> - Có phải vì Ta hay ..Quên ???
Thứ tư, 28/10/2009 - 05:04:pm
"...Xin em đừng về lại con đường quen. Cho đến ngày có người dắt tay em qua đó. Mùa đông về nhớ quàng khăn kẻo gió. Đừng chạm vào cây phong đỏ phía không anh. Đừng nghe bài Con đường màu xanh, đừng thắp nến một mình nữa em nhé..."( Con đường màu xanh )
Ta bồi hồi thấy lại bóng hình người năm xưa. Những thảm cỏ xanh và những bờ biển vắng. Những buổi chiều vàng tràn trề ánh nắng. Những đêm đông chỉ còn lại hai người. Những ánh nến nhiều màu lung linh xa xôi. Ta đã yêu em trong mùa gió. Bản tình ca của ngày xưa bỏ ngỏ. Chuyện ngày xưa người có còn nhớ. Ta đợi nước triều lên...đợi sóng biển xô bờ nhớ thương .Hình như ta mong một mùa biển động để thấy lòng rung lên những cảm xúc ngọt ngào ngày nào bên em .

Có phải vì ta hay quên? Có phải vì ta mang nhiều thay đổi? Có phải ta đã qua thời nông nổi ? Không ai trả lời . Ai biết ? Ai tin ? Có những tháng ngày bình yên, những tháng ngày đẹp như trong dấu yêu. Ta đã chờ một mùa Thu vàng về trước ngõ cho lá vàng miên man bay .Cảm xúc đã về và cảm xúc đi qua...và rồi tâm hồn cũng già nua và cằn cỗi...Ta và Em đã làm tổn thương hai chữ Tình yêu rất lung linh,dù không biết vô tình hay cố ý .Nhưng cả hai Ta đã gục ngã trong ngọt ngào ấm áp yêu thương...
Ta lại một mình đi giữa trời mưa. Trong vòng tay em nồng nàn say đắm... Ta thấy mình như một kẻ đa tình câm lặng. Ta vẫn nồng nàn với vị ngọt của bờ môi... Nhưng ta tin tình yêu của em sẽ xoa mềm tất cả. Nước đến bao giờ sẽ làm mềm được đá ? Ta dại khờ và em cũng nông nỗi...

Một thời để nhớ, một thời để quên. Ta vẫn nhớ một bờ sông ấm nồng mùi cỏ dại. Những nét chữ vội vàng,anh cất giữ thật lâu.Anh không tin mùa Thu đã phai dấu...Để một cuộc tình phôi pha như lá vàng hờ hững trong gió Ta nhớ rõ một buổi chiều đẫm lệ, em chạy trốn chính mình trong khoảng trống nhỏ nhoi. Ta nhìn em gắng cười lại với đời, và lặng im dõi theo từng bước chân bé bỏng...
Ta giật mình vì lạnh lùng của cơn gió giao mùa,hình như đã quên nhưng vẫn còn nhớ ? Những tiếng thở dài rơi vào đêm lặng lẽ. Ta biết mùa thu vẫn đi về rất nhẹ, mùa thu nào cho em và cho tôi ?
Anh sẽ buồn vô cùng khi thấy em vẫn một mình lặng lẽ. Hãy cố cười lên đi em , ngày mai nắng ấm lại lên,bình minh vẫn rực sáng cuối chân trời phương Đông.Có một ngày sẽ quên...không còn nhớ.Có một ngày sẽ nhớ không bao giờ quên ...Dẫu biết rằng nỗi nhớ về nhau xin vùi chôn vào hố sâu của kỷ niệm...Để luôn thổn thức trong lòng nhau...mãi mãi một thời dấu yêu .
Một thời để nhớ và một thời để quên em nhé .

Chântình .com@yahoo.com
Em và Tôi giờ chỉ là một mùa Thu hoài niệm...Hoài mong khắc khoải thương nhớ và đợi chờ.Dù ngày ấy đã vời xa .Nếu vô tình đọc được Entry này thì em ơi ...Đã cuối Thu và hình như trời đã lập Đông rồi phải không em...? Bình an và luôn vui em nhé .