Thứ năm, 20/08/2009 - 04:42:pm
Hàng ngày, bạn cứ đi qua những con phố thân quen, thuộc đến từng cửa hàng, từng cây bên hè, từng khuôn mặt lạ mà quen. Phố cứ ở đó, hàng ngày chứng kiến biết bao câu chuyện của cuộc sống, và bạn đã bao giờ chợt một lần lắng nghe lời phố kể...
1. Trời tạnh mưa, để lại trên đường những vũng nước. Cái nóng oi bức của mùa hè dường như cũng được dịu vợi hơn sau cơn mưa.
Bên lề đường, 2 cô gái đang đi bộ. Cả hai cô cùng có khuôn mặt đẹp, bộ váy ngắn càng tôn thêm đôi chân thon dài, dáng đi uyển chuyển. Ai đi qua cũng phải ngoái lại nhìn "Đẹp quá!".
Một thằng bé từ đâu phóng xe đạp vọt qua. Nước bắn lên tung toé! - " M. cái thằng mất dạy kia, mày đi đứng như thế hả?".
Một bà lão ăn xin lại gần 2 cô gái. -"Đi đi, không có gì mà cho đâu! Bực cả mình!" ...
2. Trên một con phố. Nhà bên đường. Tiếng kèn réo rắt. Người người ra vào lặng lẽ. Một sự im lặng tang thương. Ai cũng xót xa cho người vừa nhắm mắt.
Tiếng cười đùa ríu rít như chim non, khuôn mặt rạng rỡ tươi như hoa. Một tốp nữ sinh đi qua. Dường như không một ai để ý rằng mình đang đi qua cái đám ma.
Cùng một thời gian, không gian, địa điểm, mà dường như là cả một sự cách biệt của 2 thế giới!
3. Gìơ tan tầm đường Chùa Bộc, người và xe đông như nêm, kin kít khói và bụi...Ai cũng hối hả, chỉ sợ chậm một chút là sẽ bị tắc đường. Ria đường, một bé gái yếu ớt, xanh xao chống 2 chiếc nạng, đôi bàn chân co quắp, teo tóp. "Cô ơi cho con đi nhờ xe một đoạn!", "Chú ơi làm ơn cho con đi nhờ một đoạn!"... Không một ai để ý! Tiếng nói yếu ớt như tan ra trong cái ồn ã của người, xe, khói, bụi...
Một nữ sinh trong tà áo dài trắng chợt dừng xe đạp lại: "Em ơi, lên đây chị đèo!", bé gái mừng cuống, líu ríu lên xe ngồi một cách khó khăn. Hàng ngày em phải lê khắp các quán xá, các ngả đường để ăn xin, tiền kiếm được về đưa cho bố, một ông bố nát rượu! Đến cuối đường Phạm Ngọc Thạch, cô gái dừng xe cho bé xuống, lại lấy trong túi ra một ít tiền đưa cho bé. -"Mai em chờ chị ở đoạn đó, chị đèo, ngày nào chị cũng đi học về đường này!". Cô bé cứ đứng đó nhìn theo, chợt nhận ra rằng "Cuộc sống này vẫn còn có người có tấm lòng trắc ẩn!"
4. Ruỳnh!
"Vẫn còn động đậy đấy!"
"Nằm im rồi!"
"Chết rồi hay sao í!"...
Mọi người xúm đen lại, những ngón tay chỉ trỏ... Những tiếng bàn tán xì xào...Ở giữa đám đông, 2 cái xe máy nằm chỏng chơ, dúm dó. Người bị nạn nằm bất động, máu vương vãi! Nhưng không hề thấy một ai trong cái đám đông đó có ý định tách ra để đưa người bị nạn vào viện. Mãi cho đến khi có bóng dáng cảnh sát giao thông ở đó, đám đông mới dần giải tán!
......