Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2008-11-17
Tổng số bài viết: 6
Sắp xếp theo: Hiển thị:
Thứ năm, 14/05/2009 - 04:24:pm
Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2008-11-17
Thứ năm, 14/05/2009 - 04:23:pm
Bai` tho* nay` hay kho^ng????cua? anh nuo^i cua? tui lam` cho me. tui do'.Tha^y' hay wa' ne^n post cho moi. ngu*o*i` cung` coi do!!!!
Bài viết được viết trên Blog Yahoo!360 vào ngày 2008-09-13
Thứ ba, 10/02/2009 - 08:31:pm

Thứ tư, 04/02/2009 - 07:10:pm





Chủ nhật, 30/11/2008 - 07:02:pm

Yêu 1 người là chấp nhận bước đi khi người ấy không cần mình nữa
yêu 1 người là chấp nhận buông tay người ấy ra khi ngưới ấy muốn nắm chặt 1 bàn tay khác
yêu 1 người la chấp nhận lừa dối người ấy rằng tình yêu của chúng đã chấm dứt để người ấy không bận tâm suy nghĩ
yêu 1 người là chấp nhận tahy thế những giọt nước mắt bằng tất cả nụ cười của mình cho dù con tim có đau đớn đến bao nhiêu
Thứ năm, 09/10/2008 - 07:19:pm
Có những ngày mà nỗi buồn mãi ko thể gọi thành tên, tôi kịp nhận ra rằng mình đang lơ lững giữa cuộc sống nhộn nhịp này.
Có những ngày tháng tôi chim trong sự chờ đợi tuyệt vọng , chờ đợi 1 hình bóng đã mãi khắc sâu vào tâm trí của tôi .Cho đến hôm nay , tôi trở vế với thực tại tôi mới nhận ra rằng bên cạnh tôi đã lâu rồi ko có hình bóng của anh !Anh ra đii như 1 cơn gió , vội vã ko giấu vết , anh đi nhẹ nhàng như chưa từng đến Chẳng 1 lời chào tạm biệt , chẳng 1 lí do nào hay bất cứ diều gì báo hiệu sự ra đi của anh
Vào 1 buổi chiều ngày thứ 6 trong lành mùa thu , cũng dưới hàng bằng lăng này, nơi mà lần đầu chúng tôi gặp nhau , anh nhẹ nhàng nắm tay tôi và khẽ nói với tôi rằng :
_ Em yêu anh nhiều chứ ?
_vâng!em yêu anh nhiều như đường thẳng vậy , dài vô tận và mãi mãi _ tôi thẹn thùng nói
anh khẽ cười nhẹ và nói rằng :
_ Nếu như có 1 ngày anh rời xa em , em sẽ như thế nào ?
_Uhm ....em sẽ chờ anh về , em tin anh sẽ trở về và... em cung sẽ yêu anh như bây giờ
anh khẽ hôn nhẹ lên trán tôi và nói với tôi rằng :
_Anh sẽ wan trở về , vì em là niềm hạnh phúc duy nhất của anh mà , hãy chò anh nhất định anh sẽ về .
Tôi có cảm giác hôm nay anh thật lạ , nhưng niềm hạnh phuíc hôm nay nay mang
lại cho tôi đã lấp di những nghi ngờ vu vơ của tôi vể anh .
Sáng hôm sau , anh ko đến tặng cho tôi 1 nhành hoa cẩm chướng xanh như mọi hôm , tôi ko nghi ngờ vì tôi nghĩ anh có chuyện gi đó wan trọng . Cả ngày hôm đó tôi chẳng nhận được 1 tin nhắn hay 1 cuộc gội nhỡ của anh .Tôi bắt đầu nghi ngờ
Sang ngày thứ 2 , tôi đã cố gắng đứng đợi anh trước hiên nhà chỉ để anh chào tôi buổi sáng torng lành và nhận từ anh 1 nụ cười ấm áp _1 cử chỉ thể hiện sự yêu thương mà anh vẫn hay làm vảo mỗi buổi sáng khi chở tôi đi học _nhưng hôm nay ko đến . Tôi bắt đầu lo lắng
Ngày thứ 3 anh ko xuất hiện bất ngở như mọi hôm , 1 thói wen anh vẫn hay làm khi nhìn thấy tôi chăm chú đọc sách trên xíc đu trước hiên nhava2 tôi bắt đầu nhớ anh .
Ngày thứ 4,5,6....tôi bỏ các lớp học thêm chỉ để đi tìm anh Gọi địen thoại anh ko trả lời , gởi tin nhắn ko có 1 hồi âm từ anh, hỏi người tahn6 anh thì họ chỉ bảo anh ko có nhà .Chạy dưới cái nắng gay gắt đến nhà cậu bạn thân nhất của anh hin vọng tìm 1 chút gì về anh
_KIỆT thấy anh THÀNH ở đâu chứ ?anh ấy đau rồi hả KIỆT vửa nói tôi vừa khóc thúc thích nước mắt hòa lẫn với mồ hôi toát ra từ cai nắng gay gắt buổi trưa
_Vào nhà đã NHƯ đứng đây nắng lắm!
_NHƯ ko sợ nắng, KIỆT chỉ cần cho NHƯ biết là THÀNH đang ở đâu là được rồi
_ Thật sự là KIỆT ko biết nói thế nào cho NHƯ hiểu KIỆT chỉ có thể nói rằng THÀNH vẫn ổn và vẫn yêu NHƯ.
Nước mắt tôi lăng dài trên má , cái đấu thì nóng rang do tôi đi dưới nắng mà ko đội mũ Tôi vội way xe đi , tôi chạy với tốc đọ nhanh khủng khiếp mặc chot iếng gọi của KIỆT còn văng vẳng phía sau .Ngày hôm đó tôi đã khóc rất nhiều , khóc vì điều gì ư có lẽ chỉ đơn giản là vì tôi nhớ anh mà thôi !
2 năm kể từ ngày anh ra đi , tôi đã ra trường và hiện đang làm nhà thiết kế thời tarng cho 1 công ty thời trang tại thành phố .Công việc nhiều cũng vơi bớt thời gian tôi nhớ đến anh , nhưngt ôi biết rằng torng 1 góc nào đó của trái tim , tôi vẫn đang khóc và mong anh way trở về Mỗi ngày trôi wa tôi đều ngueyn65 cầu cho anh chữa tri6 tahnh2 công căng bệnh ung thư gan mà trở về bên cạnh tôi
Khi ấy , tôi sẽ chẳng bao giờ để anh pải chụi nỗi đau 1 mình , tôi kot hể đau khi anh đau nhưng tôi sẽ ôm anh vào long và nói với anh rằng "Cố lên anh nhé, em yêu anh nhiều lắm !
"
