Blog
Các bài viết thuộc thể loại "Phóng sự"

Tổng số bài viết: 4

Sắp xếp theo: Hiển thị:

Trái tim kiêu hãnh

Chủ nhật, 05/07/2009 - 08:40:am

Dương Bình Nguyên


Tôi cứ thầm ước mỗi chuyến bay sẽ mang đến cho mình cơ hội gặp thêm một người bạn trẻ trung ngực thở phập phồng sau áo mỏng. Nhưng lần nào đi cũng gặp trẻ nít hay những ông bệ vệ chưa lên máy bay đã mệt nhọc thở và ngủ phì phào mùi bia.

Lần này thì tôi ngồi giữa hai bà già. Bay trong cảm giác nhột nhạt sợ một cái vung tay, một cái ngoẹo đầu của mình làm người khác bong gân, đau khớp cả tuần thì thật khó mà... bay được. Những “chim trời” chứ không phải “gà nhà”, máy bay chứ không phải xe hơi, không thể tùy tiện ngồi chỗ nào cũng được. Một chiếc ghế trong cái khoang này tính bằng bạc triệu. Nên tôi ngồi im, nghe đi nghe lại cái bài Thiên đường gọi tên trong Ipod. Nghe muốn nổ óc. Đang bay đây, nhưng mà không phải thiên đường.

Từ khi ông nội ốm, nằm liệt giường, đêm đêm rên rẩm vì những vết mẻ của xương, tôi luôn nghĩ người già như một cây bỏng ngô, chỉ cần gió lay mạnh là có thể mẻ gãy. Bà già bên phải cứ ngó đầu sát cửa kính máy bay, hỏi vô tư, cho cái kính này lên nó thoáng chút được không chú? Bà già bên trái tay đeo chiếc nhẫn mặt ngọc, ngực đeo tràng hạt, rõ ràng nhà giàu chăm lễ Phật, nói thủng thẳng, cái bà này dở hơi quá, bay mấy trăm cây số một giờ mà để gió cho thoáng có mà tan xác. Bà già bên trái kinh hãi, phải không chú? Tôi biết mình đang đối diện với vấn đề khó nuốt rồi đây. Sẽ là một ngàn câu hỏi lần đầu tiên trong đời. Tôi không thích đối diện với những người già và vấn đề của họ. Tôi sợ khi phải nghĩ đến một ngày nào đó của mình như thế.

Chú đi làm hay đi chơi? Cái giọng nửa Bắc nửa Nam của bà già bên trái làm tôi buộc phải vứt headphone ra khỏi tai. Nhìn bà cứ vừa xa lạ vừa thân quen. Tôi luôn cảm giác đã gặp bà ở đâu đó. Cháu đi công tác về. Chú cũng đi máy bay lần đầu tiên hử? Bà già bên phải lại với qua, bà này lẩn thẩn, thanh niên người ta bây giờ đi mây về gió, đâu có lẩm cẩm như chị em mình. Bà già bên trái nhe răng cười, hàm răng rụng gần hết, cái hàm đầy lợi cứ ngọng nghịu như trẻ nhỏ. Chuyến này là chuyến đầu tiên thím đi máy bay chú ạ. Đêm qua, thằng em nó gọi điện ở mãi Hưng Yên vào Cần Thơ, nói bà mẹ thím sắp mất, nằm thoi thóp rồi, chờ thím về thôi. Nên vội vàng đi mua vé máy bay, chứ rảnh rang thì thím đi xe đò. Đi xe đò cũng hay lắm, gió mát, đi khắp cả đất nước. Rõ ràng bà không còn sợ cảm giác mình sắp mất mẹ. Có vẻ ở vào cái tuổi đi đứng lập cập, nói cười run run, cái chết lại được coi là một sự giải thoát thì phải. Tôi nhìn bà, da đồi mồi, những nốt đen tuổi già lốm đốm làm khuôn mặt xám vì nắng vì gió giống như một tấm bản đồ cũ nhàu. Thế chú làm công việc gì? Cháu làm nhà báo. Nhà báo hử? Ngày xưa thằng cu nhà thím...

Bà già nói lưng chừng, rồi mắt hướng tìm ra ngoài cánh bay. Ngoài ấy, giữa chiều tà, những vực mây khổng lồ như những bông hoa cúc lớn cuốn lấy chiếc máy bay bé nhỏ. Bà già bé xíu ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế bay, hành trang chẳng có gì, có mỗi chiếc túi xách xinh xinh như mấy cô mấy bà đi chợ huyện. Hành trình ngàn cây hóa ra với bà cũng nhẹ. Thật không biết lúc này bà nghĩ gì, có mơ hồ nghĩ đến mẹ, hay bà nghĩ về thằng con trai. Cái thằng con trai đó, theo những phim truyền hình VN mà tôi hay xem vào chiều chủ nhật, cứ khi nhân vật chính ngưng nói, mắt hướng xa xăm, giọng ầng ậng nghèn nghẹn, máy quay zoom sát vào đôi mắt đục lờ, buồn bã... thì hoặc là cái thằng con đó cực tốt nhưng chẳng may tai nạn đập gãy ước mơ, hoặc là nó huy hoàng thiếu nhi nhưng thanh niên tàn tạ vì nghiện ngập. Đại loại là như vậy. Nên tôi rất muốn biết bà già kia nói gì về thằng con. Thằng cu nhà thím nó làm sao? Bà già nhẫn mặt ngọc quay qua hỏi. À thì chẳng làm sao. Nó chỉ mê làm nhà báo thế thôi. Bà già nói qua quít. Rồi lại quay đi. Rõ là một câu chuyện lãng xẹt. Rồi bà già lại gọi, này chú, nghe nói người ta bay đi nước ngoài toàn là bay qua biển, lỡ mà nó rơi xuống biển thì mình chẳng chết đuối ư? Bà già nhẫn mặt ngọc lại bĩu môi, rõ là chập cheng quá cái bà kia, đang đi trên máy bay mà toàn nói chuyện gở, ghê quá, máy bay nó mà rơi thì xuống đâu bà cũng biến thành một nắm cát, chả còn tí máu huyết xương cốt gì đâu mà lo. Bà già bé nhỏ quay qua nhìn bà nhẫn mặt ngọc, vẻ không ưng bụng nhưng thấy rõ sự yếu thế của mình. Không đáp trả bà già mặt ngọc, bà khẽ bấu vào tay tôi, thế hử chú? Tôi lại rơi vào trạng thái bối rối. Con trai thím tên Phát đúng không? Trời, sao chú biết? Chú quen với nó hử? Cái bà già này, tôi bật cười, nội cái miệt đồng Nam bộ thôi cũng có cả triệu người tên Phát. Phàm ai cũng lo chuyện làm ăn, gửi cả sự tham lam của mình vào cái tên con là Phát. Tôi nói với bà, cháu có biết một anh tên Phát, chẳng biết có phải con bác không. Ngày xưa anh ấy học cùng lớp báo chí với cháu, nổi tiếng cả trường vì có mình anh ấy nói tiếng miền Nam. Vậy á hả? Chắc không phải con thím rồi. Con thím nó đẹp trai lắm, cao thước bảy thước tám, mặt nó đẹp hơn Kim Tiểu Long, mà nó ca vọng cổ sáu câu cũng mùi lắm chú. Tôi nói đùa, cái anh Phát cháu quen cũng đẹp trai cỡ đó đó bác. Nhưng có biết hát vọng cổ không? Bà già nhìn chăm chăm, giọng như dấn lên. Tôi định nói rằng có. Người miệt dưới, ai sinh ra lại không biết ca mấy câu vọng cổ, người xứ lạ tới đó ở vài năm cũng xuống xề mùi mẫn như thường. Bà già nhìn tôi có vẻ tuyệt vọng. Tôi buông một câu không biết đúng hay sai, anh này chỉ giỏi chơi bóng đá chứ không biết ca vọng cổ thím ơi.

Nghe rõ tiếng thở phào của bà già qua hai cánh mũi phập phồng. Bà già nhẫn mặt ngọc đã thiêm thiếp, như chứng minh rằng cuộc chuyện của cái bà già nhà quê chân dính phèn kia là lảm nhảm và gây buồn ngủ. Bà già ngồi như lún sâu trong lòng ghế. Thằng Phát nhà thím ngày xưa nó học giỏi lắm. Nó tính đi học làm nhà báo. Ngày đó nó học giỏi, mấy chị nhà báo về viết bài ca ngợi, thím cũng được lên báo cùng nó đó. Mà rồi nhà nghèo...

Nói rồi thấy bà lục trong cái túi một tấm giấy nhỏ ép nhựa. Một bài báo. Hình bà và một thanh niên trẻ, cười rạng rỡ. Bây giờ báo chí thích viết chuyện cổ tích, những câu chuyện về nghị lực phi thường trong cuộc sống con người. Bài báo đó là một câu chuyện cổ tích và tôi đang ngồi bên cạnh một nhân vật của thế giới thần tiên. Chắc bà muốn mang bài báo đó về quê cho bà con họ hàng đọc. Bao năm biệt xứ, từ đầu này về lại đầu kia của dải chữ S, khi đi son rỗi, khi về làm mẹ thần đồng, kể như cũng là một thứ chiến công. Tôi nhìn kỹ khuôn mặt chàng trai. Một cái gì đó quen thuộc. Nói chính xác là một khuôn mặt rất dễ lẫn, như thể đã gặp ở đâu đó nhưng lại như chưa từng quen. Mỗi ngày chúng ta nhìn thấy cả trăm khuôn mặt vậy mà lắm khi không thấy nổi một gương mặt nhang nhác thân quen. Nhưng rồi trí nhớ đã thức giấc. Anh Phát giờ làm gì hả thím? Ờ thì làm ba cái thứ lặt vặt thôi. Lặt vặt là sao? Thì là ba cái chuyện nhăng nhít vậy mà. Ủa mà chú hỏi chi vậy? Chú đâu quen nó đâu...

Thì tôi đâu quen Phát đâu. Nhưng tôi biết, thậm chí khi đọc tập kết luận điều tra bên cảnh sát cho mượn, tôi còn biết Phát đã làm những gì trong hành trình trốn chạy khỏi sự thật đời mình. Và tôi sợ khi tôi gọi tên bà già, bà sẽ ngất đi. Vì lúc đó tôi giống một con ma hiện hồn trên máy bay, tự dưng xa lạ mà biết cả tên mẹ lẫn tên con. Cuộc đời lạ lùng, đôi khi cứ neo quấn những thứ không liên quan lại, đôi khi làm mọi chuyện rối tung mà chẳng vì mục đích gì cả... Thím có hay đọc báo không? Thím hử, ngày trước hay đọc báo, thằng Phát viết bài được đăng báo đó chú, cuối tháng được ra bưu điện lãnh tiền, nó về mua quá trời quà cho thím. Nó mua cái áo này đó, tốt không, gần chục năm mà vẫn đẹp vẫn mới. Từ ngày nó đi làm xa, thím cũng chả mua báo. Đọc báo sao bằng nghe ca vọng cổ. Hồi mấy năm trước, nó có gửi thư về, nó nói nó đã qua Mỹ rồi, đi máy bay qua biển, đẹp lắm. Thím chả thích nó qua đó, nghe nói qua đó toàn làm móng chân móng tay cho đàn bà con gái, sơn phết như vẽ mặt tuồng, ớn ớn ớn... Tôi nhìn lại chiếc áo của bà già. Một chiếc áo tím hoa cà, chẳng độc đáo gì, nhưng tôi đồ rằng bà cũng giống mẹ tôi, chiếc áo mới trong đáy hòm gỗ mỗi năm có lễ trọng mới đem ra mặc, nếp áo chưa vuốt thẳng, sực nức mùi băng phiến. Trong thâm tâm người đàn bà này, hẳn nhiên Phát là một ngọn đuốc sống rực rỡ. Và tôi thở phào, thật may là chẳng bao giờ bà đọc báo...

Tự dưng tôi cứ liên miên nghĩ về Phát. Chàng trai đầy mộng đẹp, vậy mà phút chốc chạy vụt qua một cõi ảo vọng. Đời người ta lúc nào cũng như lên dốc vậy, những con dốc lớn nhỏ, ai cũng muốn leo được những đỉnh dốc cao mà quên mất rằng khi lên đến đỉnh sẽ là một mặt xuống thăm thẳm chẳng kém khi trèo lên. Tấm hình lưu trong hồ sơ cảnh sát cũng chính là tấm hình được cắt ra từ trên báo. Trên đó, Phát vẫn cười rạng rỡ. Tôi nhớ rất rõ rằng khi tôi đọc hết gần 100 trang hồ sơ về vụ án của Phát, tôi đã bị ám ảnh nặng nề bởi những lời khai đôi khi trần trụi và thành thật đến mức làm người khác hoảng sợ. Phát đó, một mối tình cùng dấu, những mưu toan tiền bạc, những mơ ước đến thành phố không bao giờ tắt ánh sáng ở bên kia đại dương. Phát đó, bóng tối đã phủ lên đôi mắt tinh anh ấy từ lúc nào nhỉ? Phát đó, phải chi tôi không đọc những chi tiết về anh, tôi đã chẳng bận tâm thêm đến bà già ngu ngơ không liên quan đầy những câu chuyện tầm phào như thế...

Cô tiếp viên kéo xe thức ăn qua chỗ chúng tôi, mời chào mua đồ ăn trên máy bay. Bà già bảo, mình phải cảm ơn cái máy bay này, nó không cho mình ăn, nó giảm cho mình tới hai trăm ngàn chú ạ. Thím bỏ bữa ăn máy bay, thím mang tiền về quê, làm được hẳn mâm cỗ mời họ hàng. Tôi bật cười. Nếu bà biết được sự thật rằng tôi đã săn được chuyến đi này với giá vé chỉ vài trăm ngàn ở trên mạng, nghĩa là rẻ như đi xe đò từ Hà Nội vào Sài Gòn, chắc bà sẽ lăn đùng ngã ngửa ra mà đòi tôi dạy cách truy cập mạng Intemet để mua vé online. Tôi bảo bà già, thím uống nước ngọt không, con mua cho. Bà già lắc đầu, nước ngọt uống vào bụng réo như cửa biển, gas nổ lọc xọc trong dạ dày thấy ớn. Tôi nhìn đồng hồ, sẽ còn chừng 40 phút bay. Tôi mua thêm cho bà một chai nước suối. Bà già cảm động lắm, mắt rưng rưng, rồi bà tu nước như vục mình vào chiếc gáo dừa trong vại nước trước sân thân thuộc. Vuốt miệng, bà quay qua, trời đất, sao cái nước suối này nó ngọt như nước mưa vậy chú? Mà sao chú tốt với thím quá vậy chú? Tôi muốn nói với bà, tôi thực tình không tốt mà chỉ vì một thói quen, khi ăn mà có kẻ nhìn mình bên cạnh là cảm thấy nhột nhạt, là thấy không yên ổn. Tôi mua cho bà chai nước là tôi mua cho tôi sự an lòng mà thôi. Chứ tới Hà Nội thì chú về phố nào? Cháu về đường Trường Chinh. Thím về Nguyễn An Ninh. Nguyễn An Ninh ở đâu hử chú? Bà già đeo tràng hạt đã thức dậy từ lúc nào, miệng ngáp ngáp, với sang như một thói quen, cháu đi cùng đường với bà ấy, cho bà ấy đi xe về cùng, lơ ngơ như nai toi thế kia, biết tìm sao ra đường, lại bị cái lũ xe ôm nó lừa cho hết sạch tiền rồi bơ vơ đấy. Taxi hết 200. 000, chú trả 150. 000, bà ấy 50. 000, đằng nào chú chẳng phải thuê một cái xe, có phải không? Tôi quay qua bà già, bác cứ đi cùng cháu, cháu xuống trước, nhưng sẽ bảo taxi đưa bác về tận nhà. Nhưng đó là nhà bác hả? Bà già lắc đầu, không, là nhà đứa em, nó chết từ mồng thất rồi, chỉ còn đám cháu chắt thôi. Thím ở đó qua đêm rồi mai bắt xe đò về Hưng Yên sớm. Vậy chú cho thím đi về cùng xe có được không? Tôi đồng ý. Bà già đeo tràng hạt cũng có vẻ an lòng. Người già có vẻ dễ đồng cảm với nhau chỉ vì một điều be bé. Bà già đeo tràng hạt đã có sẵn một chiếc xe hơi của anh con rể tổng giám đốc đợi ở sân bay rồi. Tôi tự dưng ngồi giữa hai bà già với hai thế giới. Tôi không thích nghịch cảnh, ghét nhất những sự tréo ngoe ở đời. Tôi càng ghét sự so sánh. Thế mà tôi cứ phải liên quan đến những thứ mệt óc này hoài. Tuổi già như ban chiều, mà sao có chiều mây sáng đẹp mà có chiều vần vũ mưa dông...

Chuyến bay hạ cánh trễ tại Nội Bài 30 phút. Cô tiếp viên nói trước khi chào tạm biệt, nhiệt độ bên ngoài là 19 độ C. Ngày tôi đi Sài Gòn trời đã tan những cơn gió lạnh, bất giác ngày về lại bị gió đón đợi hun hút giữa phi trường. Tôi dặn bà già, thím cứ đứng đợi con ở cửa, đừng có lên cái taxi nào, con lấy hành lý xong rồi thím cùng con đi. Mỗi lần bay về đêm, đi trên chuyến xe về lại thành phố, tôi luôn cảm giác đó là một giấc mơ buồn thảm, vì đó là một con đường quá dài, vắng vẻ và dường như chẳng còn gì đón đợi ta ở cái thành phố mười giờ tối đã tàn lụi gần hết những ánh đèn. Đưa bà già về nhà, có khi tôi lại không mất ngủ vì thói cả nghĩ và hết lo sợ sự bất an. Tôi ôm bịch trái cây ra cửa, nghĩ bụng, có lẽ chia cho bà già một chút. Trái cây bạn bè gửi ra cho Bòn Bon, Bòn Bon còn nhỏ xíu, nào đã biết ăn gì, chia cho bà như một sự thơm thảo. Bà già đang đứng trước cửa, đôi mắt âu lo giống như người ta đứng giữa một biển người mà không tìm được điều gì thân thuộc. Bác Vĩnh, cháu sẽ chia cho bác một ít trái cây - tôi nói như đang trong một cơn mộng du. Bất giác bà già rùng mình, có thể trời quá lạnh mà bà ở xứ nóng lâu ngày. Rồi bà chạy rất nhanh lên chiếc xe buýt miễn phí của hãng hàng không đã rất đông người. Bác Vĩnh, sao bác lại...

Tôi vẫn không ngừng được nghĩ suy về Phát - người đàn ông xa lạ mà tôi chưa từng gặp mặt. Suy nghĩ của những kẻ tạm gọi là viết lách như tôi, nhiều khi bị lẩn thẩn và đi hoang ngang dọc những con đường không liên quan đến mình. Cho đến tận lúc này, không hiểu sao tôi cứ nghĩ rằng cả đời mình đi học chỉ mong biết được nhiều. Nhưng bà già này lại học được cách không biết gì để lòng mình bình yên, để lòng mình hi vọng, để trái tim người mẹ vẫn kiêu hãnh hát yêu con... Tôi đã gọi tên bà già ấy. Nhưng chắc bà chẳng nhận ra đâu, bà chỉ tiếc năm chục ngàn tiền taxi về Hà Nội cùng tôi thôi. Chắc là thế thôi. Bởi vì bà chỉ là người đàn bà không quen mà tự dưng tôi biết tên. Tôi đi xe về Hà Nội. Một mình tôi với con đường quá dài...

Sưu tầm

 

LỄ HỘI VĂN HÓA DÂN TỘC CHĂM TẠI BÌNH THUẬN

Chủ nhật, 05/07/2009 - 04:55:am

Theo Sở Văn hóa Thông tin tỉnh Bình Thuận, Ngày hội văn hóa dân tộc Chăm lần thứ nhất sẽ diễn ra từ ngày 25-28/9 tại huyện Bắc Bình - nơi có đông đồng bào dân tộc Chăm của tỉnh sinh sống.

Tham gia ngày hội có từ 120-150 diễn viên thuộc các đội văn nghệ không chuyên dân tộc Chăm của các xã Phú Lạc (huyện Tuy Phong), Phan Hòa, Phan Hiệp, Phan Thanh (huyện Bắc Bình) và huyện Hàm Thuận Bắc.

Nội dung ngày hội bao gồm: Trưng bày triển lãm một số lĩnh vực hoạt động văn hóa truyền thống dân tộc Chăm và một số cổ vật; liên hoan văn nghệ quần chúng; trình diễn trang phục dân tộc; hội thi ẩm thực; hội thi dệt thổ cẩm; biểu diễn làm gốm thủ công.

Theo ông Lâm Quang Hiền, giám đốc Sở Văn hóa Thông tin, mục đích của ngày hội văn hóa dân tộc Chăm lần thứ 1 là nhằm phát huy những nét văn hóa đặc thù dân tộc Chăm mà ở Bình Thuận có tới gần 30.000 người sinh sống, trong đó có những nhạc cụ truyền thống như trống pi năng, kèn saranai, múa quạt, dệt thổ cẩm, nấu ăn, làm đồ gốm...

Ngày hội được tổ chức trong dịp tết Ka Tê của đồng bào Chăm theo đạo Bàlamôn ở Bình Thuận.

Theo TTXVN

Việt Báo (Theo_TuoiTre

 

Dám dấn thân và không ngừng tìm tòi

Chủ nhật, 05/07/2009 - 04:49:am

 
ND - Chưa bao giờ tình hình văn học lại bề bộn như hiện nay. Vấn đề văn học được đề cập, phân tích nhiều hơn, tốn giấy mực và thời gian hơn, khen lắm và cũng chê nhiều hơn.

Ðến nỗi, một số người viết trẻ cảm thấy hoang mang, không biết nghe theo ai, làm theo sự kêu gọi của ai. Tôi là một người viết trẻ. Càng viết tôi càng thấy mình non kém và cần phải bồi đắp thêm cho vốn kiến thức và trải nghiệm ở đời. Sau mỗi cuốn sách được xuất bản, tôi thấy tình yêu của mình dành cho văn chương cũng lớn lên...

Ðược và mất

Lúc đầu, tôi và rất nhiều người cùng thế hệ chọn văn chương không nghĩ mình sẽ được và mất gì. Chỉ biết mình theo vì trăn trở với những con chữ, những số phận con người mà nỗi đau của họ như đã được định trước. Cũng như chúng tôi, tại sao lại viết văn mà không phải là công việc khác. Tôi tin có một định mệnh nào đó đã đặt lên vai mình, tôi sẽ phụng sự cho định mệnh đó, ăn đời ở kiếp với nó. Nhưng trước khi đặt chân đến địa hạt văn chương, mỗi cây bút cũng từng hình dung cái Thế giới văn chương theo kiểu của riêng họ. Họ sẽ hăm hở với nó, bị nó dẫn dụ và trước biển chữ nghĩa kia, cứ quẫy đạp mãi, cố gắng hình thành một phong cách văn chương. Phong cách riêng khó tạo dựng mà khi đã tạo dựng được rồi thì người nắm được cái riêng đó sẽ có cơ đi xa. Nhiều người không đủ sức tạo phong cách, hì hụi mãi vẫn không tìm ra hướng đi, vẫn lặp lại người đi trước và đó là dấu hiệu của cái mất. Tưởng làm nhiều mà không được gì. Tất nhiên điều này không chỉ xảy ra với người viết trẻ.

Tôi nuôi dưỡng ước mơ bốn năm trời để đợi, thi vào Khoa Sáng tác và lý luận phê bình văn học - Ðại học Văn hóa (tiền thân là Trường Viết văn Nguyễn Du). Lẽ ra tôi đã có thể ổn định bằng một công việc khác. Nhưng trong người tôi cuồn cuộn đam mê và lúc nào cũng muốn mình được viết và viết. Bốn năm học trong trường, tôi được nhiều. Cái được thứ nhất là môi trường sáng tác, môi trường thúc đẩy bản thân và tạo ra các ý tưởng, bè bạn giúp đỡ nhau cùng viết và chia sẻ. Cái được thứ hai là tôi được bồi dưỡng lý luận cơ bản để phục vụ cho sáng tác mà nếu không vào học tôi sẽ ôm một cái đầu trống rỗng sau vài ba cuốn sách viết theo bản năng. Cái được thứ ba là trường học đã kết hợp với trường đời dạy cho tôi sự trăn trở về bản chất thật sự của văn chương và những người viết văn. Môi trường đó cũng cho tôi cái nhìn rộng hơn, thực tế hơn, rằng con đường đến với văn chương vô cùng nghiệt ngã và đôi khi phải dám đánh đổi. Ai dấn thân thật sự vì văn chương chắc chắn sẽ có chỗ đứng của mình trong lòng bạn đọc. Yêu văn và xác định cái được và cái mất, giúp cho người viết trẻ có cái nhìn thực tế hơn, để có người khỏi phải thắc mắc rằng tôi dấn thân một nửa, hy sinh một nửa thì tôi phải thành công một nửa. Văn chương không có chuyện dấn thân nửa vời, hiểu điều đó, tôi càng yêu văn hơn. Thực tế ngoài đời, được và mất trong văn chương rất rõ ràng. Anh viết hay và được độc giả đón nhận thì anh có tiếng tăm, có chút tiền bạc (nếu sách bán chạy), còn không anh chỉ tổ mất thời gian và công sức. Bạn hãy yêu và sáng tác đi, bạn sẽ nhận ra mình được và mất gì.

Người viết văn trẻ lợi thế nhiều?

Rất nhiều người phân tích, chỉ ra lợi thế của người viết trẻ hiện nay. Nào là họ được học hành cơ bản, được tiếp cận nhiều thông tin giữa thời công nghệ thông tin, được hưởng nền khoa học hiện đại, rồi việc in ấn thuận lợi, nhiều nhà xuất bản cũng như công ty sách tư nhân sẵn sàng in ấn phát hành sách của người viết trẻ. Theo tôi, cái lợi thế đó chưa thấm gì so với những mặt hạn chế mà người viết trẻ phải chịu. Họ phải sống trong xã hội có thể nói là các giá trị bị khủng hoảng, con người thực dụng hơn, những trăn trở bề bộn hơn. Tác phẩm của họ bị gò ép bởi sự tiếp nhận, thưởng thức của con người hiện đại. Trước đây, nhà văn chỉ cần vài tác phẩm đã thành một tên tuổi, ngày nay nhiều người viết trẻ cần mẫn sáng tác, in cả chục cuốn sách vẫn chưa được công nhận. Những người cầm bút thuộc thế hệ 8X, 9X cảm thấy hoang mang trong cuộc sống của mình. Cầm bút lên, họ không biết viết gì. Ðề tài chắc chắn nhiều, nhưng không thể nói là chưa có người viết. Khi viết, bản thân tôi cũng vậy, luôn có cảm giác mình sẽ giẫm vào bước chân của người khác hoặc đi vào lối mòn. Như vậy, hiện tại không phải là thời mà người viết trẻ có lợi thế. Tôi có thể kể ra cả chục vấn đề bất lợi đối với người viết trẻ: Ðôn đáo mưu sinh; nhiều sự khen chê quá đáng của các bậc đàn anh; trình độ hạn chế, vốn sống ít; sự đố kỵ ở đời...

Ðọc tác phẩm của người viết trẻ ngày nay, người ta không thấy những suy tư lớn lao của thời đại, những vấn đề chung của con người. Người viết văn trẻ dường như quan tâm đến bản thân mình nhiều hơn là cho những đề tài lớn, mang giá trị nhân văn. Những đề tài thể hiện cái tâm và cái tầm của người viết thì mờ nhạt, không được quan tâm chính đáng. Có ý kiến cho rằng người viết trẻ lười, người khác bảo họ không đủ tài để viết những tác phẩm lớn. Tôi nghĩ chúng ta nên đợi, hãy cho người viết trẻ thời gian.

Tôi vẫn chọn văn

Phải khẳng định như vậy, dù biết theo văn chương sẽ khổ, vất vả. Nhưng ai bảo tôi bỏ văn, tôi sẽ không làm. Cho chọn lại niềm đam mê, tôi vẫn chọn văn chương. Nói những điều trên, không phải tôi biện hộ cho những non kém của mình, của những người viết cùng thế hệ. Bản thân tôi đôi khi cũng thấy mình viết ra những điều nhạt nhẽo, từng thất bại trong các ý tưởng viết, đầu bù tóc rối đau khổ và trăn trở từng đêm. Công việc viết lách thật sự là công việc cô độc, đòi hỏi người viết trẻ phải dám nghĩ, dám dấn thân và không ngừng bồi dưỡng cho tài năng của mình. Những thất bại xảy đến là thường, quan trọng là ta có dám đứng lên để viết tiếp hay không. Trong những năm học, tôi cho mình được phép đi nhiều, trước hết để làm báo và có thêm vốn sống. Những cuộc đi lặng lẽ, một mình, hào hứng và cô độc.

Tôi nghĩ rằng, nếu những người viết trẻ thế hệ tôi chịu bồi dưỡng, học hỏi và dũng cảm hơn, chúng tôi sẽ không chỉ sản sinh những tác phẩm nhàm chán, hời hợt, không có giá trị. Ai là người sẽ đồng hành với chúng tôi, cho chúng tôi niềm tin? Người viết trẻ đã thật sự nhận được những cái nhìn thân thiện của các nhà phê bình, những nhà văn đàn anh hay chưa? Hay người viết trẻ nhận được sự phủ nhận của nhà văn đàn anh, kèm theo những lời dạy dỗ thô bạo? Hay những nhà phê bình chẳng bao giờ biết cảm thông, mà cứ moi móc những điểm yếu của tác phẩm trẻ ra mà chê bai? Tôi nhận thấy rằng, ngay cả những nhà phê bình hay chê bai cũng chưa làm tròn trách nhiệm của mình. Họ chưa thật sự đứng trên cái tâm của người làm nghề, của những người thật sự trăn trở cho nền văn học trẻ. Ban công tác Nhà văn trẻ (Hội Nhà văn) cũng nên hoạt động hiệu quả hơn để định hướng cho người viết. Trong những năm qua, hoạt động của tổ chức này có thể nói là quá mờ nhạt, chẳng có một chút ảnh hưởng đến người viết trẻ. Ngay cả Hội Nhà văn cũng chẳng khiến cho người viết trẻ quan tâm và muốn hướng đến, vì hiệu quả của Hội với người viết trẻ chưa cao. Có lẽ, những người quan tâm đến người viết trẻ hiện nay là những công ty sách. Họ đợi chờ những người trẻ tung ra cuốn sách thị trường, có thể bán được, thu lợi nhuận cao.

Sau cùng, tôi vẫn thấy bản lĩnh của người viết sẽ quyết định nhiều đến đời văn và làm cho niềm đam mê biến thành những sản phẩm thật sự. Vấn đề mà người viết trẻ thường vấp phải là rất dễ dao động trước những ý kiến trái chiều. Lẽ ra anh ta cứ viết như những gì con tim mách bảo, thì anh ta lại rẽ theo một ngả khác để chuốc lấy thất bại. Bởi vậy, không bảo thủ, không dao động, trái lại cần dũng cảm, dám dấn thân và không ngừng tìm tòi... là những phẩm chất cần có của người viết trẻ.

 
NGUYỄN VĂN HỌC

 

 

thơ

Chủ nhật, 05/07/2009 - 04:43:am

Thói quen
Em nhận ra mình bắt đầu có những giấc - mơ - không - anh
Điều đó khiến em bình yên
Nhưng mỗi khi giật mình thức giấc
Em lại thấy nuối tiếc và cố tìm trong trí nhớ những hình ảnh về anh
Ép vào giấc ngủ đang dang dở
Vì em đã quen với việc mơ về anh mất rồi
Chỉ là thói quen…
Giống như những ngày mưa rơi
Em lại ngồi bên cửa sổ mở toang
Và nhớ đến hơi ấm của anh trong một chiều mưa rất vội
Giống như khi có gió thổi
Em lại nhắm mắt, hít sâu
Và tưởng tượng mùi hương khi chúng ta ngược dốc lên đồi
Chỉ là thói quen thôi…
Những thói quen em chưa có can đảm từ bỏ
Mặc dù biết sẽ bình yên từ đó
Anh đã xa rồi
Chỉ còn lại em và những thói quen thôi…
PHẠM VŨ NGỌC NGA (Biên Hòa)

SƯU TẦM
 

 
    Blog Trên Yume
    • Blog Nổi Bật
    • Blog Yêu Thích
    • Blog Mới