-Mày nói gì đi chứ ! – Khang túm chặt cổ áo Sơn rồi quát lên
-Mày muốn tao nói cái gì ?? – Sơn gắt
-Mày đừng có giả vờ không biết ! Đừng nghĩ mày là bạn thân nhất của tao thì tao không đánh mày nhá !!
Khang chỉ thẳng vào mặt Sơn ,hằm hè , tay nó nắm chặt như thể muốn tung nắm đấm thẳng vào mặt thằng bạn ngay .Đôi mắt ánh lên vẻ giận dữ …pha lẫn một chút buồn bã và thất vọng …
Sơn hất tay Khang ra , nói một cách bình thản :
-Bỏ cái tính nóng nảy của mày đi !Tao muốn mày nói chuyện với tao một cách đàng hoàng !
Khang thở dài …nó cố lấy bình tĩnh , nhưng có vẻ vô vọng …
-Mày muốn tao bình tĩnh …mày nghĩ làm sao mà tao bình tĩnh được cơ chứ !
-Chuyện gì khiến mày nổi nóng với tao hả Khang ?Từ nhỏ đến giờ , dù giận đến mấy , mày cũng chả túm cổ áo của tao như vậy , mày biết rõ là tao ghét thế cơ mà !
-Chuyện của nhỏ Hạnh ấy ! – Khang lại không tự chủ mà gào lên
Mặt Sơn biến sắc :
-Mày …sao lại nhắc tới nhỏ đó !
-Mày thích Hạnh đúng không ?
-Tao …
-Có hay không ?
-Tao …tao không biết !
-Có hay khôngggg ?????
-Ừ thì …có lẽ ….uhmm…..tao nghĩ là …tao thích nhỏ đó ..
-Và tao cũng thích nó !
-Đó là chuyện của mày !
-Mày đừng có giả vờ với tao ….có phải mày cố ý nhường nhỏ đó cho tao ??
-Sao mày lại nghĩ thế , tao không ….không phải là tao nhường mày đâu !
-Có hay không ?
-Mày lầm rồi !
-Có hay khônggg ???
Những câu hỏi của Khang luôn đầy uy lực khiến Sơn không thể không thành thật mà trả lời ..
-Ờ thì ..có lẽ thế …
-Chết tiệt ! - Khang lại gào lên , nó thở dài – Sao mày lại nhường cho tao ? Vì tao là thằng bạn thân nhất của mày ??
-Tao …chỉ nghĩ là tao không muốn tranh giành với mày …đơn giản vậy thôi ! Từ nhỏ đến lớn , cái gì tao cũng nhường cho mày , và lần này cũng không ngoại lệ ! – Sơn gãi đầu lúng túng
-Tao không cần mày nhường cho tao ! Tao muốn cạnh tranh công bằng với mày cơ , thằng ngốc ạ ! Chả lẽ mày nghĩ là tao không bằng mày ? – Khang nhíu mày
-Chứ không lẽ mày nghĩ mày bằng tao ??? – Sơn cười đắc ý
-Gì chứ ?? Mày phải coi lại khả năng học Toán của mày trước khi nói chuyện đó , thằng hâm ạ !
Sơn nổi nóng , nó ghét nhất là ai nói về “khả năng học Toán” của nó :
-Hứ ! Môn Toán mày giỏi hơn tao thì đã sao ? Nhưng mày nên nhớ tao học Hóa khá hơn mày nhiều đó nhá !
-Còn môn Lý thì tao ăn đứt mày !
-Môn Văn mày đâu bì được với tao …hehe …
-Nhưng môn Tin …
-Môn Sử cơ …
- Vậy môn Địa ?
-Sao mày không xét môn Giáo Dục ??
Hai thằng ngốc cứ đem hết môn này đến môn khác ra mà so sánh xem ai hơn ai …bọn nó hăng hái đến mức quên cả mục tiêu ban đầu là “Hạnh”
Hạnh là cô bạn cùng lớp khá xinh xắn mà cả hai thằn đều “kết” …..Khang thì muốn cạnh tranh công bằng , trong khi Sơn lại muốn nhường nhịn …
….10’ sau …
Cả hai thằng ngồi bệt xuống đất , thở hồng hộc ….có lẽ đến lúc này , khi chẳng còn môn nào để nói nữa thì cả hai thằng mới biết mệt .
Khang vừa thở vừa nói –“ Tao nói rồi đó ! Tao cấm mày nhường tao !”
-mày ngược đời quá !
-Kệ tía tao !
-Tía mày là ai mà tao phải kệ ?? –Sơn lè lưỡi trêu Khang
-Tao cũng nhắc lại : Tao không muốn tranh giành với mày !
Khang không nhịn nổi nữa , nó nhào lại đấm thằng bạn một cú đau điếng .
Sơn cũng chẳng vừa , nó trả đũa bằng một cú đá ….Cứ thế , cả hai lại đánh nhau .
----------
“Rầmmm” –Tiếng “mở cửa”
-Hai ông “mần” cái gì “rứa” ??
Tiếng của Linh làm hai thằng con trai giật mình .
-Câu này tui hỏi bà mới đúng ! Sao lại có thể tự nhiên xông vào phòng con trai như thế ? bà không biết mắc cỡ à ??– Sơn đưa tay chùi vệt máu vừa chảy ra ở miệng
-Thôi đi , hai ông có bao giờ coi tui là con gái đâu mà tui phải ngại ! –Linh ngồi bệt xuống một cách tự nhiên .
Linh , Sơn và Khang là 3 người bạn thân từ nhỏ , thân thiết không thể tả …một phần vì Linh có tính cách mạnh mẽ giống con trai nên dễ thân, phần còn lại là vì …vẻ ngoài của Linh “không giống” con gái là mấy : Tóc ngắn , thích mặc quần lửng , áo thun và cũng chỉ thích chơi những trò của bọn con trai.
- Hai ông lại đánh nhau đấy à ? – Linh đoán
-Kệ tụi tui ! Không cần bà quan tâm ! – Khang vừa nói vừa xoa xoa vết bầm nơi cánh tay
-Tui biết rồi …hai ông vì chuyện của nhỏ Hạnh nên mới thế phải không ? ‘”đây” thừa thông minh để nhận ra cả hai ông thích nhỏ đó !
Khang im bặt , thằng này là chúa nóng tính , nhưng cũng biết mắc cỡ khi nhắc đến mấy chuyện tình cảm thế này .
-Bà nghĩ coi , tui đâu có làm gì quá đáng đâu , chỉ là muốn nhường cho thằng Khang thôi mà , ai ngờ nó nổi nóng , đánh tui không nể tình ! – Sơn nói thẳng với Linh
-Nhưng tao không cần mày nhường tao ! – Khang gắt
-Nhường hay không là quyền của tao ! –Sơn đáp
Hai cặp mắt lại nhìn nhau …nảy lửa …”xẹt xẹtt “
Linh xua tay :
-Tội nghiệp quá , để tui nói cho hai ông biết nhá …nhỏ Hạnh …nó có bạn trai rồi đó !
Câu nói của Linh như tiếng sét nổ trên nền trời …
-Cái gì ???? – Hai thằng đồng thanh quát lên
– Tui nói thiệt mà !Hai ông không tin hở ??? Ai biểu không chịu điều tra kĩ mần chi !
Linh vớ lấy mấy quyển truyện trên bàn –“May mà tui qua sớm , chớ không là hai ông “tương tàn” tới “banh xác” luôn rồi ! Tui mượn mấy quyển truyện này nhá ! Tháng sau tui trả ….tui về đây , hai ông cứ tiếp tục đi !”
Linh mỉm cười nhẹ nhàng –“ Hai thằng ngốc !” ……nói xong nó bước ra khỏi phòng và đi về , thản nhiên như khi đi đến .
Bỏ lại sau lưng vẻ mặt ngơ ngác của hai thằng con trai …
Đối với Linh , đó chỉ là một nụ cười bình thường , rất bình thường , nhưng trong mắt hai thằng bạn thì dường như không bình thường tẹo nào …
Linh cười , đôi mắt một mí nhỏ xíu trông càng nhỏ hơn , hàng mi dài lay lay , chiếc mũi tẹt của nó dường như trông xinh hơn , đôi môi nhỏ nhắn vẽ nên một đường cong rạng rỡ tên “nụ cười” …không biết là do ánh sáng chiếu vào hay sao mà gương mặt nó nhìn ửng hồng , cả mái tóc ngắn ngủn dường như “nữ tính” hơn ,khiến hai thằng con trai ngẩn ngơ …
Khang dụi mắt liên hồi –“ Mày ơi …hình như tao …thấy nhỏ Linh khác với mọi khi …”
Sơn đưa tay túm chặt ngực áo , vẻ rất khó chịu , nó nhíu mày –“Ui , cái cảm giác quái quỉ này là gì nhỉ …tao không nghĩ là tao bị đau tim đâu , nhưng tim tao nó đau thật đấy mày ạ !”
Khang hỏi –“Mày có thấy những gì tao thấy không ?”
-Tao nghĩ là có !
-Nhỏ Linh xinh thế sao mày ?
-Tao chả biết , nó bắt đầu “giống” con gái từ khi nào vậy nhỉ ?
-Nó xinh hơn tao nghĩ …
-Xinh hơn cả tao nghĩ nữa …
-……
-Mày nói gì đi chứ ?
-Tao không biết …có lẽ tao ….chuyển mục tiêu rồi !
-Tao cũng thế !
-Lần này mày nhường tao nữa nhá !
-Mày đừng mơ !
Hai thằng con trai cùng cười , bá vai nhau cười ….chúng nó vẫn thân thiết như xưa .
Cái tuổi ngốc ngếch khiến hai thằng con trai cũng trở nên ngốc nghếch , chúng cùng mến một cô bạn gái , rồi cùng thất tình , rồi lại cùng nghía mục tiêu khác …
Tình cảm lúc bấy giờ , chỉ tựa như làn gió thoảng …nhẹ nhàng …và mông lung , thứ tình cảm tuổi học trò hồn nhiên …chỉ là một chúc rung động đầu đời nhỏ nhoi …..rất “chuối” …nhưng lại rất tuyệt ..
Lần này không biết hai thằng con trai có thành công không nhỉ …ai mà đoán trước được ngày mai sẽ như thế nào …”có lẽ”…
Mưa bao giờ cũng thế luôn mang cho ta sự hoài niệm , chút lãng mạng và bâng khuâng.
Tôi đang đi bộ trên cnon đường quen thuộc, bỗng nhiên có 1 cơn mưa rào bất chợt ùa tới , tôi vội vàng chạy nhanh vào hiên nhà ven đường để trú tạm .Mưa 1 lúc 1 to , tôi cố thu nhỏ người lại để khỏi bị những hạt mưa bắn vào người . Con dường bây giờ vắng người qua lại , những hạt mưa làm cho con đường và cây cối trở nên sạch và mát mẻ hơn .Đột nhiên kí ức đau buồn của 2 năm trước lại chợt hiện về trong tôi .Cũng con đường này , cơn mưa này đã cướp anh đi mãi mãi ..... _KHÁNH KIỆT em pải cho anh cơ hội giải thích chứ?
_ko , anh ko cần pải giải thích Thanh ah! em đã chịu đựng wa1 đủ với anhr ồi , anh hãy để cho tôi yên
_KHÁNH KIỆT anh biết là anh dành wa' nhiều thời gian cho công việc , nhưng em hãy tin anh , anh chỉ duy nhất yêu mình em em yên
_KHÁNH KIỆT , anh biết là thời gian wa anh đã wa' say mê với công việc mà ko dành nhiuề thời gian cho em , nhưng em hãy tin anh , anhc hỉ yêu duy nhất có mình em mà thôi .
_anh hờ hững, anh để tôi 1 mình , anh bắt tôi chờ biết bao lần , anh thất hứa và bây giờ chỉ cần anh nói anh yêu tôi sao?
_KHÁNH KIỆT anh..anh xin lỗi em , hãy tha thứ cho anh 1 lần này nữa em nhé , anh biết là em đang rất giận , nhưng em hãy cho anh 1 cơ hội em nhé !
_2 năm wen nhau tôi đã cho anh rất nhiều cơ hội có những lần tôi đau buồn , tôi chỉ mong muốn anh nhẹ nhàng nắm tay tôi và nói lời động viên tôi nhưng anh đã ko làm được dù chỉ 1 việc nhỏ như thế , anh đã để tôi khóc 1 mình 1 lần và nhiều lần nhu6 vậy. Tôi đã wa' mệt mỏi , Thanh ah tôi nghĩ chúng ta nên cho nhau 1 sự giải thoát .
_ý em là........
_Đúng, mình chia tay .
KHÁNH KIỆT anh nghĩ em nên suy nghĩ kĩ lại , ko lẽ vì anh trễ hẹn mà m lại mún chúng mình chia tay anh.....
_ko cần pải suy nghĩ , vừa nói tôi vừa bước nhanh wa đường dưới cơn mưa càng lúc càng nặng hạt Tôi bước đi thật nhanh nhu tron tranh 1 ai đó ,t ôi bước đi mặc cho tiếng Thanh gọi phía sau .
Có ai đó đã xô tôi nhanh ra khỏi chiếc xe gắn máy đang chạy tới phía tôi , tôi nghe có tiếng động mạnh thất thần ngồi dậy sau cú wa' mạnh , tôi nhìn xem việc gì đang xảy ra Chiếc ô tô ngã trên đường , người dieu khiển xe có vẻ xây xát nặng (tôi nghĩ vậy)Tôi cố nhìn rõ hơn ngừi nằm trên đường là ai , tôi run rẩy bước lại gần hơn , hình như tôi đã biết 1 điều mà mình ko nên biết , mắt tôi mờ dần ko pải vì mưa mà vì nước mắt , tôi khóc nghẹn torng sự run sợ và tiến lại gần hơn .
Cái áo thun xanh , chiếc nhẫn rơi ra từ tay sao mà wen, mái tóc , hình dáng tất cả đều wen thuộc Tôi chạy ngay lại như dể xác minh đều gì đó mà ngay chính bản thân tôi ko mún đó là sự thật Ngã quỵ xuống 1 cach vô thức khi tôi biết rắng đó chính là Thanh ...........Anh nằm đó , nắm trên vũng máu dang chảy từ người anh hòa vào những giọt mưa ........
Tôi siêt2 chặt anh tronh vòng tay , tiếng khóc nghẹn ngào tuôn rơi như cơn mưa bất chợt ùa tới , hơi thở anh yếu dần , cánh tay yếu ớt dính dầy máu của anh từ từ giơ lên má tôi lau đi những giọt nước mắt của tôi "thật may là em ko sao, anh xin lỗi .."_anh dung hơi sức cuối cùng của mình dể nói với tôi , bàn tay anh từ từ rơi xuống mặt đường , cơ thể anh lạnh anh ........anh ko còn thở dược nũa Tôi siết chặc anh hơn , tôi gáo thét tên anh torng tiếc mưa . tôi hôn bàn tay lạnh bang của anh như dể núi giữ anh quay về Những giọt nước mắt tuôn rơi như những lời yêu thương mà cả suốt cuộc đời này tôi ko thể nói với anh Trong khi anh yêu tôi nồng nhiệt và sâu nặng đến thế thí tôi chỉ vì 1 chút tự ái mà đánh mất anh mải mãi ........
__________________________________________
Đ ã mất thời gian khá lâu để tôi quên được nỗi dau , đã có 1 khoảng thời gian dài tôi sống trong wa1 khứ , 1 wa1 khứ đầy đau buồn và những tiếng la hét lúc nửa đêm Đang miên mang chim ngập trong kỉ niệm thì tiếng gọi của THÀNH làm tôi bừng tỉnh
_KHÁNH KIỆT ra đây anh chở về , nhanh lên em kẻo ướt.
Tôi lấy chiếc cặp sách che lên đầu và bước nhanh ra khỏi hiên nhà
Ngồi sau lung THÀNH mới ấm áp và an toàn làm sao ...THÀNH là bạn trai, tôi sau cái chết dột ngột của THANH thời tôi sống trong đau khổ là thời gian THÀNH dành tất cả tinh cảm ấm áp của mình để sưởi ấm trái tim lạnh giá của tôi THÀNH là thế luôn cho đi và ko cần tôi trao lại bất cứ điều gì
Tôi yêu THÀNH đó là cách duy nhất tôi có thể dành cho anh , tôi sẽ yêu anh với tất cả tình yêu tôi có , với tất cả niềm hạnh phúc mà cả Thanh và THÀNH dành cho tôi Và tôi tin rằng tình yêu sẽ giúp tôi vượt qua mọi nỗi đau để tiếp tục sống và được 1 ai đó yêu thương
Tôi hi vọng ở phương trời xa nào đó Thanh đang mỉm cười khi biết rằng tôi đang hạnh phúc , xin gửi theo gió đến anh những lời yêu thương và nhờ gió nhắn với anh rằng anh mãi là người tôi yêu thương nhất
___________________________________
Trong cuộc sống đôi khi bạn gặp những điều dau bùn và tất nhiên diều đó thì ko ai mún xảy ra, nhưng bạn hãy tin tôi sẽ có 1 niềm hạnh phúc khác ở đâu đó sẽ lấp trống nỗi đau của bạn!_!