Tổng số bài viết: 3
Sắp xếp theo: Hiển thị:
Thứ năm, 02/07/2009 - 09:08:pm

Nếu bạn đi dọc theo các tuyến phố như Nguyễn Văn Cừ, Hoàng Quốc Việt, Phạm Văn Đồng, Giáp Bát (Hà Nội)… bạn sẽ nhìn thấy mọc lên nhan nhản những dịch vụ với cái tên khá nhạy cảm như “Hớt tóc gội đầu nam”. Thoạt đầu mới nhìn thấy tôi thắc mắc chẳng hiểu tại sao hớt tóc gội đầu, mà lại chỉ dành cho nam giới!
Clip bên dưới nha
Thử vào một quầy xem thực hư thế nào, nhìn từ ngoài rất sang trọng, đèn điện (dù bạn ngày) và cửa kính sáng choang, cùng với màu sắc rất “upmarket”, chứng tỏ đây là nơi lui tới của những người lắm tiền nhiều của. Tiệm rất tiêu biểu ở tuyến phố này: Chiều rộng khoảng 6 thước và chiều dài thì hun hút, khó đoán được bao nhiều thước. Phía dưới lầu là một dãy ghế hớt tóc chắc cũng khoảng 10 cái, một số đã có khách đang được hớt tóc, hoặc lim dim nằm gội đầu. Điều đầu tiên làm tôi chú ý là đội ngũ phục vụ toàn các cô gái tuổi chỉ đôi mươi, xinh như mộng, mặc đồng phục áo trắng, và váy màu xanh da trời. Đồng phục gì mà bó sát thân hình các cô như là những cave chính hiệu!
Thế nhưng tiếp chúng tôi là một cô tiếp viên mặc áo dài nghiêm chỉnh, cũng đẹp như tiên, cô hỏi chúng tôi có cần nhân viên nào cụ thể, hay là để cho cô ấy chọn cho. Hai thằng bạn tôi nêu đích danh hai cô cậu mà họ muốn phục vụ rồi quay sang chỉ tôi nói: Anh này chưa biết em nào, vậy em nhớ tìm cho ảnh một em chăm sóc tận tình dùm anh nghen. Cô tiếp viên nhoẻn miệng tươi cười chỉ cho chúng tôi mỗi người một an tọa vào một ghế, rồi lập tức có ngay một em khác đến hỏi tôi muốn uống gì. Cho anh ly trà đá, cám ơn. Một phút sau đã có một em đến phục vụ cho tôi. Em tự giới thiệu bằng cách chỉ vào cái ID trên ngực với cái tên Thu Thủy, và nói rằng em là người sẽ phục vụ cho tôi hôm nay.
Tôi nhìn thoáng qua Thu Thủy và đoán em chắc chỉ 18 - 19 tuổi, người cao chắc cũng 1,65m và không quá 45kg, tóc ngắn gọn gàng có nhuộm màu nâu, em có đôi mắt như lúc nào cũng cười, và tay phải một vòng vàng khá nhiều. Em làm nghề này lâu chưa? Hơn 2 năm. Tôi đùa: Vậy là anh yên tâm trao đầu cho em nhá. Phải nói Thu Thủy có tay nghề hớt tóc rất khá, em chỉ nhìn qua mà có thể phân tích tóc tôi thuộc loại gì, và phê bình người hớt tóc trước làm sai chỗ này, không cân đối chỗ kia, v.v… làm tôi cảm thấy như mình đã giao thân cho đúng người. Trong khi em hớt thì lại có một em khác đến tự giới thiệu làm… cắt móng tay! Hai em làm việc rất nhẹ nhàng, nói chuyện như thủ thỉ, làm tôi rất dễ bị… ngủ. Đến khi xong, tôi xem đồng hồ mới biết cái công đoạn hớt tóc không đã mất gần 40 phút. Công đoạn kế tiếp là gội đầu. Thu Thủy hỏi tôi muốn dùng xà bông shampoo loại nào (mùi bạc hà, hay mùi hoa bưởi, hoa lan…), rồi áp dụng một loại dầu gội đầu rất dễ chịu trên tóc.
Ảnh minh họa.
Tôi có cảm giác bàn tay em nắn nót từng vùng tóc, gội đi gội lại, thỉnh thoảng lại cho thêm loại dầu gì đó mà lúc này tôi không thấy được. Trong tiếng nhạc nhẹ du dương, tôi cảm thấy mình bềnh bồng trong cái thế giới kỳ quặc mà độc đáo này. Chỉ gội đầu khô vậy mà cũng tốn ngót nghét 20 phút! Công đoạn thứ ba là gội đầu ướt, tức là xả nước. Thu Thủy mời tôi vào một phòng khác phía trong. Phòng này nhỏ hơn, đèn tối hơn. Trong phòng có khoảng 5 cái giường mà khách chỉ nằm ngửa và cái đầu thì quặp ngửa xuống một cái bồn nước. Bồn nước có vòi nước di động dùng cả hai loại nước nóng và lạnh. Khách chỉ việc nằm đó để nhân viên gội đầu, làm sạch tất cả xà bông. Cái công đoạn này cũng tốn khoảng 20 phút. Công đoạn sau cùng là xoa bóp mặt, và tôi được chuyển đến một phòng khác.
Phòng này được thiết kế sáng sủa hơn, trang trọng hơn, nhưng cũng kín đáo hơn, được trang trí máy lạnh và trang trí khá mĩ thuật. Mỗi phòng chỉ có một khách và một nhân viên. Cái công đoạn massage mặt này quả là công phu, vì nhân viên dùng tay một cách nhuần nhuyễn và dầu gì đó để làm cho da mềm lại và bắt đầu xoa bóp mặt, hút mụn (nếu có). Cách chăm sóc da mặt kiểu này quả là độc đáo mà tôi chưa từng biết trước đây. Vì là nơi kín đáo nên khách và nhân viên có thể trò chuyện với nhau. Thu Thủy tỏ ra bạo dạn hơn với tôi bằng những động tác có thể xem là gợi cảm. Em choàng qua người tôi để cố tình cọ quẹt ngực vào người tôi, rồi làm như vô tình và tỏ lời xin lỗi. Qua Thu Thủy tôi mới biết các tiệm gội đầu loại này còn là những nơi thư giãn một hai giờ của các đại gia, doanh nhân, và công chức thành phố.
Trong hai giờ nghỉ trưa, họ đến đây để được gội đầu và nằm ngủ trong phòng có máy lạnh, và có người thủ thỉ tâm sự. Thành ra, tiệm rất đông khách lúc từ 11 giờ trưa đến 3 giờ chiều. Tôi hỏi Thu Thủy: Nằm ngủ như vậy có gì đâu gọi là thư giãn? Anh nói nghe lạ nhỉ, ngủ có người tâm sự nằm chung mà anh nói là “có gì đâu”, có người nghiền vào đây đó. Như cái anh bạn của anh đó, anh hay vào đây ngủ trưa với chị Hà đấy; chị Hà chiều anh lắm. Chiều là chiều như thế nào? Là ví dụ như anh bo cho em năm chục ngàn thì anh nằm ngủ với em nhưng không được sờ mó, còn một trăm ngàn thì thoải mái…
Anh nghe nói thu nhập khá lắm phải không? Cũng tùy anh ơi, mỗi ngày có một hay hai khách thì em sống được, nhưng có ngày chẳng có khách nào, nhưng nói chung em dư khoảng 2 triệu mỗi tháng. Thế lương bổng ra sao? Đâu có lương gì anh, chỉ nhờ vào bo của khách thôi. Có bao nhiêu tiếp viên ở tiệm này? Khoảng 20 người. Em thích làm nghề này? Không, chỉ vì hoàn cảnh em mới làm, chứ nhục lắm anh ơi, ai cũng nghĩ em là * điếm. Tôi cảm thấy đau nhói khi nghe câu trả lời quá thẳng thắn và chua xót, nên tôi cố nhìn mặt em xem có gì thay đổi không, nhưng tuyệt nhiên không thấy em biểu hiện một xúc động nào. Tôi hỏi: Sao vậy? Vì phần lớn những người làm nghề này thường bay đêm, chứ hớt tóc gội đầu chỉ là bình phong mà thôi. “Bay đêm” có nghĩa là gì? Tôi giả vờ hỏi. Anh khéo giả bộ quá, đàn ông các anh biết cả rồi, cần gì em phải trả lời chứ? Anh không biết thật mà. Thì bay đêm có nghĩa là làm vợ chồng một đêm đó. À ra thế, vậy em có hay bay đêm không? Em cười và ngượng nghịu nói: Thỉnh thoảng cũng có, nhưng phải được sự đồng ý của bà chủ mới được, chứ ở đây thì không. Em không sợ bị bệnh à? Sợ chứ, nhưng số phận cả anh ơi. Tại sao em không làm nghề khác? Nghề gì hả anh, em có nghề hớt tóc rồi, à anh là ai mà cứ hỏi em hoài vậy? Tôi đùa: Ủa,chớ em không nhớ em là chồng hai giờ của em sao? Thu Thủy mỉm cười nói: Anh khéo nói quá ha, thôi ngủ đi!
Thứ bảy, 03/01/2009 - 03:52:pm





![]() |
| Trống đồng Đông Sơn. |
![]() |
| Nón lá khổng lồ giữa rừng hoa. |
![]() |
| Quạt gấp bằng gỗ tại đền Bà Kiệu. |
![]() |
| Cầu Long Biên lịch sử. |
![]() |
| Mô hình phố cổ Hà Nội kết hợp cùng hoa. |
![]() |
| Lũy tre làng, nhà mái lá. |
![]() |
| "Giọt sương" trên lá. |
![]() |
| Cây xương rồng, chiếc thuyền nan, túp lều. |
![]() |
| Gánh hàng hoa. |
![]() |
| Cột điện giả với tên phố hàng Vải bán nhiều hoa. |
![]() |
| Hồng Tú Cầu, một loài hoa đẹp được nhiều người ngắm nhìn. |
![]() |
| Hoa sen giả cũng lung linh khoe sắc màu. |
![]() |
| Xích lô hoa. |
![]() |
| Cành mai trắng đậm không khí Tết. |
![]() |
| Những bông lau đẹp nên thơ. |
![]() |
| Hoa Hoàng Điệp vàng trên những ngọn cây cao. |
![]() |
| Hoa Cẩm tú cầu, một loài hoa hiếm. |


Những manơcanh mặc áo dài được kết bằng hoa bị vặt trụi, ban tổ chức phải thay bằng áo vải và gom về một chỗ.
Cửa hàng hoa lụa này phải phủ bạt và cử người trông vì sợ “hoa tặc” tấn công

Người đàn ông này phải nâng bát hoa nhỏ lên để thoát khỏi đám đông.

Đông thì đông nhưng 3 cô gái này vẫn vào giữa luống hoa làm một kiểu ảnh![]()
Thứ sáu, 02/01/2009 - 09:16:pm
@ Phải nói trước là không liên quan gì tới chưn giò của Jany và Tada.![]()
Tình hình là sáng nay tự dưng thấy có người để avatar hình…>>>con Kiki nhà tui …hix. Giờ chắc nó đã hóa kiếp làm người ròi....
Mỗi lần nhớ tới Kiki là tui hay nhớ tới.... anh… bán bánh giò. Haiz zà! Số là Kiki rất hiền, chả bao giờ sủa ai….vậy mà không hiểu sao mỗi khi nghe anh bánh giò chạy vô xóm rao: “Chưuuuuưng…Gioooòo đeeêyyy….!!!” là Kiki bắt đầu grừuuuừuuuu và sủa rùm beng. Cũng rất liên quan tới vụ này, là sáng nay iem mới... ăn bánh giò chào mừng ngày…2-1-2009 ![]()
………
núng nính bánh giò
Buổi sáng đi làm công sở hay chiều tan tầm tạt vào bên đường nhấm nháp mùi vị thơm ngầy ngậy, ngon ngọt của bánh giò đã ứa nước miếng. Chưa có nơi nào bánh giò lại ngon tuyệt như ở Hà Nội. Cũng chưa có nơi nào lại có nhiều người mê thú ăn quà vặt như những người sinh sống ở thủ đô.
Đi trên đường phố, góc nhỏ nào cũng có vị bánh giò ngây ngất hấp dẫn nơi đầu mũi. Những buổi chiều được mẹ đón từ trường và thưởng cho một chiếc bánh giò nóng thì các cô cậu học trò vô cùng sung sướng. Cặp uyên ương dìu nhau dạo phố sau buổi làm việc, thể nào qua hàng bánh giò cũng kéo nhau vào thưởng thức, xuýt xoa vị nóng của bánh và cay cay của tương ớt quyện vào. Bánh giò cũng trở thành món ăn lót dạ khi chiều về của những người bán hàng rong. Thực ra nhiều người ghiền bánh giò cũng đúng thôi vì nó không chỉ mát lành, thơm ngọt mà còn tìm thấy ở đấy mùi vị của quê hương với hành mỡ của bánh chưng ngày Tết.
Thứ bánh dung dị với lá chuối và bột gạo tẻ quyện vào trong nhân thịt, hành, mộc nhĩ và nấm đã làm say đắm bao thực khách. Nói đến bánh giò phải nhắc đến chợ Gạo - Nguyễn Siêu, chợ Hôm hoặc chợ Nguyễn Công Trứ. Ai mê bánh giò cũng có một địa chỉ xanh, một hàng quà gắn bó và nhớ rất dai để những khi nhớ bánh giò như nhớ một người bạn cũ lại quay trở về nơi đó nhấm nháp cái vị thơm ngon ấm áp. Nhất là những buổi chiều đông, cầm trên tay đĩa bánh giò xen vài lát giò chả, ít miếng dưa chuột muối xổi xanh nõn và vài sợi tương ớt đỏ ngọt ngào, vừa thổi phù vừa nhẩn nha từng thìa nho nhỏ vị mềm trơn ngọt lịm nơi đầu lưỡi.
Bột gạo tẻ được chế biến sẵn mua tại Xôm ở Thạch Bích - Hà Tây. Pha bột lọc theo tỉ lệ thích hợp với nước nóng và nước lạnh đánh cho tới khi bột chín trở nên trong suốt như thạch là được. Sau đó, quết từng ít bột ra những mặt lá chuối để chừng 5 đến 10 phút cho nguội hẳn mới gói bánh. Chọn bột lọc và đánh bột là khâu quyết định đến chất lượng bánh. Mỗi gia đình làm bánh giò lại có một bí quyết riêng. Nhân bánh được chế biến, xay nhỏ và vo tròn thành từng viên đặt giữa lòng chiếc bánh trắng tinh bột lót lá chuối xanh ngắt. Nhìn vào chiếc bánh như một sản phẩm hoàn hảo nhất, tinh túy nhất của đất trời tụ lại một cách sáng tạo.
Muốn ăn được loại bánh giò ngon thì chỉ có đến các điểm bán bánh ở góc chợ hay nơi đông đúc người qua lại. Bánh giò bán rong thường không ngon và nóng hổi. Giá bán buôn thường 3.000 đồng/chiếc, nếu bán lẻ thì 4.000 đồng/chiếc. Bánh giò ngon nhất khi ăn với giò bò hoặc giò lụa. ![]()
![]()
@ Bài trên tạp chí “Món Ngon” mới phát hành của Loan Trần - mẹ vợ con Mèo ác. Hình ba đứa tui trong đại tiệc….
…hột vịt lộn. Ăn xả xui đêm giã biệt 2008 ngoài lề đường Pasteur. Ta nói hai cái trứng nó nằm…đều nhau ghê kak kak kak…![]()
***
Tất cả mọi thứ ở trên đều liên quan và liên đới với nhau, trừ vzụ ….
………..lên ngôi sao sáng nay...![]()
![]()
....và PV chào 2009 ![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
