NỔI LÒNG CON
Con Nhớ như in trước ngày con đi
Con ôm Mẹ dường như không thốt nên lời
Mi mắt cay cay con nói lời tạm biệt
Bím chặt môi ngăn dòng lệ thương yêu
Nỗi lòng con muốn nói bao điều
Nhưng Mẹ ơi nghẹn ngào con không thể
Con chỉ biết nói Ba Mẹ ơi con đi nhé
Con không sao Mẹ ơi đừng lo con nhiều
..............
Nhớ hồi đó mắt con còn ngây thơ lắm
Mười bảy tuổi rời Ba Mẹ ra đi
ánh mắt buồn với khoé hoen cay
Mưa phi trường đang tiễn bước chân ai
Còn riêng con mưa trút nước trong lòng
Mẹ dặn con rằng không được khóc nhé con
mặt nhoè đi nhìn Mẹ bước khuất xa dần
Con hứa rồi nhưng Mẹ ơi con không thể
Xa Mẹ rồi còn gì buồn hơn thế
...................
Cách phương trời nỗi nhớ hoài ngóng trông
Lạc lõng với con giữa chốn người xa lạ
Đôi chân con như muốn chùn nơi này
Ánh Mắt con tìm bóng Mẹ xa xăm
Đâu rồi Mẹ ơi bao điều lòng con hỏi
Ai là người sẽ vui bên con khi con hạnh phúc
ai là người an ủi con khi dòng lệ con rơi
Khi dông về ai người nhắc nhở con mặc ấm ???
Mẹ yêu ơi bao lần con như thế
Nhớ Ngày đầu con thức dậy nơi đây
cứ ngỡ rằng có phải nhà mình không
Dũi dũi mắt chợt giật mình không phải
Một căn phòng vắng chỉ mỗi mình con
Mẹ yêu ơi con gọi hoài không thấy .

ĐÊM TRĂNG NHỚ MẸ
Thương nhớ mẹ nhiều con ngóng hướng trăng lên
Biển êm sóng qua mùa bão nổi
Tuổi chín mươi mẹ già vẫn vội
Bóng như chấm tròn nơi sân trước vườn sau.
Cơn bão qua rồi mà lòng con nhói đau
Thương mẹ tuổi già nơi quê nghèo nắng gió
Con thèm mơ về thời trẻ nhỏ
được mẹ vỗ về âu yếm bao dung.
Như đêm nay trăng sáng trải màu nhung
Con hiểu đó là màu trăng quê mẹ
Ngót năm mươi mà lòng con như thơ trẻ
Thương nhớ đến vô bờ con thầm gọi: Mẹ ơi!
Đêm mênh mông trăng sáng tỏa đất trời
Mẹ kính yêu chắc vẫn còn thao thức
Lo cho con vẹn tròn nhân đức
Nơi đất khách quê người luôn mạnh bước bình an
Con xin mẹ yên lòng dẫu có gian nan
Điều mẹ dạy con ghi lòng tạc dạ
Nhân đức vẹn tròn dẫu mưa đông nắng hạ
Dẫu vật đổi sao dời chữ hiếu con ghi.
Ôi đêm nay trăng sáng chốn kinh kỳ
Nhưng lòng dạ con hướng về quê mẹ
Con mơ sống lại ngày thơ trẻ
Bên mẹ hiền tôn kính chốn trăng quê.