cả mọi “kênh” đều phải được thực thi một cách riêng rẽ vẹn toàn - con người lý tưởng là cá thể sống có thể truyền - nhập những “kênh đời” một cách mạch lạc và sáng sủa. Một cá nhân lầm lẫn những “kênh đời” hoặc cố tình nhập nhoè để tháu cáy một cá nhân chập “vi mạch” sống hay “hỏng hóc” tâm hồn.

Nhân đề tài này, chúng ta cùng ôn lại câu chuyện về Lưu Bị - một ông vua nhà Hán : “Một ngày, Lưu Bị ra lệnh cấm nấu rượu, phạt người bán và người mua rượu. Sau đó, sợ lệnh của mình còn nhẹ quá, ông ra lệnh bắt phạt cả những ai trong nhà có chứa đồ dùng nấu rượu. Lệnh của Lưu Bị hà khắc quá, nhưng không ai dám can. Một hôm, nhân lúc Lưu Bị bước lên lầu, một vị quan đi sau, chỉ vào hai người hầu - một trai một gái đứng trực ở cầu thang quát “Bắt ngay hai đứa kia lại cho ta”. Lưu Bị giật mình quay lại hỏi: “Cớ sao ông ra lệnh bắt chúng?” Vị quan tâu: “Thưa đức vua, vì tôi thấy chúng thủ sẵn trong người đồ nghề gian dâm”. Lưu Bị phì cười, và bãi lệnh phạt tội những ai có đồ nghề nấu rượu.

Cũng vậy, giống cặp trai gái trên, chúng ta nam cũng như nữ ai ai cũng mang trong mình “đồ nghề hành lạc” hay gọi cách khác là “dụng cụ ái ân” nhưng con người không thể đem sử dụng “đồ nghề” của mình một cách tràn lan bừa phứa, bởi đời sống của con người không chỉ là sự chứng minh cho cơn thèm khát của thân xác mà còn là lời biện chính mãnh liệt cho khao khát cao cả của tâm hồn. Con người hoạch định cả đường biên cũng như nội dung sống rành rẽ mạch lạc cho cuộc đời, đó cũng là đức sống của tâm hồn - nó không muốn để cho cái nọ đánh thó cái kia, cái này trục lợi cái khác, và rồi nuốt chửng lẫn nhau trong “nô lệ”.

Viết đến đây, tôi nhớ lại bộ phim “Tự do” của Nam Phi. Trong phim có hai vợ chồng thuộc đội biệt động, mua một căn nhà cạnh nhà tù để đào một đường hầm xuyên qua tù, giải thoát cho những đồng đội của họ. Tổ chức cử một anh chàng râu quai nón đầy chất đàn ông đến nhà đôi uyên ương để đào đường hầm đó. Mỗi ngày, chị vợ có nhiệm vụ chui xuống đường hầm mang thức ăn cho anh chàng đào hầm và mang số đất anh ta đào được lên, còn anh chồng có nhiệm vụ chở những bao đất đổ ở ngoại vi.

Thế rồi, một ngày hai ngày, một tháng hai tháng, một mùa hai mùa... kế một năm, anh chàng râu nón trở thành một người “vạn cổ” phát điên lên vì sống trong đường hầm quá lâu, không biết thời gian, không biết đến ánh sáng và bóng tối, đời sống của anh chỉ quanh quẩn cùng ngọn đèn và chiếc xẻng... Rồi cô bạn - vợ đồng đội đi xuống như tiên sa mang theo tất cả hương vị day dứt của đời sống và mùi son phấn thị thành như một bằng chứng sống rằng phía trên kia có một đường phố với những người đàn bà mặc váy đang tồn tại - đang có - và đang sống thực…

Chuyện gì đã xảy ra? Anh ta trăn trở vật vã giữa hai bàn tay nắm chặt của mình... cặp mắt đảo quay cuồng vọng... cô bạn đồng đội không chốn chạy, nàng ngồi lại chuyện trò giúp anh vượt qua khát vọng bằng nghị lực của chính mình. Và sự việc xảy ra đã kết thúc bằng cách không xảy ra.

Hẳn các bạn cũng thừa biết cái “không xảy ra” ấy là một biến cố xảy ra đầy khốc liệt trong tâm hồn. Nhưng biết làm sao được, chỉ có văn hóa tâm hồn mới giúp chúng ta vượt qua thân xác để kiến tạo cuộc sống toàn vẹn, toàn mỹ và cao thượng của mình. Đó mới chính là đức Yêu toàn thể của tâm hồn.

Điều đó chả lẽ sai?

 

 

Photobucket

 

Ngày sinh nhật của mình

Thứ sáu, 30/10/2009 - 06:39:am

Thời gian qua nhanh quá. Mới ngày nào còn tung tăng theo mẹ đến trường,rồi vào bộ đội, rồi đòi vợ, có con, ly dị.........Cuộc đời thóat đó mà đã 51 năm, biết bao thay đổi, biết bao vui buồn. Mình xoay tít vòng với bao bừa bộn của cuộc sống :thành công có, thất bại có luôn.....để giờ đây ngỏanh lại yêu mến,giận hờn....quên trong nỗi nhớ...

Hồi trước mẹ nấu xôi chè làm đầy tháng ,thôi nôi cho mình thế nào thì mình không biết, nhưng với mình chưa có khái niệm về SN, hay chưa bao giờ nghĩ đến SN, ngày : 28/10 cũng như bao ngày bình thường khác,

Hạnh phúc gia đình tan vỡ từ lâu, mình còn trách nhiệm với hai con còn nhỏ,không được mệt mỏi,hay ngã gục, không được than thân trách phận.

Mình vào tìmnhanh do một sự tình cờ, sự tình cờ đó đã giúp cho mình lấy lại nụ cười ,bè bạn vô kể,tha hồ mà chia sẻ, sẻ chia...

Ròi Sự tình cờ "có duyên" CAUCAYUME RA ĐỜI, mình như bơi lội trong biển hạnh phúc mới, bạn bè nhích lại gần nhau hơn, hiểu nhau hơn với những buổi OFFLINE mang đậm nghĩa tình, vào đây ai cũng được nhóm tổ chức cho một lễ SN, mình là trưởng nhóm thì chạy đâu cho thóat...

Ngày: 28/10 cũng đã sương sương trước rồi, tuy chưa có bánh nhưng cũng  đã làm ấm lòng mình lắm

TranchuNgoc,Thanh Danh, GiaBao,GốcPhố,ThaoHa.UT Đắclak

Những tình cảm chân tình để ngày 1/11 Mình sẻ cảm ơn luôn nha...

Ngày Sinh Nhật công tác chuẩn bị  xem như đã xong, còn thành công hay không là do ,,,hên,,, xui.

Mình chỉ buồn một điều ngày vui mang tính :"đột phá" (bởi gì lần đầu )mà còn nhiều bạn bè mình không thể mời được (600 bạn)

Các bạn của DTC có ai nhận được ENTRY này thì cho mình xin tràng pháo tay nhá..

 

 

 

 

 

 

 

Nói dối

Thứ hai, 05/10/2009 - 09:03:pm

LỜI NÓI DỐI CHÂN THẬT......LỜI NÓI DỐI CHÂN THẬT
 
 
Tôi đố tất cả các blogger trong xã hội ta hiện nay người nói dối nhiều nhất là ai ? nói dối mà người ta không lên tiếng phản đối, người ta không phàn nàn, mà coi đó là một chuyện thường tình trong xã hội .
 
Này nhé:
-Trị hết mụn đậu đen, đậu trắng, mụn bộc
-Chỉ gội một lần là hết gầu ngay, siêu mựơt, siêu bóng
- khách hàng là thượng đế….
Có lẽ càng văn minh, tỷ lệ nói dối càng lớn khi cuộc sống ngày càng phụ thuộc vào đồng tiền - thứ đại diện chung cho vật chất hay gián tiếp đại diện cho lối sống, văn hoá, chính trị thậm chí cả tình cảm...
Nói dối có nhiều thể loại: Nói dối do hoàn cảnh bắt buộc, nói dối để nói giảm, nói tránh mất lòng người khác, nói dối để được việc, nói dối để bao biện, để đùa cợt hay bất cứ đâu nói dối đôi khi là phương pháp cai trị và đa phần nói dối để tôn cái tôi của mình lên.
Maketing là vua nói dối….chấp nhận, vậy hai người yêu nhau có nói dối không, chỉ nói dóc thôi, anh yêu em bằng cả trái tim, em là tất cả của đời anh…
Có một chuyện nhỏ thế nầy.
Ngày 8/3 anh ta ra chổ bán hoa và hỏi :
 có bán hoa kết sẳn câu “chỉ yêu một mình em” không ?
chủ quán nói :
có !
vậy bán cho tôi mười bó đi..
đôi khi sự thô thiển trong nói dối làm cho mọi người bực mình, nhưng có một số lại rất thích nghe nói dối, họ biết mình đang bị lừa nhưng vẫn cố tình chấp nhận : Tớ yêu anh ấy bởi sự thông minh, hài hước trong ngôn ngữ của anh ấy, tự sự của một bạn gái. Nói dối đôi khi cũng là "lời nói dối chân thật, vậy thế nào là lời nói dối chân thật ? do người nghe phán xét mà thôi.
Đồng nghĩa với từ nói dóc và nói dối,  là nói phét và bịa đặt , một người nói dối có trình độ không bao giờ làm tổn thương ai , mà trái lại còn làm cho sự việc từ trầm trọng hóa đơn giản . Một cô gái nghèo đi học đến trường cô bảo: “ hôm nay đi học có xe rước, có tài xế riêng, xe thật dài, dài hơn xe bạn Quân (bạn Quân có Mercides Benz) cả bọn thông cảm và hiểu ngay là xe buýt,
Suốt một năm học không ai biết bạn ấy nghèo vì bạn ấy luôn thả bom và phun “lựu đạn”…nhà tớ chả thiếu thứ gì cả, không bao giờ xài hết tiền (hà tiện không dám xài làm sao hết được?), nổ vì tự ái và vì thấy mình còn đỡ hơn bao nhiêu bạn khác, không muốn ai quan tâm giúp, chưa đến mức phải chịu ơn ai.
Có những bậc cha mẹ thắt lưng buột bụng cũng “ nổ” như bắp rang cho con an tâm học hành: “cha mẹ chẳng thiếu thốn thứ gì đâu, con muốn mua gì cứ nói cha mẹ mua cho” gần tới ngày thi mẹ đau gần chết cũng “nổ” mẹ mạnh lắm …thế mới biết câu nói dối nào cũng cho là dóc, là bịa đặt, là nói phét….tôi cho hoàn cảnh trên là dùng từ nói “ khéo” lựa lời mà nói, nói cho nên công nên chuyện…lời nói dối chân thật chăng ?

 

 

Vội vã

Thứ năm, 01/10/2009 - 07:28:am

 

VỘI VÃ.VỘI VÃ.VỘI VÃ.VỘI VÃ.VỘI VÃ

Hồi còn bao cấp, tôi thường hình dung cái vội của dân mình như người có cái xe đạp cà tàng, đã cũ, cứ phải rướn cổ cò mà đạp trên con đường quê gồ ghề. Còn ngày nay là hình ảnh những người chạy xe gắn máy rồ ga bóp còi inh ỏi, đưa xe lên cả vỉa hè, nhưng chẳng để làm gì ngoài việc lăn từ đám tắc đường này sang đám tắc đường khác. Mà cả thành phố thì trì trệ ì ạch, dấu hiệu còn lại của thời buổi kinh tế thị trường chỉ là một sự nhốn nháo.

Tôi thấy sự vội vã hiện nay của một số người Việt phải chăng đã khiến họ trở nên ấu trĩ. Ví dụ mà ai cũng nhận thấy là khi tham gia giao thông vào những lúc đường có vẻ tắc thì ai cũng cố chen lên trước và rồi lấn sang phần đường của người khác và rồi đường trở nên tắc thật, và thế là thời gian có lẽ là lâu hơn rất nhiều nếu họ biết chậm lại 1 chút.
"Căn bệnh thời gian” đã mô tả một  điều đang ám ảnh nhiều người. Những người này thường tự nhủ: “Thời gian đang trôi đi, không còn đủ thời gian, và bạn phải nhanh hơn, nhanh hơn nữa mới bắt kịp nó”.
Vì sao chúng ta luôn vội vã như vậy? Đâu là nguyên nhân tâm lý? Liệu có thể - và có nên ao ước - sống chậm lại?
 

 

 

 

 

Bạn của người đàn ông

Thứ hai, 21/09/2009 - 03:17:pm

 


Trong các mối quan hệ xã hội của đàn ông, thì chơi với bạn là một mối quan hệ đặc biệt thiêng liêng quan trọng vào bậc nhất. Người đàn ông có bạn tuy không thoát khỏi cô đơn nhưng sẽ cực kỳ thanh thản khi phải đối diện với cô đơn.
 
Tình bằng hữu là một mối tình vô cùng lớn, nó không thua gì tình cảm giữa vua và tôi, giữa bố và con, thậm chí có người cực đoan còn xếp nó trên cả tình chung thuỷ chồng vợ, của tình đằm thắm bồ bịch mà các nhà lãng mạn quân tử Tây nịnh đầm, hay sướt mướt la lối là la măng hay la mua gì gì đấy........
 
 
Trong lịch sử của riêng đàn ông có vô vàn những trường hợp hoặc tinh tế kẻ sĩ hoặc hào kiệt sẵn sàng chết vì bạn. Thế nhưng cái tử tiết đấy không phải là cái thuần tuý trả ơn lại càng không phải cái câu nệ tri ân báo đáp. Dự Nhượng nuốt than báo thù cho Trí Bá, Kinh Kha xả thân hành thích vua Tần đều chỉ là cái hết lòng của kẻ hiệp sĩ tận hiến cho người tri kỷ từng nuôi dưỡng từng chiều chuộng mình mà thôi. Tuyệt đối đấy không phải là tình bạn
 

Chơi với bạn là phải “đạm như thuỷ”. (Đây là khái niệm rất khó  dịch sang Việt ngữ, nhất là với những đàn ông đang loay hoay đi tìm bạn). Đại loại tình bằng hữu đương nhiên là đậm đà nhưng phải trong suốt vô tư, vô công, vô danh, vô lợi. Ở lời “tự tự” tức là bài tựa viết cho chính mình, Thi Nại Am tác giả của thiên anh hùng ca “Thủy Hử” đã đơn sơ bộc bạch “Cái việc khoái ý không gì bằng bạn. Nhưng nào có được nhiều đâu. Có khi gió lạnh, có lúc mưa lầy, có lúc ốm đau, có khi không gặp. Bao nhiêu lúc đó thực là như ở trong tù. Nhà ta ruộng chẳng có bao, phần nhiều cấy lúa để riêng nấu rượu. Ta không uống mấy nhưng để phòng cho bạn ta xơi. Nhà ta cửa liền sông lớn, mái có cây to bóng mát nơi bạn ta lui tới hay ngồi. Nhưng những ngày họp mặt tất là rất ít. Bạn ta toàn là những hạng điềm đạm thông minh, nhưng mỗi ngày nói xong lại bỏ không biên chép bao giờ”. (Bản dịch Á Nam Trần Tuấn Khải). Chính vì thế mà nguyên nhân để Thi Nại Am phải viết tiểu thuyết giản dị đến ứa lệ. “Ta biết đâu người sau đọc đến sách ta sẽ bảo ra sao. Hãy biết ngày nay đưa trình bạn ta, bạn ta đọc mà vui thế là đã đủ”. Xem bộc bạch của các văn nhân đương thời trong kỷ yếu của các hội nghệ thuật thì đa phần thấy động cơ viết lách là vì thất tình với gái đẹp, vì phẫn uất với xã hội, vì tự giác được trách nhiệm sứ mệnh, hiếm có một ai chỉ viết vì chiều bạn. Thi Nại Am thật là một nam văn sĩ phi thường. Cho đến tận bây giờ, Thủy Hử vẫn là trường thiên văn chương đệ nhất tả được trọn hết cái nghĩa của tình bằng hữu.

 

Lần đầu tiên trên thế giới, tại một cái đầm nhỏ ở Lương Sơn Bạc lại có nhiều đàn ông mọi tuổi mọi giới mọi văn hoá thiết tha chơi với nhau đông đến thế. “Văn tức là người”, những tưởng là câu hoang đường ngoa ngôn không ngờ hoá ra thật.

Trong đám bạn vô tư trong sáng tri kỷ của đàn ông thì thỉnh thoảng lắm mới có đàn bà. Bạn khác giới mà cao cả để thành bằng hữu thì đương nhiên vừa hiếm hoi lại vừa khó. Hiếm vì thủa xa xưa đàn bà đã là tiểu thư khuê các thường ít được lang thang ra ngoài mà giao du. Có muốn lành mạnh đi học ngoại ngữ hay tin học buổi tối cũng đành phải giả nam như trường hợp của cô bé Chúc Anh Đài. Nhưng ngay cả mạnh dạn tân tiến như Chúc tiểu thư khi đã lộ nguyên hình là nữ thì tình bạn với người đàn ông Lương Sơn Bá bỗng chốc bị tha hoá thành tình nhân, thậm chí còn bi kịch hơn, tẻ nhạt hơn, thành vợ. Con gái ở thời chưa có quán bar, chưa có vũ trường muốn giao lưu với nhiều đàn ông bắt buộc phải hành nghề kỹ nữ, một nghề bị kha khá đám mày râu không trân trọng, trừ một số văn nghệ sĩ có quái tính lập dị kiểu như Đỗ Mục ở Tàu, Toulouse Lautrec ở Tây hoặc Tản Đà ở ta mới đủ can đảm nội lực mà tìm bạn trong đám gió bụi hồng phấn giai nhân ấy. Còn khó là do muốn thành bạn được phải có kiến thức về tình bạn. Chơi với bạn không giống như chơi cổ phiếu. Lúc sôi nổi lên cao cũng chẳng thấy làm mừng, lúc bí bét tụt xuống cũng chẳng lấy làm khổ. Chỉ số Down Jones hay VN-Index ở đây là vô nghĩa. Chơi với bạn phải dung dưỡng lấy cái dở ở bạn, bạn mà toàn hay thì đâu có bền. Nửa đêm bạn say gõ cửa rồi dịu dàng nôn một bãi tướng thì mình vẫn bừng bừng vui, âu yếm lo lắng quét dọn. Phụ nữ thanh tao sạch sẽ rất khó qua được cái cửa ải hiểm trở mất vệ sinh này.

Người đàn ông có thể không có tiền, không có phẩm chức, thậm chí tuyệt vọng không có cả ái tình theo kiểu rômăngtíc, nhưng không thể không có bằng hữu.

 

 
    Blog Trên Yume
    • Blog Nổi Bật
    • Blog Yêu Thích
    • Blog Mới